Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 3. NGHỆ THUẬT > Góc Khoa Học - Tâm Linh - Phong Thủy > Thế Giới Tâm Linh
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Thế Giới Tâm Linh Những câu chuyện về tâm lư siêu h́nh mà khoa học vẫn chưa giải thích được

Reply
 
Thread Tools
  #21  
Old 11-01-2007, 04:54 PM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default

NHỮNG CHUYỆN MA NGHE LÓM

CHUYỆN 1:

Đêm đă khuya, một chiếc xe hơi đang chạy trên xa lộ vắng lặng của một tiểu bang miền đông, bỗng người lái xe trông thấy một phụ nữ nằm bên b́a rừng. Ngừng lại ở một trạm điện thoại công cộng gần nhất, người này gọi cho cảnh sát. Những cảnh sát đi tuần đêm đó không t́m thấy một dấu vết người đàn bà nào như người lái xe đă mô tả. Nhưng ở một hố sâu dưới xa lộ đó, họ đă t́m thấy một bé trai đang co ro trong băng ghế sau một chiếc xe bị tai nạn. Trước tay lái người mẹ đă chết từ đêm qua theo khám nghiệm pháp y. Vậy người phụ nữ nằm ven đường xa lộ trong đêm xảy ra tai nạn là ai? Không phải là hồn thiêng của bà mẹ cho người đi đường thấy để cứu sống đứa con trai c̣n trong xe của bà? Với người lái xe đă nh́n thấy và những người nghe chuyện đều tin là như thế. Người ta thường tin số phận con người đă được định đoạt sẵn từ khi mở mắt chào đời, rằng Thượng Đế đă chọn cho mỗi người sống ra sao, chết thế nào. Cho đến nay và có lẽ đến ngàn đời sau, chỉ là niềm tin th́ vẫn không ai giải thích được sự mầu nhiệm và “ư trời”. Càng không thể giải thích được những hiện tượng lạ xảy ra trong đời sống, như những chuyện may mắn thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.
__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #22  
Old 11-01-2007, 05:35 PM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

Chuyện 2:

Bé gái Angel Emery mới 3 tuổi đă sống sót sau 5 ngày bị kẹt trong một chiếc xe hơi bị tai nạn.

Mẹ của bé đă thiệt mạng khi chiếc xe này đâm phải một thân cây bị găy nằm trên siêu xa lộ ở miền đông tiểu bang Arizona. Do khu vực này tương đối hẻo lánh nên chẳng ai biết ǵ về vụ tai nạn để thông báo cho cảnh sát. Chiếc xe cùng bé gái và người mẹ xấu số chỉ được một khách văng lai t́nh cờ phát giác sau đó 5 ngày. Khi đội cứu nạn tới nơi, họ t́m thấy bé Emery ngồi trùm chăn trong xe bên cạnh xác người mẹ.

Ngay sau đó, bé Emery đă được đưa đến trung tâm y tế Maricopa để điều trị vết thương ở chân cũng như khám sức khỏe tổng quát. Nhà chức trách cho biết, điều duy nhất mà bé Emery có thể kể lại được là bé đă ăn bánh quy trong suốt năm ngày ở trên xe. Hiện cảnh sát vẫn chưa xác định được bằng cách nào mà bé Emery có thể may mắn thoát chết trong vụ tai nạn mạnh này. Theo họ, rất có thể bé đă nằm ngủ trên băng ghế sau vào thời điểm chiếc xe gặp nạn nên đă thoát được bàn tay tử thần.

Có phải bàn tay Thượng Đế che chở cho bé Emery?
Sự thật là thế nào, đến nay vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng!
__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #23  
Old 11-04-2007, 03:46 AM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

Sự lạ không giải thích được xảy ra khắp năm châu chứ không riêng nơi nào.
Bên Sydney, Úc Châu, một cậu bé 10 tuổi đă thoát chết sau khi bị cuốn trôi vào một đường cống dài hơn 500m bên dưới một trung tâm thương mại. Sự may mắn của cậu bé này đă khiến các nhân viên cấp cứu phải lắc đầu ngạc nhiên. Nhưng trong lúc bị ḍng nước chảy siết cuốn trôi vào đường cống, điều mà cậu bé Beau Bendit quan tâm đến nhất là chiếc xe đạp BMX. Cậu ta nhất định không để mất chiếc xe đạp quà sinh nhật.
Khi Beau đang cưỡi chiếc xe đạp BMX gần nhà ở vùng Macquarie Park th́ bị té xuống con lạch Shrimptons Creek. Một đứa bạn đă cố kéo Beau lên bờ nhưng không được và Beau bị cuốn trôi vào đường cống. Trong suốt 10 phút hăi hùng, Beau và chiếc xe đạp mới tinh bị cuốn vào đường cống tối như mực bên dưới trung tâm buôn bán Macquarie Centre, và cuối cùng tấp vào một bờ đất bên cạnh một nhà máy. Lội trong ḍng nước sâu đến ngực, cậu bé 10 tuổi này đă cố leo được lên bờ và kéo theo chiếc xe đạp phía sau. Cậu ta đi trở lại nơi bị té xuống nước - và nơi mà cảnh sát và nhân viên cấp cứu đang chuẩn bị để tiến vào đường cống v́ lo sợ cậu bé đă chết ch́m trong đó. Sự thoát chết này đă làm kinh ngạc bà mẹ của Beau và các nhân viên cấp cứu, và cảnh sát đă khen ngợi sự b́nh tĩnh của cậu bé đă tự cứu sống ḿnh. Kể lại cuộc hành tŕnh đáng sợ của ḿnh, Beau cho biết sau khi bị té vào ḍng nước cậu ta nghĩ sẽ bị chết ch́m. Nhưng sau một lúc cưỡng lại ḍng nước chảy siết, Beau quyết định thả nổi và cuối cùng bị cuốn trôi ra khỏi đường cống dài khoảng 500m. Cậu ta kể rằng: "Ở trong đường cống trời tối như mực, điều làm tôi lo sợ nhất là va phải một vật ǵ đó. Tôi thả nổi cho tới khi nh́n thấy một ít ánh sáng ở cuối đường cống." Trở lại nơi xảy ra tai nạn, bà Bendt, mẹ của Beau, kêu gọi hội đồng thành phố nên quây hàng rào địa điểm này bởi v́ rất nguy hiểm cho trẻ em. Cảnh sát nói rằng họ rất ngạc nhiên khi Beau thoát chết mà không bị thương tích ǵ cả. Trung sĩ cảnh sát Chris Sawyer nói rằng: "Chúng tôi đang chuẩn bị dụng cụ để tiến vào đường cống t́m kiếm một xác chết th́ cậu bé xuất hiện. Nó đứng trên bờ và hỏi chúng tôi 'Có phải các ông đang t́m tôi?'"

Ở Perth, Đêm thứ sáu 02-01-2004 lúc 10 giờ đêm, trong vùng biển Rottnest Island một người đàn ông lăo niên 60 tuổi đă may mắn được cứu sống, sau gần 4 tiếng đồng hồ bơi trong ḷng biển lạnh. Ông đi trên du thuyền đến Katherine Bay, v́ biển động nên ông bị rơi xuống biển và con thuyền không người lái tiếp tục chạy, sau cùng một ngư phủ địa phương đă thấy được chiếc thuyền mới khám phá và báo cho cảnh sát để mở cuộc t́m kiếm. Viên Cảnh sát trưởng đồn Bruce Towey cho biết là toán cấp cứu đă t́m và vớt ông lên lúc 10 giờ đêm, viên cảnh sát nói: "Ngoài kia biển động, trời tối đen như mực, thật may mắn thay toán t́m kiếm đă quét đèn pha và nh́n thấy ông đang bơi. Điều may khác là vào lúc được báo cáo th́ nhóm cấp cứu và phương tiện đang sẵn sàng. Nếu để đến sáng mai chắc mọi việc đă khác." Ông được đưa về bệnh viện chữa trị.

Bên trời Âu, một cậu bé 15 tuổi, người Na Uy, đă bị phen hú vía khi cậu ta bị nhốt tới hơn một tiếng đồng hồ trong chiếc máy giặt khổng lồ đang hoạt động. Số là cậu bé sinh sống tại thị trấn Baerum, gần thành phố Oslo, sau khi ném bộ quần áo của ḿnh vào máy giặt th́ sực nhớ là quên mất ch́a khóa cửa trong túi quần. Thế là cậu ta mở nắp máy ra và hí hoáy t́m. Không may bị trượt chân và ngă luôn vào lồng chiếc máy giặt. Thế là cuộc chu du cùng quần áo bắt đầu cho đến khi người hàng xóm phát giác t́nh huống oái ăm này và gọi báo cho cứu hỏa. Stein Gurib, đội trưởng đội cứu hỏa, cho biết, mặc dù bị nhốt khá lâu trong máy giặt đang quay, nhưng may là lồng của chiếc máy này rất rộng đủ để một chú bé chui vào nên cậu không bị thương tích ǵ. Nhóm cứu nạn này đă phải mất khá nhiều thời gian để có thể lôi được cậu bé đang trong t́nh trạng hoảng loạn ra khỏi chiếc máy giặt khổng lồ.

Một cậu bé Hồng Kông cũng 15 tuổi đă sống sót một cách thần diệu sau khi rơi xuống đất từ tầng lầu thứ 20. Cậu bé bị rơi xuống trong khi chạy trốn sự thịnh nộ của ông anh ḿnh, khi anh cậu bị thua một tṛ chơi điện tử. Cậu được đưa đến bệnh viện, mặt mày nhợt nhạt, nhưng hoàn toàn không bị thương v́ đă rớt trúng một chiếc mái bạt của cửa tiệm bên dưới. Cựu thuộc địa của Anh này là một thành phố dày đặc với bảy triệu dân sống chen chúc trong những ṭa nhà cao tầng.

Qua Nam Mỹ, các bác sĩ thuộc bệnh viện Itacolomy, Sao Bernardo do Campo, thành phố Sao Paulo, Brazil, đă bị chỉ trích mạnh mẽ sau khi họ chẩn đoán một thai nhi bị chết. Thế nhưng khi thực hiện phẫu thuật để lấy bào thai ra th́ họ sững sờ khi nhận thấy đứa trẻ trong đó vẫn sống rất khỏe mạnh. Nạn nhân của sự nhầm lẫn tai hại này là Edaiane Bosada Marques. Hôm đó bà đến bệnh viện Itacolomy để xem xét t́nh h́nh thai nhi, các bác sĩ ở đây đă thông báo tin buồn với là họ không hề nghe thấy tim của đứa bé đập! Quá thất vọng và đau buồn Marques không c̣n muốn đến bệnh viện khác kiểm tra lại, sau khi các bác sĩ ở đây khuyên bà nên mổ lấy thai nhi đă chết ra. Thế nhưng khi bắt đầu lôi thai nhi ra, các bác sĩ có mặt ở đó đều sửng sốt và ngượng ngùng khi thấy ra bé gái trong bào thai vẫn sống rất khoẻ mạnh!!! Marques nói trong nước mắt: "Tôi không c̣n biết cảm xúc của ḿnh khi nghe thấy tiếng đứa bé khóc". C̣n anh chồng Marcio Barbosa Marques th́ ôm chân những bác sĩ ở đó và lặp đi lặp lại câu hỏi: "Con tôi c̣n sống??!!" Ngay sau sự kiện đặc biệt này, vợ chồng nhà Marques đă quyết định kiện bệnh viện này ra ṭa v́ sai lầm chết người mà họ gây ra.

Ở xứ sở ḿnh c̣n đáng buồn hơn, nhưng có muốn kiện cũng chẳng ai xử. Tại tỉnh Kiên Giang, một cháu bé c̣n sống đă bị đưa vào nhà xác v́ bị tưởng lầm là đă chết. Đó là trường hợp cháu Phạm Cao Hoàng Anh (sinh ngày 7/7/2003), con của vợ chồng anh Phạm Na - Cao Hải Yến, ngụ tại xă đảo Lại Sơn, huyện đảo Kiên Hải, Kiên Giang. Cháu Anh được đưa vào Bệnh Viện Đa Khoa Kiên Giang trong t́nh trạng nguy kịch, tưởng cháu đă chết, gia đ́nh liền đưa xuống nhà xác nhưng một bảo vệ bệnh viện đă phát giác cháu vẫn c̣n sống... Khi vào bệnh viện, cháu Hoàng Anh được bác sĩ chẩn đoán bệnh hội chứng năo và màng năo (xuất huyết năo). Sau hai ngày được các bác sĩ điều trị nhưng sức khỏe của cháu vẫn trong t́nh trạng nguy kịch. Gia đ́nh cháu bé đề nghị bác sĩ trực cho đưa cháu về nhà để lo liệu. Sau khi kư cam kết vào bệnh án bệnh viện, bế cháu bé ra đến cổng, anh Na thấy sắc mặt cháu tím dần, tưởng cháu đă chết, anh bế cháu xuống nhà xác nhờ bệnh viện chôn cất. Gần một tiếng đồng hồ sau, bảo vệ bệnh viện là Huỳnh Thiện Nghệ xuống lấy đồ hộ gia đ́nh phát giác cháu bé vẫn c̣n sống, anh vội bế cháu ra khỏi nhà xác lên pḥng cấp cứu nhi của bệnh viện, các bác sĩ đă kịp thời cấp cứu. Cháu bé này đă dần hồi phục, mắt mở to, nhanh nhẹn hơn.

Việc làm tắc trách của các bác sĩ trong bệnh viện ở VN ngày nay th́ ai cũng phải bó tay cả rồi. Vào bệnh viện không chỉ phải lo tiền chữa trị, mà c̣n phải lo những món tiền phụ trội cho y tá, bác sĩ, nếu không muốn bị lơ là, bỏ mặc đó nằm một chỗ. Không tiền th́ đừng ḥng mà vào bệnh viện chữa trị, bệnh viện V́ Dân trước đây được chính phủ VNCH lập ra để giúp đỡ người nghèo mà gần đây “nhà nước” c̣n lăm le cổ phần hóa (ai cũng hiểu thành phần nào mới được vào cổ phần) th́ tầng lớp nghèo trong xă hội khi lâm bệnh ngặt nghèo c̣n biết trông vào đâu? Sau khi bị dư luận phản đối dữ dội, dự án này đă tạm thời ngưng lại, nhưng không ai bảo đảm các thế lực đen tối nào sẽ lại giành giựt lấy mối lợi, cho nên mọi người cần phải lên tiếng dài dài để giành lại quyền lợi cho những người dân thấp cổ bé miệng.

Trích: Trong Bàn Tay Thượng Đế
Ngô Tịnh Yên/Mai Nws
__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #24  
Old 11-22-2007, 02:30 AM
NHDT's Avatar
NHDT NHDT is offline
Nữ Hiệp Dễ Thương
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,968
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default KỂ CHUYỆN MA

Câu chuyện nầy NHDT được nghe kể lại.
Nay xin kể lại ở đây cho chuyên mục thêm hào hứng.



Chuyện vượt biển của Nó



Lúc đó, Nó mới được khoảng 10, 11 tuổi. Ba Nó đă định cư ở Mỹ....
Mẹ Nó khổ cực lắm mới dành dụm được chút ít, đóng tiền cho chủ ghe, để Nó có thể thoát khỏi Việt Nam ...

Nó theo người ta đi xuống miệt dưới (h́nh như là miệt Hậu Giang) ....
Vào một buổi tối, người dẫn đường đưa Nó tới địa điểm hẹn ...
Đêm tối như mực, Nó chỉ thoáng thấy nhiều bóng người ngồi chổm hổm hàng dọc chờ được đưa lên ghe....
Nó ngồi sau lưng một người nào đó, và phía sau một người đàn ông trung niên ....
Nó vừa hồi hộp vừa lo...

Bỗng dưng có tiếng la “Bể rồi ! Chạy lẹ đi!”

Nó c̣n ngơ ngác chưa kịp hiểu nên làm ǵ, th́ người đàn ông phía sau đă nắm lấy tay Nó dắt Nó chạy....
Nó chạy theo phản xạ tự nhiên ..... Phía sau lưng Nó, tiếng chân chạy đuổi nhau huỳnh huỵch .....
Chẳng phân biệt rơ người dân đang trốn chạy, hay đám công an chạy đi bắt người ....

Nó chạy theo người lạ cho tới khi ông ta dừng lại trước một căn nhà nhỏ....
Nó và ông ta t́m chỗ núp nơi bụi cây xung quanh nhà ....
Chợt cửa nhà đó mở ra he hé... và một ông già bước ra ngoắc người đàn ông và Nó vào nhà ....
Nó và người đàn ông đó theo chân ông lăo vào bên trong ...

Ông nói :

- Vào đây nhanh đi, tụi công an tới bây giờ...

Sau khi bước vào bên trong nhà, ông già đi ra phía sau làm ǵ đó ....
Có lẽ .... để t́m chỗ cho người đàn ông và Nó ẩn núp ....
Nó đang lóng ngóng, chợt thấy bên trong buồng có bà già bước ra, đưa tay ngoắc Nó vào trong buồng ....
Bà già có khuôn mặt rất hiền từ, phúc hậu, Nó cảm thấy yên ḷng, đi vào trong buồng với bà già ...

Bà già biểu nó :

- Con bỏ dép lên giường nằm với bà, bà ru con ngủ ....

Đă mấy ngày Nó rời xa gia đ́nh, xa ṿng tay ấm áp chở che của mẹ, Nó cảm thấy nhớ nhà....
Giờ đây, trong ḷng Nó tự nhiên dâng lên niềm cảm kích.... . Nó ngoan ngoăn leo lên giường, bà ôm Nó trong ḷng vỗ về, âu yếm....

Th́nh ĺnh, Nó nghe tiếng la om ṣm của đám công an vào xét nhà, rồi loáng thoáng tiếng ông già nói chi đó....
và rồi tiếng đám công an ồn ào tiến dần vào trong buồng để khám xét ....

Bà già nói nhỏ với Nó :

- Con cứ nằm im với bà, đừng lên tiếng chi hết .... Có bà ở đây, con không sao đâu!

H́nh như đám công an lục xét dưới gầm giường, và tung mền gối xung quanh Nó....
Nó nhắm nghiền mắt lại, và thiếp đi trong ḷng bà già tốt bụng ......

Bừng mắt dậy, trời đă sáng, Nó không thấy bà già đâu .... Chắc bà đă đi chợ rồi ....
Ông già bảo Nó rửa mặt, súc miệng, rồi cho Nó ly sữa nóng và miếng bánh ḿ ....

Ông nói:

- Nhà con ở đâu? Cho ông biết, ông nhờ người đưa con về nhà .

Và Nó nghe ông kể người đàn ông dắt Nó chạy hôm qua, đă bị đám công an bắt đưa đi đâu rồi.

Trước khi đi, mẹ Nó có giấu một tờ 20 đô-la cuộn tṛn trong vạt áo Nó...
Nó định lấy ra đưa cho ông ...

Nhưng ông cười, nói :

- Con giữ đó đi !

Nó hỏi : - Bà đâu rồi ông ?

Ông không trả lời, ông đến bàn thờ nhỏ giữa nhà, ông đốt cây nhang, rồi ông đưa cho Nó, nói :

- Con lại thắp nhang cho bà đi.

Nó chưa kịp hiểu, nhưng cũng cầm cây nhang tới bàn thờ vái ba cái rồi thắp lên ...
Chợt Nó nh́n thấy h́nh của bà .... Nó mang máng hiểu ra ....
Nó quay lại nh́n ông với cặp mắt đầy kinh ngạc....

Ông Nói :

- Bà mất lâu rồi con à, nhưng bà hay về giúp người lắm...

Rồi ông đưa Nó ra bến xe, nhắn gửi với người lơ xe .....
Nhờ ông bà giúp đỡ mà Nó c̣n có ngày về gặp lại mẹ Nó ....

Bây giờ, mỗi khi nhớ về chuyện cũ, ḷng Nó luôn nao nao...
Trong kư ức của Nó, ông bà là những vị Bụt đă hiện ra và ban phép lạ cho Nó.....
__________________
Anything done without Love is Evil
Reply With Quote
  #25  
Old 11-23-2007, 09:07 PM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

XÁC CHẾT BÁO THÙ

Dịch Giả : Tô Đức Huy

Có lẽ ngay cả những ai ít bị gây ấn tượng nhất đôi khi cũng cảm nhận thấy những điều, những hiện tượng không nh́n thấy, đặc biệt là tại một điểm xác định và vào thời điểm xác định, khi các thế lực vô h́nh nào đấy tồn tại quanh ta.

Có phải người chết măi măi rời xa chúng ta, hay họ vẫn ám ảnh cuộc sống dương thế của chúng ta? Lư giải sợi dây liên hệ là không tưởng, nhưng hồn ma người đă chết có đủ sức mạnh lởn vởn quanh ta, và có thể c̣n hiện h́nh làm cho chúng ta cảm thấy như bị bắt quả tang. Họ thường trở về có mục đích rơ ràng, để phù hộ ta hoặc đe dọa ta.

Vợ của Arthur Noakes có tính ghen ảo giác. Số là chồng cô rất yếu đuối trước phụ nữ nên Edith ghen tuông đă phải chịu nhiều cay đắng, nhục nhă và những cơn đau tim hồi c̣n sống.

Trước lúc qua đời cô thề độc rằng nếu Arthur cứ tiếp tục tán tỉnh phụ nữ và quan hệ chăn gối với họ, cô sẽ trở về ám ảnh để cho ông thậm chí không c̣n dám nh́n mặt bất cứ một người khác giới nào. Những ǵ chưa làm được trên đời hy vọng sẽ làm được từ cơi âm.

Arthur Noakes không thèm quan tâm tới lời đe dọa của người vợ quá cố, ông nhanh chóng lao vào t́m kiếm một người đàn bà hấp dẫn. Từ tâm khảm, Arthur nghĩ giờ đây ông đă là người tự do và có thể hưởng thụ cuộc sống tự do đó cho cạn nhiệt huyết trong tim ḿnh. Có lẽ ông sẽ cưới vợ nữa kia. Vợ chắc chắn có ích, nhưng c̣n nhiều th́ giờ chán.

Là ông chủ cửa hàng vải và đồ tạp phẩm duy nhất ở thị trấn Sussex nhỏ bé, Arthur có khả năng lựa chọn rộng răi trong số các bà, các cô khách hàng, thế nhưng hầu hết người đẹp đều dửng dưng đối với người đàn ông đă có vợ. Là người góa vợ nhưng đẹp mă, ông hy vọng có sự lựa chọn thoải mái hơn.

Chẳng bao lâu sau con mắt lang thang của ông chú ư đến một quả phụ trẻ thường xuyên đến cửa hàng mua đăng ten và dải lụa, dường như cảnh sống góa bụa không hề làm mất nét đẹp tự nhiên và t́nh yêu cuộc sống của cô. Dẫu sao, khi Arthur t́m cách lại gần th́ cô ta có tỏ ra hơi lưỡng lự, tuy đôi mắt xanh đẹp tuyệt th́ biểu lộ lời thúc giục cứ tiếp tục đi.

"Ông Noakes, việc ông t́m kiếm người đàn bà khác trong khi người vợ tội nghiệp của ông c̣n chưa kịp lạnh dưới mồ có vội vă quá không đấy?"

Arthur rùng ḿnh lưỡng lự nhưng sự nóng ḷng sở hữu người đẹp đoan trang giả tạo này nhanh chóng xâm chiếm ḷng ông. Ông cũng nhận ra cô Mabel, vốn sinh ra trong một gia đ́nh nghèo túng điển h́nh, đơn giản là đang đắn đo trước danh tiết của ḿnh.

"Thưa cô yêu quư, mọi việc diễn ra như thể tôi đă yêu cô từ lâu lắm rồi và tôi không thể giữ kín t́nh cảm của tôi với cô mà không nói cho cô biết được. Nếu cô ngại đi ngoài phố bên cạnh tôi và tôi đánh giá cao sự dè dặt đó, sao chúng ta không thể hẹn gặp nhau ở một nơi nào đó ngoài thị trấn để không ai bắt gặp chúng ta được?".

Đôi mắt Mabel lúc này đang ngắm vẻ tao nhă của chính cô, đôi giày bấm khuy, chân phải đung đưa làm đỏm. Hy vọng của Arthur càng tăng khiến ông càng sốt ruột khi ông dán mắt vào hai cổ chân mảnh mai, vào sự run rẩy của đôi g̣ má và sự bẽn lẽn trong nụ cười của cô gái.

Cô gái ngước mắt nh́n tôi. "Thế chúng ta có thể gặp nhau ở nơi nào mà không bị phát hiện?". Cô giả vờ xấu hổ khi hỏi ông câu ấy.

Arthur đă biết chỗ đó. Trước đây ông đă từng đến đấy. Sống giữa một cộng đồng nhỏ bé, sự bí mật đôi khi thật hữu ích để tiến hành công việc riêng tư thành công. Ông kể với Mabel về địa điểm ấy bằng giọng nói mơ mộng và cô đồng ư gặp ông tối hôm sau.

Đây đúng là địa điểm thơ mộng, lư tưởng cho những người yêu nhau, bên cạnh một chiếc cầu bắc ngang con suối chảy yên b́nh. Arthur đến trước và người t́nh mới không để ông phải đợi lâu. Niềm vui của ông được trọn vẹn ngay khi ông nh́n thấy cô gái qua cầu. Trước nay không mấy ai đi bộ qua đây, ngay cả vào những đêm hè mát mẻ này. Họ gặp nhau nhiều lần, hôn nhau, làm t́nh mà không phải lo lắng bị quấy rầy.

Một tối Mabel đến muộn, Arthur mỗi lúc một sốt ruột, liên tục nh́n lên cây cầu chập chờn ánh đèn pha ô tô. Chuyện ǵ xảy ra nhỉ? Có lẽ cô cố t́nh bắt ông chờ để khiến ông hăng hái hơn. Có lẽ cô không đến được tối nay? Vừa lúc ông định đi về th́ thấy bóng cô vội vă băng qua cầu.

Chợt nghĩ hay là cho cô một bài học, ông nấp sau một gốc cây chờ đến tận khi cô tới chỗ hẹn ḥ quen thuộc, ông mới nhẹ nhàng lại gần và đột ngột ôm gọn eo lưng thon thả của cô gái.

Arthur chợt rùng ḿnh. Dường như cô đă tan ra thành hư vô, đúng lúc đó cô quay mặt về phía ông. Kinh khủng quá, kinh khủng không tài nào tả được. Thay v́ gương mặt vui cười xinh đẹp, đôi mắt nhí nhảnh, đôi má hồng của Mabel, ông nh́n thấy gương mặt đă chết của vợ ông trắng bệch như phấn, đôi mắt đờ đẫn đầy tử khí đang đe dọa ông làm ông hoảng hốt sợ hăi. Ông nhảy bật trở lại, thét lên khiếp đảm.

Bóng ma chỉ một ngón tay cảnh cáo về phía ông rồi biến mất ngay trước mắt ông. Ông bỗng nhớ lại lời nguyền bên người chết của vợ và bỏ chạy thục mạng khỏi chỗ hẹn trên đôi chân run rẩy.

Lên đến chân cầu, chạy được quăng ngắn, ông thấy Mabel đang đi về phía ḿnh. Nhưng đó có phải cô gái góa trẻ đẹp hay hồn ma kinh khủng nọ mặc quần áo của Mabel? Ông đợi trong nỗi sợ hăi, run lẩy bẩy, thở hổn hển sau cơn vận động quá sức không quen vừa qua, ông chưa bao giờ chạy nhanh như thế trong đời ḿnh, và trong bóng tối nhập nḥa ông không dám chắc thật giả cho đến khi cô gái đến gần.

"Anh sốt ruột quá phải không anh yêu?". Cô cười nhẹ nhàng, hai tay ôm choàng lấy cổ ông hôn lấy hôn để.

Ông thở phào nhẹ cả người bởi cơ thể cô gái có hơi ấm và ngửi thấy mùi nước hoa huệ quen thuộc của Mabel. Arthur run rẩy gỡ tay cô gái ra, ông lại nhớ đến mùi mộ người chết và ngón tay cảnh cáo của bóng ma vợ cũ.

"Có chuyện ǵ thế anh Arthur? Người anh run bắn lên kia. Anh giận em đến muộn phải không? Hay cái ǵ đó nhảy chồm vào anh từ sau bụi rậm?".

Arthur cố lùi người ra xa và tránh né câu hỏi bằng cách tỏ vẻ khó chịu v́ sự chậm trễ của cô gái. Ông hỏi việc ǵ đă khiến cô đến muộn.

"Em xin lỗi đă đến muộn, Arthur. Bà mẹ nuôi em tới thăm em nên em không thể bỏ bà ở lại được. Nhưng có ǵ đâu, giờ em ở đây rồi. Đến chỗ chúng ta vẫn ngồi đi rồi em sẽ kể cho".

Cử chỉ của cô đầy quyến rũ, cô âu yếm ông mà nếu như ngày thường hẳn đă làm máu trong người ông nóng lên rồi. Nhưng tối nay, ông run rẩy sợ hăi với ư nghĩ trở lại nơi đă gặp người vợ quá cố của ông vừa hiện về đe dọa. Ông đề nghị tối nay họ nên đi nghe ḥa nhạc. Ông thích nơi công cộng vui vẻ, giải trí và nhất là vài giọt Scotch giúp ông quên đi cơn ác mộng vừa qua.

Nhưng Mabel khăng khăng từ chối đến bất cứ nơi công cộng nào với ông và khi ông nhất định không thay đổi ư kiến th́ cô nói rằng ông không c̣n yêu cô nữa. "Nếu anh tới những nơi đó anh sẽ t́m được bọn đàn bà cũng chỉ chăm chăm tới đó để t́m bạn t́nh, Arthur Noakes ạ".

Arthur phân bua giải thích rằng ông vẫn yêu cô, nhưng Mabel mặc cảm và cố chấp, cảnh cáo nếu ông bỏ cô đi đến chỗ đó bây giờ cô sẽ không thèm gặp ông nữa, bởi như thế có nghĩa là t́nh yêu và sự âu yếm của cô không c̣n là nỗi khát khao và cần thiết đối với ông; thế th́ quan hệ của họ nên chấm dứt từ đây.

Nhưng Arthur vẫn run lắm. Mabel tỏ ra nhỏ nhen, vụn vặt và ông không tin là cô sẽ từ chối gặp nhau lần sau nếu được đề nghị. Có một việc ông chắc chắn nhất, ông sẽ không bao giờ dùng địa chỉ trữ t́nh đó bên bờ sông để làm nơi hẹn ḥ nữa.

Arthur đến pḥng ḥa nhạc một ḿnh và sau vài cốc rượu, trong không khí sôi động của âm nhạc, ông chỉ c̣n nghĩ sự việc vừa qua là sự tưởng tượng. Làm sao một người chết có thể hiện về như thế được?

Sáng hôm sau Arthur gặp Mabel đến cửa hàng nhưng lần này bên cạnh cô là một bạn trai mới và cô phớt lờ ông. Ô, thưa bà quả phụ trẻ, nếu cô làm như thế th́ tôi cũng sớm t́m người khác, một người hấp dẫn hơn và không sợ bị nh́n thấy ở nơi công cộng như cô.

Sự lựa chọn tiếp theo của ông là một cô chồng c̣n sống nhưng ở trong hải quân, phải xa nhà quanh năm, tên cô ấy là Alice. Cô không đẹp nhưng dễ nh́n, có trái tim nồng nàn và cơ thể khêu gợi. Cô thường mời ông đến nhà chơi.

Alice nấu một bữa ngon, có cả bia và rượu gin. Cô c̣n mời ông hút x́ gà, có lẽ của chồng cô, Arthur nghĩ thầm, tự tay châm cho ông hút rất ân cần. Ông ngă người xuống ghế, ḷng tràn ngập cảm giác dễ chịu, khoan khoái. Alice ngồi bên ông, họ vuốt ve, âu yếm và hôn nhau. Lát sau cô đứng dậy.

"Hút nốt điếu x́ gà của anh đi, c̣n em đi thay quần áo đây, Arthur". Mắt cô nh́n ông khêu gợi, mời mọc. "Lúc nào em gọi anh lên nhé".

"Em biết là anh nóng ḷng mà", ông đáp lại, "đừng lâu quá nhé em yêu".

Dường như khoảng một hay hai phút sau, Alice quay xuống, quần áo vẫn mặc trên người, nhưng là bộ quần áo khác, xung quanh cô là luồng không khí lành lạnh ghê ghê. Ông đứng chồm dậy, điều x́ gà rơi xuống thảm, không c̣n tâm trí đâu để thấy nó bắt lửa cháy âm ỉ.

Một nỗi sợ hăi ập đến, không phải Alice đang đứng trước mặt ông mà là hồn ma của Edith, khuôn mặt người chết trắng mốc nh́n ông lừ lừ. Mới vài phút trước đây ông c̣n đứng chỗ này ḷng tràn ngập hạnh phúc và thèm khát, c̣n giờ đây hai chân ông chôn chặt xuống sàn, cứng người v́ sợ, hai cánh tay khô khốc, xương xẩu và lạnh lẽo ôm lấy cổ ông, hai con mắt nguyền rủa ông, từ hai vành môi xám xịt phun ra luồng hơi thối của cơ thể người chết đang phân hủy.

Đúng lúc đó giọng nói nhẹ nhàng từ trên gác vọng xuống: "Anh lên được rồi đấy, Arthur yêu dấu". Bóng ma lại biến mất. Nhưng cảm giác hai cánh tay toàn xương vẫn đè trên cổ ông, mùi x́ gà không át nổi mùi mộ và cơ thể người chết.

Ông bị kích động. Ông chạy bổ đi mặc bóng người mời gọi ông đă xuất hiện trên cầu thang. Alice hốt hoảng thấy ông lao vụt ra ngoài không c̣n kịp đóng cửa lại. Arthur chạy nhanh như bị ma đuổi sau lưng.

Cuộc t́nh ngắn ngủi với Alice chấm dứt ở đấy. Suốt cả tuần sau đó ông chỉ ở rịt trong nhà tự an ủi bằng rượu Scotch. Cửa hàng gặp khó khăn v́ ông bỏ bê công việc. Arthur nhận thấy không thể tiếp tục như thế này được nữa. Ông quyết định đóng cửa hàng và chuyển lên London. Ở thành phố lớn đó, bóng ma Edith không c̣n ám ảnh được ông nữa và ông có thể bắt đầu cuộc sống mới. Công việc tiến hành thuận lợi khiến ông cảm thấy hạnh phúc và tinh thần thoải mái hơn.

Arthur có hai cô trợ lư và một cô tên là Mary Thompson nhanh chóng hấp dẫn ông. Chẳng bao lâu sau quan hệ của họ đi xa hơn quan hệ bè bạn.

Cũng có khi nỗi ám ảnh ngày xưa trở về đe dọa ông. Như cái hôm ông cùng Mary đi xem vở Vụ án mạng trong kho thóc màu đỏ. Đến cảnh người đàn ông rủ bạn gái vào kho thóc rồi giết hại cô ông giật nảy người; quyển sách đang cầm trên tay tuột rơi xuống sàn. Mary đứng cạnh thấy người ông run rẩy. Ông sợ hăi quay sang nh́n cô. Có phải Mary bằng xương bằng thịt không? Hay Edith trở về thay chỗ bạn t́nh mới của ông?

Ông nắm chặt bàn tay đang ch́a ra, nó ấm và mềm mại. Ông cố gắng trấn tĩnh và an ủi Mary rằng mọi thứ đă ổn, có lẽ vừa rồi là do nhiễm lạnh và hơi mệt. Thế nhưng từ lúc đó ông không thể từ bỏ được ư nghĩ rằng hồn ma đáng ghét vợ ông đă theo ông lên London.

Vở kịch kết thúc, Mary khẩn khoản đ̣i đưa ông về nhà, trên đường cô ghé tiệm rượu mua thêm chai whisky.

"Anh cần một cốc rượu nóng và sữa", cô nói. "Anh phải uống hết em mới về".

Ngày thường Arthur hẳn đă vui vẻ chấp nhận, nhưng hôm nay ông sợ và t́m mọi cách xua đuổi cô.

"Anh hứa với em anh sẽ uống sữa nóng và whisky. Em không phải bận tâm quá vậy, em rất tốt với anh, Mary thân yêu".

Nói thế nhưng ông không từ chối măi được. Arthur mở cửa cho Mary vào, không quên quay lại sau lưng nh́n xem có bóng nào không. Ông bật bếp ga đun sữa. Mary buồn cười khi thấy ông hôm nay làm ǵ cũng nhanh vội, thậm chí ông c̣n không thèm hôn cô suốt từ khi họ vào trong nhà; hiếm khi ông bỏ lỡ dịp nào chỉ có hai người với nhau.

Họ đang hôn nhau th́ ông giật ḿng khi nghe thấy tiếng đập cửa dưới gác. Mary cũng nghe thấy và nói có lẽ ông vẫn để mở cửa ngoài lúc vào nhà.

"Anh xuống khóa cửa lại đi", cô nói. Ông lưỡng lự.

Ông thấy ớn lạnh trong ḷng. Chắc chắn ông đă khóa cửa cẩn thận lúc họ vào nhà nhưng làm sao đây khi ông không thể nói với Mary rằng ông sợ bóng tối và sẽ chết khiếp nếu ông gặp người đó dưới tầng một.

Ông vội vàng chạy xuống, mau mau chóng chóng cho xong việc. Cửa vẫn đóng, ông gạt thêm chiếc then cửa bằng mấy ngón tay run rẩy.

Th́nh ĺnh ông ngửi thấy mùi xác chết, ông hoảng hốt quay lại, khiếp sợ v́ biết trước sẽ nh́n thấy ǵ. Cô ấy đứng kia, đứng ngay giữa đường đi, chặn đường lên gác của ông. Mặt cô đă chuyển sang màu lục, hai g̣ má chảy rữa kinh tởm, môi bị gặm gần hết khiến hai hàm răng nhô cả ra ngoài. Lúc hai cánh tay chỉ c̣n xương đưa lên cổ ông buộc ông phải nh́n thẳng vào hai hốc mắt sâu hoắm không c̣n con con ngươi, sức chịu đựng của ông đă hết.

Đúng lúc đó Mary gọi ông trên gác, bóng ma biến mất để lại ḿnh ông ớn lạnh đến tận chân tóc, người run rẩy đến mức làm cho các cơ thịt méo xệch đi, lộn mửa v́ mùi người chết rữa vừa hít phải. Khi Mary nh́n ông cô cũng chết khiếp: người ông trắng bệch, run lẩy bẩy không ngớt.

Việc duy nhất ông ước ao bây giờ là phải rời xa cô gái này. Nhưng Mary quá sốt sắng, bắt ông phải đến ngồi bên ḷ sưởi và đưa cho ông sữa nóng cùng rượu whisky. "Chắc anh vừa trải qua một nỗi sợ hăi kinh khủng, Arthur yêu dấu, v́ thế em nghĩ anh nên nằm nghỉ cả ngày mai cho khỏe. Bọn em có thể quản lư cửa hàng được, lúc nào rỗi em sẽ lên thăm anh ngay".

Lời đề nghị chân t́nh của Mary lại khiến Arthur cảnh giác. Edith đời nào chấp nhận chuyện đó! Bóng ma đó trở về dọa ông lần nữa th́ ông chết mất. Thế th́ chẳng c̣n cách ṇa khác là Mary phải ra đi, nhưng nhất thời ông chưa biết nói với cô thế nào.

Cuối cùng Mary cũng ra về, ông lên giường nhưng giấc ngủ mệt mỏi thỉnh thoảng bị ngắt quăng bởi những cơn ác mộng hăi hùng. Người vợ quá cố cùng ngủ trên giường với ông, mùi xác chết không tan khỏi hệ khứu giác của ông. Hai cánh tay xương xẩu nặng nề vắt ngang ngực ông khiến ông thở nặng nhọc. Ông không tài nào thức dậy được dù cố bao nhiêu đi nữa. Một sức mạnh vô h́nh đè chặt lên ông không cho ông thoát. Ông vật lộn măi với nó, cuối cùng thức dậy lúc nào không biết.

Sáng hôm sau Mary khóc sướt mướt khi ông viện đủ lư do để chấm dứt mối quan hệ nửa chừng của họ. Ông thấy thương cô gái nhưng có thể làm ǵ bây giờ. Edith là người thắng cuộc. Lời nguyền của cô ấy trước lúc chết đă trở thành sự thật. Ông không thoát đi đâu được.

Dạo này ông hay bỏ bê công việc ở cửa hàng, đến quán rược thường xuyên, về muộn, say mèm. Mary cảm thấy ái ngại. Cô gái tốt bụng thuê về một tay nhân viên trẻ, nhưng hắn tỏ ra không thích hợp. Arthur cũng không quan tâm. Hồn ma Edith không c̣n về dọa ông nữa nhưng sức khỏe Arthur yếu đi trông thấy. Ông ăn ít, uống nhiều.

Một buổi sáng Chủ nhật, ông đi lang thang rồi thế nào lại bước chân tới nhà thờ. Bóng người chẳng thấy đâu chỉ thấy bóng Edith. Một Edith trẻ tuổi như hồi họ mới cưới. Cô đề nghị ông đi theo ra nghĩa địa. Ông sốt sắng đi theo, bước chân xiêu xiêu vẹo vẹo đến bên mộ Edith.

Đứng bên cạnh ngôi mộ đá ẩm ướt. Edith dang rộng hai tay chờ đón ông và ông lao vào ṿng tay ấy như đứa trẻ sà vào ḷng mẹ. Hai cánh tay chết vừa khép lại th́ bộ mặt Edith ông nh́n thấy lần cuối cùng hiện về vẫn hai g̣ má chảy rữa, hốc mắt rỗng sâu hoắm. Tim ông đập dữ dội, cổ họng tắc ngẽn không thở được. Giống như cơn ác mộng ông phải chịu đựng bao lâu nay, nhưng không phải giấc mơ, bởi ông cảm thấy rơ ràng những giọt nước mưa hay nước mắt ướt nḥa mặt ông.

Sáng hôm sau, người ta t́m thấy xác Arthur nằm ngang mộ vợ. Họ không nhận ra ông nếu không t́m thấy chiếc ví ở trong túi. Ông được chôn cất cẩn thận ngay cùng ngôi mộ của vợ. Bạn bè đều nghĩ ông muốn được bên vợ ở thế giới bên kia.

Măi sau này nhiều người đồn ông hiện về tổ chức cuộc họp mặt nói rơ nguyên nhân cái chết năm xưa. Không ai dám chắc thực hư thế nào.

Hết

__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #26  
Old 11-23-2007, 09:22 PM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

CÓ MA THIỆT KHÔNG? (MA Ở NHẬT)

http://www.youtube.com/watch?v=fjLAhnrS3ZI
__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #27  
Old 11-24-2007, 03:53 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

Phong linh ...... but no, thanks !

:eek: Mới thấy có cái mặt ma thôi mà xém té xuống ghế rồi...

Thôi ! Ghê quá, hổng dám coi tiếp.... :quylay: :surrender:
__________________


Simple pleasures are life's finest treasures.
Reply With Quote
  #28  
Old 11-26-2007, 11:12 PM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

Ca sĩ Chế Linh kể chuyện rùng rợn trong nghề hát
LÊ LA ghi

VW: Thưa anh Chế Linh trong thế giới tâm linh rất khó có thể nói được điều có, điều không, nhưng mà có những sự hiện diện, không phải ai cũng tin, anh có tin có ma không?
CL: Ôi, điều đó tôi phải tin bởi v́ khi chết rồi chúng ta đi đâu, hồn ta ở đâu. Cho nên, tôi tin chắc chắn điều đó phải có, nhứt định phải có. Tại nước văn minh nhất, họ tin từ trước tới bây giờ, họ làm phim, dựng phim, đủ thứ hết là nước Anh.
VW: Có bao giờ anh thấy ma chưa?
CL: Tôi đă thấy rất là nhiều lần. Tôi phải nói chuyện với ma rất nhiều lần những nhân chứng c̣n đây, chẳng hạn như những lần đi hát, chị Mai Lệ Huyền, Giáng Thu và một số những anh chị em khác có chứng kiến.
VW: Anh kể lại một câu chuyện mà anh chứng kiến?
CL: Một dịp đi hát có Hùng Cường, tại Dục Mỹ, năm 1971. Dục Mỹ là nơi dạy các binh chủng, rất śnh lầy, có những giai thoại ma quỷ dữ lắm ở tại xứ đó. Tất cả mọi người buổi chiều hôm họ đi dạo mát ngoài phố, tôi không muốn đi, ở nhà nằm trên vơng. Tôi thấy tự nhiên tủ lạnh của Tổng Hành Dinh, của ông Đại Tá Lê Vinh Trường, tự động mở ra và nước trào ra, tôi đóng lại cánh cửa tủ, tới lần thứ ba ông Thượng sĩ ổng nói với tôi là, “Cậu ra ngoài đường chơi đi.” Tôi cảm thấy ở nhà không thoải mái, tôi nghĩ chắc đó một điều ǵ không hay, tôi cũng ch́u ông Đại tá Trường, tại v́ ổng mời hoài tôi mới ra. Tối hôm đó đi hát xong, về ăn trong thủ phủ của ông Đại tá Trường, một dăy bàn, nghệ sĩ với tất cả anh em binh lính và sĩ quan khoảng 50 người. Ông Đại tá Trường ngồi đầu bàn. Tôi với anh Hùng Cường ngồi đâu mặt nhau. Hôm đó, ông Đại tá Trường, có hai cô cháu là cô Tuyết và cô Hồng ở Nha Trang đến thăm, hai cô nằm ngủ ở trong pḥng. Bỗng nhiên, có bóng một cô ở trong pḥng đi ra, ai cũng nh́n thấy. Ông Đại tá Trường mới nói, “Linh à, toa đứng dậy, mở cửa, coi tụi nó c̣n ngủ không?” Ông cứ biểu tôi mở cửa hoài thôi, tôi mở cửa, thấy hai cô vẫn c̣n nằm ngủ. Kể lại mà tôi vẫn c̣n rợn da gà.
VW: Bóng cô gái đó là ai?
CL: Tối hôm đó, khi mọi người đi ngủ rồi, tôi không ngủ, nằm ở ghế xa-lông nơi pḥng khách, ông Đại tá Trường nói, toa vô ngủ đi đừng có nằm ở đây. Tôi nói là tôi muốn nằm ở đây để thoải mái. Tôi không muốn nằm ở trong pḥng. Lúc đó, mỗi người nằm một giường nhà binh, khoảng 20 người nằm ở trong pḥng, ghế bố có mùng đàng hoàng. Ông Đại tá Trường nói quá, tôi mới nói tại sao vậy, tôi ngủ ngoài đây có mắc mớ, có phiền hà ǵ ai đâu. Ổng nhứt định năn nỉ tôi đi vô ngủ, tôi mới đi vô ngủ. C̣n đang nói chuyện đâu đó với anh em, chân tôi bị nhột, tôi nói, h́nh như có ai găi chân, anh Hùng Cường nói là đừng nói tầm bậy, phạm thượng, nói không có thiệt. Tôi nghĩ, chắc tại đi bộ nhiều quá, có lẽ bị ngứa chân. Cho đến lần thứ hai, lần thứ ba tôi bị găi chân, tôi nói ra, anh Hùng Cường và tất cả mọi người kể cả Mai Lệ Huyền không ai dám lên tiếng hết, ai cũng sợ. Tôi mới cố gắng ngủ, tôi thấy một bóng đứng cao ngay đầu giường tôi, mặc đồ nhà binh, cao mà không thấy mặt, tôi mới tốc mùng ra, tôi nói tại sao các anh cứ phá tôi hoài. Mọi người không có ai ngủ hết, nhưng mà không ai nói chuyện. Đến lần thứ hai, tôi mới mở cửa tôi rượt, ra tới cái lô cốt, anh lính gác hỏi tôi chạy đi đâu vậy, tôi nói có một người găi chân tôi hoài, tôi chạy ra kiếm. Anh lính gác mới nói tôi vô ngủ đi không có đâu, chuyện đó để mai sẽ kể. Khi tôi vào ngủ, mới vừa nằm là ngủ liền, th́ bị bóp cổ. Lúc đó, tôi nói là tôi tin rồi, các anh, các bạn cho tôi ngủ đi, ngày mai tôi sẽ mua cà phê cúng. Thế là, tôi ngủ được. Mới 5 giờ rưỡi sáng thôi, là có tiếng gơ cửa, ở ngoài sáng, ở trong tối, ḍm ngạch cửa không thấy bóng mà có tiếng gơ cửa, tôi mới nói, tôi đă nói với các anh rồi, các anh không chịu nghe, không cho tôi ngủ là sao. Thế là, tôi thức cho tới sáng luôn. Tới sáng, tôi kể cho ông Đại tá Trường nghe, ổng đưa tôi vào pḥng, chỉ vào cái giường của ổng đă được ếm, đóng đinh kéo dây ch́, dây kẽm dữ lắm. Mà ổng là người Công Giáo, ổng kể hết sự thật.
VW: Câu chuyện của ông Đại tá Trường kể như thế nào?
CL: Ông Trường kể là, có một cô gái 16 tuổi, hồi thời Tây, tới trại lính để gặp ông bố hay sao đó, nhưng bị lính Tây bắn chết oan. Cô đă xuất hiện rất nhiều, nhiều dạng khác nhau, bằng chứng như là mấy cây cổ thụ ở Dục Mỹ đă bị đốn và đă ếm không biết bao nhiêu lần, mà họ vẫn xuất hiện, tức là bằng mọi h́nh thức. Họ nói là cô thành quỷ rồi.
VW: V́ lư do ǵ họ ếm cái giường, họ phải ràng lại, có hiện tượng ǵ xảy ra khiến họ phải làm những động tác đó?
CL: Tôi nghĩ rằng, đó là một phép để mà ngừa những phá phách, để được b́nh an thôi, để họ ngủ được, đời lính mà, không ngủ đâu có được, mà cứ bị phá phách hoài đâu chịu được.
VW: Họ để những ǵ ở giường?
CL: Tôi thấy ở dưới giường đóng đinh nhiều lắm, đó là một trong những h́nh thức ếm và xin vong hồn đó đi một nơi khác.
VW: Câu chuyện anh vừa mới kể là trong rất nhiều những câu chuyện mà anh đă chứng kiến. Anh tin rằng có ma. Anh gặp nhiều trường hợp như vậy, trong khi những người khác cả đời không thấy?
CL: Tôi cũng không hiểu tại sao tôi gặp hoài, đôi khi tôi kể cho bạn bè nghe, họ nói tôi mê tín dị đoan này kia nọ. Không phải đâu, không phải tự nhiên ai cũng có một cơ duyên để mà gặp gỡ như vậy. Họ nói ma là chuyện không có, tôi nói phải có, tại v́ tôi chứng nghiệm quá nhiều lần. Họ biết nghe, họ thấy ḿnh, họ nhiều phép hơn ḿnh, ḿnh không thấy họ, sự sinh hoạt của họ chắc cũng như chúng ta vậy.
VW: Anh có những chứng nghiệm ǵ từ cá nhân của anh hoặc người thân của anh không?
CL: Có lần tôi đi hát ở Trà Vinh, Vĩnh B́nh. Một phái đoàn nghệ sĩ đông lắm, ở pḥng ngủ Thống Nhất, tại Trà Vinh, năm 1972, đông lắm có anh Hùng Cường, Thanh Việt, Tùng Lâm, Khả Năng. Ông bà chủ pḥng ngủ nầy có sự quen biết cho nên tôi muốn ở pḥng nào họ cũng ch́u. Tôi muốn ở pḥng số 1 nhưng mà pḥng bị niêm phong, ông bà chủ niêm chớ không phải là chính quyền niêm. Tôi nói nhứt định ở đó chớ không muốn ở trên lầu, tôi không muốn ở pḥng nào khác. Tôi với vợ tôi vào pḥng đó. Tôi vào pḥng tắm rửa, ngủ để lấy sức để tối đi hát. Vợ tôi ra phố để coi này cái kia, mua trái cây để tối ăn. Tôi đang ngủ, nghe có tiếng guốc khua điếc lỗ tai tôi. Tôi nghĩ, vợ ḿnh biết giấc ngủ của ḿnh hết sức là cần trước khi hát. Tôi thức dậy, định nói với vợ đừng làm ồn, tôi thấy cửa vẫn c̣n đóng, cửa sổ niêm hết, chỉ có hai lỗ nhỏ xíu để thông hơi trong nhà tắm. Đến đêm đi hát về, hai vợ chồng tôi ngủ, họ kéo vợ tôi lọt dưới giường luôn. Vợ tôi thấy có hai người lại kéo chân, tôi kéo lại mà kéo không nổi. Tôi mới qua bên pḥng Thanh Việt ở, coi như suốt đêm không ngủ. Ngày hôm sau, tôi mới hỏi, ông chủ mới kể là, khi pḥng ngủ tân trang, có hai cô mà kéo xi-măng để tô, bị rớt xuống chết ngay tại pḥng đó cho nên không cho ai ở được, có nhiều người muốn ở nhưng mà ở không được, bị phá.
VW: C̣n câu chuyện người âm hợp hôn với người dương?
CL: Câu chuyện này, tôi cũng đang kiếm ông Trung tá Thanh để mà kiểm chứng thêm một lần nữa. Ảnh sống với người ma này ở tại Dục Mỹ trong ba năm, trông rất tiều tụy. Khi mà ảnh bỏ Dục Mỹ đi, ảnh lại sống hết sức thoải mái và khỏe mạnh. Tôi không kiếm được anh ta, anh Trung Tá Thanh hồi ở Dục Mỹ đă sống với người ma, người âm ba năm trời.
VW: Sinh hoạt của người âm người dương ḥa với nhau như thế nào?
CL: Lúc đầu tiên theo như ảnh kể, rất b́nh thường, giống hệt như người đàn bà b́nh thường, cũng ân ái b́nh thường, nói chuyện b́nh thường mà không biết ḿnh sống với người âm. Cho đến ngày, một người bạn của anh ta đến thăm anh ở Dục Mỹ, khi bước vào pḥng, anh bạn thấy có ǵ đó không ổn ở trong nhà, thành thử anh bạn làm phép để không bị quấy rầy. Không ngờ từ ngày anh bạn xuất hiện đến thăm ông Trung Tá Thanh ở Dục Mỹ, đến khi anh bạn đi, bóng người đàn bà này không bao giờ c̣n nữa, không c̣n tới với anh Thanh nữa. Mà anh Thanh, lúc đó, cũng không biết tại sao người yêu ḿnh biến mất.
VW: Họ có với nhau đứa con nào không?
CL: Không, không có con.
VW: Vậy th́ anh nghĩ cái chuyện đó là cũng có thể xảy ra được hết trong đời sống mà chúng ta nói là nó phức tạp như vậy.
CL: Tôi nghĩ cái này cũng là một trong những cái mà ḿnh phải suy nghĩ, tức là người âm cũng có nhiều mà người dương cũng có nhiều, nhưng mà dương với âm ḿnh không có được tần số nào đó để ḿnh gặp nhau một cách tự nhiên, nhưng họ vẫn thấy sự sinh hoạt của ḿnh, tôi chắc chắn, những việc đó chắc chắn phải có, mà trong những vấn đề của người Chăm thứ nhất là người Chăm chúng tôi tin dữ lắm, tin kinh khủng, mà một ngày nào đó tôi sẽ kể cho anh một số những chuyện có thiệt và kiểm chứng, những nhân chứng c̣n sống, tôi thấy việc này cũng là một trong những cái không phải đem họ đi tới những cái hoang mang hay là những mê tín dị đoan, tôi thấy việc này cần kể ra cho chơi vui.
CL: Là cái tượng này, cái khu phố này tôi mướn lại của người Bồ Đào Nha, .................. Toronto. Hồi năm 88, từ khi mà mở tiệm th́ coi như khách khứa đông đảo lắm và cũng không có ǵ xảy ra, mà rất là đông lúc nào cũng đông hết, tiệm đó sức chứa 240 chỗ ngồi, ở trong đó có Piano này kia nọ, đông khách lắm nhưng mà mỗi một lần mà tôi đi xuống cái hầm gọi là kho chứa đồ th́ tôi thấy một bóng ngồi gục đầu, tôi nói ủa tại sao mấy cô làm ở đây tại sao đi xuống ở dưới này, gục đầu ở dưới này chắc có chuyện ǵ xảy ra, ḿnh mới nói ai vậy, bóng này lại đi vô phía bên trong, ḿnh chạy vô phía bên trong đường cùng đâu có ai đi đâu được, ḿnh thấy Ok chắc có chuyện không ổn xảy ra, tôi lấy bánh, lấy nước trà, nước ngọt tôi để đó tôi cúng, tôi vái mời họ đến ăn, lần thứ ba tôi gặp cũng y chang vậy, tôi không dám nói với ai hết sợ không ai dám xuống dưới đó lấy đồ (cười) mà tôi cũng không dám cho người nhà biết và thằng con tôi gặp một lần nữa, thằng đó gặp mà nó cũng không dám nói với ai, nó cũng không dám nói với Cha nó, nó cũng không dám nói với ai hết, nó không dám xuống đó luôn (cười) đến khi tôi bán tiệm rồi, tôi mới nói cho gia đ́nh biết là như vậy, như vậy đó, th́ bà xă tôi nói trời đất ơi, anh thấy như vậy mà không cho biết, em đi xuống dưới hoài (cười).
VW: Mà chỉ không thấy ạ.
CL: Không thấy.
VW: Nhưng mà người chủ Tàu có thấy không.
CL: Ḿnh cũng không biết, tại v́ ḿnh không có lại để ḿnh hỏi.
VW: Nhưng mà hồi năy anh nói chính xác là cái bóng hay là ǵ.
CL: Cái bóng thôi, bóng trắng, bóng trắng mà ḿnh không thấy mặt rơ ràng, tại v́ ở dưới cái hầm cũng có đèn, nhưng đèn không sáng như ở trên.
VW: Kể tiếp câu chuyện thứ ba nữa.
CL: Có một đoàn văn nghệ Chiến Tranh Chính Trị 50, gọi là đoàn Tâm Lư Chiến 50, 50 Chiến Tranh Chính Trị, ở trong đó có lực lượng nghệ sĩ đông lắm đi lên trên Ban Mê Thuột hát, chỗ đó coi như một Bệnh viện bị pháo kích rồi, cho nên dời lại một bệnh viện khác, làm chỗ khác tại v́ Bệnh viên này bỏ hoang, th́ nghệ sĩ tới cho ở trong Bệnh viện này, mỗi người một cái ghế bố, nhưng mà đi hát về mỗi người tắm rửa đâu vào đó rồi chơi bài với nhau, ở trong pḥng tắm tập thể, trong pḥng tắm tập thể mở nước hoài thôi, mới vừa mở nước ra và tắt lại, đi ra ngoài th́ nước mở ra lại, nó cứ mở ra lại, anh Thanh Việt nói “Đ.M. ma ǵ ma, con mẹ để tao cho, mầy muốn làm ǵ th́ làm tao nè...”, chưa tới 5 phút anh Thanh Việt đau bụng, đau bụng ngoài sức tưởng tượng, đến khi ông Thiếu Tá Nghị ổng nói là không nên phạm người ta như vậy, chửi người ta như vậy, không nên thách thức như vậy, đến khi mấy người này cũng rót nước này kia nọ để mời uống và vái lạy coi như lời nói này bị phạm, cho nên tha thứ đi là hết liền, thành thử tôi nghĩ một việc xảy ra mà trước mắt mọi người chớ không phải là sau đâu, chắc chắn điều đó những người nào không tin th́ không sao, những người nào tin th́ cứ phải tin, đừng để xúc phạm vậy thôi.

Theo VW
__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #29  
Old 12-01-2007, 02:13 AM
Phonglinh's Avatar
Phonglinh Phonglinh is offline
Nhị Linh Tiểu Nha Đầu
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,176
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA



MA


vẫn là 1 đề tài được nhiều người thích thú. Có nhiều người tin là có ma, nhưng có nhiều người lại nói là kkhông tin. Có rất nhiều hiện tượng lạ xảy ra, và tất nhiên là không có lời giải thích. Câu chuyện mà tôi kể ở đây là có thật, nhưng không phải là bản thân tôi găp, mà là anh của tôi.

Đó là 1 lần anh ầy đi công tác với phái đoàn. Vào 1 đêm, khi mọi người đang ngồi ở quầy tiếp tân để mướn pḥng th́ có 1 bà khách chạy từ trên lầu xuống. Bà ấy vừa khóc vừa nói với người quản lư khách sạn.
-Tôi..Tôi...không ở đây nữa. Tôi trả pḥng lại đó.
Anh tôi và mọi người rất ngạc nhiên v́ phản ứng lạ của bà khách này. V́ vậy anh ấy lại gần và hỏi:
-Có chuyện ǵ vậy? Pḥng đó có vấn đề ǵ a?
Bà khách trong điệu bộ hốt hoảng trả lời:
-Tôi nghĩ là pḥng đó có.......tôi không biết nữa. Tôi đang nằm ngủ trên giường th́ tự nhiên cái giường dựng đứng lên. Tôi tưởng là nằm mơ nên đă tự nhéo ḿnh. Nhưng tôi rất tỉnh táo.....
Bà ấy hoảng sợ thật sư. Thấy vậy anh tôi mới đưa cho bà ấy vài viên thuốc an thần và nhờ người t́m cho bà ấy 1 pḥng khác. Bạn của anh tôi cũng không phải là hiền. Họ cũng rất hào hứng trong chuyện này. Trong lúc đang phân vân. 1 người bạn của anh tôi nói :
- Hùng_ tên anh trai tôi, tụi này biết mày rất gan da. Thôi th́ tụi ḿnh cá với nhau đi. Bây giờ mày vào pḥng đó ở, nếu mày ở đó được 3 ngày mà không sợ th́ tụi này sẽ dắt mày đi ăn 1 chầu.
Anh tôi cũng không tin vào những chuyện lạ như vậy, nhưng anh ấy cũng muốn thử xem sao. V́ vậy anh ấy nhận lời. Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, anh ấy gọi người quản lư và dặn:
-Huân, ngày mai em kêu anh dậy lúc 6h nha, anh c̣n phải vào bệnh viện có chuyện.
Anh quản lư đồng ư. Thế là tối hôm đó anh tôi vào ở cái pḥng mà bà khách kia nói là có ma.......................
Đang ngủ say giấc, bỗng có tiếng của Huân:
-Anh Hùng, dậy đi anh, 6h rồi, anh c̣n phải vào bệnh viện.
Không chỉ gọi mà Huân c̣n đến gần và lay lay người anh tôi. Anh tôi lim dim mở mắt, chộp lấy cài đồng hồ và nhin. Anh ấy trả lời lại:
- Chỉ mới có 5h15 thôi, sao em kêu anh sớm vây?
Anh Hùng liến quay người hướng mặt vào tường. Nhưng cũng ngay lúc ấy, anh tôi bật ngồi dậy trong sự hoảng hôt...........
Anh ấy không hoảng hốt v́ cái giường dựng đứng lên. Anh ấy cũng không giật ḿnh v́ Huân gọi anh ấy dậy sớm. Anh ấy bật dậy v́ nhớ ra là Huân đă vào và lay lay gọi anh ấy. Chuyện lay lay người để gọi ai dậy là chuyện thường. Nhung nó sẽ trở nên quái lạ nếu cửa đă được anh tôi khoá 2 chốt, cài móc xích và đút ch́a khoá ở ổ. Điều đó cũng có nghĩa là, không 1 ai ở ngoài có thể mở cửa đươc. Bởi v́ thắc mắc chuyện đó, nên anh ấy dậy và chuẩn bị đồ để đi làm luôn. Đến tối về, anh ấy lại vào pḥng và đóng cửa kỹ như ngày hôm qua. Nhưng hôm nay, anh ấy không nghe ǵ hết, anh ấy để đồng hồ vào lúc 5h30 nhưng lại tỉnh dậy vào 5h15...........
Đến ngày cuối cùng là ngày thứ 7 và anh ấy ko cần đi làm vào ngày mai. Anh ấy quyết dịnh dùng thuốc ngủ để ngủ cho ngon giấc. Nhưng lạ 1 điều là, ngay cả khi uống 2 viên thuốc ngủ th́ anh ấy vẫn thức dậy đúng 5h15. Điều này rất lạ đối với anh ấy v́ anh thường thức dậy rất trễ khi không làm vào buổi sáng hôm sau. Anh ấy xuống quầy tiếp tân và gặp bạn bè. Mọi người đều hỏi han anh Hùng.
-Sao? Mày có gặp ǵ không?
Anh tôi trả lời:
-Có, tối đầu th́ thấy Huân 5h15 lên kêu tôi.
Huân liền nói:
-Không có anh ah! Anh dặn em là 6h mới gọi anh. Với lại lúc đó em đang có ca trực bên khu kia, đâu có ở đây.
Nghe Huân nói vậy, mọi người đều há hốc miệng ra. Và rất ngạc nhiên khi thấy anh tôi vẫn b́nh thường. Anh tôi nói:
-Anh biết, v́ đó không phải là em. Cửa pḥng anh khoá rất kỹ, nếu là em th́ em cũng chẳng vào được - Anh tôi nói tiếp:
- Có điều ngạc nhiên là, mấy ngày nay, lúc nào anh cũng dậy vào lúc 5h15. Không trễ củng không sớm hơn phút nào. Hôm qua anh đă uống thuốc ngủ, nhưng sáng nay cũng dậy vào đúng giờ đó. Mà lạ hơn nữa, khi thức dậy, anh rất tỉnh táo, không có chút ǵ nhức đầu hay ngái ngủ như trước đây.
Mọi người đă ngạc nhiên giờ càng ngạc nhiên khi anh tôi hỏi người tổng quản lư khách sạn đă đứng tuổi:
- Bà hăy kể sự thực về cái pḥng đó đi.
Người tổng quản lư bèn kể nhỏ:
- Cái pḥng đó lúc trước có 1 bà khách mướn, và không biết v́ chuyện ǵ mà bà ấy đă tự tử trong đó vào lúc 5h15......

st
__________________
PHONG LINH
Reply With Quote
  #30  
Old 12-02-2007, 12:59 AM
Hoàng Định Nam's Avatar
Hoàng Định Nam Hoàng Định Nam is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 242
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Re: KỂ CHUYỆN MA

Ma nhập




Tôi viết bài này với mục đích tŕnh bầ;y một sự thật đau ḷng đă và đang xảy đến cho gia đ́nh tôi và mong bạn đọc nếu có thể được th́ phổ biến tin tức này cho người thân quen dùm để tránh những đau thương tuơng tự có thể xảy đến cho người khác.
Tôi không mong mỏi bạn tin tưởng một phần hay hoàn toàn vào những điều tôi viết sau đây v́ những điều này quả thật khó tin. Tôi cũng không có đủ khả năng, thời gian, và công sức để dấn thân vào một cuộc tranh luận về những điều tôi viết là sự thật, hay mê tín, là một vấn đề về thuộc bệnh tâm thần chứ chẳng phải vấn đề tâm linh. Tôi chỉ là một nguời băn khoăn với sự an nguy của hai đứa em gái thân yêu trong gia đ́nh hiện đang phải đối phó với những kẻ thù ma mănh, có hồn ma chẳng có thân xác, đang chiếm ngự thân xác của 2 em. Tôi cũng rất quan tâm đến sự an nguy của những nguời có thể là nạn nhân tuơng lai của việc học nhân điện khoa tự động mà đánh liều viết bài này với tất cả tâm thành. Tôi cố gắng tŕnh bầy chuyện đă xảy ra trong gia đ́nh, hy vọng bạn đọc qua kinh nghiệm đau thuơng của gia đ́nh tôi mà không buớc vào vết xe đổ này nữa. Những chuyện tôi viết sau đây là chuyện thật sự xảy ra, không một lời thêm bớt, theo trí hiểu biết hạn hẹp của tôi.
Khỏang đầu tháng 4 năm 2007, qua lời giới thiệu của một nguời cháu ruột, hai em gái của tôi (tạm gọi là em A và em B) đă đến thọ giáo với thầy Mai viết Nhự, địa chỉ 151/31 C, khu phố 2, Phuớng Tam Ḥa, Biên Ḥa, tỉnh Đồng Nai, điên thọai 061-3811-956. Thầy Nhự dạy học tṛ môn Nhân Điện Khoa Tự Đông, thầy không có tính tiền học phí ǵ cả. Thầy chỉ dạy học tṛ trong 6 ngày, chứ không như các môn phái nhân điện khác thuờng phải mất nhiều thời gian hơn, có thể đến 6 tháng. Khi đến học, thầy sẽ để tay lên đầu,lên trán để mở luân xa số 7 và số 6 bằng nhân điện của chính thầy. Thầy cũng mở những luân xa 5,4, 3, 2 và 1 bằng cách để tay lên vị trí những luân xa này trên sống lưng. (Quư vị có thể t́m hiêu thêm về nhừng luân xa này qua quyển Journey to the East của giáo sư Spalding--Bản dịch rất hay của Nguyên Phong là Hành Tŕnh Về Phuơng Đông, chapter 8 hay 9 nói về Cơi Giới Vô H́nh. Thầy CE Hằng Truờng cũng có giảng về những luân xa này trong số các băng giảng của Thầy mà tôi không nhớ được tên)
Luân xa số 6 và số 7 là cửa ngơ để thể xác của con nguời có thể tiếp xúc đuợc với thế giới tâm linh và cơi giới vô h́nh mà ḿnh không thấy đuợc. Theo tôi hiểu, đó cũng là cánh cữa bảo vệ những người đang sống trong thế giới này khỏi phải tiếp xúc với những hồn ma bóng quế của thế giới những nguời đă chết.

Trong truờng hợp em B của tôi, chỉ 5 phút sau khi thầy Nhự dùng nhân điện của thầy để mở luân xa cho em, B rùng ḿnh một cái rồi 2 tay B tự động chắp lại, không hề theo sự điều khiển của B, vái lạy tứ phuơng và B có thể quay nguời dẻo dai như nguời lên đồng, múa lên những đông tác mà B, môt nguời thường bị đau lưng kinh niên, không bao giờ có thể làm đuợc. Bệnh đau lưng, mệt mỏi trong B do đi làm vất vả lại thêm cuộc hành tŕnh xuống nhà thầy Nhự từ Saigon trên cái xe không êm ái, trên đọan đuờng kẹt xe như nêm như cối thốt nhiên biến sạch. C̣n em A, th́ sau 4 ngày tập luyện, sang đến ngày thứ 5 th́ em cũng thấy tự nhiên 2 tay em chắp lại, vái lạy tứ phuơng rồi đi vào những điệu múa mà dù em đang tỉnh táo 100% vẫn không sao chủ động ngừng lại đuợc. Cần nhắc lại la em A của tôi đă bị mổ gai cột sống vài tháng truớc và 2 tay đang bị hiên tuợng như Carpel Tunnel Syndrome và Tennis Elbow, khong cử động đuợc 2 bàn tay, 2 cổ tay, đau nhức dần lan tới 2 vai, bác ś Tây Y đă đề nghị phải mổ cả 2 tay rồi. Với nhân điên học đuợc, cả 2 em gái tôi tuy mới đầu cùng cảm thấy lạnh tóc gáy, sởn gai ốc v́ việc vái lạy tự động cùng các động tác siêu nhiên mà 2 em không làm chủ dược-- nhưng vẫn đủ sáng suốt để tự quan sát những động tác quái lạ này, vẫn cảm thấy rất hài ḷng với những kết quả y học thần kỳ trên cơ thể của 2 em. Hai em rất vui vẻ, sung suớng nghe lời thầy Nhự dạy bảo là khi muốn chữa bệnh cho ḿnh hoặc nguời khác là chỉ cần kêu "6,7 hăy chữa bệnh này đi!" là 6,7 (luân xa 6 và 7) sẽ làm đúng y như vậy. Em A c̣n hân hoan khoe với tôi qua điện thọai là 6, 7 của em rất giỏi; có 1 hôm em sơ ư bị một hộp thịt đă mở cắt đứt tay rất sâu, máu chảy dầm dề. Em bèn kêu 6, 7 cầm máu lại, là máu ngưng chảy liền ; em kể cho tôi nghe rất hăng hái, khuyên tôi nên về Việt Nam để đi học nhân điện ở thầy Nhự để chữa bệnh tiểu đuờng vốn đă làm bạn đồng hành với tôi từ lâu năm. Thú thật với các bạn, tôi nghe những thông tin này mà chỉ cuời thầm là sao 2 em tôi, có ăn học tử tế, là những nguời tốt nghiệp đại học hoặc tuơng đuơng, rất thành công trong công ăn việc làm với chủ nhân là những công ty nuớc ngoài, lại có thể nói những chuyện không tuởng như thế này. Nhưng tôi biết cả 2 em tôi là những nguời rất thẳng thắn, không nói trăng nói cuội, không mê tín dị đoan , do đó tôi không bài bác ǵ cả, chỉ im lặng lắng nghe, và nghĩ thầm, "Muốn chữa bệnh họan thi` phải thay đổi lối sống của ḿnh, phải ăn đồ ăn tốt, nhiều rau cỏ, bớt thịt đỏ, mỡ màng, tập thể dục đều đặn, đi bác sĩ khám định kỳ chứ sao lại có cái vụ Nhân Điện Khoa Tự Đông cứ như chuyện Liêu Trai Chí Dị thế này!"
Bẵng đi đến khỏang cuối tháng 6, năm 2007, em trai tôi ở Saigon bỗng gởi E mail cho cả đại gia đ́nh bên Mỹ rằng em A và em B nay đă phát hiện ra rằng 6,7 của 2 em thực chất ra là 2 hồn ma vất vuởng vốn đă chết từ mấy chục năm nay, qua sự mở luân xa 6,7 của thầy Nhự, mà xâm nhập thân thể của 2 em, và đang mở chiến dịch chiếm hữu đầu óc rồi dần dần thân xác của 2 em. Em B hiện đang rất vất vả đối phó với con ma trong B; c̣n con ma trong A th́ êm ả hơn nhưng dùng chiến dịch nói ngọt như mía lùi để chiếm hữu ḷng tin của em A.
Đọc thơ em trai mà tôi ngỡ như trong mơ. Ông xă và tôi lập tức xin nghỉ phép ở sở, và mua vé về VN để xem t́nh h́nh thế nào. Trong lúc chờ đợi visa và vé máy bay, tôi vào internet và đọc tất cả các tài liệu hoặc nghe băng giảng của các thầy Hằng Truờng về Thân Trung Hữu, thầy Nhật Từ về Quyết Nghi về Ngọai Cảm và Cơi Âm; Căn Tử Nghiệp của thầy Tâm Thiện, những bài nói chuyện của nhà ngọai cảm Phan Thị Bích Hằng, sách Hành Tŕnh Về Phuơng Đông của Nguyên Phong dịch từ cuốn Journey To The East như đă nói ở phần trên. Sau này, về tới Saigon tôi đọc thêm sách Hiệu Ứng Sinh Học của Kỹ Sư Đỗ Thanh Hải (tôi xin lỗi không nhớ rơ tên lót của Kỹ Sư Hải, một kỹ sư tài ba và dồi dào kiến thức về vấn đề này), sách "con Người Thóat Thai Từ Đâu của 1 nhà khoa học Nga tôi không nhớ tên, vv... để t́m hiểu về thế giới của những nguời đă khuất, và hồn ma bóng quế là ǵ. Theo những ǵ tôi góp nhặt được từ những nguồn tài liệu vừa nêu, th́ con người chúng ta đuợc câu tạo bởi phần xác (physical body--hay khung cộng huởng sinh học theo chữ dùng của Kỹ Sư Hải) và phần hồn (mind--sóng sinh học theo Kỹ Sư Hải). Khi chúng ta chết đi, th́ chỉ có phần xác tan ră thôi, nhưng phần sóng sinh học vẫn c̣n hiện diện duới dạng các sóng năng lượng. Với những nguời khi chết đi với tấm ḷng thanh thản, không có ǵ nuối tiếc lưu luyến với cơi trần vừa tạm sống, các sóng sinh học của nguời mới chết sẽ dễ dàng siêu thoát để đi đầu thai kiếp khác, hay lên cơi thiên Đàng, cơi Trời nào đó. C̣n những nguời chết oan ức, chết bất đắc kỳ tử chết trong đau đớn hay lo sợ, trong tiếc nuối về nhừng công chuyện c̣n dở dang trên trần thế th́ sóng sinh học của họ sẽ không bay cao đuợc mà cứ là là trên mặt đất, thành những hồn ma vất vuởng lang thang, thân xác đă mất mà ḷng ham muốn, tham sân si, ngă, mạn vẫn c̣n đó. Cho đến khi các sóng sinh học hay vong linh này hiêu ra rằng ḿnh đă chết và tất cả các mong muốn trần tục của ḿnh chỉ là không th́ họ sẽ bay cao lên các tầng trên để trở lại đâu thai cho kiếp mới. Thế nhưng cũng có nhừng vong linh dù đă chết hàng trăm năm hay vài chục thế kỷ vần không giác ngộ đuợc lư vô thuờng của cuộc đời, lại muốn t́m đuờng tắt mà đi, bèn t́m cách nhập vào thân xác của nhừng người c̣n sống đă bị mở luân xa 6, 7 như 2 cô em của tôi, hoặc có vong linh có sóng sinh học cộng huởng với sóng sinh học của nguời c̣n sống th́ sẽ nhập vào thân xác của nhừng nguời này, và t́m cách chiếm hữu trí năo của nguời bị xâm nhập truớc rồi từ đó sẽ sai khiến các hành động của nguời này theo ư của vong linh. Các vong linh này là ma ác, rất khó giác ngộ và người bị xâm nhập sẽ rất vất vả để đánh đuổi quân xâm luợc này ra khỏi cơ thể của họ. Các vong linh có tính khí hệt như tính khí của họ lúc c̣n sống, dù đă chết cách đây bao nhiêu năm. Đa số các vong linh th́ hiền lành hơn, không hề có ư định xâm nhập cơ thể của bất kỳ ai. Cũng có nhưng vong linh, nếu có xâm nhập một cơ thể nguời sống nào, th́ cũng chỉ ở tạm trong 1 thơi gian rất ngắn để nhờ nguời này giúp ḿnh ḥan thành tâm nguyện mà vong linh đă không ḥan thành đuợc khi c̣n sống rồi vui vẻ ra đi khi tâm nguyện đă thành.
Khi tôi về Saigon, tôi quan sát cả 2 cô em và hiểu rơ ràng rằng mỗi em đă bị một hồn ma xâm nhập. Trong môi truờng làm việc bên Mỹ của tôi, tôi cũng đă có dịp tiếp xúc với một số bệnh nhân có bênh tâm thần, do đó, đây là điều tôi để ư truớc khi làm việc với 2 em của tôi để xem coi hai em có bị chứng Disassociative Identity Disorder (formerly Multiple Personality Disorder) duờng như dịch sang tiếng Việt là bệnh tâm thần phân liệt dạng hoang tuởng hay sao đó? Một trong những criteria của bệnh này theo DSM-IV (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders--Fourth Edition) là bệnh nhân không nhớ đuợc những đuợc những ǵ ḿnh đă làm khi nhân cách thứ hai chiếm hữu thần trí và cơ thể họ. Thí dụ chị Jane có 2 nhân cách trong người chi Jane mà thuờng xuất hiện nhiều lần: một là chị Jane hiền lành, nhút nhát, không thích đi shopping; và nhân cách thứ hai là anh John th́ rất ư là kiêu ngạo, thích sắm đồ thể thao. Khi John xuất hiện trong thể xác của chi Jane, th́ John đi Big 5 sắm nào là quần áo bơi, kiếng lặn, ống lặn, vân vân. Đến khi chị Jane trở lại làm chủ bản thân của chị th́ chị cứ ngẩn ngơ ra, không thể hiểu tại sao tự nhiên trong nhà ḿnh lại có mấy cái đồ mua từ Big 5 như vậy. Cá nhân chị Jane thuờng xuyên bị những lúc quên đi, không nhớ nổi những chuyên ḿnh đă làm khi hành động với nhân cách thứ hai của ḿnh (Inability to recall important personal information that is too extensive to be explained by ordinary forgetfulness) .
Truờng hợp của hai em tôi th́ khác hẳn, cả hai đều biết rất rơ ḿnh là ai, không hề bị lẫn lộn nhân cách ngay cả khi người âm trong 2 em nói chuyện với hai em bằng tư tuởng. Xin nói rơ hơn là nguời âm trong hai em tôi không hề lên tiếng nói đuợc trong đầu (no voice), mà họ chỉ gởi tư tuởng chạy trong đầu như kiểu E mail, tôi gọi la E thoughts (electrical thoughts) cho hai em hiểu; con ma trong em B thi rất lắm mồm, nói huyên thuyên suốt ngày ṭan chuyện hắn ta và gia đ́nh bị giết như thế nào ở Cambodia trong thời ky Khmer Đỏ 1975 và cũng dùng những ngôn ngữ thô tục để sách nhiễu t́nh dục em B. Em B rất cuơng quyết chống đối lại những sách nhiều này và cương quyết không tham dự vào bất cứ cuộc nói chuyện nào của con ma trong em. Do đó hắn ta rất giận dữ và thuờng phản ứng lại bằng cách gởi những luồng điện mạnh vào khỏang 1.5 volt để châm chích vào những huyệt đạo trong ngườI em B để tạo những cảm giác nhức nhối như bị kiến cắn trong ṿng 1/2 tới 1 giây (second) đồng hồ; sau đó hắn ta cũng hết điện phải recharge lại khỏang vài giờ sau mới có thể tấn công tiếp. Qua thông tin của hăn, em B kể lại cho tôi biết rằng con ma này bị bè lũ PonPot bắn chết hoặc cắt cổ chết (hắn không nhớ rơ đuợc hắn chết như thế nào, v́ có lẽ quá kinh ḥang khi bị giết) năm 1975 khi mới 24 tuổi cùng với ngừoi vợ khi đó dang có thai 4 tháng. Trong 32 năm qua, hắn đă nhập vào 7 nguời trong đó em B tôi là nạn nhân thứ 7. Chúng tôi đă nhờ nhiều sư tăng, ni sư và cả một cha bên Công giáo nói chuyện với hắn bằng bút đàm để khuyên nhủ và hỏi xem chúng tôi có thể làm ǵ để giúp hăn siêu thóat. Thọat đầu hăn c̣n đóng vai tṛ tử tế nào xin lễ cầu siêu ở chùa, rồi lễ rửa tội ơ nhà thờ. Chúng tôi đă thực hiện đầy đủ các yêu cầu này cho hắn th́ cuối cùng hắn tuyên bố là hắn chỉ đ̣i hỏi thế để câu giờ mà thôi chứ hắn ḥan ṭan không có 1 ư định nào để xuất ra khỏi nguơi em B cả. Hiện nay chúng tôi đang nhờ chị K. theo Công giáo ở Houston Texas hàng đêm gọi điên thọai trừ tà qua phone theo lời giới thiệu của 1 vị linh mục khả kính chuyên lo việc trừ tà. Linh mục này tên là T.. Cha T sống và làm việc ở 1 nhà thờ VN, nhưng cha hiện đang công tác dài ngày bên Mỹ. Khi chúng tôi liên lạc đuợc với cha để nhờ giúp đỡ th́ cha giới thiệu chị K. sẽ giúp em B hàng đêm qua phone. Thực t́nh khi nghe cha T nói như thế, tôi rất thất vọng và lẩm bẩm làm sao mà có thể trừ tà qua phone đuợc, nghe cứ như chuyện hoang đuờng. Ấy thế mà lại là sự thực đấy các bạn ạ. Chị K. đă giúp em B qua phone bằng cầu nguyện, đọc kinh Tân Uớc, xức dầu thánh, uống nuớc tha'nh và con ma trong B ngày càng yếu dần đi đến độ không thể gởi E thoughts cùng như năng luợng của hắn cùng như số lần châm chích em B ngày càng giảm dần đi. Chị K. tin tuởng rằng em B sẽ đánh bật kẻ xâm luợc ra khỏi cơ thể em trong 1 thơi gian ngắn, hy vọng thơi gian chữa trị không quá 20 ngæamp;nbsp;y. Chi K. cũng cho tôi biết răng thời gian vừa qua, có một số nữ tu công giáo từ Mỹ về VN, cũng đến học nhân điện với thầy Nhự ở Biên Ḥa. Khi về tới Mỹ, tất cả các nữ tu này đều có hiện tuợng ma nhập, từ chối vào giáo đuờng, la hét, ói mửa khi đọc kinh hoặc lên cơn động kinh, múa may những động tác supernatural trong nhà thờ. Cha T, Chị K và một nguời nữa có khả năng trừ tà đă và đang giúp số nữ tu này b́nh phục trở lại. Do đó chi K. có rất nhiều kinh nghiệm đối phó với những hồn ma không hiểu vô t́nh hay cố ư mà thầy Nhự đă tạo cơ hôi cho nhừng hôn ma này nhập vào các nạn nhân ngây thơ đến nộp ḿnh cho quỷ ma lúc đâu các nạn nhân này tưởng rằng chỉ đi học nhân điện để mong tự trị bịnh cho ḿnh. Xin Chúa ban phuớc lành cho những người như chị K. Chúng tôi rất cảm kích truớc sự giúp đỡ nhiệt thành của chi K. và cha T.
Về phần em A th́ chúng tôi có khó khăn hơn nhiều so với em B. Lư do là con ma nhập vào em A tự xưng là 1 vong nữ có tên rất đẹp, tôi không tiện nêu lên ở đây. Con ma này nói rằng cô ta sinh năm 1901, la con một của 1 gia đ́nh gốc Việt giầu có bên Cam Bốt. Cô ta là nữ sinh truờng Marie Curie, nói tiếng Pháp rất giỏi. Thuở sinh tiền, cô thuộc lọai con gái nhà giầu hư hỏng, dùng tiền cha mẹ ăn chơi nhảy đầm trác táng, cuối cùng chết v́ bịnh hen suyễn (hay ho lao?) năm 1943 trong sự tiếc thuơng của cha mẹ cô. Cô ta nói chuyện hết sức ngọt ngào, rất nịnh hót em A của tôi, nào là em A tử tế, tốt bụng, nào là các con của em thông minh, học giỏi, ngoan ngơan, lại hết sức chăm sóc sức khoẻ cho em A mỗi khi trái nắng trở trời. Khi tôi về Saigon, cô ta cũng dùng bút đàm khen tôi nào là hay là tốt đủ kiểu. Cô ta ngọt ngào dến nỗi em rể của tôi, chồng của A, cũng thấy rằng sự hiên diện của cô trong em A chỉ là điều tốt cho gia đ́nh v́ sức khoẻ của A rơ ràng đuọc cải thiện. Rất khó cho tôi để thuyết phục em A la em đang bị con ma nữ này dùng chiến thuật mật ngọt chết ruồi để dần dần chiếm trọn đầu óc A rồi 1 ngày nào đó các con của A sẽ chỉ có cái xác là mẹ A mà hồn và hành động sẽ là của con ma ấy. Mỗi lần nói chuyện này với em A là em lại nổi nóng lên cho rằng em ḥan ṭan làm chủ thân xác và ư tuởng của em, c̣n con ma th́ hiền lành giống như "1 bà tiên" vậy. Nh́n em và nghe em nói như thế, tôi chỉ âm thầm khóc và lo sợ mà chả biết làm ǵ khi cả gia đ́nh riêng của em tôi không hề coi đó là chuyện quan trọng. Em A rất thuơng và lo lắng cho em B trong việc đánh đuối kẻ xâm luợc trong B, nhưng chưa hề có ư định nào để đánh đuổi cái vong nữ trong người của em A cả.
Phuớc nhà c̣n dày cho nên vào khỏang đêm thứ 4 sau khi chị K. từ Texas bắt đâu giúp em B đánh đuổi tà ma trong nguời em, chị K. than phiền vơi gia đ́nh tôi là tại sao qua phone, chi đă đánh con ma trong B tơi tả và nó đang yếu đi rơ ràng th́ tự nhiên lại có một sức mạnh ngọai nhập ở đâu giúp con ma trong B mạnh trở lại. Chúng tôi bèn dùng phuơng pháp lọai suy xem những nguời nào hiện diện với em B khi em đang nhận điên thọai từ chi K. Chúng tôi phát hiện ra rằng, khi con ma trong B kêu rên khóc lóc (tức là em B kêu khóc 1 chút xíu, rôi em B lại trở lại là em B 100%), tức th́ em A lại lo đấm bóp cho B 1 cách không b́nh thuờng như kiểu ma nhập, tức là mặt A hơi dại đi, tay chân dẻo quẹo xoa bóp cho B. Lúc đó tôi có bảo sao A lại làm vậy th́ em trả lời là 6,7 của em ghét con ma trong B lắm và muốn xoa bóp giúp B đỡ mệt. Chúng tôi có ngờ đâu là con ma nữ này đang truyên nhân diện giúp con ma trong B hồi phục lại. Khi nghe chi K. than phiền, tôi bèn nói A không đuợc phép ở trong pḥng B và đụng chạm vào nguời B nữa. Em A bực ḿnh bèn hạch hỏi con ma nữ trong em. Con ma này bèn viết 1 lá thư dài 2 trang giấy xin lỗi cả gia đ́nh tôi là quả thật nó có giúp đỡ con ma trong B v́ thấy con ma này bị chi K. đánh tả tơi, nó cầm ḷng không đậu nên ra tay tiếp thêm nội lực cho nó. Con ma nữ xin lỗi cả nhà tôi, đặc biệt là với tôi, v́ nó nói tôi vẫn đối xử với nó lich sự lắm, không ngờ nó lại làm tôi thất vọng như vậy. Nó cũng hứa là sẽ xuất khỏi A nêu chúng tôi đưa nó lên tịnh xá Linh Quang ở 40/60 Nguyễn Khoái, Quận 4 Saigon để nó xuất gia đầu Phật vào thứ bảy July 28, 2007, 2 ngày sau đó. Em trai tôi cho biết là truớc đó, con ma nữ này cũng đă hứa nhăng hứa cuội nhiều lần là đưa nó lên chùa này chùa nọ để nó xuất ra mà lần nào cùng chỉ ṭan dối trá, nhưng vấn đề là em A của tôi vẫn 1 mực tin yêu và cho rằng con ma này có tâm hồn nhân hậu, chỉ 1 phút yếu ḷng mà giúp đỡ con ma trong B thôi. Tôi bèn nhân cơ hội này bảo với em A rằng, thôi đuợc rồi, tôi tin lời hứa của con ma, tôi vẫn tiếp tục đối xử tử tế với nó, sẽ tha thứ lỗi lâm của nó nếu như nó giừ đúng lời hứa là sẽ ra đi vào thứ bảy July 28. Riêng bản thân tôi, tôi hứa sẽ trọn đời cầu nguyện cho linh hồn của cô ta hằng đêm sau khi cô ta thực hiện lời hứa của cô. Nhưng nếu đến thư 7 đó, sau khi ḿnh đă làm đủ theo yên câu của cô ta mà cô ta cũng không đi thi em A phải quyết tâm đánh đuổi con ma ra và cắt đứt mọi liên lạc vơi nó. Em A bằng ḷng như thế với tôi. C̣n con ma cũng ra vẻ rất nhiệt t́nh và rất cảm đông truớc lời hứa này.
Hai ngày sau, tôi đua em A lên chùa Linh Quang. Chúng tôi đến từ lúc 10:30 sáng, dự lễ cầu an cho người sống tới 11 giờ, rồi ăn cơm chay tại chùa. Rất nhiều người ta đến chùa để đuợc chữa bênh, có nguời th́ bệnh vật lư như ung thư, nhức mỏi; có người bị bệnh tâm thần nhưng cũng có rất nhiều người bị ma ám như em A (thái độ của nguơi bị ma ám rất khác với nguời bệnh tâm thân, tôi cảm nhận đuợc nhưng không diễn tả đuợc). Đến 12:30 trưa, người có bệnh đă xếp hàng ngồi thành 2 hàng trong đại điện dài đằng dặc, dễ có đến hơn 150 nguời chứ không ít.Tôi quỳ ngay sau lưng em A, đợi khỏang hơn nửa tiếng đồng hồ th́ tới phiên em A đuợc vị sư già mặc áo tăng bào vàng hơi đỏ, vai áo bên phải để trần(chắc là vị sư này thuộc phái Nam Tông), chữa bệnh. Tôi quỳ ngay sau lưng em A, nghe lóang thóang em vắn tắt thưa với Thầy là có 1 vong nữ trong em, có nhờ em đưa lên chùa này hôm nay v́ vong nữ này muốn xuất khỏi nguời em hôm nay, mong thầy giúp đỡ. Vị sư này bèn để 3 ngón tay lên đầu em, miệng lâm râm niệm chú, rồi để 1 cái mơ nhỏ lên đầu em, gơ lóc cóc vài cái. Xong Người quay sang bên cạnh, lấy 1 ly nuớc nhỏ do người đệ tử bên cạnh trao cho, co mấy ngón tay lại trên miêng cốc, lẩm nhẩm chú niệm ǵ đó trong miệng rồi đưa cốc nuớc cho em tôi uống. Thế là xong, em tôi ra khỏi hàng đến quỳ ngay truớc bàn thờ Phật Bà Quan Âm ngay cạnh đó. Tôi bèn nhảy ra khỏi hàng, hỏi em A là chuyện ǵ xảy ra vậy, con ma đă xuất ra chưa? Thốt nhiên tôi thấy em tôi xoè bàn tay phải ra, giơ thẳng bàn tay ra truớc mặt rồi dùng hết sức lực đấm th́nh thịch vào ngực, đỉnh đầu và trán của em liên tiếp mấy chục cái. Sức đấm mạnh đến nỗi nguời em tôi lảo đảo sau từng cú đấm. Tôi kinh ḥang, hỏi em, "Em ơi, chuyện ǵ vây, sao em lại tự đánh em như thế?" Em trả lời tôi, "Bà ấy muốn ra, em đang làm thế để giúp bà ấy ra." Tôi nh́n nét mặt của em tôi, tôi thật t́nh không biết lúc đó em tôi là em tôi hay là con ma nữa. Tôi chỉ cảm thấy ṭan thân tôi đau đớn như đang bị đánh, những cú đánh của em tôi mạnh mẽ vang lên trong tim trong óc tôi. Cả bao nhiêu nguời trong đại điện, cả vị sư già ngôi cách em tôi chừng nửa thuớc, chả ai thèm để ư đến em cả, duờng như những sự việc ma nhập,tự hành hạ thân xác như thế đă diễn ra quá thuờng xuyên ở đây. Không biết làm ǵ, tôi nhảy trở vào hàng người đang xếp hàng, bây giờ đă ngắn đi rất nhiều để hỏi vị sư già trị bịnh đâu đuôi câu chuyện. Chỉ khỏang 5 phút sau, đă đến phiên tôi, tôi bèn quỳ chắp tay hỏi rằng, "thưa Thầy, em gái của con vừa rồi có thưa với thầy là cái vong nữ trong người nó có nói rằng nhờ đưa lên chùa hôm nay để vong nữ này xuất ra; con em của con đă đuợc gặp thầy và đang ngồi kia--tôi chỉ tay về phía em A; xin Thầy giảng cho con biết chuyện ǵ đang xảy ra vậy?" Vị thầy nh́n tôi cuời, tôi không thể xác định đó là nụ cuời thuơng hại hay mai mỉa, bảo tôi rằng, "cô không biết là người ta đă nói là nói dối như ma à. Nguời ta đă nói dối với cô va đang lừa dối em cô đó. Muốn chữa khỏi bệnh này, em cô phải đi chùa rất nhiều lần, chứ 1 lần làm sao hết."" Nói xong, Thây quay qua chữa bệnh cho người kế tôi. Tôi quay sang em tôi và hỏi, "Em có nghe thầy nói chưa, ḿnh lại bị lừa dối nữa đó". Nh́n vẻ mặt đau đớn của em, tôi không cầm đuợc nuớc mắt, tôi biết em tôi vừa cảm nhận đuợc sự thật phũ phàng là "bà tiên" trong nó thực chất chỉ là một ma nữ thâm trâm, nham hiểm, nói dối như cuội, và vừa rồi, con ma nữ đă lợi dụng ḷng tin của em tôi để đánh em tôi 1 trận nhừ tử bằng chính bàn tay của em. Cầm tay tôi, em A bảo, "Chị đừng lo, em sẽ quyết đánh cho con ma nữ giảo họat, dối trá ra khỏi nguơi em. Em sẽ nhất quyết không cho nó nói chuyện hay viết lách ǵ cho em nữa. " Nh́n vẻ mặt của em, tôi biết em đă cuơng quyết là dành lại độc lâp cho thân xác ḿnh. Tôi vừa đau đớn vừa mừng rỡ rằng ít nhất em tôi đă vuợt qua đuợc 1 giai đọan khó khăn trong cuộc chiến tranh với ma quỷ này là quyết tâm đánh đuổi quân thù. Hiên nay em tôi hàng ngày lên chùa Linh Quang để con ma có cơ hội nghe kinh kệ và nhờ thần lực, tận tâm của sư tăng trong chùa và trong chính em để kêu gọi con ma xuất khỏi em tôi. Em A cùng hứa rằng nếu sau 3 tuần đi chùa mà con ma vẫn không nhúc nhích di chuyển ǵ cả th́ em sẽ đổi qua biện pháp mạnh hơn để trục ma .
Tôi xin tóm luợc những ư chính tôi muốn nêu lên trong bài này mà trong lúc xúc động tôi đă không viết đuợc rơ ràng và mạch lạc như sau :
1. Xin hết sức cẩn thận khi đi học nhân điện khoa tự đông ở những người thầy như thầy Mai Viết Nhự. Tôi không đủ dữ kiện để kết luận là thầy Nhự có liên quan trực tiếp đến vấn đề tạo cầu nối giúp các hồn ma nhập vào cơ thể các học viên của Thầy hay không; tôi chỉ biết là 2 cô em gái của tôi đều bị ma nhập ngay trong lúc đang học nhân điện vơi thầy, sau khi thầy mở luân xa số 6 và 7 cho 2 em. Chị K. cũng cho tôi biết là 1 số nữ tu công giáo cùng bị hiện tuợng ma nhập sau chuyến du hành từ Mỹ về VN sau khi cũng học khóa nhân điện với thầy Nhự. Sao lại có sự trùng lập đặc biệt như thế?
2. Tôi sẽ không bao giờ để ai sờ lên đầu lên cổ của ḿnh, ai biết đuợc là họ có khả năng mở luân xa 6,7 hay không?
3. Đến thời điểm ḿnh phải ĺa cơi trần ra đi, xin hăy ra đi với ḷng thanh thản, dù có c̣n bổn phận trách nhiệm với nguời c̣n sống cũng hăy xin hiểu rằng phận sự của ḿnh đến thời điểm đó là hết, đừng nuối tiếc ǵ cả, để phần tâm linh của ḿnh có thể nhẹ nhàng siêu thóat, không trở thành vong linh vất vuởng lang thang . Phần nguời sống, xin đừng khóc than níu kéo người đă ra đi, xin hăy nói cho người hấp hối biết là họ đă làm xong nhiệm vụ của họ trên trần thế, ḿnh là người ở lại cũng sẽ OK, để nguời chết yên tâm mà đi.
4. Xin hăy đối xử với những nguơi bị ma nhập tử tế, đừng xa lánh họ. Con ma chẳng có nhiều quyền lực ǵ cả trừ truờng hợp người bị ma nhập không hiểu đuợc bản chất của ma th́ sẽ rất sợ hăi truớc nhừng lơi hăm dọa của ma chẳng hạn như "Tao sẽ giết mày nếu mày không nghe lời tao" Những lời hăm dọa đó chỉ là lời hăm dọa xuông, con ma vốn chỉ là nhừng sóng sinh học âm, sức lực chỉ bằng cục pin rechargeable 1.5 volt. Con ma sẽ rất mạnh mẽ khi tâm hồn và thể xác của nguơi bị nhập yếu đuối, sợ hăi và không có đuợc sự giúp đỡ thuơng yêu của gia đ́nh và bạn bè. Con ma sẽ dùng chiến thuật tâm lư, ngọt bùi cay đăng có cả để thọat đầu mua chuộc ḷng tin của người bị nhập, để dần dần chiếm ṭan bộ lư trí của họ và tiến đến khống chế thể xác v́ bản thân con ma chỉ là phần tinh thần của nguời đă chết, nay mong muốn chiếm đọat thân xác và tâm trí của người c̣n sống để hành xử theo ư riêng của ḿnh. Con ma cũng sẽ nhăn răng, múa vuốt (qua cử chỉ của nguơi bị nhập) như kiểu trong phim Exorcist nhưng cuờng độ yếu hơn nhiêu chứ không như kỹ xảo Hollywood để hăm dọa người chung quanh, làm cho họ cảm thấy sợ hăi mà xa lánh người bị ma nhập. Những kỹ xảo này của con ma chỉ làm tôi bật cuời, thuơng hại cho kẻ lực bất ṭng tâm, và yêu thuơng em tôi hơn.
5. Phải có ḷng tin nơi Thuợng Đế, Chúa hay Phật để đối phó với các thế lực đen tối của thế giới bên kia. Chính nghĩa bao giờ cũng thắng tà ma; tôi đă mục kich con ma trong em B rất sợ những câu trong Kinh thánh cũng như các câu niệm Phật Bà Quan Âm hay mật chú Tây tạng.
Hy vọng các bạn đọc bài viết này của tôi và rút tỉa đuợc vài điều nào đó mà có thể giúp ích cho bạn bè hay nguơi thân thêm ít thông tin về thế giới bên kia, một thế giới mà ta không hiêu rơ. Tôi mong bài viết này có thể đóng góp chút nào trong việc ngăn ngừa những trường hợp không may có thể xảy ra sau khi học nhân điện khoa tự động.Xin các bạn, nếu có thể, post bài viết này của tôi ở bất cứ website hay báo chí nào trong hoặc ngoài nuớc để hy vọng thông tin này sẽ có ích cho nguời đọc chút nào chăng. Xin cảm ơn các bạn.
Bác Mù
Reply With Quote
Reply

Tags
truyện kinh dị , truyện ma

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 08:58 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2018, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu