Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 4. XĂ HỘI - ĐỜI SỐNG - KHOA HỌC KỸ THUẬT > Góc Kinh Nghiệm Sống & Gỡ Rối > KNS & Danh Ngôn Ca Dao
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

KNS & Danh Ngôn Ca Dao Chia xẻ KNS và sưu tầm danh ngôn ca dao

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 10-01-2009, 01:56 PM
Thiên Xứng's Avatar
Thiên Xứng Thiên Xứng is offline
Bạn thân của MGP (top posters)
 
Join Date: Oct 2007
Posts: 779
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 4 Posts
Default Một phút suy tư

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn v́ nó nói lên nhân cách của một con người :

- Tâm lệch lạc th́ cuộc sống nghiêng ngă đảo điên.
- Tâm gian dối th́ cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét th́ cuộc sống hận thù.
- Tâm đố kỵ th́ cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam th́ cuộc sống dối trá…

Cho nên, ta không những đem tâm của ḿnh đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà c̣n :

- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Đặt trên mắt để nh́n thấy nổi khổ của tha nhân.
- Đặt trên chân để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ư của người khác.
- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim th́ thân xác chết, làm người không có tâm th́ cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.

Sưu tầm
Reply With Quote
  #2  
Old 10-03-2009, 03:26 AM
hoangthymaithao's Avatar
hoangthymaithao hoangthymaithao is offline
#10 (top 30 posters)
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 3,545
Thanks: 17
Thanked 3 Times in 3 Posts
Default Re: Một phút suy tư

Một Phút Suy Tư : “Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau ?”


Có một vị hiền triết đă hỏi các đệ tử rằng:

“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau ?”

Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đă trả lời:

“Bởi v́ người ta mất b́nh tỉnh, mất tự chủ!”

Vị hiền triết không đồng ư với câu trả lời, ngài bảo:

“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”

Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài ḷng. Sau cùng ông bảo:

“Khi hai người đang giận nhau th́ trái tim của họ đă không c̣n ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe th́ họ phải dùng hết sức b́nh sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn th́ khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”

Ngưng một chút, ngài lại hỏi:

“C̣n khi hai người bắt đầu yêu nhau th́ thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi v́ trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”

Rồi ngài lại tiếp tục:

“Khi hai người ấy đă yêu nhau thật đậm đà th́ họ không nói nữa, họ chỉ th́ thầm, họ đă đến rất gần nhau bằng t́nh yêu của họ. Cuối cùng ngay cả th́ thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nh́n nhau, thế thôi! V́ qua ánh mắt đó họ đă biết đối phương nghĩ ǵ, muốn ǵ ..”

Ngài kết luân:

“Khi các con bàn căi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều ǵ khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không th́ có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa th́ các con sẽ không c̣n t́m ra được đường quay trở về !”

* s/t trên Net
Reply With Quote
  #3  
Old 10-03-2009, 09:54 AM
Thiên Xứng's Avatar
Thiên Xứng Thiên Xứng is offline
Bạn thân của MGP (top posters)
 
Join Date: Oct 2007
Posts: 779
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 4 Posts
Default Re: Một phút suy tư

Merci chị Thảo vao phụ thêm đề tài

Last edited by Thiên Xứng; 10-03-2009 at 09:55 AM.
Reply With Quote
  #4  
Old 10-03-2009, 05:08 PM
ThienQuang ThienQuang is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Aug 2009
Posts: 140
Thanks: 0
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Re: Một phút suy tư

Mạnh Tử quan niệm rằng

"Nhân chi sơ tánh bản thiện" nghĩa là "người mới sanh tánh vốn thiện"

Câu " Gần Mực Th́ Đen Gần Đèn Th́ Sáng " Có Đúng Không ?????

Trong Những Quốc Gia Tranh Cuốn Theo Phương Cách Sinh Hoạt Đời Sống . Chữ Tâm cũa Con Người Có Ảnh Hưởng Thay Đổi Không ????

Để bàn thêm về chữ Tâm ..chữ Tâm đây chúng ta cũng có thể nghĩ là trái tim vậy để bàn rộng ra về chữ tâm hay trái tim ..

Trái tim không phải để suy nghĩ .Trái tim để yêu thương .Khi trái tim nghĩ th́ chắc cũng không nghĩ như khối óc.Trái tim có cách nghĩ riêng của ḿnh mà nhiều khi khối óc không sao hiểu được .

Thời đại của chúng ta con người dùng khối óc nhiều quá ..đến nỗi người ta luôn trong t́nh trạng muốn "điên cái đầu " và đúng vậy bệnh tâm thần ngày càng nhiều ,tự tử ,ma túy ...ngày
càng gia tăng trong một xă hội mà người ta luôn bị quay cuồng ,luôn phải chạy đua với tốc độ,tuổi trẻ ,nhan sắc và thành đạt ..

Có lẽ đă đến lúc thử nghe tiếng nói của trái tim hay có thể nói là chữ Tâm mà thoạt mới sinh ra con người vốn bản thiện .

Một hôm nào đó ,t́nh cờ ta đi ngang qua một vườn rào kia giật ḿnh nh́n thấy một bông hoa đỏ mọc ở bờ rào ,cái bông hoa đỏ rất tầm thường như hàng ngày chúng ta vẫn nh́n thấy khi đi
ngang chốn này ..bỗng nhiên chợt thấy như nở một nụ cười mầu nhiệm và không chỉ cười mà c̣n nghe tiếng nó hát ..Vâng ,ta đă nghe ,nghe không phải từ bông hoa kia mà nghe chính từ
trái tim của ḿnh ...mọi người có thể nghĩ ḿnh diên có điều ta có thể biết rất rơ rằng ta đă nghe ,đă thấy một điều kỳ lạ .

Một thứ mật ngữ .Chúng ta bây giờ h́nh như đă có quá ít th́ giờ để nghe tiếng nói của trái tim ḿnh hay nói như chữ Tâm kia mà khi mỗi con người chúng ta sinh ra đă mang sẵn một Tâm
lành ,mặc dù chỉ cần nhấp con chuột trên máy th́ đă nối trọn ṿng trái đất ,tuy thế người ta có vẻ ngày càng xa nhau hơn ,xa vời ngay cả với chính ḿnh ..

Chữ Tâm

Dù đục dù trong dòng sông vẫn chảy

Dù thấp dù cao cây lá vẫn xanh

Dù người trần tục hay bậc tu hành

Cũng phải sống từ những điều nhỏ nhất

Sao ta hay chê trách cuộc đời méo mó

Mà không tròn ngay tự trong Tâm

ThienQuang

chao anh TX và Sis HTMT ,TQ xin ghé vao ủng hộ

Last edited by ThienQuang; 10-03-2009 at 05:13 PM.
Reply With Quote
  #5  
Old 10-06-2009, 04:26 AM
hoangthymaithao's Avatar
hoangthymaithao hoangthymaithao is offline
#10 (top 30 posters)
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 3,545
Thanks: 17
Thanked 3 Times in 3 Posts
Default Re: Một phút suy tư

Nghệ thuật sống

Nhị Tường dịch



--------------------------------------------------------------------------------

Một câu chuyện về ḷng kiên tŕ


Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một công việc mà tôi đă làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đă gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đă từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành th́ giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc". Một trong những học sinh đó là Robby.

Robby đă 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. V́ vậy tôi đă nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của ḿnh đều phải học.

Sau nhiều tháng ṛng ră, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.

Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi v́ cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đă quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế!

Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của ḿnh các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đă nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, v́ cậu đă thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. "Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…", cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều ǵ đă xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi tŕnh tấu đó. Có thể là cậu đă tha thiết quá, hoặc là một điều ǵ đó trong tôi đă bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.

Đêm biểu diễn đă đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương tŕnh trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đă tŕnh diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề ǵ th́ tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đă luyện tập nhuần nhuyễn và tŕnh bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.

"Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ?"

Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những ǵ tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đă chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy tŕnh bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đă kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay.

Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và ṿng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó?". Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đă kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đă bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh v́ vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều ǵ đó thật là đặc biệt".

Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xă Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ư nghĩa biết bao khi đă từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học tṛ. Bởi v́ cậu đă dạy cho tôi ư nghĩa của sự kiên tŕ, của t́nh yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết v́ sao.

Điều này càng đặc biệt ư nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại ṭa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.
Reply With Quote
  #6  
Old 10-07-2009, 01:55 AM
hoangthymaithao's Avatar
hoangthymaithao hoangthymaithao is offline
#10 (top 30 posters)
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 3,545
Thanks: 17
Thanked 3 Times in 3 Posts
Default Re: Một phút suy tư

SỨ ĐIỆP CỦA MỘT NGƯỜI TÀN TẬT


05 Tháng Mười

Hằng năm tổ chức có tên là "Tự nguyện chịu đau khổ" hành hương đến Lộ Đức để chia sẻ kinh nghiệm của họ khi đối đầu với đau khổ. Năm 1982, khách hành hương đă chú ư đến lời chia sẻ của Jacques Lebreton, một phó tế vĩnh viễn không tay, mù mắt. Chúng ta hăy lắng nghe chứng từ của ông:

Sau trận đánh ở El Alamem, tôi và các bạn của tôi đang lo gỡ ḿn. Một anh bạn tôi cầm một quả lựu đạn và vô t́nh mở chốt. Trong cơn hốt hoảng, anh trao cho tôi. Tôi cứ tự nhiên cầm lấy quả lựu đạn. Nó đă nổ tung trong tay tôi. Tôi tối tăm mặt mũi, không nói được nữa. Tôi cảm thấy ḿnh đang chết. Tôi chỉ c̣n là một người không tay, không mắt... Tôi toan tự tử.

Trên giường bệnh ở nhà thương, tôi, một người đă không giữ đạo từ lâu, tôi bắt đầu cầu nguyện. Tôi xin được rước lễ. Tôi đă hiểu nguyên do sự đau khổ của tôi là tội lỗi nhân loại: đó là thù oán, kiêu căng, chiến tranh... Và tôi đă t́m lại được sự an vui và trông cậy.

Tôi cảm thấy một cái ǵ tương tự như Chúa Giêsu trong vườn Giêtsêmani. Ngài cũng không muốn chịu đau khổ. Ngài đă van xin: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén này", nhưng liền sau đó, Ngài lại thưa: "Lạy Cha, xin vâng theo ư Cha". Sau thảm kịch Golgotha, Ngài đă sống lại. Chính nhờ mầu nhiệm chết và sống lại mà Chúa Kitô muốn cho chúng ta cùng sống. Tôi đă đạt đến mức độ không phải là chịu đựng mà là chấp nhận. Chịu đựng là một thất bại. Chấp nhận là một chiến thắng. Trên giường bệnh, tôi đă khóc, khóc v́ sung sướng với ư nghĩ ấy. Điều mà tự nhiên tôi cũng không thể chịu được, nay nhờ ơn Chúa tôi đă chịu được.

Như lời văn hào Mauriac nói: "Chúa Giêsu không đến để xóa bỏ đau khổ, nhưng để cùng hiện diện với những người đau khổ". Tôi đă cảm nghiệm được lời Chúa phán: "Phúc cho những kẻ khóc lóc, phúc cho những kẻ đau khổ".

Tại Evreux, tôi được gặp một người đàn bà hoàn toàn bất toại, đến nỗi không thể nói được. Nhưng nhờ ngón chân cái của bà, bà có thể máy động bàn chữ cái trên một miếng ván và bà đă tặng cho tôi một bài thơ có tựa đề "Nụ cười".

Tôi liên tưởng đến một người đàn ông khác, bị điếc lúc 14 tuổi, mù từ lúc lên 16 tuổi. Trên giường bệnh, lúc hấp hối, người đàn ông 87 tuổi này đă thốt lên như sau: "Tôi đă trải qua một cuộc đời tốt đẹp".

Ông Jacques Lebreton kết luận như sau: "Tôi, một người không tay, không mắt, tôi cũng thấy đời tươi đẹp. Cuối cùng, sự tàn tật lớn lao nhất là bị chia ĺa với Thiên Chúa. Tôi không thể nói như vậy, nếu tôi lành lặn với đôi mắt và đôi tay. Nhưng tôi có thể nói như vậy v́ tôi biết thế nào là sống xa Chúa. Và hôm nay, sau một chặng đường dài, tôi lớn tiếng kêu lên với tất cả các người anh em của tôi rằng: Thiên Chúa hằng sống. Đức Kitô đă sống lại".

Đă có khoảng 6,000 vụ lành bệnh lạ lùng được ghi nhận tại Lộ Đức, trong số này chỉ có 64 vụ được Giáo Hội công nhận là phép lạ. Nhưng phép lạ cả thể nhất của Lộ Đức cũng như của những trung tâm Thánh Mẫu khác: chính là phép lạ của ḷng tin. Và trong những phép lạ của ḷng tin ấy, kỳ diệu hơn cả vẫn là niềm tin, sự chấp nhận, tinh thần lạc quan của chính những người đau khổ. Trong niềm đau tột cùng trong thân xác cũng như tâm hồn, những con người ấy vẫn c̣n thấy được ư nghĩa của cuộc sống, t́nh yêu cao cả của Chúa. Đó chính là phép lạ mà Chúa vẫn tiếp tục thực hiện qua những người có ḷng tin. Và đó cũng là phép lạ mà chúng ta không ngừng kêu cầu Chúa thực hiện.

Nh́n lên thập giá Chúa, trong niềm hiệp thông với Mẹ Ngài, chúng ta hăy cầu xin Chúa ban cho chúng ta được tiếp tục tin yêu, được tiếp tục nh́n thấy ánh sáng phục sinh giữa những đêm tối của khổ đau, thử thách. Chúng ta cũng hăy cầu nguyện cho không biết bao nhiêu người đang quằn quại trong đau đớn của thể xác, trong cô đơn của tâm hồn. Xin cho họ được nâng đỡ, ủi an và t́m được niềm tin.

Msgr. Petrus Nguyển Văn Tài


Tác giả Veritas
Reply With Quote
  #7  
Old 10-07-2009, 08:53 AM
Thiên Xứng's Avatar
Thiên Xứng Thiên Xứng is offline
Bạn thân của MGP (top posters)
 
Join Date: Oct 2007
Posts: 779
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 4 Posts
Default Re: Một phút suy tư


Thất bại

Chẳng ai t́m kiếm thất bại. Nhưng thất bại, dù chúng ta v́ trách nhiệm trước bản thân ḿnh và những người xung quanh, cố gắng né tránh nó, vẫn t́m đến với mỗi người vào những thời điểm riêng.

Một nhà tuyển dụng nói với tôi rằng: Nếu chỉ được chọn một giữa hai ứng viên có khả năng tương đương, người tràn trề tự tin và luôn chiến thắng; kẻ có phần dè dặt bởi đă từng thất phải nếm mùi thất bại, thậm chí là cay đắng, anh ta sẽ chọn người thứ hai. Những người đă từng thất bại đă học cách thất bại, và đó là bài học đắt đỏ nhất và v́ thế cũng quư giá nhất.

Bill Gates từng thổ lộ dù biết rằng nhân viên của ḿnh là những người giỏi nhất, nhưng ông vẫn có một điều lo lắng về những kẻ giỏi giang và tràn ngập tự tin này, đó là "họ chưa từng nếm mùi thất bại". Tại sao? Có lẽ bởi nếu chưa từng thất bại, th́ chưa thể biết sự mạnh mẽ của con người là sự mạnh mẽ của Đá hay của Nước.

Một thạch trụ nặng hàng ngàn tấn có thể một ngày kia đổ sập. Nhưng Nước, bạn sẽ thấy nó khi rắn lạnh, khi tươi mát, uốn lượn mềm mại mà vượt qua tất cả, thiên biến vạn hoá mà vẫn là chính ḿnh, có mặt ở khắp các đại dương và trong từng tế bào sống.

Sự tự tin của một người chỉ mới biết đến chiến thắng và sự tự tin của những người đă từng trải qua thất bại là khác biệt. Đó là sự tự tin của người biết và sự tự tin của người hiểu. Để đi từ Biết đến Hiểu, chẳng thể tránh khỏi quá tŕnh phải chiêm nghiệm bằng chính ḿnh qua những lần vấp ngă.

Bạn có thể nhận biết một người thành đạt không phải lúc họ ăn mừng chiến thắng, mà ở lúc họ đối diện với khoảnh khắc biết ḿnh thua cuộc, bấn loạn hay b́nh tĩnh, đổ lỗi cho vận đen hay nhận lỗi về ḿnh, khóc than hay t́m hiểu căn nguyên thất bại, vùi lấp bản thân trong tuyệt vọng hay tiếp tục t́m kiếm những cơ hội khác.

Những người đă từng thất bại, bạn có thể nhận ra điều ấy trong mắt họ, sâu lặng hơn và trầm ngâm hơn, đôi mắt của những người hiểu được nỗi đau của thời kỳ trượt dốc.

Những kẻ nông nổi sẽ bảo rằng họ có cái vẻ thu ḿnh của kẻ nhút nhát, yếu đuối. Nhưng những kẻ hiểu đời sẽ nhận thấy trong đó có sự dè dặt khôn ngoan, náu ḿnh đợi chờ thời cơ thích hợp. Họ có thể không phải là người đầu tiên, nhưng sẽ là người đúng lúc. Có thể không phải là người mạnh nhất, nhưng sẽ là người cuối cùng trụ lại.

Những người đă từng thất bại, bạn có thể nhận thấy họ trong cách đối xử với con người, yêu thương hơn và xót xa hơn, bởi họ yêu thương và xót xa bằng những trải nghiệm đau đớn của chính bản thân ḿnh, xuất phát tự sự yêu thương và xót xa chính ḿnh.

Và bởi thế bạn biết rằng, những thất bại, va vấp mà chúng ta trải qua trong đời cũng có ư nghĩa và giá trị của riêng nó, mỗi người phải có lúc thất bại đến đau đớn để hiểu ḿnh hơn và hiểu người hơn. Để rồi để có yêu thương, sẻ chia, nâng đỡ và tha thứ.

Thất bại không chỉ giúp chúng ta trưởng thành hơn, mà c̣n làm chúng ta con người hơn.


(theo kinhnghiêmsông)
------------------------------

Mời chị HTMT và anh Thiên Quang ly café và mở rộng đề tài cho "một phút suy tư" thêm phong phú :thank3:

Last edited by Thiên Xứng; 10-07-2009 at 08:55 AM.
Reply With Quote
  #8  
Old 10-13-2009, 08:32 AM
ThienQuang ThienQuang is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Aug 2009
Posts: 140
Thanks: 0
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Re: Một phút suy tư

Vai Diễn Cuối Cùng



Có một diễn viên già đă về hưu, sống độc thân. Mùa hạ năm ấy, ông t́m về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đ́nh người em ông là giáo viên cấp 1 trường làng. Mỗi buổi chiều ông thường ra chơi nơi băi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đó, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.

Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy với hy vọng mong manh rằng: có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi v́ suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ư vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nh́n nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không ǵ đau ḷng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất ḷng tin ở đời sống, ở con người." Và một ngày kia, người em thấy ông anh diễn viên giở chiếc vali hoá trang của ông ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu ông thầm nghĩ: "Đây là vai kịch cuối cùng của ḿnh, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho ḿnh một vai phụ, một vai rất b́nh thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
Tàu đi ngang qua thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy măi. Con tàu đi xa người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đă làm cho chú bé kia vui sướng, đă đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất ḷng tin ở cuộc đời.

Cuộc đời là ǵ? Niềm tin và hạnh phúc thật sự ở đâu? Bạn là ai và vị trí đang ở đâu giữa chợ đời muôn lối?... Cho dù cuộc đời như thế nào đi nữa, mặc cho sự thật phũ phàng, cuộc thế đổi thay, dù bạn là ai và ở bất kỳ nơi đâu,… tôi vẫn mong rằng bạn hoàn thành vai diễn của ḿnh một cách xuất sắc, hoàn hảo nhất. Và, khi bạn nhận chân ra được khái niệm “sân khấu cuộc đời”, niềm vui của bạn sẽ tăng lên gấp đôi, dĩ nhiên là nỗi buồn sẽ vơi đi rất nhiều.

Chúc bạn được nhiều an lạc trong những ngày sắp tới!

Khuyết Danh
Reply With Quote
  #9  
Old 10-13-2009, 11:44 AM
Hương B́nh Hương B́nh is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Aug 2009
Posts: 39
Thanks: 1
Thanked 1 Time in 1 Post
Default Re: Một phút suy tư

Để có một cuộc sống thật b́nh an th́ điều trước tiên là ta phải biết đủ ..hăy nh́n xem quanh ta c̣n biết bao cảnh đời cơ cực ..Xin hăy lấy yêu thuơng đem vào cuộc sống và san xẻ những khó khăn với những người quanh ta ..Xin hăy bớt than phiền và hăy cho nhiều hơn .. các anh chị cho Huơng B́nh được đóng góp một chút cho đề tài thêm sôi động .Thân mến chúc các chị và các anh thân tâm luôn an lạc .

























HUONGBINH
Reply With Quote
  #10  
Old 10-17-2009, 03:49 AM
hoangthymaithao's Avatar
hoangthymaithao hoangthymaithao is offline
#10 (top 30 posters)
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 3,545
Thanks: 17
Thanked 3 Times in 3 Posts
Default Re: Một phút suy tư

T̀NH VĨNH CỬU


















# Minh Nhật / PNV trích từ Silide show PPS T́nh vĩnh cửu.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 01:58 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu