Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > THÔNG BÁO ĐẶC BIỆT (CLICK HERE) > Bài Trang Chính (PORTAL)
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Bài Trang Chính (PORTAL) Dành cho bài vở được chọn lọc từ Thành viên MGP sáng tác hoặc sưu tầm. Giới thiệu dần những góc riêng của các khuôn mặt tài hoa trong phố...

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 07-25-2017, 09:16 PM
Kim's Avatar
Kim Kim is offline
Ban Điều Hành
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 581
Thanks: 0
Thanked 5 Times in 5 Posts
Default Bỏ đảng v́ e tội "cơng rắn"!

Bỏ đảng v́ e tội "cơng rắn"!
Hà Sĩ Phu



Một cụ già 92 tuổi từ Hà Nội vào Đà Lạt du lịch, t́m đến thăm tôi. Ông cụ 92 tuổi này là đảng viên (có lẽ cũng từ tiền khởi nghĩa) nói đă tự ư bỏ đảng (không tuyên bố) từ lâu, từ lúc ông cụ giật ḿnh nhận ra ḿnh đang ở trong đảng của một “thần tượng” cứu nước mà vô t́nh hóa ra… “Cơng rắn cắn gà nhà”, hoặc ít ra cũng là “rước rắn vào nhà”, th́ không có lư do ǵ một người VN yêu nước biết trọng danh dự lại c̣n ở trong đảng của ông ấy nữa! (Chứng tỏ từ lâu đă có những đảng viên nhận thức được như vậy). Lời tâm sự mộc mạc của ông cụ tuy không phải điều phát hiện ǵ mới mẻ, v́ nhiều người đă biết, nhưng gợi cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi thường được nghe một số đảng viên bỏ đảng v́ thấy đảng bây giờ thoái hóa không c̣n trung thành với HCM, chứ bỏ đảng v́ nghi ngờ tác dụng cứu nước của chính ngọn cờ HCM th́ quả thực c̣n hiếm.

Nghĩ kỹ mà xem, người đảng viên già này có lư.

Trước hết phải hệ thống lại quá tŕnh cố thủ của CSVN trước cơn băo táp sụp đổ của CS toàn thế giới và làn sóng dân chủ hóa đất nước.


- Đầu tiên, thấy Mác-Lê đă bị thế giới bóc trần tính ảo tưởng, phi lư, phi dân chủ và phản tiến hóa, đảng ta giảm nhẹ dần Mác-Lê để rút về với “Bác Hồ”. Nhân vật vĩ đại ắt phải có tư tưởng vĩ đại, nhưng cái pháo đài “tư tưởng HCM” không vững v́ chính HCM đă nói “Tôi chẳng có tư tưởng ǵ ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê, các vị Stalin, Mao Trạch Đông đă viết hết cả rồi”, và thực tế tất cả giáo lư của HCM không có ǵ ngoài những quan điểm Chuyên chính Vô sản đă được “Khổng- Mạnh hóa và Nông dân hóa” (dễ hiểu thôi, v́ Nho giáo và Nông dân chính là mảnh đất lư tưởng để gieo rắc chủ nghĩa Mác-Lê).

- Sau đó chống chế rằng HCM có tư tưởng chứ, đó là “Kết hợp chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa xă hội”, nhưng rồi cái đuôi “chủ nghĩa xă hội” cũng chẳng vững chắc ǵ, bèn tô đậm thêm cho HCM chẳng những ưu việt về tư tưởng mà cả về “đạo đức, phong cách”, nhưng “đạo đức và phong cách” của HCM cũng không ít chuyện rắc rối.

- Chừng ấy thành tŕ đều lung lay, nên những đảng viên thức thời nhất đă bỏ phắt cái đuôi Mác-Lê để cứu HCM và cũng để cứu ḿnh khỏi chết chùm với con tàu CS thế giới, nên lập luận “HCM chỉ là người theo chủ nghĩa dân tộc chứ không phải người Cộng sản, chỉ dùng CS làm phương tiện!!!". Đă rút về một HCM lại thu gọn về một “chủ nghĩa yêu nước”, bỏ tuốt tuột những yếu tố cộng sản, tư tưởng, với đạo đức vẫn thường gây rắc rối, th́ sự cố thủ trong lô-cốt ấy tưởng vững như bàn thạch, v́ cụ Hồ giương cao cờ đánh giặc cứu nước, giành độc lập cho dân tộc th́ ai c̣n căi được?

Nhưng không, ác hại là bọn giặc Tàu xâm lược không để cho cái lô-cốt ấy được yên. Chúng phải khai triển cái chương tŕnh bành trướng đă hoạch định từ lúc ông Hồ c̣n sống, chúng cứ lấn từng bước, ngoạm từng mảng như tằm ăn dâu, miếng ngoạm nào cũng nhân danh “t́nh hữu nghị mà bác Hồ và bác Mao đă dày công xây đắp, đó là tài sản vô giá của hai dân tộc”! Thế là câu chuyện “cơng rắn” ngày càng vỡ lở.

(Nói rơ thêm: Thế là những ǵ trong trang sử quá khứ phải được lật ra xem lại. Là người Việt Nam đích thực không ai có thể quên một ngh́n năm Bắc thuộc do kẻ thù phương Bắc gây ra, các chế độ của Trung quốc có thể thay đổi nhưng dă tâm ấy th́ xuyên suốt không hề phai nhạt. Vậy th́ một người Việt Nam yêu nước có thể quên điều ấy hay không? Nếu c̣n nhớ mối nguy truyền kiếp là Tàu th́ sao lại lập một chương tŕnh cứu nước xuất phát từ Tàu, lấy căn cứ địa là Tàu, đi lính cho Tàu, lấy vợ Tàu, nhận viện trợ toàn diện của Tàu, nhận cố vấn Tàu, ốm đau chỉ sang Tàu chữa bệnh, khi ngồi với các lănh tụ Tàu th́ bộc lộ sự vui sướng hơn ngồi với những người ruột thịt…?.

Tóm lại một câu: Dù với động cơ muốn cứu nước chăng nữa nhưng những chuỗi ứng xử như thế dứt khoát mở đường cho Trung Cộng xâm nhập vào Việt Nam, trải thảm đỏ cho con chó sói đàng hoàng đặt cả 4 chân vào căn nhà Việt Nam. Gọi thế là “cơng rắn cắn gà nhà” hay “rước voi giày mả tổ” chắc không có ǵ quá đáng. Những Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc ngày xưa mang danh phản quốc cũng chưa thực hiện được một phần trăm công việc giúp Tàu xâm nhập Việt Nam đến thế. Mục đích tốt nhưng cách đi sai lầm nên gây hiệu quả ngược. Kích thích dă tâm bành trướng của Trung Cộng c̣n vô t́nh làm ảnh hưởng xấu đến t́nh hữu nghị của nhân dân hai nước nữa.)

Có thể giải thích rằng HCM đă bị cái ảo tưởng “thế giới đại đồng” của CS che mắt nên không nh́n ra kẻ thù, tưởng rằng Tàu CS là anh em trong gia đ́nh XHCN th́ khác hẳn Tàu phong kiến. Nếu thế th́ ư thức CS đă chiếm lĩnh cả tâm hồn HCM, khiến HCM quên cả chiến lược giữ nước của tổ tiên trước kẻ thù phương Bắc, sao lại bảo HCM chỉ yêu nước chứ thực sự không phải người CS? Và dù bị ư thức CS che mắt nên mới mắc sai lầm th́ hậu quả tai hại sẽ mất nước trước hết vẫn đặt lên vai người dẫn đường, sau đó là do “tầm” của cả dân tộc nói chung, không phải riêng một người hay một số người, đến khi nhận ra th́ cái giá phải trả quá lớn.

Có thể bảo đó là sự hạn chế của lịch sử chăng? Sự cố lịch sử nào cũng do con người tiến hành, đều là sự hội tụ của những yếu tố chủ quan và khách quan, nhưng muốn chủ quan là yếu tố năng động có thể hành động tốt hơn th́ phải t́m ra ưu điểm-khuyết điểm chủ quan, t́m đúng nguyên nhân thành công và thất bại để rút ra bài học cho những việc sắp tới.

Một hiện tượng thường gặp, trước một quá khứ đă được đánh giá là sai lầm, người ta thường chốt lại một câu “bây giờ biết thế là sai nhưng lúc ấy tôi chọn con đường ấy là đúng, là tất yếu, nếu lịch sử lặp lại tôi vẫn đi con đường đó, v́ đó là điều kiện khách quan của Lịch sử, là sự hạn chế của Lịch sử”. Thằng Lịch sử luôn được lôi ra làm Lê Lai cứu chúa, nhưng xin hỏi: Lúc ấy đă xuất hiện nhiều con đường, đă có người khác, nơi khác chọn con đường khác và họ đă thành công kia mà? Sự chọn sai đường là do chủ quan ḿnh có sai lầm về nhận thức hoặc tâm lư, là do tŕnh độ. Đổ lỗi cho khách quan chẳng qua là để nhận sự sáng suốt về cho ḿnh kiểu tự hào AQ. Tự cho ḿnh là “sáng suốt” như vậy th́ tất yếu sẽ tiếp tục đi từ “sáng suốt sai lầm” này đến những “sáng suốt sai lầm” khác mà thôi, sự hạn chế vẫn cứ do Lịch sử chứ không phải do tŕnh độ. Dù là tŕnh độ chung của dân tộc, hay một vài dân tộc, của dân trí, không phải của một cá nhân riêng lẻ, cũng phải tự phê phán mới mong thoát khỏi nạn lạc hậu triền miên của một đất nước được suy tôn là bậc “không chịu phát triển”!

Nay trở lại quá khứ để xem xét, với nhận thức toàn cầu hôm nay, rơ ràng việc chọn con đường Cộng sản để cứu nước và phát triển đất nước là sai lầm. Đi sai quy luật, phản khoa học nên xă hội không phát triển được đă đành, nhưng phải mượn sức mạnh của Liên xô, nhất là Trung quốc để cứu nước mới là sai lầm tai hại hơn, v́ như Phan Châu Trinh đă nói mà Nguyễn Ái Quốc không chịu nghe lời: “Lực ḿnh yếu mà muốn dùng bạo lực tất phải nhờ vả người khác, thế th́ “thảng như cái phương pháp của ông Phan (Phan Bội Châu) mà thành công, th́ quốc dân đồng bào vẫn nguyên là cái lưng con ngựa, chỉ thay người cỡi mà thôi”. (thư PCT gửi Nguyễn Ái Quốc-).

Tàu muốn cưỡi lên lưng Việt Nam một lần nữa do tận dụng cơ hội VN đă thành đứa em nhỏ mắc nợ trong “đại gia đ́nh CS” và do những ràng buộc của cá nhân HCM như trên đă nói. Kế hoạch bành trướng kiểu “tằm ăn dâu” của Trung Cộng cứ bám chặt vào “t́nh hữu nghị Việt-Trung quư báu mà bác Hồ và bác Mao đă dày công xây đắp”, đó là “tài sản quư báu của nhân dân hai nước”. Cứ trương cái “t́nh hữu nghị, tài sản quư báu” giả tạo mà nuốt dần, nuốt hết tài sản thật của người ta. Tàu xưa nay vẫn thâm, Tàu Cộng Sản lại càng thâm hơn bao giờ hết. Dựa vào “Bác Hồ” để bàn kế Thoát Trung là trúng kế của địch, là mở cửa thành cho Bành trướng tiến vào. V́ thế “muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng, muốn Thoát Cộng phải Thoát Hồ”, triết lư cuối cùng của sự nghiệp Thoát Trung là như vậy, nhưng bước đi cụ thể th́ không thể cứng nhắc mà phải từng bước phối hợp linh hoạt giữa 3 cuộc “Thoát” nói trên. Người đảng viên Cộng sản c̣n yêu nước cũng phải thoát khỏi “cái gông CS” mới cứu được nước, tất nhiên Thoát Cộng là thoát trong tư tưởng, trong ư thức (và điều này dễ dàng kiểm chứng) chứ không ở chỗ có tuyên bố Thoát Cộng hay không.

Phương pháp, cách đi cụ thể th́ có nhiều, mỗi người có thể tận dụng thế mạnh của ḿnh để góp phần xứng đáng, nhưng nhận thức th́ phải hiểu tận cùng bản chất, không nên mơ hồ duy cảm hay tự biện hộ.

Trong cơn thoái trào Cộng Sản, để tự vệ người CS Việt Nam thường trút bỏ Mác-Lê trụ lại với HCM, trong HCM th́ trút bỏ chất CS giữ lại chất yêu nước như nơi cố thủ cuối cùng. Nhưng câu chuyện nhỏ của người đảng viên già bỏ đảng khiến tôi thấy rơ nơi cố thủ cuối cùng đó chính là nơi dễ đổ nhất, yên tâm bám vào chút “hào quang le lói” đó khác nào bám vào sợi chỉ mành trước cơn giông băo của tri thức thời đại và nguy cơ Bắc thuộc mới.

Tôi không phải đảng viên Cộng sản, nhưng vẫn luôn được các đảng viên Cộng sản chia sẻ tâm sự, từ Nguyễn Hộ, Trần Độ…đến Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hiếu Đằng…và vô số đảng viên đang sống hôm nay, trong đó có những đảng viên bỏ đảng như người đảng viên 92 tuổi vẫn lặn lội vào Đà Lạt thăm tôi như nói trên. V́ thế chuyện bỏ đảng hay ở lại trong đảng để đấu tranh tuy không phải việc của tôi, nhưng đă chung nhau một gánh nặng nước non th́ cũng xin phép chia sẻ lại đôi lời bàn góp, nhân được sự thổ lộ chí t́nh của một đảng viên già bỏ đảng.

Hăy từ bỏ những điểm tựa sai lầm chỉ gây sự phân ly, để cùng nhau kết lại cứu nước khỏi t́nh trạng “quốc gia không chịu phát triển” và thảm họa Bắc thuộc mới mỗi lúc một tới gần!

25-7-2017
Hà Sĩ Phu
http://danlambaovn.blogspot.com/2017...-ran.html#more

Reply With Quote
  #2  
Old 07-27-2017, 11:15 PM
Ô QUY's Avatar
Ô QUY Ô QUY is offline
Rùa Đen
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,467
Thanks: 3
Thanked 6 Times in 6 Posts
Default Re: Bỏ đảng v́ e tội "cơng rắn"!

Hà sĩ phu "kể chiện" lạng quạng về một đảng viên "bảng đỏ"
Nguyễn Nhơn

Trích:"Dựa vào "Bác Hồ" để bàn kế Thoát Trung là trúng kế của địch, là mở cửa thành cho Bành trướng tiến vào. V́ thế "muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng, muốn Thoát Cộng phải Thoát Hồ", triết lư cuối cùng của sự nghiệp Thoát Trung là như vậy, nhưng bước đi cụ thể th́ không thể cứng nhắc mà phải từng bước phối hợp linh hoạt giữa 3 cuộc "Thoát" nói trên. Người đảng viên Cộng sản c̣n yêu nước cũng phải thoát khỏi "cái gông CS" mới cứu được nước, tất nhiên Thoát Cộng là thoát trong tư tưởng, trong ư thức (và điều này dễ dàng kiểm chứng) chứ không ở chỗ có tuyên bố Thoát Cộng hay không.

... Hăy từ bỏ những điểm tựa sai lầm chỉ gây sự phân ly, để cùng nhau kết lại cứu nước khỏi t́nh trạng "quốc gia không chịu phát triển" và thảm họa Bắc thuộc mới mỗi lúc một tới gần!

(Hà Sĩ Phu danlambaovn.blogspot.com Bỏ đảng v́ e tội "cơng rắn"!)



Nội dung câu chuyện chỉ là câu chuyện đơn giản của một ông đảng viên già không có tuyên bố bỏ đảng mà chỉ " lặng thinh " thôi sinh hoạt đảng.

Vậy mà sĩ phu Hà cà kê dê ngỗng dài nhằng giống như Trần Dân Tiên kể chiện bác hù, từ câu chuyện trốn sinh hoạt đảng tới phân tích lịch sử về quá tŕnh đảng ta hết dựa vào Mác lê là chính chuyển sang dựa vào tư tưởng bác hù là chính nhưng vẫn trớt he thành ra trớt quớt và ... vân vân.

Để rồi "chốt lại" xuống xề kết luận như trích dẫn trên.

Gă nhà quê xứ Thủ đọc một hồi lấy làm lạ v́ sao dzụ đảng viên " bảng đỏ " rầm rộ, sôi nổi một hồi khi cựu việt cọng nằm vùng lê hú đằng "tiên ngôn bỏ đảng" hồi năm 2012 tới nay đă thành ra chuyện thường sự ít ai "ke" mà lại được sĩ phu ta tô vẽ hoa ḥe làm vậy?!

Đọc lại cho kỷ th́...

Té ra ngài họ Hà vẫn cứ chơi tṛ "Diện - Điểm vẹm"
Lại c̣n xuống xề "ḥa hợp ḥa giải" đoàn kết giúp đảng cứu nước!

Đây tṛ Diện - Điểm:

Diện: " Dựa vào "Bác Hồ" để bàn kế Thoát Trung là trúng kế của địch, là mở cửa thành cho Bành trướng tiến vào. V́ thế "muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng, muốn Thoát Cộng phải Thoát Hồ", triết lư cuối cùng của sự nghiệp Thoát Trung là như vậy, "

Câu diện dài lê thê và hợp lư quá chừng! Nhưng mà coi chừng đó, bởi v́ câu điểm ngắn ngủn nhưng chết người:

ĐIỂM: "nhưng bước đi cụ thể th́ không thể cứng nhắc mà phải từng bước phối hợp linh hoạt giữa 3 cuộc "Thoát" nói trên."

Nói huỵch toẹt là như vầy:PHẢI linh hoạt từ từ cải lương - tiệm tiến. KHÔNG ĐƯỢC "cực đoan - quá khích" (làm cách mạng) gây "đổ máu tàn phá".

Và xuống xề kết thúc:

"Hăy từ bỏ những điểm tựa sai lầm chỉ gây sự phân ly, để cùng nhau kết lại cứu nước khỏi t́nh trạng "quốc gia không chịu phát triển" và thảm họa Bắc thuộc mới mỗi lúc một tới gần!"

Diễn nôm là như vầy: Hăy bỏ qua quá khứ sai lầm ĐỂ CÙNG NHAU (cọng sản CUÔI và quốc gia ǵ cũng được) đoàn kết ( sau lưng "nhà nước việt cọng") chống "thảm họa Bắc thuộc mới (sic)!"

Nói theo kiểu cải lương hề Ngạn B40: "Hăy xem cuộc chiến như là tiền kiếp, rủ nhau về xây dựng lại quê mẹ mến yêu! (Bất kể bọn việt cọng phản nước hại dân ǵ cũng được)

Coi bộ cái bài dài nhằng nầy chỉ có bấy nhiêu!

Nó là liều thuốc an thần cho t́nh trạng khẩn trương mà hiện tại đảng ta thúc thủ vô sách như gà nuốt dây thun:

- Giàn khoan HD. 981 chệt hiện nằm lù lù tại cửa Vịnh Bắc Bộ trên " vùng Dặc quyền Kinh tế VN " mà đảng ta bất lực nín thinh!

- Trong khi công ty khoan dầu Tây Ban Nha vừa t́m thấy khí đốt ngay trên Vùng Đặc quyền Kinh tế Trường Sa của ta th́ lại phải lật đật rút lui khi chệt đe dọa dùng vũ lực!

Hởi ơi! Đâu phải "Dựa vào "Bác Hồ" để bàn kế Thoát Trung là trúng kế của địch, là mở cửa thành cho Bành trướng tiến vào" mà thực tế là:

Bành trướng chệt đă nuốt hết Biển Đông - Xâm thực nặng nề trên Đất liền, chỉ c̣n chờ ngày chánh thức tiếp quản theo mật ước Thành Đô, nếu quốc nội cứ nghe theo khuyến cáo hà sĩ phu" "nhưng bước đi cụ thể th́ không thể cứng nhắc mà phải từng bước phối hợp linh hoạt giữa 3 cuộc "Thoát" nói trên."

Cứ từng bước, từng bước đi trong khi chệt chạy khinh tốc đỉnh trên biển, xe tăng bát nhất trên xa lộ cao tốc Lào Kay - Hà Nội và Móng Cáy - Hà Nội, ngồi chong ngóc ở Ba Đ́nh, kéo cờ 6 sao trước lăng vệ sinh hồ chí minh th́ c̣n (cái tự do) ǵ mà linh hoạt phối hợp?

Nguyễn Nhơn
__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=55&dateline=1188836377
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 08:01 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu