Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 3. NGHỆ THUẬT > Góc Khoa Học - Tâm Linh - Phong Thủy > Thế Giới Tâm Linh
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Thế Giới Tâm Linh Những câu chuyện về tâm lư siêu h́nh mà khoa học vẫn chưa giải thích được

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 09-15-2009, 06:46 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default LUÂN HỒI

nguồn : tamlinh



Luân Hồi



Sống trên đất Mỹ đă sáu bảy năm nhưng Chị Sương vẫn chưa thể nào bước chân ra khỏi hoàn cảnh khó khăn của một người tỵ nạn vẫn c̣n đang đối đầu với rất nhiều vấn đề nan giải trong cuộc sống hàng ngày.

Chị là một thiếu phụ nhan sắc, có học lực trung b́nh cùng với năng khiếu về thi ca âm nhạc, chị có thể xử dụng đàn guitar lẫn dương cầm thành thạo, tánh t́nh lại dễ thương hiền hậu, nết ăn ở cư xử có chừng mực và thuận thảo với hầu hết những người chung quanh, chị được mọi người cảm mến.

Nhưng đời sống nội tâm của chị lại là một chuỗi dài với những khúc quanh truân chuyên dang dở đầy những muộn phiền. Anh Quang, người chồng chính thức của chị đă đến đất này vào những năm tháng đầu tiên của thời kỳ mất nước, để lại người vợ trẻ là chị Sương chung sống với một người em gái ruột bị bệnh bại liệt của chị, c̣n trong tuổi vị thành niên ở lại Sài G̣n.

Thư qua tin lại, cùng những quà cáp cấp dưỡng tiền bạc đều đặn được anh Quang lo lắng chu toàn đầy đủ trong nhiều năm tháng dài. Và, ngay cả việc bảo lănh cho chị Sương và đứa em gái nhỏ tàn tật của chị sang Mỹ cũng được anh Quang làm tṛn bổn phận.

Ngày hai chị em chị Sương c̣n đứng tần ngần bịn rịn ở ngưỡng cửa chiếc phi cơ hàng không dân dụng Việt Nam đậu trong phi trường Tân Sơn Nhất để đưa hai chị em chị ra nước ngoài. Chị quay mặt rưng rưng xao xuyến bồi hồi nh́n lại lần cuối cùng khung trời cố hương rồi đưa tay vẫy chào đám người thân thuộc đi đưa tiễn lần cuối, chị Sương và cô em gái những tưởng, từ đây, hai chị em của chị sẽ vĩnh viễn chấm dứt những năm tháng đợi mong âu lo muộn phiền và sắp sửa bước qua ngưỡng cửa của trần gian để đi đến một vùng trời khác, nơi hứa hẹn có một đời sống thiên đường, có t́nh yêu chồng vợ sau bao tháng năm xa cách với ngày đoàn tụ trong hương lửa mặn nồng, có một đời sống tiện nghi vật chất dư thừa, phồn thịnh an vui và, nhất là có tự do đích thực, không c̣n phải kéo lê những tháng năm ngậm ngùi đơn lẻ, tù túng trong một xă hội mà chị tưởng như một nơi chốn cùng cực đọa đày để nuôi thân, để thuốc thang chữa chạy cho đứa em gái xấu số.

Gặp lại được người chồng trên xứ lạ nhưng là với một thực tế cay đắng phũ phàng, thiếu chút nữa, chị đă t́m đến cái chết để kết liễu cuộc đời khi chị nghe anh Quang cho biết, anh đă có vợ khác ở đây sau ít năm đầu tiên tha hương, anh sống lủi thủi cô đơn lưu lạc nơi xứ người. Anh Quang thành khẩn mong chị hiểu và tha thứ cho hoàn cảnh đang rất khó xử của anh.

Chị Sương bật khóc nghẹn ngào như kẻ mất hồn rồi tự trấn tỉnh, cúi đầu chấp nhận một thực tế cay đắng bẽ bàng. Chị vận dụng tất cả nghị lực để nhận chịu một quyết định phũ phàng và cam tâm vĩnh biệt người chồng với biết bao yêu thương hy vọng để sẵn sàng đối diện với ḍng đời mới chênh vênh đang chực chờ ở trước mặt.

Vậy mà, thời gian thấm thoát trôi nhanh như nước chảy qua cầu, chị với Hương, cô em gái bại liệt đă sống ở Mỹ sáu bảy năm nhanh chóng với nỗi niềm thất vọng muộn phiền trong khi cô em gái nay đang bước dần tới ngưỡng cửa trưởng thành, cho nên, chị biết rất rơ rệt, chị không thể thủ phận măi như thế này với số tiền cấp dưỡng khiêm nhượng của sở xă hội chỉ dành cho cô em gái tàn phế đáng thương.

Chị cần phải có công ăn việc làm chắc chắn bền bỉ lâu dài, hai chị em của chị cần đặt chân vào nấc thang thăng tiến, cần có một đời sống bảo đảm tươm tất hơn t́nh trạng giật gấu vá vai, thu vén chật vật như hiện giờ. Chị cắn răng gác bỏ tất cả những xô đẩy thúc bách của cuộc sống hàng ngày và ngay cả những mối manh săn đuổi, chinh phục của các đấng mày râu đa t́nh khi họ thấy chị c̣n rất trẻ đẹp, lại sống chịu đựng lủi thủi một thân một ḿnh để vùi đầu vào việc lo lắng cho cô em gái nhỏ và chị tự học hành lấy được một mảnh bằng y tá để kỳ vọng sẽ kiếm được một công việc làm.

Bổn phận của chị Sương là từng ngày, đúng giờ giấc, đến trông nom săn sóc cho một cụ ông gia cảnh giàu có con cháu đông đảo thành đạt đáng kể, cụ bị chứng bệnh nghễng ngăng, dở hơi, đôi mắt lúc nào cũng như thất thần ngây dại, tuổi tác của cụ đă già mà chưa một ai, kể cả các con các cháu thân thuộc ở trong gia đ́nh được cụ bằng ḷng cho đến gần để họ có thể hầu hạ chén cơm ly thuốc, săn sóc cái ăn cái mặc cho cụ hàng ngày.

Ngày đầu tiên bước vào trong khu nhà đồ sộ nguy nga này để được người quản gia đứng tuổi dẫn đến một căn pḥng là nơi chốn riêng biệt do đám con cháu trong nhà dành riêng cho ông cụ, chị Sương đă như muốn nghẹt thở với mùi hôi hám rất khó chịu. Về phần bệnh nhân là ông cụ th́ than ôi! Thật hết cách mô tả, cụ ông ăn mặc quần áo dơ bẩn nhàu nát lôi thôi, đôi mắt lúc nào cũng long lên, ngây dại lạc thần. Toàn thể căn pḥng tỏa ra một mùi hôi tanh không thể nào chịu được, khiến cho chị Sương bủn rủn cả người và phải tháo chạy đến pḥng vệ sinh để mửa ra thốc tháo.

Viên quản gia và đám con cháu có tác phong đàng hoàng đĩnh đạc của ông cụ trong nhà chừng như hiểu biết quá rơ về những điều tệ hại mà chị Sương đang phân vân chưa thể quyết định. Họ hết lời van lơn thuyết phục và đối đăi với chị Sương bằng tất cả tấm ḷng hậu hĩnh với một mức lương ngoại lệ đưa ra để hậu đăi chị mà, chị Sương biết rằng, ở Mỹ này, t́m được một mức lương và thời khóa biểu làm việc linh động tự do như vậy không phải là việc dễ dàng, ngay cả đối với những người đă đi làm thâm niên có bằng cấp lớn, cũng khó mà có được, trong khi, chị em chị Sương lại rất cần tiền. Chị quyết định nhận việc và kiên nhẫn t́m tất cả mọi phương cách để khuất phục cho được ông cụ già nhà giàu mắc bệnh ngớ ngẩn, không chịu vâng lời.

Việc làm của chị Sương thật quá vất vả như thông lệ, thật đáng đồng tiền bát gạo mà đám con cháu trong gia đ́nh ông cụ đă bỏ ra mướn chị, nó đ̣i hỏi một sức chịu đựng kiên nhẫn phi thường trước một người già không c̣n thuần tính, không chịu nghe theo những sự chỉ bảo và vâng lời, lại thường hay nổi cơn điên khùng bất chợt.

Nếu không v́ mưu cầu cho đời sống mới với tương lai cấp bách của đứa em gái, chị Sương thà chết, cũng không thèm đảm nhận một việc làm kinh khiếp này. Nghĩ đi nghĩ lại rồi cuối cùng, chị Sương quyết định làm công việc săn sóc, hầu hạ ông cụ già khó nết, ngẩn ngơ, bằng tất cả thiện chí cùng sự siêng năng. Nhờ vậy, sau đó mọi việc đều được cải thiện dần dần.

Măi về sau này, chị Sương mới may mắn t́m ra cơ hội để biết rằng giữa chị với ông cụ già bệnh hoạn kia cùng với những mối nhân duyên khác với chồng, với cô em gái, với ông cụ già bệnh hoạn..., đă có những liên hệ hết sức chặt chẽ từ những ḍng tiền kiếp luân hồi.




***



Từ tiền kiếp đă qua, chị Sương vốn là một người công bộc chung thủy trong một gia đ́nh nhà giàu, chị cũng có một cô con gái mà ở trong kiếp này, cô ta đang trở thành cô em gái nhỏ tàn tật của chị Sương.

Thuở ấy xa xưa, giai cấp giữa hai người này ở kiếp trước, tuy ở hai giai cấp khác biệt tớ chủ, nhưng qua mối quan hệ đồng trang lứa, cô Thu và anh Thức ở kiếp trước vốn là hai anh em ruột trong gia đ́nh nhà giàu đó.

Tánh t́nh của hai anh em Thu với Thức đều là hai người tốt bụng, riêng có chút cá tánh ích kỷ, ganh tị hẹp ḥi. V́ rằng thường thường, con gái nhà giàu nếu không được giáo dục nghiêm minh cẩn thận, thường hay kiêu kỳ bác bậc và khinh bỉ những kẻ tật nguyền. Thu thường nhẫn tâm hành hạ và chế nhạo những kẻ mù ḷa hoặc què quặt tàn phế.

Vào thời kỳ tháng ba năm Ất Dậu với nạn đói kém khi xưa, những kẻ thiếu thốn áo cơm đă bị chết đói chết lạnh đầy đường. Chị Sương đối với Thu, tuy là người ăn người ở, nhưng tuổi tác sàng sàng như nhau, cho nên cũng có những khi chị kết bạn thân thiết chơi đùa với cả hai người. Họ trở nên gần gũi với nhau như những kẻ ruột thịt một nhà. Chị Sương cũng được cha mẹ của Thu và Tuấn đối xử b́nh đẳng thương yêu.

V́ tánh hạnh của chị Sương ở tiền kiếp chăm chỉ hiền lạnh như vậy, cho nên chị được vợ chồng người chủ, tức là cha mẹ của Thu trong kiếp trước tỏ ḷng thương yêu, đối xử vả thương mến chị chẳng khác họ đối xử với người gái con ruột, cho nên, dù hai người chơi thân với nhau, nhưng trong thâm tâm, Thu vẫn ngấm ngầm ghen tức.

Đến lúc cả hai đă trở thành những thiếu nữ trưởng thành, chị Sương (kiếp trước) được một chàng trai khôi ngô tuấn tú đem ḷng thương yêu, trong khi Thu cũng thầm yêu trộm nhớ người thanh niên ấy đă lâu. Khi biết được rằng người con trai kia đă đặt hết t́nh yêu dành cho chị Sương th́ Thu không dằn được ḷng ghen hận, một hôm Thu đang đang quanh quẩn chơi đâu đó trong lúc chị Sương (vốn là người ở gái của gia đ́nh Thu trong tiền kiếp) đang lúi húi đứng múc nước ở dưới một cái giếng lên để giặt quần áo th́ Thu thừa lúc chị Sương vô ư, chạy đến xô mạnh cho chị Sương ngă lao đầu xuống giếng, đến lúc mọi người phát giác ra để cứu chị lên th́ chị Sương đă bị què mất một bên chân sau khi tỉnh lại. Chị chẳng những không trách oán Thu mà c̣n nghĩ đến ân nghĩa của cha mẹ Thu cho nên quên đi hết mọi việc và vẫn thương yêu Thu, coi Thu như một người bạn thân như cũ.

Về phần của ông cụ già bệnh hoạn mất trí mà chị Sương không phải do ngẫu nhiên t́nh cờ mà đến hầu hạ săn sóc, cũng không phải đương nhiên ông cụ mất trí này lại để cho chị Sương chăm nom cho ḿnh rồi từ sự chăm nom thân t́nh đó, ông cụ đă có cơ may b́nh phục.

Thật ra, từ tiền kiếp, ông cụ chính là người con của chị, do bởi hoàn cảnh của chiến tranh tao loạn, trong khi chạy giặc, chị đă bỏ lại đứa con thơ dại cho người khác nuôi mang, nhưng v́ hoàn cảnh qúa khó khăn trong thời kỳ chinh chiến tao loạn, thực phẩm thuốc thang quần áo đều rất khốn quẩn, cho nên đứa con chị Sương đă bị qua đời rồi được đầu thai ở kiếp này và mọi việc đă được diễn tiến như độc giả đă thấy. Chị Sương vẫn phải trả lại những nợ nần, t́nh cảm tích tụ từ kiếp trước cho đứa con trai, nay chính là ông cụ nhà giàu bị bịnh tật và mất trí nhớ.

C̣n đối với anh Quang, tức là người chồng ở kiếp này của chị, đă không ăn đời ở kiếp với chị Sương, trái lại, anh có gia đ́nh với một người vợ khác chẳng qua là do tiền kiếp xa xưa, ở một tiền kiếp chị Sương, vốn là con gái của một gia đ́nh khá giả, chị đă trao trọn t́nh yêu của chị cho một người thanh niên tuổi cùng trang lứa, hai người ước hẹn sẽ được lấy nhau, yêu nhau trọn đời. Nhưng oái oăm thay! Cha mẹ của chị v́ muốn môn đăng hộ đối cho nên gả chị cho một thanh niên khác, cũng thuộc loại con nhà danh gia vọng tộc. Người thanh niên này cũng đă từ lâu thâm yêu chị, anh ta cũng rất mực yêu chị mà chị lại chẳng chút yêu mến lại anh ta. Hai vợ chồng ăn ở với nhau chẳng được bao lâu th́ chị nghe tin người yêu cũ bị tử nạn chiến tranh. Chị ngấm ngầm đau khổ trong ḷng và v́ muốn giữ trọn niềm thủy chung với người t́nh cũ lúc nào hết dạ yêu thương chị, cho nên, chị thừa lúc vắng chồng, vội lấy dây thắt cổ mà chết, để lại người chồng đau đớn tận cùng trong khi trong ḷng của anh ta vẫn yêu chị đến muôn ngàn muôn kiếp. Chẳng bao lâu v́ qúa thương nhớ người vợ đă qua đời, cho nên người chồng của chị cũng chỉ c̣n biết ngậm ngùi, kéo dài những ngày tưởng nhớ cho đến giờ phút anh lâm chung. Và nghiệp báo, đă cho thấy anh Quang, người chồng của chị Sương ở kiếp này, cũng đă oan oan tương báo, để cho mối duyên chồng vợ phải đứt gánh giữa đàng.

Chính những sự kiện tao phùng tưởng như tự nhiên, tưởng như phi lư này, lại chính là do sự chi phối bất di dịch của ṿng quay qủa báo luân hồi. Và chị Thu ở kiếp này đang phải cưu mang, chu toàn cho Hương, người em gái ruột tàn tật của chị, mà kỳ thật, Hương chính là người bạn gái, là cô chủ con nhà giàu, chơi thân với chị, đă làm cho chị Sương bị té xuống giếng đến phải què chân từ tiền kiếp. Ở kiếp này, Thu đang phải trả quả bởi chính sự tàn phế bẩm sinh của ḿnh và chị Sương cũng đang trả phần nghiệp quả của chị để đền đáp lại những sự thương yêu bao bọc của hai vợ chồng người chủ nhà, chính là ba mẹ của Thu ở tiến kiếp.

Cho hay, quả báo luân hồi chính là kết qủa của một chuỗi chất chồng mọi công tội, phước hạnh của một con người. Ai tạo được phước báu th́ sẽ nhận được phước hạnh của đời sau. Ai gieo rắc quả xấu, làm những việc thất đức hay xử dụng t́nh cảm thương yêu không đúng, đem đến những đau khổ cho người chung quanh, th́ hẳn nhiên, bánh xe luân hồi sẽ quay măi và đưa nghiệp quả của người đó đến chính vị trí mà người đó đă tác tạo ra.







HẾT
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 06:02 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2018, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu