Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 4. XĂ HỘI - ĐỜI SỐNG - KHOA HỌC KỸ THUẬT > Góc Kinh Nghiệm Sống & Gỡ Rối > KNS & Danh Ngôn Ca Dao
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

KNS & Danh Ngôn Ca Dao Chia xẻ KNS và sưu tầm danh ngôn ca dao

Reply
 
Thread Tools
  #11  
Old 08-28-2007, 02:22 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

NGHE






Tạo hóa cho con người có hai tai mà một miệng, là có ư dạy cho chúng ta nên biết nghe nhiều mà nói ít.
- Zénon.

Người nói là văi ra, kẻ nghe là nhặt lấy.
- Plutarque.

Lời nói như một mũi tên đă buông, đă lọt vào tai ai không thể rút ra được.
- Lục Tài Tử.

Miệng ngậm th́ tai mở.
- Tục ngữ Anh.

Người ta hối hận v́ đă thốt ra lời, chứ không phải v́ lặng nghe.
- Simonide d'Amortgos.

Lúc đáng nói th́ mới nói, người nghe không chán.
- Luận ngữ.



Nghe là bản năng hằng hữu của mọi sinh vật. Ngay trong cỏ cây cũng có khuynh hướng vươn lên đến tiếng động và ánh sáng. Chức năng "nghe" của con người c̣n cao thâm hơn nhiều.

Đối với con người, sự nghe đến trước tiếng nói. Đối với trẻ sơ sinh mà mất đi sự nghe, th́ trẻ không bao giờ nói được. Nên có thể nói, nghe là bậc thầy của nói.

Các nhà tâm lư học phân tách cho thấy, tuyệt đại đa số nhân loại thích nói hơn là thích nghe. Sở dĩ như vậy là v́ họ muốn chứng tỏ họ là nhân vật quan trọng, họ muốn phô cái hiểu biết của họ cho người ta khâm phục; nếu không th́ họ muốn khoe của cải hay quyền lực ǵ đó. Nói tóm lại, đó là chứng bệnh về "chấp ngă", đề cao cái "ta" của ḿnh lên.

Nếu ta dứt ngang lời nói của họ trong lúc cao hứng thật là nguy hiểm và rồ dại. Người lịch sự không nên làm như vậy.

Trước nhất chúng ta phải hiểu rằng "nghe tức là học".
R. W. Emerson nói: "Bất kỳ người nào cũng có một điểm ǵ đó hơn ḿnh, nên ta có thể học ở họ được. A. de Vigny cũng nói như vậy.


Cách đây hăm lăm thế kỷ, Liệt Tử đă nói: "Lời nói của một kẻ cuồng, thánh nhân c̣n nh́n được thay" (cuồng phu chi ngôn thánh nhân trạch yêu).

Nghe người đối diện nói chúng ta có được mấy điều lợi :

- Ta học khôn ở họ một điều ǵ.
- Chân thành nghe họ nói tức giúp cho họ một niềm vui.
- Giúp cho ai được điều ǵ chúng ta cảm thấy có một niềm sung sướng.
- Và tuyệt hảo nhất là chúng ta đă gây được mối thiện cảm đối với họ.

Đời này có ǵ quan trọng hơn thiện cảm?
Người ta hy sinh cho nhau, giúp đỡ nhau là nhờ ở thiện cảm đó.

Sách vở kể lại một giai thoại khá thú vị. Năm 1773, Nữ Hoàng Nga Catherine II mời Diderot (nhà văn, khoa học cùng với Rond d'Alembert viết bộ Bách Khoa Toàn Thư Encyclopédie) qua Nga diễn thuyết. Nữ Hoàng hội đàm với Diderot, bà lắng tai nghe Diderot nói một cách say mê. Sự chăm chú của bà khiến Diderot càng cao hứng - những lúc như vậy ông chồm tới vỗ đùi bà "đét, đét".
Sau buổi nói chuyện đó, cặp đùi nơn nà của bà trở nên bầm tím!
Năm sau, Nữ Hoàng lại mới Diderot qua Nga lần nữa. Bà vẫn ngồi chịu trận như lần sơ kiến mà không hề than phiền. Bà viết thư cho một người bạn nói: "Vị thiên tài ấy thật là lạ lùng! Mỗi khi nói chuyện, ông ấy cứ vỗ vào đùi tôi sưng tím cả lên, nhưng lúc ấy tôi không hề biết đau".

Địa vị một hoàng đế nghiêm cấm, say mê nghe nhà văn nói chuyện như vậy, huống ǵ chúng ta.

Thà ngay từ đầu chúng ta đă không có chuyện ngồi lại với nhau th́ thôi.
Biết cách nghe và gợi ư cho người ta nói là nghệ thuật thu phục nhân tâm càng được nhiều người yêu mến, ta càng thấy cuộc sống có nhiều ư nghĩa, nhất là tránh được sự khổ tâm v́ cách đối phó.
Bậc thánh như đức Khổng Tử c̣n phải thốt: "Chín mươi chín người thương vẫn chưa đủ, một người ghét đă là nhiều".

Bớt lời để nghe nhiều, đó là những người có đức độ.
Thiện chí và thiện cảm được nảy sinh từ đó. Người tây phương nói: "Sự "thấy" lên đường đă mười năm, sự "nghe" nửa buổi đường đă theo kịp".

Tin tức góp nhặt từ bốn phương là ở nghe chứ không phải thấy.
NEWS (tin tức) = N: North (Bắc); E: East (Đông); W: West (Tây); S: South (Nam)

Câu chuyện Bá nha, Tử Kỳ cũng nói về cái nghe đó.
Ngày xưa có một người chơi đàn đă đến mức tuyệt kỹ, đó là Bá Nha.
Bá Nha may mắn kết bạn với một người rất giỏi về nghe đàn, đó là Chung Tử Kỳ. Qua tiếng đàn, Tử Kỳ hiểu ư Bá Nha trong lúc đó.
Về sau Tử Kỳ qua đời, Bá Nha liền đập dàn, không hề gảy nữa, cho rằng thiên hạ không c̣n ai là chỗ tri âm (biết nghe tiếng đàn).
Cứ cho rằng đây là huyền thoại, nhưng huyền thoại ấy dùng để nói lên điều ǵ? Đó là giá trị của sự nghe hay lắng nghe.

Thuần Vu Khôn là người nước Tề, nghe rộng nhớ nhiều, ông rất giỏi về việc du thuyết. Nhờ im lặng nh́n và lắng nghe mà đoán biết được ư của người đối diện. Ông vào gặp Lương Huệ Vương hai lần, chỉ nghe nhà vua nói mà không phát biểu ǵ cả. Cuối cùng nhà vua trách: "Quả nhân không đáng nói chuyện với khanh sao?" Bấy giờ Thuần Vu Không nói: "Lần trước tôi yết kiến nhà vua, nhà vua tuy đang bàn việc nước, nhưng óc lại nghĩ đếnchuyện cưỡi ngựa dong ruổi. Lần sau tôi gặp nhà vua, nhà vua vẫn nói chuyện, nhưng óc lại nghĩ đến thanh âm. V́ thế tôi không dám nói ǵ cả". Nhà vua cả sợ nói: " Ôi, Thuần Vu tiên sinh thật là thánh nhân vậy! Lần trước có người cho tôi một con ngựa hay, ta chưa kịp xem nhó th́ phải bận tiếp tiên sinh. Lần này người ta cho một con hát rất hay, chưa kịp thử cũng bận tiếp tiên sinh. Lúc ấy quả nhân thật đang nghĩ về những thứ đó".

Sự lắng nghe mang đến thành công to lớn, làm phát triển thêm những đức tánh tốt trong mọi lănh vực. Trong quyển Khoa Học Thực Nghiệm (Science Expérimentale), Claude Bernard nói: "Hăy lắng nghe thiên nhiên đọc cho viết". Một tác giả nổi tiếng trước nhất phải biết nghe "tiếng ḷng" của ḿnh và nghe được tiếng ḷng của than nhân. Cổ nhân có câu: "Xưa nay thánh hiền đều tịch mịch" (Cổ lai tánh hiền giai tịch mịch). Không phải thánh hiền tịch mịch đâu, các vị ấy đang nghe đó! Sức nghe của họ rất sâu xa. ta thấy đó, ḷng không thành th́ sức nghe chưa tới.

Ở đây chúng ta không dám mong cầu có một sức nghe cao diệu như thế, chỉ muốn xin bớt nói để chú ư lắng nghe. Bạn chỉ cần nhịn năm phút thôi, chi năm phút thôi mà! Bạn nhịn nói trong năm phút là bạn toàn thắng.
Bạn có thể không tin? Nhưng hăy thực hành mới thấy cái diệu dụng của nó.

Các điều đáng nhớ:

- Không nên ngắt lời trong lúc người đang nói.
- Nghe là học khôn ở người nói.
- Biết nghe là giúp cho người nói chuyện một niềm vui.
- Biết cách nghe và gợi ư cho người ta nói là một nghệ thuật thu phục nhân tâm.
- Có lư nào người ta chỉ nghe mà không nói?




(Trích đăng sách: Thuật Ứng Xử Thu Phục Ḷng Người, tác giả Chiêm Trúc)


Reply With Quote
  #12  
Old 08-28-2007, 02:24 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

NÓI







Lời nói là y phục của tư tưởng.
- Rivarol.

Tiếng nói là h́nh ảnh của tánh t́nh.
- Disraeli.

Tiếng nói là bông hoa của sắc đẹp.
-Lénon d'Elée.

Lời nói là gương mặt của tinh thần.
- Sénèque.

Lời nói là hơi thở của tâm hồn.
- Pythagore

Người hạnh kiểm, cái miệng nơi tim, kẻ mất nết th́ tim nơi miệng.
- A. Wydeville.

Lời nói là bộ mặt thứ hai.
- G. Bauer.

Câu nói là tiếng của trái tim.
- Châu Hy.

Ư kiến con người giống như cái đinh, càng đóng càng khuất dần. Vậy chớ bao giờ tranh căi.
- A. Dumas (père).

Nói ngọt lọt tới xương. Ngọt mật chết ruồi.
- Tục ngữ.

Lời nói phải làm đă khát hơn nước mát.
- G. Herbert.

Ngàn vàng dễ kiếm, lời tốt khó t́m.
- Tử Du

Nói nhiều không phải là trí thức.
- Thalès.

Muốn điều khiển phải biết người; muốn biết người phải nghe người nói.
- Detoef.

Nói nhiều lỗi nhiều.
- Trung Hoa.

Hăy dùng lời nói như tiền bạc.
- Lichtenberg

Lời nói thật là lối xă giao tốt nhất, v́ nó không hại người kia.
- Tourguenev.




Ngôn ngữ là phương tiện để diễn đạt ư nghĩ của mỗi người. Không người nào không dùng nó hàng ngày cả. Người câm không nói được th́ dùng cử chỉ để thay cho lời nói. Nếu xét một cách thận trọng sẽ thấy ngôn ngữ là cái phát minh lớn nhất và sớm nhất của loài người. Về khoản này, ngôn ngữ được coi là thứ tài sản riêng của mỗi người. Người ta dùng nó trong việc giao tiếp cẩn thận không kém ǵ trong việc sử dụng tiền bạc (Lichtenberg). Có hiểu như vậy mới thấy, ai biết tiết kiệm tiền bạc là biết tiết kiệm lời nói.
Thế nhưng trên đời này vô số người vung văi tiền bạc và lời nói một cách thả cửa! Dù sao đó cũng là cái quyền của họ.

Thái độ của chúng ta sẽ như thế nào khi gặp những người ham nói đó?

Như những bài trước đă nói, đa ngôn ngữ cũng là một trong những bản tính tự nhiên của con người. Đó là bản tính thô sơ chưa rèn luyện kỹ, nên c̣n nhiều tính háo thắng. Đối diện với họ, chỉ cần b́nh tĩnh một chút ta sẽ thu nhiều kết quả. Có nghĩa là chúng ta quay lại vấn đề "Nghe" và "Nh́n" như đă tŕnh bày ở đây.

Đặt trường hợp chúng ta là người đang nói chuyện, tức là giao thiệp một cách thông thường, chứ không phải nói trước công chúng (v́ đó là thuật hùng biện khác nữa).

Sau đây là vài nguyên tắc cơ bản và rất đơn giản:

Không nên tỏ ra ḿnh là kẻ hiểu biết nhiều hơn tất cả mọi người. Nếu bạn thích tŕnh bày một vấn đề ǵ đó mà không có sự yêu cầu của kẻ khác, th́ đối với người nghe sẽ không bổ ích ǵ cho họ, như vậy có phải nhàm chán cho đôi bên không? Giữa lúc đó mà bạn cứ thao thao bất tuyệt, th́ c̣n tệ hơn người hùng biện trước một bụi cây. Bởi v́ trong số người nghe sẽ có người ghét bạn. Bạn tuy biết vậy nhưng cứ nghĩ rằng: "Ta giúp cho họ ư này biết đâu sau này họ sẽ có lợi". Không được! Sẽ không ai tin điều đó, v́ bạn không phải là nhà tiên tri. Không chừng đó là cái vạ nữa là khác.
Chắc bạn không quên một chuyện khá đau ḷng đă xảy ra.

Cách đây hơn trăm năm, ông Bùi Hữu Nghĩa đang làm Tri huyện ở Trà Vinh, dưới quyền Bố chánh Truyện. Bố chánh ăn của đút lót của bọn Hoa kiều, để cho bọn đó chiếm Láng Thế. Láng Thế là vùng đất đặc ân của triều đ́nh miễn thuế cho dân ở đây. Nguyên trước đây Nguyễn Phúc Ánh (sau này là vua Gia Long) bị quân Tây Sơn truy đuổi, Nguyễn vương đă chạy qua vùng này được dân địa phương giúp đỡ, nên sau mới được ân huệ đó.
Tri huyện Bùi Hữu Nghĩa nổi tiếng là thanh liêm, liền tập hợp dân vùng Láng Thế lại nói: "Nếu ai lớn hơn vua phê giấy tờ bán rạch Láng Thé cho người Hoa kiều th́ các ngươi đành xuôi tay. C̣n nếu ai nhỏ hơn vua mà ra lệnh ấy, các ngươi chặt đầu nó cũng không sao!"

Bọn Hoa kiều vẫn cậy thế làm ngang, bị dân Láng Thế giết đi mấy mạng.
Thế là Tổng đốc và Bố chánh làm lệnh gởi ra triều đ́nh Huế và Bùi Hữu Nghĩa bị kết tội tử h́nh.

Một vị quan thanh liêm toàn quốc ai cũng biết tiếng, v́ tấm ḷng tốt mà phẩn uất nên có những lời tâm huyết và thiết thực như thế, kết qua bị kết tội tử h́nh. Cũng may cho ông Nghĩa, án ấy đă bất thành.

Tóm lại, khi cần phải nói (mặc dù không có ai đề nghị) bạn nên nói vài câu tóm gọn là đủ, bởi v́ không nói cũng không thiệt hại ǵ cho ai kia mà.

Lời nói phải dịu dàng, cử chỉ khiêm tốn. Giọng nói của mỗi người biểu lộ ư nghĩ thầm kín bên trong. Thông thường lúc giận th́ giọng nói có vẻ hằn học, gắt gỏng. V́ một nguyên cớ ǵ đó mà chúng ta cần nói chuyện trước tiên là giữ thái độ ôn ḥa, dù lúc ấy có sự trái ḷng ghê gớm, nhưng hăy cố nhẫn.
Cổ nhân nói: "Nhẫn là đại dũng". Chiết tự chữ nhẫn, kẻ cầm đao muốn chém người khác mà dằn lại được, đó là nhẫn. Huống chi lời nói dịu dàng bao giờ cũng làm mềm ḷng người khác hơn là sự phẫn nộ. Một bằng chứng hùng hồn của loài người bao giờ con cũng thương mẹ hơn cha, v́ mẹ bao giờ cũng có nét êm ái dịu dàng.

Một thế kỷ trước đây một nhà thơ tài hoa là ông Cao Bá Quát, tánh t́nh bất khuất, thường có ư khinh thị những người quyền chức mà bất tài, dẫu vua chúa, ông cũng khinh ra mặt. Ông Cao Bá Quát chứng kiến hai vị quan triều ấu đả với nhau, vua Tự Đức đ̣i ông vào khai rơ sự việc. Ông Cao Bá Quát miệng thuật, tay chỉ chỏ:

- Bên này nói chó (tay chỉ về ḿnh).
Bên kia nói chó (tay chỉ vào nhà vua).
Hai bên đều chó (tay chỉ cả ḿnh lẫn vua).
Họ túm lấy họ (ra bộ).
Thần thấy thế nguy, thần chạy!...

Vua Tự Đức biết Cao Bá Quát chơi xỏ ḿnh nhưng không thể bắt bẻ ǵ được. Những chi tiết nhỏ nhặt tuy không thấy đâu, nhưng tích tụ lâu ngày cũng đủ thành một án tử h́nh!

Cho nên khiêm tốn nhă nhặn không phải là sự hèn hạ mà ngược lại.

Nhà thơ Nga, Maiakovski cũng v́ sự không tế nhị, ưa khích bác thiên hạ, cuối cùng tự ḿnh bỏ rơi ḿnh. Những năm tiền cách mạng 17, nếu ai công kích chủ nghĩa xă hội th́ ông vu cho người đó là ăn cắp, dù đối tượng là một phụ nữ, là một nông dân. Lúc nào ông cũng cho ông là hơn người. Một hôm có một người phê b́nh thơ ông, nói: "Thơ ngài mang nhiều chất thời sự quá nên khó để đời".
Maiakovski đốp liền: "Anh hăy cố sống đến ngàn năm, chúng ta lúc đó sẽ thảo luận".

Một lần khác, có người chất vấn: "Maiakovski! Ông cho chúng tôi là một lũ ngu sao?"
Maiakovski nói: "Tại sao lại lũ? Trước mặt tôi chỉ có một đứa thôi".

Có một người bất b́nh về thái độ của Maiakovski nên kêu ông ta nói: "Anh Maiakovski! Napoléon nói rằng từ cái vĩ đại đến cái lố bịch cách nhau chỉ một bước!"
Maiakovski ướm đo giữa khoảng cách từ người ấy đến ḿnh rồi nói: "Đúng! Từ cái vĩ đại (lấy tay chỉ về ḿnh) đến cái lố bịch (chỉ về người kia) chỉ một bước thôi!".

Trong y học người ta chứng minh, người có tánh khí ḥa nhă bao giờ cũng thọ hơn người nóng nảy. Đức tánh nhă nhặn khiêm tốn có lợi đủ mọi điều.

Tránh sự căi vă. Căi vă khác với tranh luận. Căi vă mang tính chất cục bộ, lố bịch, mạnh ai nấy nói không có kẻ nghe, luôn dành phần phải cho ḿnh nhiều khi bất công trong ngôn ngữ. Có lẽ ai cũng chứng kiến một lần căi vă vô ích.
Cứ nhường cho họ thắng, ta không thiệt tḥi ǵ cả.
Nếu lư của bạn càng đúng, bạn càng nên nhịn. Sau này người kia nhận ra cái sai của họ, th́ lúc đó bạn càng thấy ḿnh có giá trị hơn.

Tranh luận là một sự "căi vă" có "trí thức".
Cả hai đối thoại trong một tinh thần hiểu biết.
Tuy vậy, nhiều nhà tâm lư học phương Tây cho rằng không nên tranh luận.

Dale Carnegie trong quyển "How to win friends influence people" có nói một câu đại khái, câu "Mỗi chúng ta đều có một vị thần nắm vận mệnh" là câu của Shakespeare (trong Hamlet), thế mà một người nào đó nói câu đó trong Thánh kinh. Thế là hai bên căi nhau. Sau này Dale Carnegie lấy làm ân hận, tại sao lại phải tranh luận? Theo ông, họ nói sao mặc họ, không nên đính chánh!

Xuyên qua câu chuyện đó, chúng ta có ư kiến thế nào?

Dale Carnegie là nhà tâm lư lỗi lạc của thế kỷ này, nhận xét sau cùng của ông có tánh cách thực dụng hơn, v́ có chút máu Ăng lê.
Đối với người Đông phương th́ khác.
Cách đây mấy năm, trong buổi tiệc họp mặt bạn bè, một nhà thơ cao hứng đọc:

Cuộc phù sinh có bao lăm,
Nỡ đem ngày bạc mà lầm tuổi xanh.

Và ông ta tuyên bố đó là hai câu trong Kiều. Nhưng ông thi sĩ ấy lầm! Một anh bạn ngồi bên cạnh khều ông, nói nhỏ: "Anh dường như nhầm ấy. Hai câu đó trong Nhị Độ Mai". Nhà thơ nhún vai nói lại: "Vậy là anh nhầm đến b́nh phương". Anh bạn lặng thinh không nói nữa.
Cuối bữa tiệc anh gặp riêng nhà thơ, nhỏ nhẹ nói: "Thưa anh, không phải tôi vô lễ dám sửa sai anh. Tôi biết anh là nhà thơ nổi tiếng lại có tánh lăng đăng.
Trong đám anh em có mặt ở đây, ít ra cũng có vài người biết anh nhầm, nhưng họ ngại mếch ḷng nêu không chịu góp ư".
Qua mấy ngày sau hai người đó lại gặp nhau, nhà thơ xuưt xoa cám ơn ông bạn rối rít. Ông nói: "Quả hai câu đó trong Nhị Độ Mai, nếu anh không chỉ giáo, tôi lại tiếp tục làm tṛ cười cho thiên hạ".

Ta biết đó! Nếu Dale Carnegie th́ ông không điên ǵ nhúng môi để đính chánh việc này, cứ sẵn sàng cho là đúng, trước để lấy ḷng, sau dễ kiếm việc làm. Nhưng với chúng ta, tất nhiên theo tinh thần Á Đông, với ḷng vô vụ lợi, ta góp ư một cách tế nhị kín đáo, tránh giọng lên lớp hay giọng kẻ cả, và đó là ḷng thành thật đối đăi nhau. Nếu đối tượng thẳng thừng khước từ, th́ ta đành nhận lỗi và làm thinh vậy. Chưa có ǵ thật hơn bằng "quả đất tṛn", thế mà Galilée đành "rằng vuông th́ cũng vâng lời rằng vuông".

Trong khi nói phải biết ḿnh nói ǵ. Vấn đề này mới nghe tưởng như nghịch lư. Thật ra việc đó rất thường xảy đến cho những người nói nhiều. Họ nói một hồi đi xa trọng tâm vấn đề, cũng bởi họ t́m nhiều câu chuyện để minh họa, và khi giật ḿnh lại th́ quên mất "thuở ban đầu".
Cổ nhân thường nhắc chừng "Hăy tự nghe ḿnh trong khi nói", có ư khuyên ta nên kiểm soát trong lúc ḿnh đang nói. Muốn làm được điều đó, ta phải nói chậm và nói ít.
"Nên đề pḥng lúc sướng miệng" (Uông Thụ Chi), câu nói đơn giản đó không phải chỉ cho việc nói mà thôi, mà c̣n chỉ cho việc ăn uống nữa (Bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng ngôn xuất). Ai biết nghe được những lời ḿnh đang nói, mới đáng là người biết nói. Hiểu được lời người khác nói mới gọi là người biết nghe.
Thậm chí người ta c̣n nghe được lời của người câm nói.

Có lần nhà bác học lỗi lạc A. Einstein nói với nhà kịch câm Chaplin Charlot: "Ngài! Tôi nói rất nhiều mà thiên hạ không nghe được, ngài không nói lời nào mà thiên hạ nghe đến khóc được". Cho nên không phải nói nhiều người ta mới hiểu đâu.

Câu nói không rắc rối, trong sáng và chân thành, nên tranh thái độ châm biếm, cợt nhă, được như vậy bạn đă thành công hơn một nửa trong việc thuyết phục.

Chúng ta để ư những câu tục ngữ mà ta thường gặp "Biết th́ thưa thốt, không biết th́ dựa cột mà nghe". Không ai sợ bạn hay trọng bạn về những lời đao to búa lớn cả. Thậm chí trong việc dùng mưu trí, lời nói đơn giản người ta càng dễ tin. Một chuyện trong sách xưa kể:

Tôn Tẫn và Bàng Quyên cùng học thầy Quỉ Cốc. Tiên sinh muốn biết đức hạnh và mưu trí của học tṛ ḿnh, liền bắc ghế ngồi trước cửa rồi nói:
- Tṛ nào mời ta ra được ngoài cửa, tṛ ấy sau này có khả năng làm đến Tướng quốc.
Bàng Quyên xin mời trước, Quyên nói:
- Bạch Tổ sư! Bên ngoài kia có rồng chầu phượng múa đẹp lắm!
Tiên sinh mỉm cười:
- Hôm nay là hung nhật (ngày xấu), không có việc đó!
Quyên nói:
- Có Bạch Hạc đồng tử đến mời thầy đi đánh cờ.
Tiên sinh nói:
- Bạch Hạc đồng tử đă mời ta hôm qua rồi.
Quyên lại nói:
- Mời hoài thầy không ra, tôi phải nổi lửa đốt động, xem thầy có chịu ra không.
Mấy câu đó chứng tỏ rằng Bàng Quyên có tâm địa bất nhân lại c̣n ngoa ngôn và khinh người.
Đến lượt Tôn Tẫn mời tiên sinh. Tôn Tẫn quỳ xuống nói:
- Bạch Tổ sư! Đệ tử không có tài mời Tổ sư từ trong ra ngoài được. Nhưng nếu Tổ sư ở ngoài động, đệ tử sẽ mời được Tổ sư vào trong.
Tiên sinh nghe nói lấy làm lạ, liền sai đem ghế ra ngoài để Tôn Tẫn mời vào. Khi tiên sinh an vị, Tôn Tẫn vỗ tay reo:
- Đệ tử mời được thầy ra ngoài động rồi.
Tiên sinh phục Tôn Tẫn là cao kiến.
Về sau Tôn Tẫn cầm quân nước Tề, bách chiến bách thắng.

Lời nói đánh giá được con người. Nói càng khiêm tốn càng được việc. Có hai người xin việc làm vào buổi tối để kiếm tiền thêm. Một người là sinh viên trường Luật, c̣n một người nữa thường nhật không có việc làm.
Ông chủ nhà hàng gọi một trong hai người đến hỏi:
- Lâu nay cháu làm nghề ǵ?
- Cháu là sinh viên trường Luật.
- Cháu học năm thứ mấy?
- Năm cuối của bậc đại học.
Ông chủ tán thưởng:
- Vậy là cháu có tương lai lắm. Làm nghề chạy bàn đêm đâu kiếm được bao nhiêu tiền? Sao cháu không viết báo?
Cậu sinh viên trả lời:
- Cháu có viết nhưng người ta không đăng. Đời bây giờ không quen khó mà đăng cho lọt.
Ông chủ cười nhẹ nói:
- Không phải vậy đâu cháu ạ. Điều cháu nói đó có thể có nhưng hiếm lắm. Ai cũng muốn báo ḿnh bán chạy tất nhiên báo phải chọn đăng những bài hay. Ví dụ ở đây, đâu cần phải quen lớn, chỉ cần người thành thật, lễ phép, nhanh nhẹn.
Vừa lúc ấy ở trong pḥng có một cô gái chạy ra, hơi ngạc nhiên chào anh sinh viên:
- Ủa, chào anh Dũng! Sao anh lại đến đây? Bộ uống la de hả?
Cô quay sang giới thiệu với ông chủ:
- Ba! Anh Dũng là bạn cùng một lớp với con...!
Lúc ấy Dũng ngượng nghịu, nói xă giao vài câu rồi ra về.
Bạn có biết sao không? Là v́ con gái của ông chủ đang học năm thứ hai trường Luật.
Không nói các bạn cũng biết, người thứ hai kia xin được việc làm.

Qua việc này, nói năng càng khiêm tốn th́ phẩm hạnh càng cao.
Người xưa nói: "Năng lực của ḿnh được mười, th́ nên bớt lại vài phần". Trong việc chạy bàn cần ǵ phải khoe trí thức?
Ở những nơi cần chữ nghĩa, bằng cấp to cũng nên nói thực tŕnh độ của ḿnh, c̣n những nơi không cần, tốt hơn hết không nên khoe chữ, có khi bị hố!

Mấy nét chính nên nhớ:

- Tiết kiệm lời nói như tiết kiệm tiền bạc.
- Không nên tỏ ḿnh biết nhiều hơn người.
- Nếu không nói mà không gây thiệt hại cho ai, th́ đừng nói hay hơn.
- Lời nói nên ngắn gọn, trong sáng, không nên châm biếm.
- Lời nói dịu dàng dễ chinh phục hơn sự phẫn nộ.
- Không nên có những lời quá sức ḿnh.
- Nên tránh căi vă, đôi chối.
- Đừng ham nói nhiều mà lạc đề.


(Trích đăng sách: Thuật Ứng Xử Thu Phục Ḷng Người, tác giả Chiêm Trúc)


Reply With Quote
  #13  
Old 08-28-2007, 02:26 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

NÉT NH̀N






Đôi mắt chứa đựng cả tinh thần, tâm hồn và thể xác.
- J. Joubert.

Đôi mắt là cửa sổ của linh hồn.
- Pháp.

Nh́n một lần để thấy đẹp, nhưng muốn thấy đúng phải nh́n đến lần thứ hai.
- H. F. Amlet.

Đối với người minh mẩn, cặp mắt là một thứ ngôn ngữ.
- P. Syrus



Người Trung Hoa nói: "Trong cái nh́n có cái nghe" (Mục trung hữu thính, mục trung hữu nhĩ) tưởng có lư lắm vậy.

Một vị thầy giáo giảng bài cho học sinh, hôm nào mà các tṛ giữ im lặng, những ánh mắt đen lay láy, thiết tha chăm chú theo dơi từng lời của thầy, tưởng chừng như uống, như nuốt những lời đó, th́ thầy giảng rất hay.

Ta nghe một người nói chuyện, nhất là người ấy thích nói chuyện, tuy ta giữ im lặng nghe, nhưng ánh mắt có vẻ lơ đăng, th́ người nói không c̣n cao hứng nữa.

Ánh mắt chăm chú th́ sức nghe mới hội tụ. Nghe giả là một sự thiếu thành thật.

Người đang nói về "đề pḥng hỏa hoạn", người nghe lại nghĩ đến "sắp đến giờ coi bóng đá", tự nhiên ánh mắt khác đi.

Sự chú tâm với người đối diện mới là cần thiết.

Trong kinh Phật có ghi một chuyện gần như ngụ ngôn như thế này: "Một pháp sư đang tụng kinh phát chẩn cho cô hồn. Cô hồn đă về đông đủ. Pháp sư vẫn tụng đúng lời kinh, nhưng lúc đó pháp sư chợt nhớ đến chiếc ch́a khóa ở đâu không rơ. Thế là cô hồn nuốt toàn ch́a khóa không thôi!"

Cho nên nghe, nh́n với sự chú tâm phải gắn bó với nhau một cách nhất quán.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng có một vài lần "buổi hôm ấy ḿnh nói chuyện rất hay". Nếu bạn h́nh dung lại buổi nói chuyện có duyên đó là do người nghe có cặp mắt say sưa, thán phục, chăm chú.

Nên có thể nói, qua cách nh́n người ta có thể đánh giá được tâm hồn của bạn, ít ra cũng trong thời điểm đó.

Người ta thường diễn tả "đôi mắt đẹp" là đôi mắt trong sáng, hay đôi mắt xanh với phần phụ là hàng lông mi dài, hoặc dài và cong vút, mày liễu, mày tằm mắt phụng... rất nhiều mỹ từ cực tả trong việc này.
Quả t́nh nếu bạn có cặp mắt đó th́ cũng đáng mừng. Nhưng nếu một người b́nh thường với đôi mắt b́nh thường biết chăm chú nghe người khác nói, tự khắc đôi mắt b́nh thường kia sẽ đẹp hẳn lên, đẹp hơn "đôi mắt đẹp" kia nhiều lắm.

Ngày nay thuật hóa trang về "đôi mắt đẹp" đến chỗ tinh vi, gần như thật, nhưng trong mắt họ bật lên nét kiêu hănh trong lúc nói chuyện với nhau, th́ cuộc nói chuyện sẽ không đem lại kết quả ǵ.

Nét nh́n cũng biểu lộ được tính thông minh nhiều khi có hiệu quả hơn lời nói. Nh́n một cách chăm chú có sức thuyết phục không khác ǵ thuật thôi miên (Hypnotism). Bạn hăy vui vẻ mà thực hành sẽ thấy nhiều kết quả bất ngờ khiến bạn có nhiều hứng thú không khác ǵ đọc một tác phẩm hay.

Như trên đă giới thiệu, khi ta nghe và nh́n một cách chăm chú ta sẽ được những kết quả bất ngờ. Những lời nói hay khiến ta mau thuộc và nhớ dai, người nói chuyện với ta dù là lần đầu, ta cũng khó quên tên, quên mặt họ. Việc gọi đúng tên một người trong trường hợp sơ ngộ khiến cho người khách cảm thấy sung sướng.

Không ǵ bứt rứt bằng có một người gọi được tên ḿnh trong khi ḿnh không phải là một danh nhân, và người kia không phải là kẻ vô lại, thế mà ḿnh quên bẵng đi tên của người ấy. Trường hợp này rất nhiều. Nếu gặp trường hợp như vậy, ta phải xử trí cách sao cho người kia khỏi buồn? Không ǵ hiệu nghiệm hơn là ḷng thành thật.
Ví dụ ta thử nói:
- Thưa anh! Dường như chúng ta được gặp nhau ở đâu một lần rồi chứ?
- Đúng vậy! Hôm ấy tôi được tiếp chuyện anh ở trong một tiệm sách.
Nếu bạn vẫn chưa nhớ được tên th́ nên nói:
- Thật là tôi quả có lỗi! Có lẽ lúc đó v́ quá bối rối hay bận rộn mà quên mất đi tên anh. Xin anh tha cho cái bệnh lăng đăng của tôi một lần. Nếu có dịp gặp lại, tôi sẽ gọi đúng tên anh.
Nếu thành thật và cạn lời như thế, chắc chắn người ta không nỡ trách.

Sự chú ư nghe và có nét nh́n chăm chú, nếu bạn là sinh viên, học sinh, chắc chắn bạn rất mau thuộc bài. Nếu bạn là chủ cửa hàng, th́ hàng hóa của bạn ngày càng dồi dào và tinh xảo thêm.
Tóm lại, một người biết nghe, biết nh́n tự khắc rút được nhiều ư kiến hay, và người đối diện với bạn càng có nhiều thiện cảm về bạn.

Có lẽ bạn cũng từng biết, một em bé chưa biết nói, nhưng ánh mắt của bé nói được rất nhiều đến nỗi khi bạn đi xa cũng sẽ nhớ tha thiết. Bởi đâu? Bởi v́ ngôn ngữ của bé là tất cả mọi cử động, mà cử động quan trọng nhất của đứa bé là ánh mắt.

Qua nét nh́n, ta nhớ mấy điểm chính:

- Sự chú tâm với người đối diện là vấn đề cần thiết.
- Qua cách nh́n, người ta có thể đánh giá được tâm hồn bạn.
- Nét nh́n biểu lộ được tính thông minh nhiều khi có hiệu quả hơn lời nói.



(Trích đăng sách: Thuật Ứng Xử Thu Phục Ḷng Người, tác giả Chiêm Trúc)

Reply With Quote
  #14  
Old 08-28-2007, 02:28 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

NỤ CƯỜI






Cười là đặc tính của loài người.
- Rabelais.

Biết cười và chọc cười là hai đặc tính của loài người.
- H. Bergson.

Khả năng cười tươi là sự chứng minh cho một tâm hồn tuyệt hảo. Nên dè dặt với những kẻ tránh cười, với những kẻ thiếu cởi mở.
- J. Cocteau.

Ngày nào không cười, ngày ấy đă bị phung phí.
- Chamfort.

Những kẻ nghèo khó thỉnh thoảng được cười tươi, quí như mùa đông thỉnh thoảng có mặt trời soi chiếu.
- A. Dumas.

Thấy miệng cười mà mắt không cười th́ chớ tin.
- A. d'Houdetot.

Bạn cười, thiên hạ cùng cười vui với bạn, bạn khóc th́ chỉ khóc một ḿnh.
- Yiddish (Tục ngữ Anh, Ấn).

Hài hước là sự sung sướng của kinh nghiệm.
- Charlie Chaplin.





Cười có nhiều thái độ. Điều muốn nói ở đây là nụ cười quan tâm, phải có tấm ḷng ôn ḥa độ lượng th́ nụ cười mới duyên dáng được.

Người ta thường nói: "Người có nụ cười tươi, chẳng khác nào có đóa hoa gắn trên môi". Biết cách cười cũng là một nghệ thuật.

Hồi đầu thế kỷ này, nhà văn Nguyễn Văn Vĩnh có viết bài "Ǵ Cũng Cười", trong đó ông có phế phán những cái cười vô ư thức. Bài viết đó có phần khắt khe: "An Nam ta có một thói lạ, ǵ cũng cười... H́ một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang". Xét cho cùng, đất nước ta kinh qua không biết bao nhiêu nỗi đau đớn, mà vẫn c̣n tồn tại đến hôm nay, đó cũng là nhờ ở "đất lề quê thói". Và nụ cười có sức truyền cảm bí mật, có sức đoàn kết ngấm ngầm, có một nỗi thiết tha và độ lượng, khó nói đến cùng.
Trong bài thơ "Ngồi tù Quảng Đông" có câu: "Mở miệng cười tan cuộc oán thù".

Cụ Phan Bội Châu đă tỏ ra là bậc đại nhân quân tử. Một tâm hồn độ lượng, khiến nụ cười phải rộn ră như tiếng pháo đầu xuân đuổi xua những hắc ám và u khí.

Nụ cười và tiếng nói đều hiện trên môi, nhưng cử động của đôi môi rất khác nhau cho mỗi trường hợp. Nụ cười lắm khi không có tiếng, nhưng đối tượng thấy mát rượi hay ấm áp c̣n tùy vào hoàn cảnh lúc đó.

Nụ cười có khi biến đổi một cảnh ngộ hiểm nghèo thành b́nh yên. Trong một chuyến tàu đêm từ Phú Quốc về Rạch Giá, hôm ấy nhằm lúc biển động rất mạnh. Sóng và gió mỗi lúc mỗi mạnh, thỉnh thoảng có vài đợt sóng phủ qua boong tàu, tàu chao đảo, hành khách nhốn nháo, viên tài công không hiểu sao cũng mất b́nh tĩnh, biển tối đen. Đèn chiếu trên tàu không hiểu sao cũng tắt ngấm, chỉ c̣n một chút ánh sáng yếu ớt của chiếc hải bàn phát ra.
Bỗng một nữ hành khách nói:
- Bác tài cứ b́nh tĩnh! Mỗi lần trời băo là mấy chú hải âu thích lắm, v́ nó có dịp đọ sức với gió. Tôi xin ra ngoài trấn an mấy người kia.
Lúc đó anh thợ máy làm sáng lại mấy ngọn đèn. Thiếu nữ đi một hồi trở lại nói:
- Bác tài giỏi quá, tàu ḿnh sắp đến Ḥn Tre rồi.

Sóng gió ầm ầm như vậy, ai nấy đều xanh mặt, nhiều người đọc kinh cầu, riêng nữ khách ấy vẫn giữ trên môi một nụ cười an lạc, khiến bác tài thêm phấn khởi tự tin. Vào tới bờ trời vừa sáng.
Viên tài công nói với nữ hành khách gan dạ đó:
- Băo này rất lớn, các em báo không chính xác nên mới "dương" vậy đó. Cám ơn cô đă giúp sức cho chúng tôi. Anh ta cao hứng đọc hai câu thơ cũng khá hợp:

Dù đời ta c̣n đôi cánh lá,
Xin v́ người trổ hết mùa bông!


Trong sự xă giao một cách tự nhiên, th́ nụ cười cũng phải tự nhiên để khỏi mất tính ban đầu của nó. Người ta nói: "Chỉ có con người mới có nụ cười".
Trên vấn đề thân thiện, nụ cười rất có ư nghĩa theo từng thời kỳ (hay giai đoạn): nụ cười cảm thông, nụ cười khích lệ, nụ cười tán đồng... và cũng nên tránh những nụ cười có ư nghĩa tương phản: cười mỉa mai, cười châm biếm, cười mát, cười gượng...
Dễ hiểu, người đang đối diện với ta không phải là kẻ đối đầu, không phải là kẻ thù. Giả như bạn là người đi xin việc làm, đang nghe ông giám đốc nói chuyện, nếu thỉnh thoảng th́ cứ nở một nụ cười tự nhiên, c̣n không cười được cũng phải cố gắng giữ nét mặt ḥa hoăn, tránh cái cười gượng, cười nịnh.

Đối diện với người bạn gái, nếu cô bạn quá nghiêm trang, th́ bạn không nên "nghiêm trang hơn", v́ như vậy dễ trở thành một không khí cục bộ nặng nề, bạn phải tinh ư, t́m một vài câu nói hay cử chỉ vui nhộn, khôi hài tất cả đều cởi mở để không khí đó c̣n được sống động.
Nếu cô bạn quá náo nhiệt, sôi nổi, c̣n bạn th́ trầm lặng, dĩ nhiên bạn không thích cái quá trớn ấy phải làm sao?
Bạn khoan lên tiếng phản đối, cũng đừng nhíu mày nhăn mặt, cố gắng giữ một thái độ thản nhiên. V́ nếu người đối diện là một bạn mới, chắc chắn nàng không sôi nổi quá đáng. Nếu nàng là bạn cũ th́ bạn đâu có lạ ǵ tánh nết của nàng?
Cả hai trường hợp trên bạn có cùng một cách xử sự để lấy lại sự quân b́nh cho không khí lúc đó; nụ cười đằm thắm và ôn ḥa!

Không ngày nào ta không thấy nụ cười của người chung quanh, nhưng nụ cười hồn nhiên, nhẹ nhàng chỉ có được ở những con người nhân hậu vô tư, nên tránh những tiếng cười "hô hô", v́ nó biểu lộ tánh tự măn, đắc thắng. Nụ cười ấy dành riêng cho các vị tướng quân thời cổ, hoặc dành cho những buổi tiệc của đám cường hào, hải tặc...

Bạn có thể khó tính, nhưng đừng tưởng kẻ khó tính không có nụ cười dễ dăi.
Cần một nụ cười đó không khó đâu. Trước nhất bạn nên tạo một nụ cười trong gia đ́nh. Mỗi buổi sáng trước khi bước xuống giường, bạn chịu khó suy nghĩ một câu nói đùa (dù lúc đó gia đ́nh không có tiền ăn điểm tâm) cho người thân như vợ con, hoặc cha mẹ, hoặc anh chị em. Làm hiền làm lành với người thân đâu có ǵ xấu hổ? Tại bạn chưa quen đó thôi. Không riêng ǵ người phương Tây có câu chúc vào mỗi buổi sáng, mà từ ngàn xưa người Đông phương cũng có phong tục đó. Câu "Thần tĩnh mộ khan" (sớm thăm, tối viếng) không hẳn chỉ bổn phận con cái đối với cha mẹ, anh chị em trong gia đ́nh cũng thăm hỏi được vậy. Đây, chúng ta tập lấy những nụ cười trong sáng, thư thái, hỷ xả.

Nếu bạn hỏi: "Sao các nhà sư ít cười họ lại nhiều tín đồ". Đó là một trường hợp khác. Đạo hạnh của những vị ấy trang nghiêm. Họ không cười ra tiếng, nhưng họ cười qua ánh mắt, qua thần thái, qua tấm ḷng hoan hỷ. Sự ung dung và độ lượng là nụ cười của họ.

Vui tính là một cách cười. Khôi hài là cách làm cho người khác vui và cười. Trong tuồng cải lương hay hát bộ cũng có vai mấy anh hề. Vai tṛ của họ không liên hệ ǵ với tuồng, nhưng rất quan trọng đối với thính giả. Một nụ cười tươi nhiều khi đáng giá tỷ tiền. Đọc truyện cổ Trung Quốc, chúng ta không quên nụ cười của Bao Tự. Và những câu: "Nhất tiếu thiên kim", "Nhất tiếu khuynh thành"... Không phải nụ cười của người đẹp mới giá trị.

Lại có một chuyện khó quên. Hồi ấy bạn tôi tham dự giải vô địch quyền tự do hạng nặng. Bạn tôi sở trường về môn Aikido. - Aikido mà đi đấu với Vovinam, Thái cực đạo, Thiếu lâm... cầm bằng "bầm dập như chơi".
Buổi tối hôm ấy bạn tôi bị đối thủ đánh tơi bời. Đến hiệp thứ tư mắt bạn sưng lên. Hồi lúc bắt đầu lên đài, tôi cố chen ngồi phía trước mục đích là cho bạn thấy sự có mặt của ḿnh để cổ động tinh thần, nhưng có lẽ bạn tôi ngay từ đầu không thấy tôi. Khi lần "cho nước" thứ tư, bạn tôi thảm hại quá, tôi đứng gần đó, bạn tôi thấy kịp, tôi cười thật "ngon lành" vừa gật đầu vừa đưa ngón cái lên.
Hai đứa thân với nhau, nghề nghiệp cũng suưt soát, qua nụ cười "tin tưởng" ấy, bạn tôi như linh hoạt hẳn lên. "Một sức mạnh rất bí mật và một tuyệt chiêu bất ngờ", đối thủ của bạn tôi bị đo ván, sau chín tiếng đếm! Đó lời của bạn nói.
Nụ cười trong lúc này chẳng khác ǵ liều thuốc kích thích.
Đừng nói chi con người, kể cả loài vật cũng vậy.

Nhà bác hai Ngữ thường gầy giống gà chọi, một dạo có một trứng gà sanh đôi. Cả hai cùng lớn theo thời gian, đặt tên chúng là Ô anh, Ô em. Bác Ngữ săn sóc chúng rất cẩn thận. Nếu so sức đấu th́ Ô em đá chính xác và thế thần hơn Ô anh; Ô anh lấn xác và lấn sức hơn Ô em. So với gà trường, anh em Ô nhỏ xác hơn chúng. Tuy vậy hai anh em Ô chưa hề bại, mỗi con đă từng ăn hai ba độ đáng giá.

Có một điều ít người chơi gà để ư, bác Ngữ ôm gà đi đá, không bao giờ ôm chặt một con. V́ vậy mà khi anh hoặc em vào ṿng chiến, con c̣n lại đứng ngoài ṿng nhảy nhót cổ động. Có người mở trường gà ở quận khác nghe tiếng liền mang gà đến thách bác hai đấu. Cuộc đấu này cáp độ rất lớn. Ô em ra trận, Ô em lớn chỉ bằng 8/10 so với đối thủ! Đến hiệp thứ sáu, Ô em chịu đ̣n như hết nổi, Ô anh ở ngoài muốn tung cánh nhảy vào. Bất ngờ nó gáy lên một tiếng thật oai vệ, Ô em như được hồi sinh! Ô em trổ đ̣n đá dồn dập vài tuyệt chiêu nữa. Đối phương nằm gục xuống! Trận đó Ô em thắng. Ô em về đến nhà th́ chết.
Sau năm ngày Ô anh buồn bă chết theo. Từ đó bác hai Ngữ không nuôi gà chọi nữa.

Nụ cười đẹp là giúp người một niềm vui, giúp ḿnh một thiện cảm ở người. Nụ cười vốn dĩ hồn nhiên và vô vụ lợi. Dẫu có người hiểu ḿnh qua nụ cười, mời ḿnh hợp tác làm ăn và dĩ nhiên nếu bạn thích th́ cứ làm ăn chân chánh với họ. Có nhiều bản trẻ đẹp trai, học khá, lại có nụ cười rất có duyên. Với sức hấp dẫn bên ngoài ấy, nếu như không có chút đạo đức dễ biến ḿnh là... kẻ bạc t́nh nước Sở!

Dù sau ta cũng nên ghi nhớ mấy điều:

- Nụ cười có thể biến đổi một cảnh ngộ hiểm nghèo thành b́nh yên.
- Để tập có một nụ cười hồn hậu, cần làm việc với nó ngay ở những người thân.
- Nụ cười một thoáng gây sự cảm mến lâu dài.
- Chỉ có loài người mới có nụ cười. Đừng đánh mất nó!
- Để phụ họa với nụ cười cho hữu hiệu, chúng ta nên có tinh thần hoạt kê.


(Trích đăng sách: Thuật Ứng Xử Thu Phục Ḷng Người, tác giả Chiêm Trúc)


Reply With Quote
  #15  
Old 08-28-2007, 02:30 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

HOẠT KÊ





Lời hoạt kê mà hợp với chánh đạo cũng đủ giải được những điều rắc rối.
- Tư Mă Thiên.


Trào phúng là cả một nghệ thuật dạy người.
- Khuyết danh.


Tính u mặc tương đương với nghệ thuật thứ bảy.
- Lâm Ngữ Đường.



Từ "hoạt kê" tương đồng với các từ hài hước, trào lộng, trào phúng, u mặc, khôi hài... nội dung của hoạt kê là dùng cử chỉ hay lời nói bông đùa làm thức tỉnh đối tượng, khiến cho người ta vui cười, thích thú, lại thấy được cái sai lầm của họ mà tự chữa. Hoạt kê bà con rất gần với nụ cười. Muốn có một nụ cười thoải mái, cởi mở, người ta phải dùng đến hoạt kê. Kim cổ đông tây, người ta dùng không biết bao nhiêu lời hoạt kê để giải quyết những bế tắc (thậm chí có kẻ dùng lời hoạt kê mắng bọn cường hào, nhưng nó không nằm trong phạm vi bài này nên không bàn vào sâu). Về lănh vực này đ̣i hỏi người hoạt kê có bộ óc bén nhạy, linh mẫn, trên môi họ lúc nào cũng có nụ cười.

Văn hào Lâm Ngữ Đường (1895 - ?) người Trung Quốc được thế giới phong là U Mặc Đại vương (Humourous King) đă có những lời khôi hài độc đáo, đủ sức làm cho người ta tiêu tan đi những nỗi buồn cố hữu.

Với cuộc sống tất bật này, bạn giúp cho ai được một nụ cười là bạn đă làm cho người ta một niềm vui nho nhỏ, và chính nơi hồn bạn cũng có một sự thoải mái.

Hồi tiền chiến, thi sĩ Nguyễn Vỹ có bài thơ "Gởi Trương Tửu", trong đó có câu: "Nhà văn An Nam khổ như chó!". Không nói ai cũng biết, trước năm 1945 nước ta thuộc Pháp, người dân sống rất eo sèo, ông Nguyễn Vỹ viết bài thơ ấy thật hay. Thế mà một hôm Tản Đà và Nguyễn Vỹ uống rượu say (để quên nỗi buồn khổ). Tản Đà trách Nguyễn Vỹ: "Sao ông dám ví nhà văn An Nam với chó? Nói vậy không sợ xấu sao?" Cũng trong lúc say, Nguyễn Vỹ đáp tỉnh rụi: "Nói vậy là cho nó xấu..., bọn ta có xấu chi mô?"

Câu trả lời rất bất ngờ và rất thú vị. Hai nhà thơ lớn ấy có dịp "ném sầu vào rượu!".

Trên tinh thần hài hước đó, trong lănh vực hội họa cũng có những bức tranh "biếm họa" giúp cho người những nụ cười "không ra tiếng".

Ở nước ta, tính chất khôi hài thấm đượm rất sâu sắc trong tầng lớp trí thức và dân gian như Trạng Quỳnh, Ba Giai, Tú Xuất, Tú Qú, Tú Mỡ và các nhà văn, nhà thơ trào phúng... nhưng hầu hết là ở tinh thần châm biếm. Châm biếm cũng là một cách trào lộng nhưng dễ làm cho đối tượng phật ư (mặc dù được nhiều người thỏa thích), đối tượng có thể sửa đổi nhưng ấm ức, hoặc cũng có thể đối tượng càng ấm ức hơn mà gây nên những sự thù ghét.

Trong tinh thần hoạt kê, lời bông đùa có ư nhị, tính đả kích không lịi liễu, nhưng đối tượng ngầm hiểu được, vui vẻ sửa đổi cái sai lầm của ḿnh (nếu có) hoặc giúp đối tượng một niềm vui, một kinh nghiệm...

Có một câu chuyện khá ư vị như sau:

Vua Louis XIV (Pháp), một hôm có làm một bài thơ, dĩ nhiên nhà vua lấy làm đắc ư lắm, liền cho vời thi hào Boileau vào đọc cho nghe để có lời góp ư. Nghe xong bài thơ, Boileau nói:

- Đức Hoàng thượng tôn kính, Hoàng thượng là bậc anh minh lỗi lạc, xưa nay Hoàng thượng làm điều ǵ mà chẳng thành công? Bài thơ này chẳng qua Hoàng thượng cố ư làm dở để đề cao thần...!

Nhà vua đă không giận mà c̣n cảm động ban khen.

Đọc lịch sử ta biết, vua Louis XIV (1638 - 1715) là vị vua danh tiếng nhất trong lịch sử nước Pháp. Ông có công dẹp nội loạn, an ninh biên cương, nâng đỡ phong trào văn học và nghệ thuật (văn nghệ). V́ vậy các học giả đồng ư đặt thế kỷ 17 là Đại thế kỷ hay là "Thế kỷ Louis XIV". Các nhà văn hào Corneille, Racine, Boileau, Molière, La Fontaine, Pascal, Bossuet, Poussin, Brun, Lulli... đều ở vào thời kỳ này. Bản thân của nhà vua cũng là một nghệ sĩ.

Nếu Boileau không phải là người phẩm hạnh, có lẽ dập đầu khen vùi "kiệt tác, tuyệt vời, bất hủ...". Boileau vẫn chê thơ của nhà vua dở, tác giả dù là gă hành khất chăng nữa, nếu bị chê một cách thẳng thừng đột ngột, cũng tự ái, huống ǵ bậc vua chúa?

Lời b́nh phẩm của Boileau có ư vi u mặc kín đáo, đáng cho hậu thế lấy làm bài học.

Sử chép: "Một hôm Tô Đông Pha (đại thi văn hào đời Tống) đến thăm Tể tướng Lă Đại Pḥng. Tể tướng ngủ trưa chưa dậy, người nhà không dám đánh thức ông ta. Tô Đông Pha ngồi chờ nóng sôi cả ruột. Hồi lâu quan Tể tướng mới thức giấc, sửa soạn một hồi mới ra tiếp nhà thơ. Tô Đông Pha chỉ ḥn non bộ rất đẹp có nuôi rùa và cá, nói:

- Hồ này nếu đại nhân nuôi được rùa sáu mắt (lục nhăn qui) th́ đẹp lắm.

Lă tể tướng ngạc nhiên hỏi:

- Ủa! Lại có rùa sáu mắt sao.

Tô Đông Pha cười:

- Có đó! Sử nhà Đường có chép, một vị quan Thượng thư bắt được loại rùa sáu mắt bèn dâng vua, vua cho là quí bèn thả vào hồ nuôi.

Tể tướng hỏi:

- Rùa đó quí ở chỗ nào?

- Ở chỗ... nó có ba cặp mắt! Một lần đánh giấc của nó ít ra cũng gấp ba lần rùa thường, đại nhân nhỉ!!

Quan tể tướng vô t́nh gật đầu... Lát sau ông chợt hiểu phá lên cười và xin lỗi...

Ở đây chúng ta thấy lời châm biếm của Tô Đông Pha rất kín đáo (loài rùa ít ngủ, v́ cơ thể nó luôn luôn nằm trong trạng thái qui tức - một lối thở riêng của loài rùa), nhưng có phần quá đáng (người ta khinh kẻ nào, thường ví kẻ đó là loài rùa), lại chen câu "nhà vua nuôi...", dễ khiến cho người ta tưởng thật, nhưng có biết đâu, ư ông Tô Đông pha muốn nói, nhà vua dùng ông quan chỉ có tài "ngủ".

Tŕnh độ của chúng ta không đạt đến cao siêu như vậy, nên chúng ta phải thận trọng trong việc dùng những "hí ngôn".

Những bậc thông minh chỉ một vài câu nói có tính cách bông đùa cũng có thể t́m ra thủ phạm của vụ án.

Bao Thanh Thiên đă xử những vụ án bằng những câu hỏi khôi hài nhưng tế nhị, t́m ra những vụ án rất uẩn khúc.

Chẳng hạn chuyện nhà khôi hài Narsretdine thời Trung cổ ở Trung Á. Hồi ông làm phán quan có xử một vụ kiện như sau:

Một anh nông dân đang làm vườn bỗng đào gặp một túi vàng. Một người gần đó thấy vậy nói:

- Anh đưa tôi giữ hộ cho, c̣n anh ra đồng kẻo thôi bọn cướp giết anh đó.


Người nông dân bèn nghe lời. Chiều về người đó đến nhà người bạn đ̣i lại túi vàng, người kia nói:

- Tôi có giữ số vàng ǵ của anh?

Thế là có sự căi vă với nhau. Tức ḿnh anh nông dân kiện lên phán quan Narsretdine. Trước phán quan, ai cũng nói theo phần ḿnh. Narsretdine nói:

- Các người đi mời nhân chứng đến đây!

Anh nông dân nói:

- Chuyện xảy ra không có ai là nhân chứng cả.

- Ít ra cũng có cây cối chứ?

- Dạ có! Có một cây lớn. Nhưng cây cối làm sao có thể làm chứng được?

Phán quan nói:

- Được đó! Ngươi hăy tới nói với cây đó rằng, quán chánh án truyền lệnh cho ngươi đến làm chứng việc của chúng ta. Tự khắc cây ấy sẽ đến ngay.

Anh nông dân miễn cưỡng đi nhưng ḷng đầy ngờ vực.

Ngồi hồi lâu, Narsretdine chợt hỏi:

- Theo anh, tên kia bây giờ đă đến nơi chưa?

Gă đáp:

- Chưa đâu ạ! Từ đây đến đó khoảng chừng một giờ!

Hai giờ sau anh nông dân trở lại, miệng méo xệch nói:

- Tiểu dân có đến đó truyền lệnh, nhưng cái cây không chịu đi. Cách nào nó cũng không đi! Tiểu dân...

Narsretdine ngắt lời:

- Cây đă đến đây và nhập vào mồm tên kia, và hắn đă thú tội rồi!

Ta biết đó, không có tế nhị nào, không chút bông đùa, không chút hoạt kê nào mà không có nét thông minh. Ở đời có lắm trường hợp cần đến những bộ óc bén nhạy, thông thái, hoạt kê mới giải quyết được.


Mỗi ống khóa có một ch́a khóa, nhưng người ta cũng có thể sao được một loại ch́a có thể mở nhiều ống khóa.

Một hôm có một cô gái đến xin việc làm ở một hăng nọ, gió phất nhẹ, mùi khai bên ngoài hắt vào. Cô gái đưa tay đậy mũi. Ông chủ cũng nhăn mặt tỏ ư khó chịu nói:

- Tụi ăn nhậu quanh đây đêm đến tè ở bên gốc cây ngoài kia, mặc dù tôi đă yết cái bảng "Cấm tiểu bậy".

Cô gái mỉm cười nói:

- Ông cũng thường thấy đó, dưới những tấm bảng "Cấm đổ rác", có những đống rác kếch xù. Phải có biện pháp mới được.

Ông chủ hỏi:

- Cô có biện pháp ǵ?

Cô gái nói:

- Dễ thôi! Người Việt Nam thường tôn trọng những nơi người ta thờ. Cứ dọn dẹp cho sạch, đặt nơi đó một lon cát, cắm ít chân nhang, mối ngày hai lần sáng tối đốt nhang ở đó, th́ không c̣n kẻ nào tiểu bậy nơi đó nữa.

Ông chủ theo ư kiến đó, quả nhiên thành công. Cô gái được chủ cho làm nhân viên và trả lương hậu.

Cái khôi hài ở đây là bát nhang nơi chỗ không tôn nghiêm. Cái thông minh đây không phải là sự thờ cúng, chỉ cần tốn một lon cát với vài chân nhang cũng đủ sức đuổi được những kẻ bất trị kia.

- Trong việc giao tiếp hàng ngày song song với nụ cười, chúng ta cần có những câu vui đùa dí dỏm, để tâm hồn được thoải mái.

- Cần tránh sự châm chọc mỉa mai.

- Sự bông đùa phải đúng lúc (để khỏi lố bịch).


(Trích đăng sách: Thuật Ứng Xử Thu Phục Ḷng Người, tác giả Chiêm Trúc)

Reply With Quote
  #16  
Old 08-28-2007, 02:31 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

KHỔ THÂN LÀM VIỆC NGHĨA






Mặc Tử ở nước Lỗ sang nước Tề, qua nhà người bạn cũ, vào chơi. Người bạn nói chuyện với Mặc Tử rằng: “Bây giờ thiên hạ ai c̣n biết đến việc “nghĩa”, một ḿnh ông tự khổ thân để làm việc nghĩa, th́ có thấm vào đâu! Chẳng thà thôi đi có hơn không?”

Mặc Tử nói: “Bây giờ có người ở đây, nhà mười đứa con, một đứa cày, chín đứa ngồi ăn không, th́ đứa cày chẳng nên càng chăm cày hơn lên ư ? Tại sao thế ? Tại đứa ăn nhiều, đứa đi cày ít. Bây giờ thiên hạ chẳng ai chịu làm việc nghĩa, th́ ông phải biết khuyên tôi càng làm lắm mới phải, có đâu lại ngăn tôi như thế”.

(Mặc Tử)




GIẢI NGHĨA:


Lỗ: Một nước chư hầu nhỏ thời Xuân Thu Chiến quốc, ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

Tề: Một nước chư hầu lớn, thời Xuân Thu Chiến quốc cũng ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

Thiên hạ: Đất dưới gầm trời, người Tàu xưa nay cho nước Tàu và mấy nước xung quanh là thiên hạ.

Nghĩa: Việc phải, việc hay mà người ta nên làm.

Tự khổ thân: Tự ḿnh làm cho ḿnh khó nhọc vất vả.

Mặc Tử: Tên sách của Mặc Địch soạn, chủ nghĩa là “kiêm ái” yêu người như yêu ḿnh.




LỜI BÀN:

Trong khi nhân tâm thế đạo suy đồi, ḿnh là người c̣n đứng vững được, th́ sao lại chịu suy đồi với thiên hạ cho cùng trôi một loại . V́ nếu ai cũng như thế cả, th́ c̣n đâu là người cảnh tỉnh được kẻ u mê để duy tŕ lấy nhân tâm thế đạo nữa?

Cho nên những người thức thời, có chí, dù ở vào cái đời biến loạn đến đâu, cũng không chịu đắm đuối vào cái bất nghĩa, khác nào như: Cây ṭng, cây bách mùa đông sương tuyết mà vẫn xanh, như con gà trống mưa gió tối tăm mà vẫn gáỵ Những bậc ấy chẳng những thế mà thôi, lại c̣n đem bao nhiêu tinh lực tâm trí ra, cố gắng giữ lấy phong hóa mà d́u dắt, mà đưa đường cho những kẻ u mê đắm đuối.

Như Mặc Tử đây, cho đời là suy biến, coi sự làm việc “nghĩa”, sự cổ động việc nghĩa như cái chức vụ của ḿnh phải làm, thực là người có công với loài người vậỵ


Reply With Quote
  #17  
Old 08-28-2007, 02:32 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Sự B́nh Yên







Một vị vua treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự b́nh yên. Nhiều họa sĩ đă cố công .

Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một .

Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả .
Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ v́ có những ngọn núi cao chót vót bao quanh .
Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng .
Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh b́nh yên thật hoàn hảo.

Bức tranh kia cũng có những ngọn núi , nhưng ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá . Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp . Đổ xuống bên vách núi là ḍng thác nổi bọt trắng xóa .
Bức tranh này trông thật chẳng b́nh yên chút nào .
Nhưng khi nhà vua ngắm nh́n , ông thấy đằng sau ḍng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá . Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ . Ở đó, giữa ḍng thác trút xuống một cách giận dữ , con chim mẹ an nhiên đậu trên tổ của ḿnh ...

- " B́nh yên thật sự." - Ta chấm bức tranh này !

Nhà vua công bố .

Sự b́nh yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc.

B́nh yên có nghĩa ngay chính khi ta đang trong phong ba băo táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim.

Đó mới chính là ư nghĩa thật sự của sự b́nh yên .



Reply With Quote
  #18  
Old 08-28-2007, 02:34 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Thời Đại Nghịch Thường





Lầu cao nghệu nhưng tâm thấp bé
Đường thênh thang, người bé tầm nh́n
Sắm mua không ngại tốn tiền
Mua rồi xếp xó chẳng thèm quan tâm

Nhà càng lớn, t́nh thân càng nhỏ
Hiểu biết nhiều càng khổ nhiều thêm
Ê hề bằng cấp, thuốc men
Cái thân bạc nhược, gánh phiền nặng vai

Chơi quá độ miệt mài suốt sáng
Sách thánh hiền bụi bám nhện giăng
Lơ là cầu nguyện thường hằng
Cái tâm cuồng nộ nhố nhăng đủ điều

Ham vật chất triệt tiêu tư cách
Nói thương người mà trách hận người
Sống đời chẳng biết yêu đời
Ráng sao kiếm được bộn lời mà chi

Ta đă đến rồi đi, từ nguyệt
Đại sự ǵ cũng quyết vượt qua
Láng giềng mới có đâu xa
Lại không vượt nổi cái ta, chào mừng

Ráng tẩy sạch môi trường ô nhiễm
Nhưng tâm ta ti tiện đáng không
Xẻ đôi nguyên tử Atom
Dễ hơn xẻ nửa tấm ḷng nhỏ nhen

Ta gấp rút làm thêm trăm việc
Sách như rừng, cái biết ít hơn
Ḷng kiên ngày một thêm ṃn
Bởi không đối thoại, không c̣n hiểu nhau

Thời Fast food ăn mau nuốt vội
Ta cao hơn nguồn cội tổ tiên
Tủi cho đạo đức thánh hiền
Trên đà tuột dốc bon chen xạo dài

Thời thịnh trị mà hoài nội chiến
Nhiều chỗ vui mà hiếm niềm vui
Thức ăn thừa mứa nơi nơi
Mà phần dinh dưỡng kém thời đă qua

Thời dinh thự xa hoa tráng lệ
Đạo đức càng thêm tệ trăm phần
Vợ chồng ly dị, ly thân
Thiếu ǵ kích dược hại nhân vô vàn

Thời hiện đại lan tràn bá đạo
Đẹp mẽ ngoài mà xạo bề trong
Bạn ta, xin tự hỏi ḷng
Giữ hay là xoá cho xong bài này


Hồ An




______________


The Paradox Of Our Time: Vô Danh
P324530 phóng dịch: Đàn Ngang Cung
Hồ An (Hà Huyền Chi) lược chuyển vào song thất, lục bát


thuvientoancau





Reply With Quote
  #19  
Old 08-28-2007, 02:36 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Giá Trị Của Việc Lắng Nghe







Vào một đêm giáng sinh, một người đàn ông Mỹ đáp chuyến bay trễ nhất về đoàn tụ với gia đ́nh. Người đàn ông này đang mường tượng cảnh đoàn viên vui vẻ th́ bỗng nhiên máy bay chao đảo liên hồi.

Phi công trưởng thông báo với hành khách rằng máy bay bay vào vùng thời tiết xấu và trúng phải một cơn băo lớn, có thể rơi bất cứ lúc nào. Cô tiếp viên mặt trắng bệch ra, giọng run run thông báo hành khách hăy viết di chúc cho vào một chiếc hộp đặc biệt. Nhưng may mắn thay, ngay vào thời khắc nguy hiểm này, với sự b́nh tĩnh và kinh nghiệm của phi hành đoàn, máy bay đă hạ cánh an toàn.

Về đến nhà, người đàn ông Mỹ này không ngừng kể cho mọi người nghe về tai nạn và may mắn thoát chết. Thế nhưng, h́nh như không ai quan tâm lắm!
Ngay cả vợ và con cũng bận tâm hưởng thụ không khí đêm Giáng sinh.
Trong thoáng chốc anh phát hiện chẳng ai chú ư lời ḿnh nói.
Cái câu chuyện thoát chết trong gang tấc của anh và thái độ lạnh nhạt của vợ anh, của mọi người sao cách xa thế!

Trong khi vợ chuẩn bị bánh kem th́ người đàn ông lên gác và đă tự thắt cổ, để kết thúc sinh mạng quư báu vừa thoát chết trong chuyến bay.

Mọi người trong chúng ta trong lúc buồn, sau lúc vui đều có chung một khát vọng: Được tâm sự và được ai đó lắng nghe ḿnh, thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ.

Vâng, nếu như người vợ biết cách lắng nghe th́ sẽ không có một kết cục bi thương như thế!

Thực ra, “học” được cách lắng nghe không chỉ biểu hiện sự quan tâm thương ái mà c̣n là “chất dầu” bôi trơn mối quan hệ đôi bên.



Sưu tầm



Reply With Quote
  #20  
Old 08-28-2007, 02:41 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default

Nghệ Thuật Lắng Nghe Chỉ Trích







Việc đầu tiên hăy xét xem là lời chỉ trích có giá trị không ?
Không phải ai cũng chỉ trích bạn được, và không phải cái ǵ trên đời này đều có thể bị chỉ trích .
Nếu người tấn công là thầy bạn th́ tốt nhất phải lắng nghe cái đă .

Lại nữa phải quan sát thái độ, gương mặt của người chỉ trích ḿnh.
Nếu họ lộ vẻ xúc động, bối rối ... th́ chính họ -- chứ không phải bạn -- đă có vấn đề.

Đừng quên những ǵ bạn không nói để trả lời đôi lúc quan trọng ngang hàng với những ǵ bạn đă nói.

Cuộc sống hàng ngày với biết bao biến động bất ngờ, có những niềm vui lẫn nỗi buồn khôn tả. Và chắc chắn không một ai là không mắc phải những khuyết điểm, những sai lầm to, nhỏ khác nhau. Khi bạn mắc phải khuyết điểm nào đó th́ sự phê b́nh góp ư của mọi người đối với bạn là điều tất nhiên.

Nếu là người hiểu biết khôn ngoan, b́nh tĩnh và sáng suốt th́ sẽ nhận ra rằng : Những lời phê b́nh thẳng thắn, trung thực chính là những lời nói vàng ngọc khiến cho ḿnh ngày càng hoàn thiện hơn. C̣n với những người có tính tự ái, bảo thủ cao và luôn tự măn th́ họ sẽ có những phản ứng không hay khiến cho mọi người ngại ngần, xa lánh họ. Và lẽ dĩ nhiên họ đánh mất ḷng yêu mến và quư trọng của mọi người.

V́ vậy , khi phải đối mặt với những lời phê b́nh của người khác th́ phải làm sao để ta không làm tổn hại đến nhân cách và nét dịu dàng đáng yêu vốn có hàng ngày của ḿnh ?
Sau đây là vài lời khuyên về nghệ thuật lắng nghe chỉ trích :

*-Cố gắng mở lời sao cho người phê b́nh chịu ngồi xuống tṛ chuyện với ḿnh , như thế sẽ làm dịu bầu không khí đang căng thẳng giữa hai người. Nếu điều kiện cho phép , bạn có thể rót mời họ uống một ly nước mát để giảm đi sự căng thẳng , nóng giận ; đồng thời cũng làm cho bản thân ḿnh bớt nóng vội. Điều cần nhớ là hăy khoanh vùng phạm vi bị chỉ trích cho đúng.

*-Đừng biểu hiện ra sự buồn chán hay bất măn dữ dội , cũng không nên giận dữ phản công trở lại hay bỏ đi trước những lời phê b́nh gay gắt. Nếu làm như vậy , vô t́nh bạn đă chứng tỏ ḿnh là người không độ lượng.

*- Không nên bày tỏ thái độ đúng, sai , cảm ơn hay xin lỗi.... khi mà người phê b́nh ḿnh chưa tŕnh bày hết câu chuyện. Cần phải chú ư lắng nghe và phân tích một cách khách quan rồi mới đưa ra lời xin lỗi hay phản bác.

*- Không nên ngắt lời người phê b́nh mà ngược lại nên khuyến khích họ nói ra cho hết ư, hết lời. Như th , người phê b́nh thấy ḿnh được tôn trọng và họ sẽ có những lời nói xác đáng, thận trọng hơn.

*- Không nên tranh luận kịch liệt với người phê b́nh ḿnh mà ở nơi họ đang có tâm trạng phẫn kích. Điều này chẳng khác nào " đổ thêm dầu vào lửa ".

*- Đừng dùng những h́nh thức đồng ư không chân thật, mà hăy nêu lên ư kiến của đối tượng để chứng tỏ bạn là người biết lắng nghe, chân thành và cầu ḥa. Làm như thế, bạn sẽ chiếm được nguồn t́nh cảm độ lượng và tha thứ của mọi người, cho dù bạn đang có khuyết điểm đáng chê trách.

Hăy b́nh tĩnh và lắng nghe.
Hăy kềm chế mọi xúc động và cố gắng nghe người đang phê b́nh bạn đang nói cái ǵ ?
Nếu cần, bạn hăy đặt câu hỏi để hiểu cho rơ hơn, gợi ư người phê b́nh bạn giúp bạn sửa chữa sai lầm bằng cách nào ?
V́ người phê b́nh có thiện ư bao giờ cũng có kèm theo " thuốc chữa " cho bạn .
Hăy hỏi : " Thế ông ( bà ) muốn tôi phải làm ǵ bây giờ ?

Một trong những luật lệ chủ yếu của nghệ thuật chỉ trích người khác là đừng bao giờ làm chuyện này trước đám đông .

Hăy để cho người bị chỉ trích nêu ư kiến và hăy lắng nghe ư kiến của họ.
Không nên chỉ trích ai dài quá 3, 4 câu và nên bắt đầu cho nhẹ nhàng, đừng có dội băo lửa lên đầu họ ngay lập tức .

Hăy phê b́nh trong ṿng kín đáo, hăy cho người bị chỉ trích có cơ hội không bị mất mặt và chỉ nên chỉ trích khi nào sự chỉ trích chấm dứt trong một bầu không khí thân thiện.

Không nên để sự bực bội hay oán hờn tồn đọng sau khi bị chỉ trích xong .

Nhiều người phải lấy hết can đảm mới dám lên tiếng phê b́nh người khác. Cho nên họ hướng sự chỉ trích một cách hùng hồn vào sự kết án và quên đi nhiệm vụ ban đầu là phê b́nh nho nhỏ về một khuyết điểm nào đó .


Châu Hà


thuvientoancau



Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 02:10 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu