Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 4. XĂ HỘI - ĐỜI SỐNG - KHOA HỌC KỸ THUẬT > Góc Kinh Nghiệm Sống & Gỡ Rối > KNS & Danh Ngôn Ca Dao
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

KNS & Danh Ngôn Ca Dao Chia xẻ KNS và sưu tầm danh ngôn ca dao

Reply
 
Thread Tools
  #21  
Old 08-28-2007, 02:42 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Tế nhị là ǵ ?






V́ sao ta phải tế nhị ?
Đó quả là một vấn đề phức tạp và hết sức ....tế nhị .

Có người lại bảo : Thanh niên th́ ít tế nhị . Phải chăng đức tính tế nhị chỉ dành cho những người từng trải trên trường đời . Thực ra không phải như vậy . Tế nhị thuộc về đạo đức , một nhân cách con người .
Tính e dè là một t́nh cảm b́nh thường của con người, là chất liệu tạo thành tính tế nhị .
Đó là về mặt nội dung, c̣n về h́nh thức th́ đó là tiếng nói và lư trí của ḷng tốt con người .

Những con người tự cao tự đại th́ không có nhiều chất tế nhị, v́ ở nơi họ không có sự tương quan giữa khả năng và quyền lợi của ḿnh với khả năng và quyền lợi của người khác.
‘’Điều ǵ ḿnh không muốn người khác làm cho ḿnh th́ ḿnh đừng làm cho người ta’’ được xem là tiêu chuẩn để làm thước đo tính tế nhị .
Bởi v́ trước khi ḿnh định làm một việc ǵ đó, không những cần xem xét nó có chính đáng hay không? Có hợp đạo lư làm người hay không ? Mà c̣n cần phải xét xem những người chung quanh ḿnh cảm nhận được hành động đó như thế nào ?
Hăy thử đặt ḿnh vào địa vị đối tượng hành động của ḿnh để biết cảm giác của họ sẽ ra sao ?
Người biết cách cư xử tế nhị sẽ mang lại sự ḥa thuận vui vẻ với mọi người ở chung quanh.

Thí dụ như là :

+ Khi xảy ra xích mích hay xung đột , bạn nên nhận lỗi về phần ḿnh.
Hăy nhớ câu ngạn ngữ : " Một bước lùi bằng mười bước tiến " .

+ Hăy ḱm nén sự nóng giận của ḿnh và dùng những lời lẽ thật tế nhị thuyết phục người khác nhận ra lỗi của ḿnh .

+ Trước hết , hăy tự trách bản thân ḿnh v́ bạn không phải là người hoàn hảo. Như người xưa đă dạy : " Tiên trách kỷ , hậu trách nhân " .

+ Luôn luôn giữ thể diện cho đối phương của ḿnh , bởi v́ chỉ khi bạn tôn trọng người khác th́ bạn mới được họ tôn trọng lại .

+ Nên nh́n nhận một cách khách quan những phần phải của họ để tự rút ra cho ḿnh những bài học về đối nhân xử thế .

+ Cố gắng t́m cách xoa dịu sự nóng nảy của họ cũng như bản thân ḿnh bằng nụ cười tươi như hoa hay là nói lên những câu dí dỏm hài hước để cả hai cùng biết thông cảm nhau hơn .

+ Hăy b́nh tĩnh trước mọi t́nh huống. Đừng v́ một chút tự ái nông nổi của ḿnh mà xúc phạm người khác .

+ Luôn tỏ ra thật nhă nhặn. Chính thái độ ôn hoà của bạn sẽ dễ dàng thuyết phục được những người xung quanh ta.

Sự lễ độ là một trong những nét chủ yếu của văn hoá ở một con người .
Sự lễ độ cùng với cách cư xử tế nhị và những cử chỉ tao nhă sẽ tạo thành cho bạn một phong cách lịch sự khiến cho mọi người chung quanh vô cùng quư mến và nể phục bạn .

Nếu bạn nhường chỗ cho một phụ nữ hay người già trên xe bus bằng một cử chỉ lộ liễu , phô trương ...th́ tất nhiên trong thái độ cư xử của bạn không có tính tế nhị , và như vậy cũng chưa phải là lịch sự .
Phép lịch sự cần cả sự lặng lẽ ---đó là điều cần nhớ ---

Tế nhị là ư thức về mức độ trong tất cả mọi lănh vực chứ không chỉ trong cử chỉ xă giao . Thật vậy, không có ǵ bực ḿnh hơn là một người nào đó mà ta không ưa lại cứ vỗ vai, vỗ lưng ta ... rồi buông ra những tiếng mày , tao suồng xă mỗi lần gặp mặt.
Ngay cả giữa những người bạn thân với nhau, th́ một sự " hồn nhiên " quá đáng cũng có hại nhiều hơn là có lợi .

Tế nhị không bao giờ là sự giả dối, thủ đoạn , những cái mà người ta khinh ghét nhất.
Giữa tế nhị với sự khôn vặt, giả dối có một lằn ranh nhất định.
Tính tế nhị đi liền với sự chân thành và ḷng tôn trọng người khác .

Người tế nhị cũng là người khiêm tốn. Không kín đáo đến mức khó hiểu, biết im lặng khi cần thiết. Không xúc phạm đến ḷng tự trọng của người khác, cũng không ṭ ṃ thóc mách, không chế giễu người khác trước mặt cũng như sau lưng -- ngược lại -- Tế nhị cũng không phải bày tỏ ḷng quan tâm quá mức cần thiết .

Có những cái vặt vănh mà ta đừng nên xem thường, như không nên tự tiện lục túi, đọc trộm nhật kư và lưu bút, thư riêng v.v..

Nhưng tuyệt nhiên tế nhị không đối lập với tính nguyên tắc, không đối lập với ḷng can đảm đấu tranh bảo vệ chân lư, lẽ phải, đặc biệt là đối với những vấn đề lập trường, quan điểm sống, quan điểm đạo đức.


Cần phải biết phản ứng đúng lúc đối với những điều xúc phạm con người --- v́ đó cũng là một sự tế nhị với yêu cầu cao nhất --- Chúng ta cần có sự tế nhị mang tính nguyên tắc chứ không cần sự tế nhị bao che, giản đơn.


Con người tế nhị bao giờ cũng mang vẻ đẹp của ḷng nhân hậu, tinh thần cao thượng và sự hiểu biết giàu có trong đời sống .



Châu Hà


Reply With Quote
  #22  
Old 08-28-2007, 02:44 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Điều hoàn mỹ nhất





Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm người nối dơi.

Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng: “Các con hăy ra ngoài và chọn về đây cho ta một chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất.”

Hai đệ tử vâng lời thầy đi t́m lá.

Thoáng chốc, người anh quay về và tŕnh cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm:

“Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy”.

Người em đi cả ngày trời và quay về với hai bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư:

“Thưa thầy, con đă t́m và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất.”

Cuối cùng, vị đại sư đă chọn người anh.

“T́m một chiếc lá hoàn mỹ nhất”, chúng ta vẫn cứ luôn nghĩ đến việc “hoàn mỹ nhất” nhưng nếu bạn cứ một mực đi t́m mà không nh́n vào thực tế, không so sánh với thực tế th́ bạn cứ phải vất vả để rồi… trắng tay. Cho đến một ngày nào đó, bạn mới phát hiện rằng: Chỉ v́ măi đi t́m một chiếc lá hoàn mỹ nhất mà bạn đă bỏ qua biết bao cơ hội lớn một cách đáng tiếc!

Hơn nữa, thứ hoàn mỹ nhất của con người cuối cùng có được bao nhiêu?
Trên đời này đă xảy ra không ít chuyện đáng tiếc, đó cũng do một số người xa rời thực tế đi t́m “chiếc lá hoàn mỹ nhất”, coi thường cuộc sống đạm bạc. Nhưng chính trong cuộc sống đạm bạc, vô vị đó mới chất chứa những điều kỳ diệu và to lớn.

Điều quan trọng là thái độ của bạn như thế nào khi đối diện với nó. Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần b́nh tâm lại, từng bước từng bước t́m thấy chiếc lá mà bạn cho rằng là hoàn mỹ nhất...



Sưu tầm


Reply With Quote
  #23  
Old 08-28-2007, 02:45 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Chuyện hai hạt lúa.








Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau v́ cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.

Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm:

“ Dại ǵ ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân ḿnh phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hăy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và t́m một nơi lư tưởng để trú ngụ.”

Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.

C̣n hạt lúa thứ hai th́ ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất.
Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.

Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi v́ nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được ǵ - nó chết dần chết ṃn.

Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...

Đừng bao giờ tự khép ḿnh trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hăy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.

Tôi hy vọng đó cũng sẽ là sự lựa chọn của bạn và tôi khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này...



Sưu tầm (bbqt)


Reply With Quote
  #24  
Old 08-28-2007, 02:47 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Mỗi chúng ta là một bản chính


Đă bao giờ bạn nghĩ ḿnh thật quá mờ nhạt trong con mắt mọi người xung quanh hay thậm chí ông trời thật quá bất công khi chẳng ban cho bạn một gương mặt xinh đẹp dù chỉ một tí.

Nếu thế hăy cùng tôi đọc câu chuyện dưới đây để cùng tôi phát hiện ra vẻ đẹp bí ẩn của bạn.

Nơi hoang mạc kia có một gia đ́nh xương rồng nọ gồm xương rồng bố mẹ và một cô "xương rồng bé nhỏ " rất đáng yêu. Một hôm đang tắm táp cho bộ gai của ḿnh dưới ánh nắng rực rỡ bỗng một cơn gió bay qua và dừng lại chỗ "xương rồng nhỏ".
- Chào xương rồng!
- Chào gió! Chị vừa đi đâu về thế?
- Ta vừa thổi qua một thảo nguyên nơi phương Bắc xa xôi. Nơi ấy có rất nhiều hoa thơm cỏ lạ. Những bông hồng lộng lẫy vớí bộ cánh đỏ rực thơm dịu nhẹ, những đóa hoa cúc mảnh mai và ngây thơ như những cô bé mới lớn, cả những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi lá to như cái quạt. Thôi ta đi đây, c̣n rất nhiều thứ ta muốn ngắm nh́n!
Thế rồi làn gió bay đi để lại sau lưng xương rồng nhỏ đang trầm ngâm suy nghĩ:
- Ôi ta ước ǵ ḿnh cũng trở nên xinh đẹp như những bông hoa kia. Ḿnh cũng là cây nhưng nh́n xem những ǵ ḿnh có chỉ là một thân h́nh mọng nước và những cái gai xấu xí.
Rồi cô bé cứ rầu rĩ măi và ngày càng gầy đi khiến cho bố mẹ xương rồng vô cùng lo lắng.

Thấy thế Mặt Trời liền xuống hỏi:
- Này xương rồng nhỏ ! Sao con lại buồn như thế?
Cô bé kể chuyện của ḿnh cho Mặt Trời nghe và cầu xin:
- Ông ơi cháu hăy giúp cháu có được sắc đẹp như những loài hoa kia, cháu không thích ḿnh xấu xí như thế này.
- Nhưng cháu sẽ phải trả giá rất đắt đấy bởi ta biết chúng không hợp với cháu ở nơi sa mạc này đâu.
Nhưng xương rồng cứ một mực cầu xin. Thế là Mặt Trời phải đồng ư.

Một ánh sáng chói lọi loé lên khiến thân h́nh xương rồng bé lại như hoa cúc, những cái gai biến mất thay vào đó là những chiếc lá to như lá cổ thụ ,trên ngọn mọc ra một bông hoa đỏ rực như hoa hồng. Xương rồng nhỏ sung sướng cảm ơn ông Mặt Trời , vẫy những cành lá mới của ḿnh.

Từ đó cô bé trở thành sinh vật rực rỡ nhất trong sa mạc khiến những cơn gió bay ngang phải dừng lại để ngắm nh́n.
Nhưng rồi ngày qua ngày những cánh hoa xinh đẹp bắt đầu héo úa, những chiếc lá vàng vọt đi, thân cây bé nhỏ rũ xuống. Dưới cái nắng thiêu đốt của sa mạc khiến cô bé thấy khát cháy. Cô bé nhận ra sự sống đang cạn dần.


Với những hơi thở cuối cùng cô bé th́ thào gọi ông Mặt Trời. Ông Mặt Trời đỏ gay gắt hiện ra:
- Giờ th́ cháu đă nhận ra sai lầm của ḿnh chưa nào.Tạo hóa đă ban cho cháu một h́nh hài giúp cháu có thể sinh tồn và đây là cái giá mà cháu phải trả khi trái lại tạo hóa.

Khi Mặt Trời vừa dứt lời cũng là lúc cô bé trút hơi thở cuối cùng trong nỗi ân hận muộn màng...

Thật ra Xương rồng bé nhỏ không hề xấu xí như cô bé nghĩ, thậm chí cô c̣n có những vẻ đẹp riêng mà không một sinh vật nào có được. Đó là sức sống bền bỉ nơi hoang mạc nóng bỏng kia. Vẻ đẹp ấy không bộc lộ ra ngoài mà ẩn sâu bên trong cô bé.

Vậy c̣n chúng ta? Cũng thế thôi. Có lẽ bạn không xinh đẹp hay quá thông minh nhưng mọi người có thể yêu quí bạn bởi cách bạn sống và tin hay dù chỉ là một nụ cười của bạn mà thôi.
Đừng bao giờ quên mỗi chúng ta là một bản chính chứ không phải một bản sao của ai cả.


Hoathuytinh
Reply With Quote
  #25  
Old 08-28-2007, 02:48 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Hành động và ư định






Mùa đông năm 1990, tôi được mời lên thủ đô để xuất hiện trong một show nói chuyện trên truyền h́nh. Vào cuối ngày trước ngày thu h́nh, khi đang chạy xe về khách sạn tôi đă trông thấy một điều...

Nằm ngay tại vỉa hè trên lớp tuyết dầy lạnh cóng là một người đàn ông đang ngủ chỉ với một tấm giấy carton đắp trên người. Tôi thật sự xúc động khi nh́n thấy đôi chân trần của ông ta, không giầy lẫn vớ.

Lúc đó, tôi đă nghĩ ḿnh nên dừng xe và xuống giúp ông ta nhưng vẫn không chắc lắm về điều ḿnh sắp làm. Thế rồi, đèn giao thông bật tín hiệu xanh, cuộc sống dường như đ̣i hỏi tôi phải chuyển động. Và tôi đă nhấn ga. Trở về khách sạn, tôi nhanh chóng quên đi người đàn ông bên vệ đường.

Ngày hôm sau, khi đang dùng cà phê chờ đến lượt trong sảnh lớn. Tất cả những nhân vật quan trọng đều rời khỏi sảnh, chỉ c̣n tôi và người lao công ở lại.

Tôi đă nh́n thấy anh ta lặng lẽ làm công việc hằng ngày của ḿnh trong những ngày tôi ở đó. Anh ta không bao giờ nói ǵ khác ngoại trừ "Chào buổi sáng" hay "Tôi có thể giúp ǵ cho ông không, thưa ông?". Anh ta luôn tươi cười với tất cả mọi người. Bắt chuyện với anh ta, tôi đă hỏi anh ta hôm nay anh ta cảm thấy như thế nào. Anh ta trả lời tôi rằng anh vừa mới đạp xe một ṿng dưới trời tuyết và lấy làm buồn cho chính ḿnh... cho đến khi anh trông thấy một người đàn ông nằm ngủ ngay góc đường chỉ với một tấm carton làm chăn và chân không giầy. Tôi cảm thấy như tắc nghẹn nơi cổ họng khi nghe anh ta thuật lại anh đă ṿng xe nhiều lần như thế nào để mua cho người đàn ông khốn khổ kia một đôi giầy và một đôi vớ.

Trong khi nghe câu chuyện của người lao công, tôi chợt nhớ lại h́nh ảnh một bức poster quen thuộc. Bức poster vẽ h́nh một đứa bé tay cầm một bông hoa đang cố nhón chân đưa bông hoa cho một người lớn kèm lời chú thích: "Một hành động nhỏ vẫn có ư nghĩa hơn những ư định dù là cao cả".

Tôi đă đứng đó và thầm ước ǵ ḿnh chính là người đă mua giầy và vớ cho người đàn ông bên vệ đường, khi người ta gọi tôi vào pḥng thu h́nh.

Khi buổi thu h́nh kết thúc, tôi đă đi lại con đường ấy để t́m người đàn ông nghèo khổ nhưng ông ấy đă đi khỏi…


sưu tầm

Reply With Quote
  #26  
Old 08-28-2007, 02:49 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Chọn lựa





Cuộc sống có vô vàn chọn lựa, nhưng lại không đủ thông tin để ta chọn được con đường tốt nhất. Và một khi đă chọn lựa, ta thường không có cơ hội để quay lại. Cũng giống khi phải đứng giữa những ngă rẽ, chúng ta buộc phải chọn một, và cầu mong cho con đường đó gặp nhiều điều toại ư, nếu không chúng ta sẽ hối hận. Hối hận v́ chọn lựa của ḿnh, hối hận v́ không thể biết những chọn lựa khác ra sao, và chúng ta sẽ tiếp tục đi trong sự hối hận đó hoặc quay trở lại.

Dù là đi tiếp hay quay lại, chúng ta lại tiếp tục cái ṿng luẩn quẩn của sự hối hận và tiếc nuối. Năng lượng của chúng ta, cuộc sống của chúng ta sẽ dần dà hao ṃn mà không được ǵ cả. Những ǵ trên con đường chúng ta đang đi sẽ không được chú ư đến, những con người chúng ta gặp sẽ không được nhớ lâu, những giá trị chúng ta có sẽ không được trân trọng, bởi v́ chúng ta đang mải mê trong một niềm tiếc nuối, day dứt v́ cái điều không thể biết được.

Cuộc sống vẫn sẽ luôn bày ra những chọn lựa, nhưng bạn ơi, chọn lựa làm hạn chế tư tưởng, cân nhắc làm hao ṃn tinh thần. Hăy đi như chỉ có một con đường để đi, hăy chọn như chỉ có một lựa chọn, và khi đă chọn xong hăy loại những chọn lựa khác khỏi tư tưởng, để mà tập trung vào một con đường duy nhất, để mà tận hưởng và khám phá cái chọn lựa duy nhất, cũng như để mà sống cái cuộc sống duy nhất của bạn !




Hoathuytinh

Reply With Quote
  #27  
Old 08-28-2007, 02:50 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Suy nghĩ tích cực





Mỗi khoảnh khắc, chúng ta đều có cơ hội lựa chọn việc ḿnh sẽ hướng đến. Bạn nói những ǵ, làm những ǵ, cảm thấy những ǵ - tất cả đều có nguồn gốc từ trong tâm trí bạn, chúng ta bắt đầu bằng một ư nghĩ.
Những suy nghĩ của chúng ta cũng như những hạt giống, mỗi suy nghĩ tạo hoa và quả riêng. Những suy nghĩ có thể tạo nên một điều ǵ đó, có thể hủy hoại, có thể mang yêu thương, căm ghét, hạnh phúc hay phiền năo.

Bạn không thể kiểm soát người khác hay ngoại cảnh nhưng bạn hoàn toàn có thể học cách phản ứng của ḿnh. Khi chúng ta hiểu và học cách kiểm soát những ư nghĩ của chúng ta th́ chúng ta sẽ có một sự b́nh an “lớn hơn” của tâm hồn, một hạnh phúc và sự ổn định lớn hơn.

Người ta đă tính toán, mỗi chúng ta có khoảng 30.000- 50.000 ư nghĩ mỗi ngày, trong đó có bốn loại suy nghĩ chính: tích cực, tiêu cực, cần thiết và lăng phí.

Trái với suy nghĩ tiêu cực, suy nghĩ tích cực mang lại lợi ích cho chính bản thân chúng ta và người khác, nó dạy chúng ta cách hành động thay v́ phản ứng; nó ”hướng dẫn” cuộc đời ta thay v́ để cho hành vi của người khác và của hoàn cảnh hướng dẫn tinh thần của ta. Suy nghĩ cần thiết nhắm đến những dự án, kế hoạch trong tương lai; c̣n suy nghĩ lăng phí là loại suy nghĩ tiếc nuối về quá khứ hoặc thuộc về ngoại cảnh, ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.

Tuy nhiên, trong bốn loại suy nghĩ chính này của mỗi người lại có rất ít suy nghĩ tích cực. Theo một cuộc khảo sát tại Anh, những người được khảo sát họ biết họ đă dành khoảng 80% thời gian của ḿnh để nghĩ và nói những điều không kiểm soát được như: nghĩ về quá khứ, lo lắng về tương lai, thời tiết và rất hay nghĩ về người khác đang làm hay không làm ǵ. Điều ǵ sẽ xảy ra khi bạn cứ măi lặp lại những suy nghĩ về những điều ḿnh không kiểm soát được? Những người được khảo sát trả lời rằng khi họ tập trung vào những điều ḿnh không thể kiểm soát được, họ cảm thấy : căng thẳng, lo âu, mệt mỏi, buồn rầu và giận dữ.

Trong một lần hướng dẫn về tư duy tích cực cho một nhóm nữ phạm nhân tại một nhà tù ở New Zealand, một ngày nọ, có một phạm nhân nói với tôi rằng: “Đối với cô th́ thật dễ dàng khi nói về sự tích cực sau giờ học v́ sau giờ học này cô có thể lên xe và trở về nhà, c̣n chúng tôi th́ phải ở lại đây!”.
Tôi đă trả lời rằng, tôi cũng đă làm việc với nhiều người được tự do về thể chất nhưng lại là người mất tự do về tâm trí. Họ bị điều khiển bởi suy nghĩ của một người khác, họ bị dằn vặt bởi sự hối tiếc về qúa khứ, nỗi lo cho tương lai và cả những điều vượt khỏi sự kiểm soát của họ. Nhiều người trong số họ rất giàu và rất tự do về thể chất nhưng tâm trí họ lại tràn ngập sự lo lắng đền độ họ không thể hưởng thụ những ǵ mà ḿnh có. Tôi đă gợi ư những nữ phạm nhân này là trong thời gian mà họ không thể thoát khỏi nhà giam về mặt thể chất, thay v́ phản ứng lại những ǵ ḿnh không kiểm soát được, họ hăy tập trung vào những ǵ mà ḿnh kiểm soát được.

Một số đă bắt đầu thực hiện và họ đă thay đổi thái độ của ḿnh với các cai ngục và bạn tù. Một vài tuần sau đó, các vị quản ngục đă nhận thấy bầu không khí của trại thay đổi hẳn và các nữ phạm nhân đă trở nên tích cực và ḥa nhă hơn nhiều. Rơ ràng là khi chúng ta học được cách biết tập trung vào những ǵ mà ḿnh có thể kiểm soát được và những ǵ có thể thực hiện được, chúng ta sẽ bớt căng thẳng hơn, b́nh tĩnh hơn, niềm hạnh phúc và phẩm chất cuộc sống sẽ tăng lên.



Sưu tầm

Reply With Quote
  #28  
Old 08-28-2007, 02:52 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Ngụ ngôn Ấn độ






Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để t́m đệ tử nối nghiệp.
Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học.

Ông nói, một học tṛ chỉ có thể thành công khi ông hài ḷng với kỹ năng và hiểu biết của người đó.
Ông truyền cho học tṛ những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy.
Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học tṛ.

Trong một số lượng lớn học tṛ, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài ḷng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đă đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến tŕnh thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hăy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hăy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ sót nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ sót.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về.
Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của ḿnh đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra b́nh tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa.

Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người t́m những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa ǵ hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đă thành công vào ngày hôm nay. Bởi v́ nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi th́ chưa đủ, mà con c̣n phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa băi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết ǵ về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá ḿnh, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc ǵ cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con v́ họ không có trách nhiệm ǵ mà lại cho đó là việc không cần động năo. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ sót th́ không ai làm nữa, v́ họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn.

Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hăy tự đánh giá ḿnh. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.




Sưu tầm




Reply With Quote
  #29  
Old 08-28-2007, 02:53 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Tha thứ măi măi







Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kỹ đựng một tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...

- Các con phải tha thứ cho anh chị em ḿnh bao nhiêu lần ?
Cô giáo trường Chủ Nhật đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe : "70 nhân 7 lần !"

Lisa kéo tay Brent - em trai cô:
- Thế là bao nhiêu lần ?

Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Cậu học pianô từ năm lên 4, kèn clarinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đàn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai ḿnh mỗi một thứ : bóng rổ, hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối v́ đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.

Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huưch vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nh́n thấy Brent ôm cằm.
- Em ổn cả chứ ? Chị lỡ tay thôi mà !
- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ c̣n 489 lần nữa thôi nhé !

Lisa cười. Nếu nhớ đến những ǵ Lisa đă làm với Brent th́ hẳn 490 lần đă hết từ lâu lắm.

Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nh́n trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".
- Chị ăn gian ! - Brent nh́n Lisa nghi ngờ.

Lisa đỏ mặt :
- Chị xin lỗi !
Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ c̣n 488 lần thôi, phải không?

Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ một biểu đồ với 490 h́nh vuông:
- Chúng ta dùng cái này để theo dơi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô - Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.

Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra ḿnh sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211 : Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394 : Lisa làm mất ch́a khoá pḥng Brent... Ô thứ 417 : Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489 : Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. Ô 490 : Lisa làm vỡ chiếc cốc h́nh quả dưa mà Brent rất thích.
- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi ǵ với em nữa đâu.
Brent chỉ cười : "Phải, phải !"

Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Niềm mơ ước thành hiện thực.

Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện : "2h chiều ngày mùng 10 nhé !" Lisa nghĩ ḿnh có thể nhớ được nên cô đă không ghi lại.
- Brent này, khi nào con biểu diễn ? - Mẹ hỏi.
- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ ! Brent trả lời.

Lisa lặng người, măi mới lắp bắp:
- Ôi ! Hôm nay ngày mấy rồi ạ ?
- Mười hai, có chuyện ǵ thế ?

Lisa, bưng mặt khóc nức lên:
- Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện..... tuần trước....

Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ng�?, không dám tin vào nhữnng ǵ Lisa nói.
- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đă qua rồi ư ? - Brent hỏi.

Lisa gật đầu. Brent ra khỏi pḥng, không nói thêm lời nào. Lisa về pḥng, ngậm ngùi khóc. Cô đă huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đ́nh thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại một mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.

Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời : " Ḿnh đă làm hại Brent, ḿnh sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ư nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.

Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ : bà Nelson.
- Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... - Bà ta mở lời.
Lisa ngạc nhiên :
- Sao ạ ?

Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết ǵ. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà. Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có một tờ giấy lớn:

" Lisa yêu quư,

Em không muốn đếm những lần ḿnh tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hăy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị.

Yêu chị,
Brent "

Mặt sau là một tờ biểu đồ giống như Lisa đă làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có một ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là ḍng chú thích bằng bút đỏ : "Lần thứ 491 : Tha thứ, măi măi !"



Sưu tầm


Reply With Quote
  #30  
Old 08-28-2007, 02:54 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Tận hưởng và khám phá cuộc sống





Bạn thấy ḿnh cần phải giữ mọi thứ được cân bằng.
Hăy thử những cách sau đây:

- Đừng làm ṃn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi v́ mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

- Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ v́ người khác cho đó là quan trọng. V́ chỉ có bạn mới biết điều ǵ là tốt nhất cho ḿnh.

- Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ v́ bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của ḿnh ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

- Đừng từ chối nếu bạn vẫn c̣n cái để cho.

- Không điều ǵ là tồn tại măi măi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

- Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

- Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức ḿnh, bạn mới học được can đảm.

- Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản t́nh yêu đến chỉ v́ bạn nghĩ không thể nào t́m ra nó.

- Cách nhanh nhất để nhận t́nh yêu là cho, cách mau lẹ để mất t́nh yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ ǵn t́nh yêu là cho nó đôi cánh tự do.

- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất ḿnh đang ở đâu và thậm chí quên ḿnh đang đi đâu.

- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

- Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.

- Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

- Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành tŕnh mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…


Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 12:29 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu