Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 2. VĂN HỌC > Kư Ức Về 1 Quê Hương > Đi T́m Tự Do & Góp Nhặt Tâm T́nh
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Đi T́m Tự Do & Góp Nhặt Tâm T́nh Những bài viết về 2 cuộc di tản lớn nhất của người dân VN: Di cư 1954 từ Bắc vào Nam và Hành Tŕnh Biển Đông.... đầy máu và nước mắt

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 09-21-2009, 07:25 PM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Có không văn hoá hoà giải?

Có không văn hoá hoà giải?
Bùi Văn Phú


Thuyền vượt biển đến đảo Galang, Indonesia

Những năm 1986 và 1987 tôi công tác tại các trại tị nạn Đông nam Á.

Ở trại Pulau Bidong, Mă Lai, có tượng xi măng h́nh một cụ già ngồi trông ra biển. Hỏi những người ở đảo về nguồn gốc sự h́nh thành của tượng, tôi được nghe những câu chuyện tuy chi tiết khác nhau nhưng có điểm chung là về số phận của con tàu mang số TV148 mà xác tàu c̣n nằm trên bờ biển đảo Bidong, ngay dưới chân cầu jetty dẫn vào đảo, với nửa thân tàu đă ch́m dưới cát.

Con tàu rời Việt Nam vào những năm cao điểm của làn sóng vượt biển, chở mấy trăm người. Sau chuyến vượt trùng dương, gần đến đảo bị hải quân Mă Lai nổ súng đuổi đi nhiều lần. Tàu bị sóng đánh lật úp. Người trên tàu chết hết, chỉ c̣n một ḿnh cụ sống sót.



Xác tàu TV148 tại đảo Bidong, Malaysia, ảnh chụp năm 1987. Mấy trăm người vượt biển trên tàu này chết hết


Lên đảo cụ ông sống không được bao lâu th́ cũng qua đời. Cái chết của cụ là những huyền thoại. Có người nói cụ nằm nghỉ dưới gốc dừa bị một trái rớt trúng đầu. Có người kể đại gia đ́nh của cụ mấy chục con cháu chết hết trên chuyến tàu đó, được vớt lên đảo, cụ buồn, không ăn uống cho đến kiệt sức rồi qua đời.

Tượng đài được người ở đảo dựng lên, gọi tên là "Ông thần Bidong" để tưởng nhớ sinh linh mấy trăm người vượt biển trên chuyến tàu TV148 định mệnh.





Miếu Hai Cô, trại Galang 2

Ở Galang, Indonesia, tại ngă ba đường dẫn vào chùa Phật giáo trại 2 có một miếu thờ hai cô gái xây năm 1985 dưới một tàng cây lớn như cây đa. Hai chị em trên đường vượt biển gặp hải tặc, bị hăm hiếp. Đến được trại tị nạn, quá xấu hổ nên tự tử. Người ở đảo lập miếu thờ ngay dưới gốc cây chỗ hai cô treo cổ.

Trong trại Galang cũng có một nghĩa trang chôn cất hơn 400 người đến được đảo nhưng đă qua đời ở đó. Cổng vào có một tấm bia lớn ghi hàng chữ "Tưởng niệm đồng bào đă tử nạn trên đường vượt biển t́m tự do" bằng năm ngôn ngữ. Nơi đó có mộ phần của những người già, của em bé, của thanh niên thiếu nữ, của người hiền lành, của kẻ hay quậy phá.





Bia tưởng niệm thuyền nhân ở nghĩa trang Galang, 1986

Nhiều lần tôi đi chơi với thanh niên trong trại. Buổi tối về ngang qua khu nghĩa trang, nghe tiếng lá cây theo gió đong đưa xào xạc, một số bạn sợ ù chạy, họ nói là có ma. Tôi thường khuyên các bạn b́nh tâm, tùy theo tôn giáo ḿnh tin mà thầm cầu nguyện cho những người đă chết được yên giấc ngàn thu.

Trong một chuyến đi công tác Philippines, ông trưởng đại diện Cao ủy Tị nạn có cho tôi xem tập h́nh tài liệu cứu vớt người vượt biển, trong đó có h́nh ảnh những xác chết trên một đảo san hô. Mấy chục xác người, chỉ c̣n da bọc xương, có màu đỏ đen nằm vất vưởng trên những băi san hô và cát trắng. Tôi bật khóc khi thấy cảnh hăi hùng đó.

Những năm đi công tác tôi được nghe kể nhiều chuyện tang thương. Sóng lớn, giông băo khiến con tàu như chiếc lá mong manh giữa ḷng biển khơi. Sống sót nhờ ơn Trên phù hộ. Không may bị chết ch́m, chết đói, chết khát, chết do bởi bàn tay hải tặc. Đến đảo có khi bị quấy nhiễu, làm khó dễ, bị ức hiếp. Nhưng trong những nỗi khổ đau, người vượt biển luôn hướng về một tương lai được đi định cư.

***

Hai mươi năm sau hơn 100 cựu thuyền nhân đă thực hiện chuyến đi t́m về chốn cũ, nơi từng được gọi là "cửa ngơ của tự do và t́nh người." Tôi mừng cho đoàn du hành và mơ ước một ngày ḿnh được về lại vùng biển, đặt chân trở lại Bidong, Galang, ở đó tôi đă sống và được chia sẻ ít nhiều nỗi gian nan của đồng hương.

Tôi theo dơi chuyến đi của đoàn vào tháng 3.2005 qua những h́nh ảnh được ghi lại.



Đồi tôn giáo trong trại Bidong, 1987

Bidong bây giờ hoang phế. Xác con tàu định mệnh TV148 bằng sắt nay đă mục để trơ trọi ra những đầu máy rỉ sét. Tượng "Ông thần Bidong" không c̣n thấy đâu. Đồi tôn giáo trông hoang tàn. Chùa chỉ c̣n lại khung sườn xiêu vẹo, tượng đức Phật không c̣n nguyên vẹn. Những tấm bảng tạ ơn dưới chân tượng đài Mẹ Maria đứng trên một con thuyền nay đang rơi rụng theo mưa nắng.

Galang c̣n những nét thiên nhiên và được chăm sóc, tổ chức hơn. Ngôi chùa trên đồi cao ở trại 1 và nhà thờ công giáo trại 2 bên ngoài trông vẫn như hai mươi năm trước. Nơi tiếp đón đoàn khách tha hương, là Youth Center ngày xưa, bên trong được sơn lại sáng sủa và đẹp. Ở đây đă có biết bao sinh hoạt văn nghệ giúp vui cho người tạm trú vào những dịp lễ lạt như Tết, Giỗ Tổ Hùng Vương hay khi có phái đoàn cứu trợ nước ngoài vào thăm.

Tại nghĩa trang xưa, một góa phụ khóc lóc thảm thương khi trở lại thăm mộ chồn sau 20 năm xa cách, trong những tiếng kinh cầu Chúa, khấn Phật. Tấm bia tưởng niệm ở cổng vào nghĩa trang vẫn c̣n, tuy đă phai bạc theo thời gian và sương gió.

Rồi văn pḥng cao ủy, văn pḥng ICM, ban đại diện trại được dựng lại, với bảng tên chỉ dẫn, tuy có chữ đánh vần sai v́ công tŕnh tu bổ là do người Indonesia thực hiện.

Xác vài con tàu gỗ vượt biên, năm 1986 nằm phơi nắng mưa bên cạnh cầu tàu, ẩn náu sau những đống gỗ và lùm lau sậy nay được kéo lên, sơn phết lại, để trong một công viên dưới những tàng cây xanh rũ phủ bóng mát.

Tại công viên này, cộng đồng người Việt hải ngoại đă dựng một bia đá hoa cương khắc lời tỏ ḷng biết ơn chính phủ Indonesia và những cơ quan quốc tế đă giúp đỡ thuyền nhân.



Lời tưởng niệm trên bia dựng tại trại tị nạn Galang vào tháng 3.2005. Do sự phản đối của nhà nước Việt Nam, bia đă bị đục bỏ vào tháng 5

Trên bia c̣n ghi lời Việt và Anh ngữ:

"Để tưởng nhớ hàng trăm ngàn người Việt đă bỏ ḿnh trên đường t́m Tự Do (1975-1996).
Dù họ chết bởi đói khát, bị hăm hiếp, kiệt sức hay v́ nguyên do khác, chúng tôi cầu xin cho họ được vui hưởng an b́nh vĩnh cửu.
Sự hy sinh của họ sẽ không bao giờ bị quên lăng.
Các Cộng đồng người Việt hải ngoại, 2005"


Do sự phản đối của nhà nước Việt Nam với chính phủ Indonesia, tấm bia đă bị đục bỏ.





***

Tôi nhớ lại một đoạn trong phim Đời cát dựa trên truyện ngắn "Ba người trên sân ga" của Hữu Phương, Nguyễn Quang Lập viết kịch bản, Nguyễn Thị Hồng Ngát biên tập và sản xuất.

Ông Cảnh là một bộ đội tập kết ra bắc sau hiệp định Genève 1954. Chiến tranh chấm dứt, năm 1975 ông trở vào nam đoàn tụ cùng vợ là bà Thoa.

Bà Thoa đưa chồng ra nghĩa trang thăm mộ thân nhân, thắp nhang cho những người đă chết. Mộ ông bà nội chết v́ bệnh dịch. Cha bị giết khi luật 10-59 ra đời. Mẹ bị tù và chết trong đó. Mộ chị Lài, bác Cả, O Luân, thím Hai chết v́ bom năm 1966. D́ Út là một du kích can trường, chết trẻ năm 19 tuổi. Ông Cảnh đốt nhang, đến cắm trước từng nấm mộ.

Bà Thoa: Ông c̣n nhớ thằng này không?

Ông Cảnh: Thằng Thọ xóm dưới, học cùng lớp đệ tam với tôi phải không?

Bà Thoa: Thằng này hồi c̣n sống làm xă trưởng, quậy lắm. Đàn bà trong xă có chồng tập kết nó đều tra hỏi, cật vấn, gạ gẫm chịu làm bậy với nó, nó lờ đi cho. Năm 68 nó định hiếp tôi trong rừng dương. Nó bị ông Huy bắn chết.

Ông Cảnh: Ai bắn?

Bà Thoa: Ông Huy. Ổng cùng trung đội du kích với tôi.

Lấy nhang trong giỏ, bà Thoa nói với chồng: Thắp cho nó một que. Dù sao cũng là đồng môn.

Ông Cảnh không thắp nhang cho Thọ. Lẳng lặng bước đi.
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
  #2  
Old 09-21-2009, 07:33 PM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Re: Có không văn hoá hoà giải?

Đài tưởng niệm ở Bidong (Malaysia) và ở Galang (Indonesia)

Đài tưởng niệm ở Bidong (Malaysia) và đài tưởng niệm ở Galang (Indonesia) đều giống nhau về h́nh dạng, kích thước và nội dung. Điểm khác biệt duy nhất là tên quốc gia (Malaysia/Indonesia).


• Cả hai bằng bê-tông cốt sắt cao 2 mét, rộng 1 mét, dày 15 phân.
• Nền là một bệ tam cấp bằng bê-tông cốt sắt vuông mỗi cạnh khoảng 2 mét.
• Hai mặt đài tưởng niệm là hai tấm đá hoa cương cao 1 mét, rộng 70 phân, dày 3 phân, một tấm màu đen, một tấm màu trắng.
• Tấm màu trắng là Bia Tri Ân:

In appreciation of the efforts of UNHCR, the Red Cross and Malaysian Red Crescent Society and other world relief organizations, the Malaysian Government and people as well as all countries of first asylum and resettlement. We also express our gratitude to the thousands of individuals who worked hard in helping the Vietnamese refugees.

OVERSEAS VIETNAMESE COMMUNITIES, 2005


(Tri ân những nỗ lực của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc, của Hội Hồng Thập Tự và Hội Hồng Nguyệt Mă Lai Á cùng các tổ chức cứu trợ quốc tế khác, Chính phủ và nhân dân Mă Lai Á cũng như các quốc gia tạm dung và các quốc gia định cư. Chúng tôi cũng tri ân hàng ngàn người đă làm việc tận lực để giúp đỡ người tỵ nạn Việt Nam .
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI, 2005)



• Tấm màu đen là Bia Tưởng Niệm:

In commemoration of the hundreds of thousands of Vietnamese people who perished on the way to Freedom (1975-1996). Though they died of hunger or thirst, of being raped, of exhaustion or of any other cause, we pray that they may now enjoy lasting peace. Their sacrifice will never be forgotten.

OVERSEAS VIETNAMESE COMMUNITIES, 2005


(Tưởng niệm hàng trăm ngàn người Việt đă bỏ ḿnh trên con đường đi t́m tự do (1975-1996). Dù họ chết v́ đói khát, v́ bị hăm hiếp, v́ kiệt sức hay v́ bất cứ lư do nào khác, chúng ta thảy đều cầu nguyện để họ được yên nghỉ dài lâu. Sự hy sinh của họ sẽ không bao giờ bị lăng quên.
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI, 2005)


*****


Nh́n tấm bia tưởng niệm ở Galang suy nghĩ về ḥa giải

Trần Trung Đạo

Dấu tích của con người trên địa cầu không chỉ là Kim Tự Tháp, Angkor Wat, Mona Lisa hay những bản giao hưởng bất tử mà c̣n là Auschwitz, Armenia, Rwanda và nhiều hành động diệt chủng tàn bạo và bất nhân khác. Thật vậy, bên cạnh những bậc thánh nhân mang lại an lạc và giải thoát cho con người, những nhà khoa học có khả năng sáng chế những cái hay cái đẹp để làm thăng hoa cho cuộc sống, cũng có những ác nhân như Hitler, Pol Pot, Stalin, Bin Ladin lại có thể nghĩ ra những cách giết người vô cùng dă man, tàn độc.

Nhắc đến Bin Ladin, tôi lại nhớ đến biến cố 11 tháng 9 năm 2001. Tôi làm việc trong ngành tài chánh và nơi tôi làm việc cũng có tên là World Trade Center, mặc dù không phải là World Trade Center New York. Đồng nghiệp của tôi, trong đó nhiều người tôi quen biết, làm trong ṭa nhà ngay bên kia đường của World Trade Center. Nơi tôi làm, giống như hầu hết các công ty tài chánh khác, dọc bốn bức tường và các cột chính thường treo nhiều máy truyền h́nh để nhân viên có thể trực tiếp theo dơi biến động của thị trường đang diễn ra nhiều nơi trên thế giới. Buổi sáng ngày 11 tháng 9 năm 2001, thay v́ nghe tin tức thị trường, tôi bàng hoàng nh́n cảnh khói lửa mịt mù đang trực tiếp chiếu trên hàng chục máy truyền h́nh. H́nh ảnh chiếc máy bay thứ hai cất cánh từ thành phố tôi đang sống, lao vào ṭa nhà phía nam của khu thương mại World Trade Center sẽ không bao giờ phai đi trong trí nhớ của tôi. Đứng nh́n cột khói bốc cao, tôi xúc động như đang đứng nh́n chính căn nhà ḿnh đang cháy, và tương tự nh́n cảnh những người nhảy xuống trong tuyệt vọng từ những tầng lầu cao, tôi cảm tưởng những người thân yêu của ḿnh lao vào cơi chết. Mỗi khi nh́n lại Ground Zero trơ trụi, trên đó một lần là World Trade Center New York sầm uất, tôi lại chạnh ḷng nghĩ đến những người dân vô tội đă chết. Tại sao những thành viên của tổ chức Al-Qaeda lại có thể làm công việc giết người tàn nhẫn như thế? Họ nhân danh ai và họ thật sự v́ ai?

Thời gian qua đi, cuộc sống đă dần dần trở lại b́nh thường. Những chuyến bay cất cánh từ phi trường quốc tế Logan bên kia cửa sổ của pḥng làm việc không c̣n làm tôi nghĩ ngợi xa xôi. Thế nhưng, tuần trước, khi nh́n vết tích của tấm bia tưởng niệm thuyền nhân chết trên đường vượt biển ở Galang bị nhà nước Việt Nam yêu cầu chính phủ Nam Dương đập bỏ, cơn xúc động khi nh́n cảnh Ground Zero, tưởng chừng như lắng xuống lại lần nữa nhói lên. Hai sự việc thoạt nh́n không dính líu ǵ nhau. Hai ṭa nhà ở New York không phải là bia tưởng niệm; tổn thất vật chất ở New York lên đến hàng trăm tỉ đô-la trong lúc tấm bia tưởng niệm đồng bào bạc phước ở Galang nhiều lắm là vài ngàn đô-la; số người chết ở hai ṭa nhà thương mại New York là 2986 người trong lúc bia tưởng niệm ở Galang chỉ là một tấm đá đơn sơ. Có liên hệ ǵ chăng giữa hai di tích? Có chứ. Điều giống nhau không phải ở chỗ người chết mà là người sống, không phải từ phía nạn nhân mà ở kẻ gây ra tội ác, không phải thiệt hại về vật chất mà là những tác hại tinh thần, không phải ở hành động mà là suy nghĩ. Và quan trọng nhất, cả hai sự tàn phá đều phát xuất từ những kẻ có cùng một tâm thức, mang cùng một năo trạng, đó là tính cực đoan, hận thù và sợ hăi c̣n ám ảnh và đè nặng trong tư duy họ.

Tôi nghĩ đến nỗi bất hạnh của nạn nhân bởi v́ tôi đă từng ở trại tỵ nạn và đă một lần phó thác cuộc đời ḿnh cho may rủi trên vùng biển đó. Những ngày ở Palawan, tôi thường ngồi nh́n mặt trời lặn, tự hỏi phải chăng phía sau vầng ráng đỏ cuối chân trời kia là quê hương tôi, là Hội An, là Đà Nẵng thân yêu. Những h́nh ảnh mẹ lạc cha, vợ xa chồng, anh mất em, đứa bé bị bỏ quên đứng khóc trên đường ra băi, chuyến hải hành vô định trên biển Đông trùng trùng gió băo, đói khát, lo âu, tuyệt vọng vẫn nhiều đêm trở về trong giấc ngủ tôi. Tôi vẫn nhớ phía cuối trại Palawan là một căn nhà nhỏ, lúc nào dường như cũng tối. Người đến trước bảo đó là chỗ ở của ba thuyền nhân c̣n may mắn sống sót từ chuyến ghe của gần một trăm người. Sau hai tháng trời chết máy trôi bềnh bồng trên biển, một trăm người khi ra đi đến nơi chỉ c̣n lại ba người. Ngoại trừ phái đoàn cao ủy tỵ nạn, ba người kia không tiếp xúc với ai, không tâm sự với ai, không chia xẻ với ai làm cách nào họ đă không chết đói, chết khát. Họ giữ cho riêng họ nỗi đau thầm kín, và tôi tin có thể sẽ không bao giờ ai biết.

Phía sau trại là căn nhà của những người phụ nữ bị hải tặc hiếp dâm. Những phụ nữ bất hạnh kia lẩn tránh trong nhà, ít khi ra ngoài để khỏi nghe những lời hỏi han, dù chỉ để an ủi cho số phận hẩm hiu của họ. Nhiều trong số những người đi cùng ghe với các chị đă gởi thây trên biển, bỏ xác trên các đảo san hô sau những lần bị hiếp dâm tập thể. Trên bờ cát Palawan, có một em bé chừng năm, sáu tuổi, mỗi chiều vẫn ngồi nh́n ra ngoài khơi như thói quen chờ mẹ đi chợ về, khác chăng, mẹ của em sẽ không bao giờ về nữa. Cha, mẹ, chị và em của em đă chết trong chuyến hải hành dài cả tháng trời. Không ai biết rơ em từ đâu ra đi. Nếu có người nào hỏi, em chỉ vỏn vẹn trả lời rằng em đến từ Việt Nam, và đó cũng là tất cả những ǵ em biết về gia đ́nh bạc phước và đất nước đầy bất hạnh của em.

Hoàn cảnh tương tự như thế cũng đă xảy ra trong các trại tỵ nạn khác trong vùng Đông Nam Á như Galang, Bidong, Leamsing, Sungei Besi, Bataan, White Head, Panat Nikhom và hàng chục trại tỵ nạn khác, nơi nhiều trăm ngàn người Việt Nam đă một lần tá túc để chờ ngày định cư. Phần đông đồng bào đến trại sau khi đă trải qua một cuộc hải hành nhuộm đầy máu và nước mắt. Họ cố nuốt đau thương đưa tay cầm chén gạo t́nh người. Những tiếng thank you, merci, danke, gracias vụng về, ngượng ngập từ cửa miệng của những người ở tuổi ba mươi, và ngay cả năm mươi, bảy mươi nhưng chỉ mới bắt đầu tập nói.

Trong những đợt sóng người vượt biển từ sau mùa băo lửa 1975, bao nhiêu người đă ở lại trong ḷng biển? Một trăm ngàn, hai trăm ngàn hay năm trăm ngàn như Liên Hiệp Quốc thống kê? Những con số mà chúng ta thường nghe, thường đọc, thật ra chỉ là những phỏng đoán để điền vào khoảng trống cần thiết cho một bản thống kê. Con số thật đă vĩnh viển nằm yên trong ḷng biển. Sáng nay, trên đất nước Việt Nam, có những bà mẹ già ba mươi năm sau vẫn c̣n nuôi hy vọng người phát thư buổi sáng sẽ trao cho mẹ lá thư đầu của đứa con ra đi từ nhiều năm trước. Đêm nay, có những người vợ nằm nghe tiếng lá rơi bên thềm mà ngỡ tiếng chân chồng ḿnh trở về bên căn nhà cũ. Lịch sử rồi sẽ sang trang nhưng cái chết đau thương của hàng triệu người Việt Nam sẽ c̣n ở lại rất lâu trong ḷng dân tộc như máu người Việt Nam sẽ không bao giờ phai đi trong màu nước Thái B́nh Dương.

Ngày trước ở miềm Nam, tuy khói lửa chiến tranh đang phủ một màu đen trên đất nước nhưng không một giáo tŕnh tiểu học nào dạy trẻ em để thù ghét nhau, chém giết nhau. Mỗi sáng thứ hai trên tấm bảng đen của lớp học bao giờ cũng có một câu châm ngôn đầu tuần thắm đượm t́nh dân tộc, ḷng kính nhớ tổ tiên, ơn cha mẹ sinh thành dưỡng dục. Câu cách ngôn đầu tiên một học sinh tiểu học miền Nam được dạy nếu không là "một giọt máu đào hơn ao nước lă" th́ cũng "nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng." Giống những người lính ngoài mặt trận đang ráng bảo vệ từng tấc đất, từng con sông, các thầy các cô trong ngành giáo dục cũng đă cố gắng giữ lại những đức tính nhân bản, dân tộc trong tâm hồn các thế hệ măng non miền Nam. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc có đạo, có truyền thống kính trọng anh linh những người đă chết. T́nh ruột thịt nghĩa đồng bào được hun đúc nhiều năm trong tâm thức đă thôi thúc những người c̣n sống sót dựng lên những tấm bia tưởng niệm đồng bào ở Galang, Bidong và những nơi có dấu chân của người Việt tỵ nạn.

Một mặt của tấm bia ở Galang viết:"Tưởng nhớ hàng trăm ngàn người Việt Nam đă thiệt mạng trên đường t́m tự do (1975-1996). Dù họ đă chết v́ đói, khát, bị hăm hiếp, bị kiệt sức hoặc v́ một nguyên nhân nào khác, chúng ta cầu xin rằng họ bây giờ được hưởng yên b́nh vĩnh cửu. Sự hy sinh của họ không bao giờ bị quên lăng. Các cộng đồng người Việt hải ngoại, 2005." Tại sao những người lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam, vốn thích nhân danh những điều tốt đẹp nhất trên đời, những lư tưởng cao thượng và vĩ đại nhất của nhân loại, lại có thể yêu cầu chính phủ Nam Dương, Mă Lai đập phá những tấm bia tưởng nhớ những người đă chết? Có ǵ trong những gịng chữ đó vi phạm đến an ninh quốc gia của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam? Có ǵ trong những gịng chữ đó xúc phạm đến các lănh tụ Cộng Sản đă chết hay c̣n sống? Không. Nếu có chăng, trong tấm bia đá đơn sơ kia có dấu vết của những bào thai bị chết ngộp khi c̣n trong bụng mẹ, có tiếng khóc của những trẻ thơ đang đói khát, có giọt máu của người phụ nữ Việt Nam đau đớn trong bàn tay hải tặc, có tiếng gào tuyệt vọng của bà mẹ giữa cơn băo lớn ngoài khơi.

Chưa bao giờ trong ba chục năm qua, cụm từ "ḥa giải dân tộc, xóa bỏ quá khứ" lại được nhắc đi nhắc lại nhiều như trong những ngày này. Các lănh đạo đảng và nhà nước chủ trương ḥa giải. Nhiều trí thức, học giả hô hào ḥa giải. Nhiều nhà văn, nhà thơ cổ vơ cho tinh thần ḥa giải. Nhiều vị lănh đạo tôn giáo kêu gọi lấy t́nh thương xóa bỏ hận thù.

Thật ra, bản thân của cụm từ ḥa giải không có ǵ sai trái, và tương tự, đem t́nh thương xóa bỏ hận thù là một tư tưởng vô cùng cao quư. Từ kinh nghiệm sống đầy thăng trầm và trắc trở của ḿnh, tôi tin rằng t́nh thương là cứu cánh của mọi nỗi khổ đau, và tôi cũng tin rằng nỗi đau trong trái tim dân tộc hơn nửa thế kỷ qua, phải được hóa giải, không phải bằng "ai thắng ai" nhưng bằng tinh thần cảm thông, t́nh thương, bao dung và hướng thiện. Vâng, nhưng trước khi vượt qua quá khứ, mỗi người Việt Nam, từ cấp lănh đạo đảng, nhà nước cho đến một người dân thường đang ở trong hay ngoài nước, phải can đảm nh́n vào sự thật, và những ai có trách nhiệm cho những tang thương đổ vỡ của đất nước phải biết thừa nhận những sai lầm và thực hiện các biện pháp căn bản để thay đổi đất nước. Con đường ḥa giải là đại lộ hai chiều và là chiếc cầu nhiều nhịp. Không ai có thể đứng bên này sông ra lệnh người khác bơi qua để ḥa giải với ḿnh. Tôi tin rằng khi nh́n vào sự khổ đau phải nh́n vào nguyên nhân của nó hơn là chỉ nh́n vào sự lở lói bên ngoài. Những lở lói hôm nay của đất nước bắt nguồn từ ba mươi năm đầy lầm lỗi của giới lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam.

Nếu thực tâm ḥa giải, giới lănh đạo đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam lẽ ra phải là những người dựng lên tấm bia tưởng niệm đó; lẽ ra họ là người phải lo chăm nom hương khói những phần mộ, hồi hương hài cốt những người đồng bào không may mắn bỏ thây trên xứ lạ quê người. Quá khứ tuy khó có thể quên ngay nhưng tôi tin dù nói ǵ đi nữa trong ḷng con người Việt Nam cũng c̣n nhiều bao dung, tha thứ. Người dân Việt Nam dù bị lừa gạt năm lần bảy lượt nhưng trong trái tim của họ màu độ lượng vẫn đậm hơn màu thù hận. Chịu đựng trong cơn mưa dài nửa thế kỷ, dân tộc Việt Nam đang quá cần một ngày nắng đẹp. Ḥa Thượng Thích Huyền Quang, một trong những nhà lănh đạo tôn giáo bị tù đày, hành hạ nhiều nhất sau 1975, nhưng trong buổi tiếp xúc với ông Phan Văn Khải tại Hà Nội ngày 2 tháng 4 năm 2003, cũng đă nhấn mạnh đến tinh thần ḥa giải và sẵn sàng gác qua quá khứ đầy khắc nghiệt mà bản thân ngài và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất gánh chịu suốt gần ba mươi năm để cùng góp tay nhau xây dựng đất nước nếu đảng và nhà nước thành thật hối cải những sai lầm. Tiếc thay bao nhiêu cơ hội đă đến và đi trước thái độ thờ ơ của đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam.

Đối với những người lănh đạo Cộng Sản, phương pháp truyền thống để gọi là "xóa bỏ quá khứ," không chỉ ở Việt Nam mà nhiều nơi trên thế giới trước đây, đơn giản là đập bỏ, phá hủy. Những tội ác như Goulag và thanh trừng ở Liên-xô, Cách Mạng Văn Hóa và Công Xă Nhân Dân ở Trung Quốc, chính sách Năm Số Không (Year Zero) của Pol Pot ở Campuchia, tư tưởng Juche của Kim Nhật Thành ở Bắc Hàn, Cải Cách Ruộng Đất ở Việt Nam v.v.. tuy khác nhau về h́nh thức, mức độ nhưng đều bắt nguồn sâu xa từ lư thuyết Cộng Sản, đúng như Mác khẳng định trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản: "Những người vô sản chẳng có ǵ là của ḿnh để bảo vệ cả, họ phải phá hủy hết thảy những cái ǵ, từ trước đến nay, vẫn bảo đảm và bảo vệ chế độ tư hữu."

Tôi biết điều đó và nhiều độc giả biết điều đó nhưng đồng bào chúng ta với bản chất nhân hậu, thường có thói quen nghĩ rằng, dù sao những người lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam cũng sinh ra từ một đất nước có truyền thống văn hóa bốn ngàn năm. Dân tộc Việt Nam là một trong số rất ít quốc gia, ở đó người dân đă gọi nhau bằng hai tiếng đồng bào thiết tha tŕu mến. Tiếc thay, những ǵ vừa xảy ra ở Galang đă giết đi chút hy vọng cuối cùng ngay cả trong những người ôn ḥa và kiên nhẫn nhất. Việc xúc phạm đến anh linh những đồng bào đă qua đời trong hoàn cảnh vô cùng thương tâm trên biển, không những xát muối vào vết thương vẫn c̣n đang mưng mủ mà c̣n đào sâu thêm sự rẽ chia, phân hóa hôm nay và nhiều thế hệ Việt Nam mai sau.

Hành động đập bia để phi tang c̣n là lời tự thú của giới lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam đối với đồng bào Việt Nam nói chung và miền Nam nói riêng. Nói rơ hơn, họ công khai thú nhận rằng nếu không có Kinh Tế Mới, không có những trại tập trung, không có kiểm kê tài sản, không có đổi tiền năm lần bảy lượt, không có lư lịch ba đời và hàng chục chính sách bất nhân hà khắc hơn cả thời thực dân th́ em Hoàng Thị Thu Cúc đă không treo cổ ở Thái Lan, đồng bào tỵ nạn đă không tự thiêu, tự sát tập thể ở Sungei Besi, Galang, Bidong mười năm trước, không có thảm cảnh cha bị cọp tha trong rừng già và mẹ xác trôi bồng bềnh trên biển. Các chính sách trả thù tàn nhẫn, tiêu diệt mọi mầm mống chống đối đă đẩy hàng triệu người dân Việt không c̣n chọn lựa nào khác hơn là ra biển để t́m đường sống trong con đường chết.

Trái với thái độ rụt rè đến mức chỉ dăm câu chào hỏi xă giao tổng thống Bush mà phải cầm giấy đọc như trường hợp ông Phan Văn Khải trong chuyến Mỹ du vừa rồi và sự hạ ḿnh thần phục thiên triều Trung Quốc qua việc ông Lê Khải Phiêu kư hiệp ước biên giới lén lút năm 1999, đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam lại không có một hành động thành thật và cụ thể nào để chứng tỏ tinh thần ḥa giải với những người cùng máu mủ với ḿnh. Tại sao? Họ lấy ḷng các nước lớn v́ họ biết rằng các h́nh thức lật đổ chính quyền, các âm mưu đảo chánh, ám sát vốn quen thuộc trong thời kỳ chiến tranh lạnh đă trở thành lỗi thời trong thời đại kinh tế toàn cầu ngày nay. Mối quan tâm hàng đầu của chính quyền Mỹ không phải ai là người lănh đạo Việt Nam hay đảng nào lănh đạo Việt Nam nhưng ai đáp ứng nhiều nhất, phục vụ tốt nhất cho chính sách đối ngọai, đem lại nhiều mối lợi và tạo sự ổn định cho thị trường kinh tế thương mại của họ. Chính quyền Mỹ không quan tâm tài sản của ông Lê Khả Khiêu, ông Lê Đức Anh trị giá bao nhiêu, ông Đỗ Mười sở hữu bao nhiêu biệt thự, ông Phan Văn Khải có bao nhiêu triệu đô-la, và họ cũng không cần nghe, cần biết, cần thấy tuyệt đại đa số người dân Việt Nam đang sống những tháng ngày cơ cực ra sao trên vỉa hè góc phố.

Lịch sử bang giao quốc tế cho thấy rằng những khái niệm hận thù, thương ghét chỉ tồn tại trong con người chứ không bao giờ là những phạm trù quốc gia. Quốc gia chỉ có quyền lợi chứ không có bạn hay thù. Cuộc chiến tranh lạnh giữa tư bản và cộng sản đă tàn và các liên minh quân sự đang chuyển sang liên minh kinh tế. Do đó, những ai chỉ nghe câu kết luận của Tổng Thống Bush trong diễn văn nhậm chức:"Tất cả những ai đang sống dưới chế độ độc tài bạo ngược và trong sự tuyệt vọng có thể biết là, Hoa Kỳ sẽ không làm ngơ trước t́nh trạng bị áp bức của các bạn, hoặc tha thứ cho những kẻ áp bức. Khi mà các bạn đứng lên v́ tự do của ḿnh, chúng tôi sẽ đứng về phía các bạn" mà vội tin rằng vị tổng thống thứ 43 của Mỹ sẽ công khai và tích cực ủng hộ các phong trào dân chủ Việt Nam, có thể chỉ là một giấc mơ quá sớm. Với tổng sản lượng nội địa (GDP) vỏn vẹn 45 tỉ đô-la, không bằng hai phần ba GDP của thành phố Thượng Hải, Việt Nam c̣n quá xa, quá nhỏ để trở thành một hấp lực cho đầu tư quốc tế đừng nói chi đến việc cạnh tranh với thị trường Trung Quốc.

Dân chủ là lư tưởng cao đẹp, là nếp sống văn minh nhưng đồng thời cũng là món hàng vô cùng đắt giá. Bằng chứng, Anh, Mỹ, Đức, Pháp, Nga giành nhau để đem lại dân chủ cho Iran, Iraq trong lúc ba phần tư các quốc gia châu Phi hàng trăm năm nay vẫn c̣n chịu đựng dưới ách độc tài nghèo đói. Tại sao họ không giúp lật đổ các chế độ độc tài tại Congo, Gabon, Chad? Đơn giản v́ các quốc gia đó quá nghèo, không có tài nguyên ǵ quư giá để đổi lấy món hàng dân chủ. Tháng 6 năm 1989, để bày tỏ thái độ ủng hộ phong trào dân chủ tại Trung Quốc và phản đối việc nhà cầm quyền đàn áp sinh viên một cách đẫm máu trong biến cố Thiên An Môn, các quốc gia Mỹ, Nhật, Pháp, Đức đồng thanh lên án, các công ty lớn đe dọa ngưng đầu tư, hủy bỏ hợp đồng, nhưng không bao lâu, đâu cũng vào đó. Một mặt, các tổng thống Clinton, rồi Bush tiếp tục chỉ trích t́nh trạng nhân quyền tại Trung Quốc, trong khi một mặt khác, mười hai năm qua các công ty Mỹ đă đầu tư 450 tỉ đô-la vào Trung Quốc. Thị trường Trung Quốc với lao động rẻ mạt và sức mua lớn vẫn là miếng mỡ béo cho các con mèo tư bản. Vận dụng mọi điều kiện chính trị thế giới vào công cuộc phục hưng dân tộc là một điều cần thiết, tuy nhiên, trách nhiệm chính vẫn nằm trên vai của các thế hệ Việt Nam yêu nước chứ không trông chờ vào ai khác.

Một lư do khác khiến giới lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam không thực tâm ḥa giải với nhân dân Việt Nam v́ họ rất sợ sức mạnh tổng hợp của dân tộc Việt Nam. Trung Quốc và Mỹ, v́ quyền lợi kinh tế, có thể không quan tâm đến chuyện thay đổi lănh đạo tại Việt Nam nhưng nhân dân Việt Nam, nếu có cơ hội chắc chắn sẽ làm ngay. Các lănh đạo đảng biết rằng ngày nào dân tộc Việt Nam có cơ hội để đoàn kết nhau thành một khối th́ đó cũng là ngày đánh dấu sự cáo chung của chế độ độc tài toàn trị tại Việt Nam. Bao nhiêu năm qua, cơ chế độc tài tồn tại nhờ vào sự hoài nghi Nam Bắc, sự phân hóa xă hội, sự chia rẽ trong cộng đồng dân tộc và họ luôn luôn t́m mọi cách để duy tŕ sự phân hóa, chia rẽ đó. Hành động yêu cầu đập bỏ những tấm bia tưởng niệm ở Galang là một phản ứng tuyệt vọng trước ánh sáng của sự thật. Sau ba mươi năm, đồng bào Việt Nam đă hiểu ra ai là nạn nhân và ai là những kẻ sống bám vào máu, mồ hôi và nước mắt của bao nhiêu thế hệ Việt Nam đă và đang đổ xuống.

Câu chuyện những sĩ quan và viên chức miền Nam bị tù ra miền Bắc trước đây là một bằng chứng. Khi đi ra họ đă bị dân chúng hai bên đường chửi bới, mắng nhiếc, thậm chí c̣n có kẻ ném đất, ném bùn vào họ, nhưng mười năm sau trên chuyến tàu vào Nam, chính những người từng tin rằng lính miền Nam thích ăn thịt người, đă nhét vội vào bàn tay tù xanh xao những điếu thuốc lá, những củ khoai ḿ. Món quà nhỏ nhoi không đáng giá bao nhiêu nhưng mang theo hơi ấm của t́nh dân tộc. Đồng bào miền Bắc cảm thông, thương xót người tù miền Nam không phải chỉ v́ t́nh đồng bào ruột thịt mà thôi nhưng quan trọng hơn v́ họ đă thấy được sự thật. Thấy được sự thật, ḥa giải sẽ tự nhiên đến mà không cần ai phải hô hào kêu gọi, và có thể lúc đó chuyện ḥa giải sẽ không c̣n cần thiết. Tôi tin một ngày khi chế độc độc tài tàn lụi, những người lính cũ Nam Bắc gặp nhau, sẽ không ai c̣n hứng thú nói về những ngày ở Khe Sanh, An Lộc, B́nh Long hay trong các trại tù Hàm Tân, Thanh Phong, Thanh Hóa và cũng không thích nghe những lời xin lỗi nhau đă trở thành thừa thăi, nhưng sẽ nói nhiều về các con, các cháu của họ. Niềm hănh diện của họ không phải là những tấm huy chương nhưng là công tŕnh, dự án mà con cháu đang theo đuổi cho đất nước ḿnh. Ngày đó, nhiều lắm, những ông già c̣n sống sót sẽ cùng uống với nhau một chén rượu nếp than, và như thơ Tô Thùy Yên, để gọi là "giải oan cho cuộc biển dâu này."

Phân tích như thế để cùng thấy rằng, khi nh́n lại chặng đường dài đầy bi tráng của dân tộc, tất cả chúng ta, dù Nam hay Bắc, cầm súng hay không cầm súng, dù trực tiếp hay gián tiếp tham dự cuộc chiến, vượt biên ra đi hay ở lại chịu đựng, nói cho cùng, đều là nạn nhân của phong kiến, thực dân và độc tài lạc hậu. Nỗi đau của ngư dân Thanh Hóa bị hải quân Trung Quốc giết mới đây hay thảm cảnh người vượt biển chết ch́m trên biển Đông ba mươi năm trước đều là nỗi đau chung của dân tộc. Trách nhiệm đưa đất nước vượt qua hố thẳm độc tài lạc hậu để vươn lên cùng thời đại là trách nhiệm của mọi người Việt quan tâm đến số phận dân tộc ḿnh. Một gịng sông không ra biển không c̣n là gịng sông nữa và dù rộng lớn bao nhiêu cũng chỉ là ao tù nước đọng. Dân tộc Việt Nam như một ḍng sông lớn, phải vận hành theo luật tuần hoàn, tụ thành mây để làm nên những cơn mưa lớn và bay ra khơi để sớm trở về nguồn. Chúng ta đă từng chịu đựng như một dân tộc và tôi tin chúng ta sẽ vượt qua như một dân tộc.

Trong ư nghĩa đó, tấm bia tưởng niệm ở đảo Galang không chỉ để tưởng nhớ đồng bào đă hy sinh trên đường t́m tự do, mà quan trọng hơn, đó là một phần của lịch sử Việt Nam. Một trăm năm sau, hai trăm năm sau, các thế hệ Việt Nam sẽ t́m đến Bidong, Galang, Palawan, Sungei Besi, White Head, Panat Nikhom v.v... để ḍ lại dấu chân của những người đi trước và lắng nghe tiếng biển th́ thầm về một chặng đường bi tráng đă qua. Đập đổ tấm bia là một trọng tội với lịch sử, và giống như số phận của tập đoàn Taliban khi bắn sụp các tượng Phật ngàn năm ở Afghanistan, không có đất sống cho những kẻ từ chối, khinh bỉ và hủy diệt các giá trị văn hóa thiêng liêng của dân tộc ḿnh.

Trần Trung Đạo
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
Reply

Tags
ḥa giải , ḥa hợp , thuyền nhân

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 06:27 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2018, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu