Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 4. XĂ HỘI - ĐỜI SỐNG - KHOA HỌC KỸ THUẬT > Góc Kinh Nghiệm Sống & Gỡ Rối > KNS & Danh Ngôn Ca Dao
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

KNS & Danh Ngôn Ca Dao Chia xẻ KNS và sưu tầm danh ngôn ca dao

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 10-23-2013, 11:27 PM
Ô QUY's Avatar
Ô QUY Ô QUY is offline
Rùa Đen
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,467
Thanks: 3
Thanked 6 Times in 6 Posts
Default Cụ Bắc

T́m về Cội nguồn: Người Hà Nội, người giả dối hay người Việt?
Nguyễn Khoa Thái Anh


LTG.

Giời ạ!

Các bạn Hà Lội cứ việc nhận ḿnh là người Hà Nội cho oai – tôi đây chẳng biết nói năng ‘nàm thao’ cho phải đạo! Mẹ tôi là người Hà Nội chính gốc con nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư trước khi các bác đỉnh cao trí tuệ san bằng giai cấp thủ đô để mọi người ở khắp nơi đổ về nhập cư và chiếm cứ gia cư và tài sản của đám tư bản và trí thức mại sản này. Ngay cả Bà Ba Bủng theo lệnh trên vào độ Cách mạng mùa Thu năm ấy cũng phải sơ tán chạy mất dép theo những người như mẹ tôi vào Nam.

Để bây giờ các bạn gốc gác Hà-Nam-Ninh hoặc bất cứ nơi quê hương hang hốc nào đó cũng tự hào ḿnh là người Hà Nội thủ đô ‘đầu lăo của đất lước’! Oải thật!

Bên trên là comment của người viết khi t́nh cờ vào trang Facebook của một người bạn Hà Nội có post bài "Tôi Không Tuyển Người Hà Nội" từ Vietnamnet (Bài này không c̣n t́m thấy trên VNN, nhưng vẫn c̣n đọc được trên TTXVA), đại ư:

"Hơn chục năm lăn lộn trên thương trường, tôi gần như không tuyển người Hà Nội vào công ty, những vị trí nhân sự chủ chốt đều do người ngoại tỉnh nắm giữ.

Cách đây chỉ một tuần, do quá bực ḿnh, tôi chỉ thẳng mặt một cậu nhân viên rồi nói:

‘Mày đi thẳng ra khỏi công ty đi, những thằng như mày, chỉ dựa dẫm gia đ́nh, sinh ra sướng sẵn rồi, nên không bao giờ làm được việc nếu không chịu khó rèn luyện đâu. Mày đừng bao giờ coi khinh người nhà quê, người ngoại tỉnh, mày nh́n xem, năng lực, những cái mày làm được, liệu có bằng người ta không?’

Cậu này, người Hà Nội gốc, vốn do một ông sếp gửi gắm, là cháu ông ta. Do cần phải quan hệ, tôi buộc phải nhận vào, nhưng làm việc th́ không ra ǵ mà c̣n hay chém gió, hay coi thường người khác. Hơn chục năm lăn lộn trên thương trường, tôi gần như không tuyển người Hà Nội vào công ty, những vị trí nhân sự chủ chốt đều do người ngoại tỉnh nắm giữ."

Tôi đọc và để ư thấy những lời góp ư/comments hầu hết đều có ư chê bai, dè bỉu tác giả, một người ngoại tỉnh vào Hà Nội ăn học thành tài, làm chủ một công ty lớn, trở nên giàu có, nhưng chính ông vẫn không chấp nhận được tính trịch thượng, biếng nhác, và ỷ lại của người Hà Nội (đời nay). Không biết bao nhiêu kẻ khinh khi, miệt thị tác giả ‘nhà quê’ này là người Hà Nội đời nay, nhưng rơ ràng những phê phán góp ư của họ mang nhiều tính tự tôn, tự đại mà theo tâm lư học hàm ư che đấu tính tự ti mặc cảm của ḿnh. Ngẫm lại bỗng thấy buồn cười cho chính những người thủ đô, tự hào và tự gán cho ḿnh gốc gác Hà Nội. Không hiểu đến thời đại nào th́ hai câu thơ sau đây c̣n có thể được ví von về người Hà Nội một cách không gượng ép?

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An.

Theo thiển ư, hai câu này khó có thể áp dụng theo đúng ư của nó để mô tả nét trang nhă của người Hà Nội đời nay, kể từ sau cách mạng tháng Tám khi Đảng Cộng sản ra đời và chiến tranh giai cấp đă tước mất đi nhiều vẻ thanh lịch của Hà Nội. Chớ vội nói đến điển tích của thời kỳ vàng son và phong kiến của nhà Hán với cổ thành Trường An của họ. Khoan hẵng nói đến những ǵ gần hơn của Việt-Nam: một bài thơ do Nguyễn Công Trứ chắp bút, một Hoa Lư huy hoàng, cố đô đầu tiên của Việt tộc được Lư Thái Tổ đổi tên là Tràng An, cũng như Đại La trở thành kinh đô Thăng Long. Hai câu thơ trở nên ca dao trên chính là lời ngợi ca – trên b́nh diện tao nhă – một Hà Nội của Việt Nam một thời b́nh an nào đó, mà có lẽ những người như tôi, như những người trẻ khác thích o ép nó thành một Hà Nội thời thượng của riêng ḿnh.

Và đó chính là nỗi chán chường và bực dọc của tôi (xem Lời Tác giả/chapeau bên trên).

Thật thế, về Việt Nam nhiều lần tôi cảm nhận và học hỏi được nhiều điều. Không ít những chuyện muốn thu thập là những lần lân la ra đất Bắc. Để t́m về cội. Để t́m về thực. Để t́m về hư. Để t́m về cái c̣n cái mất. Khuất tất và khắc khoải. Ngay lần đầu tôi đă nôn náu thấp thỏm t́m về vẻ đẹp, vẻ nên thơ trang nhă của Hà Nội, bao năm nhận thức qua thi ca và văn chương quốc ngữ. Những chuyện kể của họ hàng người lớn, kể cả những huyền thoại và nhiều giai đoạn lịch sử c̣n chưa quên trong tâm khảm.

Đầu thập niên ’90 khi nhiều người trong Nam vẫn chưa dám ‘bén mảng’ ra Hà Nội, bất chấp lời khuyên của bác tôi (di cư ’54) ở Sàig̣n: "Này cháu ngoài đấy người ta trí trá lắm không như trong Nam đâu nhé…" Tôi, một người chân ướt chân ráo từ xứ cờ Hoa trở về, vẫn cứ đơn thân độc mă lặn lội ra Hà Nội – nhất là một người sinh trưởng trong Nam trưởng thành ở Mỹ như tôi chưa bao giờ đặt chân, chưa bao giờ biết đến quê hương miền Bắc hoặc được tiếp thu trong hiện thực h́nh ảnh của một thời thơ mộng – v́ khi sinh ra đất nước chia đôi và chiến tranh dày xéo. Tôi không thiếu lư do và những ư nguyện tốt lành khi về thăm quê mẹ mong t́m lại nét ‘hoa nhài’ năm xưa thay v́ chỉ là những hoài cảm.

Để rồi với thời gian, bộ mặt thật của Hà Thành ngày càng nhếch nhác hơn khi các ông trong Bộ Chính trị và bí thư thành ủy càng cố sức chạy đua cho kịp với Sàig̣n, càng chạy đua càng ‘lệch lạc’, càng sái buổi chợ. Bằng cách đ̣i hỏi tiền đầu tư của nước ngoài – trước khi họ muốn đầu tư trong Sàig̣n – phải đổ vào ‘mở mang’ (một cách vô lối thiếu có quy hoạch của thành phố!). Hà Nội đă bước chệch hướng văn hóa c̣n sót lại của nó. Lư do các nước ngoại quốc thích đầu tư trong Nam thật dễ hiểu: sau bao năm tiếp xúc và làm ăn với nước ngoài, dân Sàig̣n đă trở nên sành sỏi và thiện nghệ, hiểu biết và tháo vát hơn người anh em miền Bắc. Không kể bản chất cởi mở, thân thiện, thật thà, thông thạo đường lối, biết giao du, hơn dân Hà Nội, cho nên các công ty Tây phương vẫn thích làm ăn với Sài g̣n. Thời 90 cho đến sau 2000, đố ai t́m được một người thợ biết may một bộ complet cho tử tế ở Hà Nội (Bắc), chưa nói đến máy ảnh, máy vi tính. Ngay cả xe ôtô, xe Honda, thợ thuyền Hà Nội thường lâm bệnh ‘chữa lợn lành thành lợn què’.

Tuy thế, ‘không ít’ người Hà Nội thích phô trương tánh cao ngạo, đầy tự ái, sĩ diện (bộ mặt thay v́ ‘danh dự’) hăo của ḿnh, một phần có lẽ để khỏa lấp khiếm khuyết của họ. Trong "Bên Thắng Cuộc" Quyển I, Huy Đức đă thuật lại vấn đề ‘nhạy cảm’ như sau:

"Là một người Quảng Trị hoạt động ở Nam Bộ hàng chục năm, ông Lê Duẩn hiểu và rất nhạy cảm trước các vấn đề Nam-Bắc. Trước năm 1975, nhiều cán bộ miền Nam ra thăm miền Bắc đă hết sức ngỡ ngàng khi nh́n thấy cảnh nghèo nàn của "hậu phương lớn." Một lần, Ban Thống nhất thấy tâm trạng của các đại biểu miền Nam không vui, lănh đạo ban nói với ông Đậu Ngọc Xuân, thư kư của "anh Ba" Lê Duẩn: "Các đồng chí ấy nói không tốt về miền Bắc, anh về nói anh Ba nên gặp họ."

Theo ông Đậu Ngọc Xuân: "Tôi về nói: ‘Có đoàn ra thăm’. Anh Ba gật đầu: ‘Tốt’. Tôi thưa: ‘Kết quả ngược lại, các đồng chí bên Ban Thống nhất nhờ anh gặp làm công tác tư tưởng trước khi họ về’. Anh Ba cho mời họ tới, đoàn gồm hai phụ nữ và ba nam. Anh Ba hỏi: ‘Các đồng chí ra thăm miền Bắc thấy ǵ?’ Họ thật ḷng nói, đi thăm chợ Đồng Xuân mà không thấy hàng hóa ǵ cả, miền Bắc nghèo quá. Anh Ba nói: ‘Các đồng chí không hiểu. Cái giàu có, cái vĩ đại của Miền Bắc là ở chỗ gia đ́nh nào cũng có bàn thờ, con họ vào Nam là đi vào chỗ chết, thế mà họ vẫn đi, trong khi ở lại th́ được đi Liên Xô, Trung Quốc’. Rồi anh Ba hỏi: ‘Ở trong R, các đồng chí có được dạy, ta đánh được Mỹ là nhờ truyền thống 4000 năm của Việt Nam không? Các đồng chí người ở đâu? Việt Nam! Nếu nhận người Việt Nam, không năm đời, th́ mười đời cũng là gốc Bắc. Ra đây là t́m về ṇi giống, cội nguồn’. Khi đoàn ra khỏi pḥng, ông Lê Duẩn bảo tôi: ‘Chú xuống Viện Lịch sử, t́m một nhà sử học dẫn họ đi đến tận nơi thăm đền thờ Hai Bà Trưng, Bà Triệu’. Khi họ đi về, anh Ba hỏi: ‘Đă hiểu cội nguồn dân tộc chưa?’ Họ nói: ‘Hiểu’. Anh Ba gật đầu: ‘Bây giờ về được rồi’."

Tháng Giêng năm 1976, theo đề nghị của ông Lê Duẩn, ông Đậu Ngọc Xuân và ông Trần Phương, theo đường bộ, đi xe vào thẳng Sài G̣n. Ông Xuân kể, trước khi đi, Lê Đức Thọ dặn: "Vào Nam muốn làm việc được, người ta kêu uống rượu, phải uống". Tới Sài G̣n đă là cuối tháng Chạp, ông Lê Duẩn bảo: "Năm nay ta ăn Tết ở đây, chú nào muốn về th́ về trước." Ông Đậu Ngọc Xuân đă ở lại.

Sáng mùng Một Tết Bính Th́n, bà Nguyễn Thị Thập bên Hội Phụ nữ mời tiệc, ông Lê Duẩn tới, mâm cỗ đă "bày la liệt" nhưng ông không ngồi vào bàn. Khi các nữ lănh đạo hội mời, ông nói: "Ăn Tết làm ǵ, con cái miền Bắc chết ở Trường Sơn chưa ai nói tới đă nói là dân miền Bắc vào đây vơ vét hàng hóa." Theo ông Đậu Ngọc Xuân th́ trước đó khi nghe bên công an báo cáo "miền Bắc vào đây vơ vét từ cái quạt máy, xe đạp," ông Lê Duẩn tức lắm nhưng ngay khi đó ông không nói ǵ.

Bà Bảy Huệ, phu nhân của ông Nguyễn Văn Linh, đỡ lời: "Thưa anh Ba, đấy chỉ là số ít. Chúng em không bao giờ nói thế". Ông Lê Duẩn tiếp: "Các chị không nói nhưng nghe ai nói phải vả vào mặt họ chứ. Có những việc ở trong này tôi đă phải giấu đồng bào miền Bắc, ví dụ như chuyện các chị để cho bộ đội chết đói ở Trường Sơn. Xương máu con người ta, người ta không tiếc, giờ mua cái quạt th́ các chị kêu ca". Theo ông Đậu Ngọc Xuân, nghe ông Lê Duẩn nói đến đó, "các chị Nam Bộ khóc như mưa." (pp. 252-253)

Đấy là thời Lê Duẩn, nhưng hồi tháng Bảy năm nay (2013), nhân buổi họp giữa chủ tịch Trương Tấn Sang với tổng thống Obama tại Nhà Trắng, Nguyễn Hùng một nhà báo của BBC Việt ngữ, một bộ phận của thông tấn Anh quốc mà ai cũng biết 100% nhân viên được tuyển chọn là người Bắc – không biết bao nhiêu là người Hà Nội – đă phân tích và phê b́nh chuyện dịch thuật của 2 thông ngôn viên cho hai vị quốc trưởng trong bài: "Rớt mất đối tác toàn diện v́ dịch thuật" một bài đầy cảm tính, thiếu trung thực.
V́ thiên kiến sẵn có, anh Nguyễn Hùng đă tự ư chọn người thông ngôn của ông Sang và khen lấy khen để, cho rằng anh này "nói tiếng Việt giọng Bắc" trong khi đó trong suốt hơn khoảng 10 phút dịch thuật, không ai nghe anh (thông ngôn) ta nói một ngôn ngữ nào ngoài Anh ngữ. Và trong thực tế, khi t́m ra ngọn ngành th́ người dịch cho chủ tịch Trương Tấn Sang chính là Phạm Xuân Hoàng Ân, con trai của ông Phạm Xuân Ẩn, gián điệp khét tiếng của Việt Cộng (The Perfect Spy) một người miền Nam. Điều này cho thấy tính kỳ thị vùng miền của anh Nguyễn Hùng rất nặng. Quư vị đọc giả sẽ không đọc được câu hàm ư chê bai "nói tiếng Việt giọng Bắc" này v́ đă có người khiếu nại lên BBC nên cụm từ chia rẽ phân biệt vùng miền nay đă bị loại bỏ.

Mục đích bài viết này muốn nói lên một năo trạng, một tật thói cần phải loại bỏ cùng với những giả dối, lấp liếm mà chế độ Cộng sản đă thâm nhập vào phong hóa Việt Nam trong suốt 3/4 thế kỷ qua, cầu mong rằng trong giai đoạn này người Việt cần phải hiệp thông với nhau nhằm bài trừ chuyện đặc quyền, đặc lợi của đảng Cộng Sản hay bất kỳ một phe phái nào, hăy đối xử với nhau trong tinh thần b́nh đẳng và tử tế với ưu điểm và đặc tính thuần Việt. C̣n chuyện:

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An

th́ c̣n tùy vào cách xừ thế và phong thái cũng như văn hóa của từng con người, không tùy thuộc vào vùng miền. Do vậy ai cũng có thể là con người thanh lịch xứ Tràng An!

© Nguyễn Khoa Thái Anh
NGUỒN

__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=55&dateline=1188836377
Reply With Quote
  #2  
Old 02-15-2014, 11:12 AM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Bắc Kỳ 9 nút là ǵ ?

Những người Bắc di cư được gọi là "Bắc Kỳ 9 nút", số 9 là do 2 con số 4 và 5 cộng lại, nên số 9 được dùng để nói tắt, thay cho số "54".

Nếu phải nói rơ thêm, Bắc Kỳ 9 nút là ǵ, th́ xin thưa, đó là những người Bắc chưa bị nhiễm độc Cộng sản, với tổng số khoảng gần một triệu người, di cư vào Nam trong thời gian 300 ngày theo quy định của hiệp định Giơ-ne-vơ 1954.

Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954 là bản hiệp định theo đó Việt Nam bị Hồ Chí Minh đồng lơa với cộng sản Tàu, với thực dân Pháp, chia cắt Việt Nam làm 2 miền, tại vĩ tuyến 17.

Miền Bắc được Tàu cộng trao cho Hồ chí Minh Cộng Sản Việt Nam, thay thế quân thực dân Pháp cai trị miền Bắc Việt Nam.

Tại miền Bắc, trong phạm vi từ Ai Nam Quan đến vĩ tuyến 17, dựa vào súng đạn Tàu cộng, dựa vào sự chống lưng của Tàu cộng, của "đoàn cố vấn Trung quốc vĩ đại" tại Hà nôi năm 1954, Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam khủng bố người dân miền Bắc, đàn áp trí thức, bắt giam trí thức, bỏ đói trí thức mở miệng (trái với lời tuyên truyền bịp bợm, nói một đằng, làm một nẻo của Hồ Chí Minh, rằng th́ là mà, "dân chủ là để cho dân được mở miệng"), dựng nên chế độ độc tài cộng sản VNDCCH vô sản chuyên chính.

Tại miền Nam vĩ tuyến 17, "Quốc gia Việt Nam", vốn có lănh thổ thông nhất từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, đă bị bọn Cộng sản Hồ Chí Minh nô lệ Tàu cộng dựa vào Tàu cộng, cướp mất phần đất phía Bắc từ Ải Nam Quan đến vĩ tuyến 17, nên "Quốc gia Việt Nam" trên thực tế chỉ c̣n thẩm quyền tài phán trên phạm vi lănh thổ từ vĩ tuyến 17 trở xuống Cà Mau.

Tại miền Nam, "Quốc gia Việt Nam" sau đó thay đổi chế độ chính trị, từ quân chủ không tuyệt đối, có thủ tướng cầm quyền, sang chế độ "Tổng Thống" đổi tên nước thành "Việt Nam Cộng Ḥa".

Việt Nam Cộng Ḥa tiếp tục con đường "kinh tế thị trường", con đường của tự nhiên, con đường của con người tự phát triển dần nên, con đường của thịnh vương trù phú mà miền Bắc khi c̣n trong phạm vi nước Việt Nam không cộng sản cũng đă từng đi, trước khi bị áp đặt dưới ách cai trị cộng sản Việt Nam và Hồ Chí Minh chuyên chính vô sản từ 1954 theo con đường kinh tế Nga cộng & Tàu cộng xă hội chủ nghĩa nghèo đói ô nhục.

Về chính trị, Việt Nam Cộng Ḥa cũng tiếp tục con đường mà cả nước đă đi theo từ trước 1954 . Là con đường của lư tưởng của cuộc kháng chiến chống Pháp, là lư tưởng của thế hệ vàng Hà Nội trước 1954. Là khuynh hướng dân chủ tự do Tây phương như tại Anh & Pháp & Mỹ, là liên minh với Mỹ.

Hiệp định Giơ ne vơ 1954 có quy định một khoảng thời gian là 300 ngày để mọi người dân ở 2 bên vĩ tuyến 17 có thể tự do đi lại từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc. Để tùy người dân chọn lựa nơi sinh sống của ḿnh, hoặc ở với Cộng sản ở miền Bắc vĩ tuyến 17; lấy sông Bến Hải làm ranh giới, hoặc ở với nguời Việt tự do ở miền Nam vĩ tuyến 17.

Vô cùng sợ hăi ách cai trị Cộng Sản, hàng triệu người dân miền Bắc đă phải bỏ cả nhà cửa ruộng đất ở lại miền Bắc, tay trắng di cư vào Nam tự do.

Có rất nhiều người miền Bắc muốn di cư vào Nam, nhưng những người dân ở những vùng xa xôi, đă bị Cộng Sản đe dọa, ngăn chặn, thậm chí cả bắn giết, như hàng ngàn người dân Quỳnh Lưu đă bị bộ đội Cộng Sản càn quét, thảm sát, không cho họ di cư vào Nam.

Nếu khộng có những đe dọa, bắn giết của Cộng Sản, ngăn cản di cư vào Nam, hẳn là con số người di cư vào Nam sẽ c̣n lớn hơn nhiều lần con số gần 1 triệu, là con số được kết toán sau khi chấm dứt 300 ngày tự do di cư.

Những người Bắc di cư như trên được gọi là "Bắc Kỳ 9 nút", số 9 là do 2 con số 4 và 5 cộng lại, nên số 9 được dùng để nói tắt, thay cho số "54".

Trong khi "Bắc Kỳ 75" là nhóm từ để gọi những người Bắc sau này, di cư vào Nam sau cuộc xâm lăng của cộng sản chiếm đóng VNVCH.

Tuy 2 con số "54" và "75" là 2 con số khác biệt nhau rơ ràng để chỉ 2 nhóm, 2 đợt người Bắc di cư vào Nam, nhưng sự khác biệt giữa 2 nhóm trên không thuần túy v́ thời điểm di cư, mà sự khác biệt chính giữa 2 nhóm người là ở chỗ:

Nhóm người trước, "Bắc Kỳ 9 nút" là những người Bắc không bị nhiễm độc cộng sản.

Nhóm người sau, "Bắc Kỳ 75" là những người miền Bắc mà đa số đă bị nhiễm độc Cộng Sản, đă bị bọn Cộng Sản Hồ Chí Minh và những tên tương cận, bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian bưng bít thông tin, nhồi sọ thông tin, kích động hận thù "giai cấp", kích động sự hận thù người miền Nam "tay sai đế quốc Mỹ & liếm bơ thừa sữa cặn của đế quốc Mỹ"…

Nhóm người Bắc trước, "Bắc Kỳ 9 nút", trong đó có một số là một đa số của thế hệ vàng Hà Nội, những trí thức, văn nghệ sĩ miền Bắc, phần c̣n lại đa số là những nông dân miền Bắc cần cù nhẫn nại, nói chung là không bị nhiễm độc Cộng Sản, khi vào Nam, ḥa ḿnh với người dân miền Nam. Thế hệ vàng Hà Nội, trí thức, văn nghệ sĩ miền Bắc không Cộng Sản đă góp phần đáng kể vào công cuộc xây dựng Việt Nam Cộng Ḥa về mọi mặt văn hóa, giáo dục, kinh tế, chính trị, đưa Việt Nam đang từ một quốc gia vừa mới ra khỏi chiến tranh, chẳng bao lâu sau đă trở nên một quốc gia hàng đầu trong khu vực về mọi mặt kinh tế chính trị. Ở thời điểm của nó, trước 1975, VNCH là một quốc gia dân chủ tự do, là một quốc gia dân chủ tự do hơn hẳn nhiều quốc gia trong khu vực.

Nhóm người Bắc sau này, "Bắc Kỳ 75" cũng là những người thông minh cần cù chăm chỉ. Người Việt Nam, Bắc hay Nam, th́ cũng là người Việt Nam. Cũng một nền dân trí, một tŕnh độ thông minh, chăm chỉ cần cù như nhau, khác biệt là cái chế độ chính trị cộng sản nó ngăn cản sức làm việc & năng suất của người dân. Nên, sau khi vào nam, (ngoại trừ một thành phần đă làm giàu, xây dựng nên những tài sản kếch sù là do cậy quyền đảng viên cộng sản có chức có quyền, ăn cắp & ăn cướp tài sản & quốc khố của miền Nam, trong đó có 16 tấn vàng của miền Nam đă bị bọn bộ chính trị cộng sản Hà Nội Bắc Kỳ của Lê Duẩn chiếm đoạt chia nhau làm tài sản riêng), phần lớn cũng đă ăn nên làm ra, khá giả.

Tuy nhiên, khác với những người Bắc Kỳ 9 nút đă rất yêu quư miền Nam, yêu quư VNCH như người miền Nam, th́ lại có một số không nhỏ những người Bắc Kỳ 75, c̣n nhiễm nhiều độc chất Cộng Sản, nhất là bọn trí thức Cộng Sản chân chính tim đỏ, thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian, thay v́ cám ơn sông nước và con người miền Nam đă tạo cơ hội cho họ trở nên giàu có, tốt đẹp, lại cám ơn "Bác và Đảng" đă cướp đoạt miền Nam cho họ. Bọn "trí thức" này không ngừng dựa vào súng đạn và sự chống lưng của bọn công an Cộng Sản, mà bịp bợm ca ngợi nhà Cộng Sản tội đồ Hồ Chí Minh & Cộng Sản Việt Nam, tai họa của nhân dân đất nước Việt Nam, tai họa của nhân dân đất nước miền Nam, mà bịp bợm với người dân miền Nam là họ đă có công "giải phóng miền Nam"!

Trong khi bản thân những người Bắc Kỳ 75 có thể đă khấm khá hơn nhiều so với thời kỳ c̣n phải sống dưới chế độ cộng sản Hồ Chí Minh, Lê Duẩn ở miền Bắc. Ở đó con người phải sống theo bản năng súc vật. Th́, nh́n vào thành quả đóng góp cho Quốc gia, cho miền Nam, phải thấy là nhóm Bắc Kỳ 75 thua xa nhóm Bắc kỳ 9 nút.

Trong khi nhóm Bắc Kỳ 9 nút góp phần nâng cao VNCH, khiến VNCH hơn hẳn lân bang Thái lan, Mă lai. ( Singapore , lúc đó, chỉ mong sao cho được như Sài G̣n của VNCH ). Th́ từ khi có Bắc Kỳ 75 tràn vào, Việt Nam Cộng Ḥa bị dính vào với Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa ( là nước XHCN Việt Nam ) đă trở nên càng ngày càng tụt hậu. Thua kém lân bang Thái Lan, Mă lai, Singapore từ hàng chục năm đến hàng thế kỷ. Về mặt chính trị, từ một quốc gia dân chủ tự do, bị rơi xuống thể chế độc tài, bị áp đặt dưới chế độ độc tài Cộng Sản Hồ Chí Minh tội ác, đần độn. Khiến cho miền Nam, cùng với miền Bắc, bị cả thế giới khinh khi. V́ đến hôm nay Việt Nam vẫn c̣n là môt quốc gia dưới chế độ độc tài, hơn thế nữa, c̣n là một chế độ độc tài Cộng Sản, đàn em và nô lệ cho Cộng Sản Tàu, đang bên bờ nội thuộc Tàu cộng.

Nguồn: http://tuxtini.com/2013/03/07/bac-ky-9-nut-la-gi/
__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
  #3  
Old 02-15-2014, 11:14 AM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Bắc Kỳ 9 Nút - Bắc Kỳ 2 Nút

Bùi Trọng Nghiă - 2013/12/03

Anh hăy đi cho khuất mắt tôi, các anh đeo dai như con đỉa. Chúng tôi đă sợ các anh quá rồi! Hai mươi mốt năm trước, chúng tôi đă phải bỏ cả nhà cửa làng xóm để chạy xa các anh vào đây, vậy mà bây giờ các anh vẫn lại theo bám, không buông tha!”


Đó là lời người con gái ở Hố-Nai Biên-Ḥa (bắc kỳ 9 nút) nói với tên bộ đội (bắc kỳ 2 nút) khi hắn theo tán tỉnh cô sau 30-4-1975. Cô là thế hệ thứ hai của một gia đ́nh di cư vào Nam sau 20-7-1954. Tội nghiệp cô gái bắc kỳ! Chúng tôi, những người lính thời ấy, trách nhiệm thế nào với nỗi nghẹn ngào cay đắng này của cô?

Ván bài thắng ngược! Tại sao con số 9 nút (1954) lại thua con số 2 nút (1975)? Cái ǵ khiến cô gái bắc kỳ này lại sợ tên bộ đội bắc kỳ kia? Trải nghiệm thực tế, đơn thuần trong sinh hoạt xă hội của “bác” Hồ trước và sau những năm 1975 để giải mă những nguyên nhân căn bản khiến con số 9 nút phải thua con số 2 nút:

Ở năm thứ 5 của đời tù tội, lần đầu tiên mẹ tôi đi thăm tôi ở trại Ba-Sao Nam-Hà, quà cho tôi thật khiêm tốn, trong đó có hai hộp sữa đặc là đáng quư nhất. Tôi nói đường xá xa xôi, mẹ mang làm chi hai hộp sữa này cho nặng, th́ mẹ tôi cho biết bà mua ở Hà-Nội khi đi ngang qua. Chia tay, tôi ôm hai hộp sữa vào ḷng, nghĩ tới chiều nay có được cái “ngọt ngào của cuộc đờiˮ, cái ngọt ngào đă biến mất trong suốt hơn 5 năm trong đời tù đày, mà đôi chân tôi bước đi khấp khểnh, cao thấp như đang ở trên mây.

Thế nhưng, trời sập rồi! cái đinh vừa đâm lút vào hộp sữa th́ một ḍng bùn đen túa ra, tôi mềm người rũ gục như một tàu lá úa. Ngồi cạnh tôi, người bạn thân trong tù đang chờ được chia xẻ, đôi mắt trợn tṛn rồi rủ xuống như muốn khóc! Bóc nhăn hiệu ra, thấy cạnh hộp sữa có một vết hàn. Như thế là người Hà-Nội đă tinh vi sáng tạo: rút ruột sữa ra, bơm bùn đen vào rồi hàn lại. Quả thật (mẹ tôi), Bắc Kỳ 9 nút đă thua Bắc kỳ 2 nút!

Phú quư bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”. Tôi đă học cái văn hóa đó ở nhà trường. Ở nhà, trong hoàn cảnh nghèo, mẹ tôi thường nhắc nhở anh em chúng tôi phải luôn giữ cái chất“bần tiện bất năng di” ấy. Đó là cái nhân cách căn bản được giáo huấn ở học đường miền Nam Việt-Nam, ở cái đất nước mà con người hiền ḥa, chân chất, đơn thuần, vô tư không ôm hận thù, không biết cướp bóc, lừa bịp, đểu cáng vv. Đó chính là cái đất nước ở phía sau vĩ tuyến 17 kia.

C̣n ở miền Bắc, cái đất nước trước vĩ tuyến 17 th́ sao? Người ta dạy nhau cái ǵ ở nhà trường và ngoài xă hội? Người ta dạy nhau rằng “bần cùng sinh đạo tặc”. Hậu quả là sau 30- 4-1975, người Bắc Kỳ, tay cầm dao, tay cầm súng, tràn vào miền Nam điên cuồng giết người cướp của, hành động của “kẻ dă man thắng người văn minh” mà nhà nữ văn sĩ C/S Hà-Nội Dương-thu- Hương đă nhận xét.

Sự thật đă chứng minh “con người ít nhiều là sản phẩm của xă hội”, vậy th́ xă hội man rợ tất nhiên sản xuất ra con người dă man. Từ cái bản chất dă man này, tự nó, sinh ra tệ trạng sinh hoạt đầy tính chất nguy hiểm, độc ác, gian manh, quỷ quyệt khó lường v.v. Đó là kết quả tất yếu không cần lư giải.

Chỉ có một mẩu cá khô lấy trộm trong khi vận chuyển lương thực, ông chiến hữu của tôi miệng phải ngậm miếng cá đó, cổ đeo cái bảng viết hai chữ “ăn cắp”, đứng trước cổng trại suốt ba ngày! Miếng ăn quư hơn mạng người! Ông ngục sĩ Nguyễn-chí-Thiện khi c̣n sống đă nói rằng: “miền bắc thắng miền nam là do chế độ lương thực tem phiếu”. Ông đúng hay sai? Đây là câu trả lời: “Em xin anh, chúng em mà nói trên đài th́ ở ngoài kia, cha mẹ và vợ con em sẽ bị cắt hộ khẩu, họ sẽ chết đói!”. Đó là lời của ba tên tù binh bị bắt trong trận đánh cuối cùng ở Long-Khánh.

Tôi c̣n nhớ, ngày 3/9/1978, ngày giỗ “bác” Hồ của nhân dân bắc kỳ (2 nút), tại trại giam ở Yên-Bái, địa danh có cái tên nghe rợn người: “Ma thiên lănh!”, tù nhân được nghỉ một ngày để chuẩn bị làm giỗ “bác”. Bàn thờ được trải khăn đỏ, sau bàn treo lá cờ to, trên bàn có h́nh “bác”, trước “bác” đặc biệt có một mâm hoa quả bằng h́nh vẽ mà trước đó, nguyên một ngày, ông tù nhân Lê-Thanh, họa sĩ kiêm điêu khắc gia có tiếng trong quân đội miền Nam “thua cuộc”, đă phải vẽ trên cả chục bản để ông cai tù trưởng trại lựa chọn.

Sau khi đă nhuần nhuyễn nói về tài thao lược và đạo đức của “bác”, trưởng trại để ư thấy tù nhân x́ xầm về bức họa trái cây kia, ông bèn rất là trân trọng và tự tin nói rằng: “bác thường dạy “trong đấu tranh gian khổ, tính chất khắc phục là quan trọng”, cho nên khả năng “biến không thành có, biến khó thành dễ” là thành tích luôn được biểu dương, khen thưởng”!

Giỗ “bác” hôm nay, “bác” được ăn hoa quả giấy. Quả nhiên gậy “bác” đập lưng “bác”! Phần tù nhân, nghe xong chỉ thấy họ lặng im. Tôi đoán họ đang nghĩ đến nhờ ngày giỗ “bác”, bữa ăn trưa nay được tăng thêm trọng lượng.

Ông chiến hữu (bắc kỳ 9 nút) nằm cạnh tôi kể chuyện anh: “Bọn công an (bắc kỳ 2nút) cùng người giúp việc nhà anh, là chị đă xin nghỉ việc vài ngày sau 30/4/1975, đạp cửa bước vào và lớn tiếng hỏi anh: “lương lính, quân hàm thiếu tá, một tháng anh lănh bao nhiêu? Anh trả lời chỉ vừa đủ sống cho hai vợ chồng và năm đứa con. Tên công an quát lớn: chỉ đủ sống th́ làm sao anh có cái nhà to thế này? Đây là anh đă lấy của nhân dân, vậy bây giờ anh phải trả lại cho nhân dân. Anh có ba ngày để dọn ra khỏi căn nhà này.”

Một hơi thở dài, rồi một cơn ngủ thiếp của một ngày “chém tre, chặt gỗ trên ngàn, hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai” của ông chiến hữu (bắc kỳ 9 nút) đă thay cho phần kết của chuyện kể mà tôi thiển nghĩ, những người dân miền Nam, cái đất nước ở sau con sông Bến-Hải kia đều đă biết cái số phận căn nhà đó ra sao.

Những ngày vừa qua, nhân lễ kỷ niệm 50 năm anh em Tổng Thống Ngô-đ́nh-Diệm bị sát hại, vài đài truyền h́nh có chiếu lại h́nh ảnh của gần một triệu người bắc kỳ (9 nút) bồng bế, gồng gánh, mang theo những chổi cùn, rế rách, luộm thuộm dắt díu nhau lên con tàu “há mồm” xuôi nam. Sau đó họ được định cư ở những vùng xa, vùng xâu, hoang vu hẻo lánh, lập nghiệp. Mơ ước cư ngụ ở giữa thành phố ồn ào, xôn xao, đối với họ chỉ là hoài băo.

Thế c̣n 30-4-1975, bắc kỳ (2 nút) xuôi nam th́ sao? Vai đeo súng, tay cầm dao, nghênh ngang tràn vào thành phố cướp của, lấy nhà, chiếm đoạt, chễm chệ ở trong những căn nhà lớn ngay giữa thị thành. Áp đẩy khổ chủ đến vùng xa, vùng sâu có tên gọi là “kinh tế mới”! Cái tư thế “chễm chệ” kể trên, mỗi ngày một phát triển lớn, tới độ, bây giờ 38 năm sau, gần như toàn thể những thành thị ở miền nam, trên những đường phố lớn, trong những căn nhà to, chủ nhân đều là bắc kỳ (2 nút). Như vậy, chẳng phải rơ ràng bắc kỳ (2 nút) không những chỉ thắng bắc kỳ (9 nút), mà c̣n thừa thắng xông lên, áp đảo luôn cả những nam kỳ chủ nhà, không nút nào hay sao?

Tên công an chính trị viên, phó trại giam, tốt nghiệp viện triết học Marx, trong đối thoại về chủ nghĩa Cộng-Sản, hỏi tôi rằng “chân lư có thay đổi không?” Tôi trả lời: “đă là chân lư th́ không thay đổi”. Hắn cười.

Hôm nay, hắn đúng, tôi sai. Chân lư của Marx quả đă thay đổi. Thế giới C/S của Marx đă xây dựng gần một thế kỷ, hoàn toàn sụp đổ. Học tṛ của Marx đă chia tay ư thức hệ với Marx, lũ lượt bỏ chạy qua vùng đất tư bản, thấy của cải vật chất phong phú thừa thăi mà chóng mặt, hoa mắt nên làm càn làm loạn”. “Hy sinh đời bố, củng cố đời con”, thế hệ sau tiếp nối thế hệ trước, gia sức trấn lột, cướp bóc, lừa bịp, điên đảo, tham nhũng bừa băi, trơ tráo tới độ vô văn hóa, vô nhân tính.

Trở lại con số 9 nút (1954) và con số 2 nút (1975) mà người ta mệnh danh là bắc kỳ cũ và bắc kỳ mới, với những chuyện xảy ra ở trên một đất nước xa Hà-Nội tới ngàn dậm này: Đất nước Hoa-Kỳ.
“Này chị kia, ở nước Mỹ chợ nào cũng có chỗ cất shopping- car, sao chị lại bỏ bừa sau xe của tôi?ˮ “Cứ tự nhiên như ở Hà-Nội!ˮ, “Nhà tôi” (bắc kỳ 9 nút), bực ḿnh la lớn. Hai bà (bắc kỳ 2 nút) tỉnh bơ, nổ máy xe biến mất. C̣n lại là hai tôi, mỗi người đẩy một xe đưa vào chỗ cất.
Một lần khác, người bạn tôi kể rằng “Đi chợ, mua vội, tay chỉ cầm có hai gói cà-phê, đang xếp hàng chợt một chị bắc kỳ (2 nút) chen ngang vào đứng trước anh, anh phản đối th́ chỉ hỏi lại: “xe của ông đâu?” Anh giận quá la lớn: “Đây là ở nước Mỹ, mua nhiều hay ít đều phải xếp hàng chứ không phải ở Hà-Nội của chị”.

Tại một nhà hàng, cháu gái của tôi cầm tờ biên lai tính tiền do bạn trai là người Mỹ trả, tới nói với người thâu ngân rằng: “chúng tôi gọi hai tô bún thịt nướng chứ đâu phải chả cá thăng-long mà tính nhiều thế này?” th́ được thâu ngân viên buông gọn một chữ “nhầm”, rồi đếm tiền hoàn lại, không một lời xin lỗi. Tôi đoán chắc người Hà-Nội, chủ nhân (2 nút) tưởng Mỹ khờ khạo (đă bị bác và đảng đánh bại), nên mập mờ đánh lận con đen.

Trên đường về nhà, dọc hai bên đường, ở giữa ḷng cái thủ đô có tên Little Saigon này, lác đác những căn nhà to như dinh thự mà người Hà-nội đă bỏ tiền triệu để sở hữu một cách ngạo nghễ, khiến tôi chợt nhớ đến ông chiến hữu bại trận của tôi năm xưa đă phải “trả nhà cho nhân dân” (nhân dân Hà-Nội), mà xót xa!

Tôi miên man tự hỏi, chẳng lẽ từ niềm tự hào “đánh thắng hai đế quốc lớn” của người Hà-Nội đang được thể hiện một cách ngang ngược, lỗ măng, vô văn hóa ngay giữa cái thủ đô của người Việt tị nạn trên đất nước Hoa-Kỳ này đến vậy sao? Lư do ǵ họ có mặt nơi này? phần đất nơi cư ngụ cuối cùng, mà những người hoảng sợ đă phải bỏ nhà bỏ của để chạy xa họ? Tôi đang nghĩ đến người con gái bắc kỳ (2 nút) ở đất Hố-Nai Biên-Ḥa năm xưa. Tôi ước ao được gặp lại cô ở nơi này, nơi cư ngụ cuối cùng của những người kinh hoàng, hoảng hốt bỏ lại quê hương, chạy trốn những kẻ bạo tàn! Tôi muốn lại được nghe cô nói rằng “Các anh hăy đi cho khuất mắt tôi, tôi đă sợ các anh quá rồi, chạy xa các anh tới nửa ṿng trái đất mà các anh vẫn không buông tha!”

Ông nhà văn Hoàng-hải-Thủy của miền nam cũ, mới đây cay đắng than rằng “Nếu một ngày nào đó trên đất nước Hoa-Kỳ này, giữa nơi ở của những người Việt tị nạn có phất phới lá cờ đỏ sao vàng th́ xin cho tôi được chết trước!” Nghe mà xót xa cay đắng quá! Mong là con bài 2 nút sẽ không thắng ngược 9 nút thêm lần nữa!

Quận Cam 11/2013
Bùi Trọng Nghiă



Bắc kỳ 9 nút = đẹp trai, văn minh và hào hoa ... vàng ṛng 999


Bắc kỳ 2 nút = cái bàn nạo dừa khô ... ch́ made in china pha tùm lum với quặng bẩn không nguồn...


Cái bang dép râu hồi hương với "chiến lợi phẩm" từ dân chúng Nam kỳ.
__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
  #4  
Old 02-15-2014, 11:15 AM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Quote:
Bắc Kỳ 9 Nút - Bắc Kỳ 2 Nút


C̣n thiếu => tui bổ sung thêm ...

Ở Việt Nam hiện nay có một loại "Bắc" nữa, mà dân VN gọi là CỤ BẮC (chắc có khoảng 3 triệu cụ -không nặng-) mà dân VN đang chán (như phải nhai bao cao su), ngán (như phải ăn cơm nếp thiu) và ghét (tương tự như ghét ăn trộm chó và loại tương cận )
__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
  #5  
Old 02-15-2014, 11:16 AM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Việt Nam Nào ???!!!
Tôi Không Phải Dân Bắc XHCN
Trần Mộng Lâm

Trên giấy tờ, tôi sinh ra tại tỉnh Nam Định,.

Trên thực tế, tôi nói tiếng Việt giọng bắc, không uốn lưỡi khi phát âm những tiếng bắt đầu bằng tr. Những chữ bắt đầu bằng v, tôi nói rất rơ, nhưng may mắn không lầm chữ l với chữ n.

Nhưng tôi không phải người Bắc.

Hiệp định Genève đưa tôi vào miền Nam rất sớm, ngay khi tôi vừa lên Trung Học.

Tôi lớn lên tại miền Nam, học theo chương tŕnh bộ Giáo Dục Miền Nam, đọc sách miền Nam, học và thành tài tại Miền Nam.

Trong những năm sống tại Miền Nam, tôi nổi trôi theo những thăng trầm của miền Nam. Tôi biết thế nào là B́nh Xuyên, thế nào là Đệ nhất Cộng Ḥa, ông Diệm, ông Nhu, ông Thục, rồi sau đó, ông Khánh, ông Thiệu, ông Kỳ, ông Trí Quang, ông Tâm Châu, ông Dương Văn Minh…v.v
Lớn lên, như tất cả những người thanh niên miền Nam, tôi đi lính.

Khi nhập ngũ, tôi thấy ḿnh làm rất đúng, trốn lính mới là làm sai, là hèn nhát.

Sau 7 năm quân ngũ, Miền Nam bại trận.

Kẻ thắng trận Miền Bắc CS đưa chúng tôi vào tù. Trong tù tội, người ta sỉ nhục chúng tôi đủ điều, nào là quân bán nước, nào là "ngụy", nào là bọn "hiếp dâm đàn bà, thủ tiêu con nít"…v.v.

Câu chuyện của đời tôi sau đó cũng như cuộc đời của rất nhiều người thanh niên Miền Nam, sau tù tôi, là vượt biên, là trại tỵ nạn tại Mă Lai, là làm lại cuộc đời từ con số không, là kiếp lưu đầy nơi đất người.

Năm nay, bước vào lớp tuổi cổ lai hy, nh́n lại cuộc đời ḿnh, tôi nhận thấy một điều, là tuy được sinh ra tại Miền Bắc, tôi không phải là người Bắc XHCN, hiểu theo cái nghĩa Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa của Cộng Sản.

Tổ Quốc của tôi là Việt Nam Cộng Ḥa .

Kể từ sau hiệp định Genève năm 1954, người Việt sống tại Miền Nam và Miền Bắc không cùng một văn hóa.

Họ cùng một nguồn gốc, tôi đồng ư.

Nhưng người Anh và người Mỹ, người Úc, cũng cùng một nguồn gốc.

Người Pháp và người dân Québec, nơi tôi định cư, cũng cùng một nguồn gốc.

Nhưng không ai có thể nói người Mỹ là người Anh, người Québec là người Pháp.

Tôi là người Miền Nam, tuy tôi nói giọng bắc.

Một anh tập kết, là người Bắc, tuy anh ta nói giọng nam.

Dù người ta có lư luận trên lư thuyết thế nào chăng nữa, với tôi, biến cố 1975 chỉ là một quốc gia thôn tính một quốc gia khác. Thử tưởng tượng Nước Anh đem quân qua đánh Hoa Kỳ rồi gọi dân Hoa Kỳ là "ngụy".

Không, tôi không phải là người Bắc XHCN.

Dân Sài G̣n không phải Dân Bắc XHCN.

Gọi Sài G̣n là Thành Phố Hồ Chí Minh, bắt dân Sài G̣n chịu sự độc tài đảng trị, không nhân quyền, không dân quyền, không tam quyền phân lập (lập pháp, hành pháp, tư pháp), thực là ép nhau quá đáng. Văn Hóa Miền Nam không phải như vậy. Rồi đây, người Miền Nam sẽ phải nổi dậy để bảo vệ văn hóa của ḿnh, làm những ǵ người Hồng Kông đang làm.

Miền Nam sẽ giải phóng Miền Bắc, v́ văn hóa Miền Nam tốt đẹp, văn minh hơn.

Trần Mộng Lâm


o0o


Hai Nỗi Cô Đơn.
Trần Mộng Lâm

Tôi ngần ngại rất lâu khi viết bài này. Tôi biết rằng sẽ có người kết tội tôi gây chia rẽ, nhưng tôi đang sống trong một quốc gia tự do, và những ǵ tôi tŕnh bầy dưới đây là những cảm nghĩ rất thành thực, với tất cả thiện chí cho Miền Nam.

Tôi sinh ra tại Bắc VN.

Cuộc chiến Đông Dương kết thúc bởi trận Điện Biên Phủ đă đưa tôi vào Miền Nam khi c̣n rất nhỏ. Tôi lớn lên tại Miền Nam, chịu sự giáo dục của Việt Nam Cộng Hoà, đi lính, ở tù và sau cùng vượt biên đến Canada từ 1978.
Sau gần 40 năm sống tại Bắc Mỹ, nh́n lại Việt Nam, so sánh, phân tách, tôi có các cảm nghĩ như sau :

Nói về Mỹ và Canada, người nói tiếng Anh tại Mỹ hoặc Canada không c̣n là người Anh Cát Lợi từ đời ông, đời cha sống tại Luân Đôn.

Người Canadiens nói tiếng Pháp như ở Québec, Montréal không c̣n là người Parisiens.

Nước Canada rất đặc biệt, họ gồm nhiều tiểu bang, mỗi tiểu bang có một chính phủ, một đường lối riêng,

Trở về Việt Nam, sống với người Miền Nam lâu ngày, tôi biết tuy họ không nói ra miệng, nhưng Nam là Nam mà Bắc là Bắc, không bao giờ 1 người gốc Bắc như tôi có thể giống người Nam 100%. Đó là sự thực, trước đây, và bậy giờ, vẫn vậy.

Người Miền Nam thuộc những người gốc Bắc nhưng đă theo gia đ́nh vào khẩn hoang, lập ấp từ thời ông Nguyễn Hoàng. Có rất nhiều pha trộn giữa người Bắc thiên cư đó và những người đă ở trong Nam đă lâu như người Miên, người Chàm. Bên cạnh đó lại c̣n những người Tầu, thuộc ḍng dơi Mạc Cửu, Mạc Thiên Tích.

Thời gian 1954-1975 càng tách rời 2 loại người sống tại Bắc và Nam Vĩ Tuyến 17.

Bởi vậy cho nên, theo tôi, gom hết những người đó vào một nước, bắt họ phải chịu cùng một luật lệ, một định chế như hiện nay là điều không hợp lư.

Ngay cả nước Tầu, người Hong Kong và người Singapore, người Đài Loan không c̣n giống nhau.

Kết luận của tôi là : Hợp lư nhất là Việt Nam nếu không tách đôi ra, th́ ít nhất phải là một liên bang với 2 tiểu bang là Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam.

T́nh trạng của VN bây giờ gần giống như Canada. Dù 100 hay 200 năm sau, người ta sẽ vẫn c̣n nói tới 2 nỗi cô đơn (Les deux solitudes)

Trần Mộng Lâm


o0o

Mất Gốc
Trần-mộng-Lâm

Nhiều khi thành thực quá cũng gây cho ḿnh những bực ḿnh.

Trước đây ít lâu, tôi có viết một bài ngắn mang tựa đề : Tôi không phải dân Bắc.Tuần vừa qua, tôi lại viết bài : Hai nỗi cô đơn.Với 2 bài viết này, tôi nhận được khá nhiều điện thơ góp ư kiến, có người đồng ư, có người không đồng ư, nhưng cũng không có vấn đề ǵ quan trọng. Khi ḿnh đă đưa ra một ư kiến, th́ phải chấp nhận các lời phê b́nh.

Mới đây, khi đi ăn cưới cô cháu gái, tôi gặp anh Lâm Văn Bé, anh cười nói với tôi : Tôi hiểu ư anh, nhưng tôi nghĩ anh sẽ bị phản đối nhiều đó. Một lúc sau, gặp một ông bạn khác, ông này cũng nhă nhặn, nhưng hỏi móc tôi : Anh không sợ bị kết án là mất gốc ??

Tôi hỏi lại ông :

-Theo anh, gốc của tôi là ǵ?

-Th́ anh người miền Bắc. Tuy anh ở trong Nam lâu, lấy vợ miền Nam, nhưng gốc của anh là người Bắc.

Tôi nản quá, nói với ông ta :

-Anh trật lất rồi. Gốc của tôi là Việt Nam Cộng Hoà. Tôi là công dân của Việt Nam Cộng Hoà. Những công dân VNCH có người sanh tại Miền Bắc, có người sanh tại Miền Trung, có người sanh tại Miền Nam, nhưng họ đều có chung một nền văn hóa, tôi gọi văn hóa Miền Nam. Gọi như vậy là để phân biệt với các công dân của Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, ngày xưa gọi là Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa.

Ngày nay, trong nước, c̣n sót lại những công dân cũ của VNCH. Tại Hải Ngoại, đa số là người của VNCH.Tại Việt Nam, những người sống tại Miền Bắc trước 1975 là công dân của CHXHCNVN. Hiện nay, đại đa số người Việt Nam trong nước là các công dân của CHXHCNVN.

Người Việt Nam, nói chung, có cùng một tiếng nói, nhưng nói cùng một thứ tiếng không có nghĩa là cùng một tổ quốc. Người Anh, người Úc, người Mỹ, cùng nói tiếng Anh, nhưng họ không cùng một tổ quốc.

Cũng vậy, người Việt Nam Công Ḥa và người của CHXHCNVN không cùng một tổ quốc. Với tôi, người của CHXHCNVN rất xa lạ : Họ nói khác tôi ( tiếng Việt Cộng), họ suy nghĩ khác tôi , sống khác tôi, thậm chí lái xe, chưởi thề, ăn mặc, hát , đóng kịch, mọi thứ đều khác. Họ có một lá cờ khác, một bài quốc ca khác, những anh hùng khác, những thần tượng khác.

Những người đó là gốc của tôi hay sao ???

Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là tổ quốc của tôi hay sao??

Không, gốc của tôi là VNCH, tổ quốc của tôi là Việt Nam Cộng Ḥa.

Công dân của VNCH là công dân VNCH và công dân của CHXHCNVN là công dân của CHXHCNVN.

Hai khối người, nhưng cũng là hai nỗi cô đơn.

Hai nỗi cô đơn này hiện hữu tại trong nước, nhưng cũng hiện hữu tại Hải Ngoại.

Bây giờ, giả thử có một ông đảng viên CS nào kêu gọi nới rộng tự do một chút, cởi mở hơn một chút, sửa sai chế độ của họ một chút, th́ đó là việc của họ.

Riêng tôi, Cộng Sản phải được xóa bỏ toàn bộ. Sửa nó? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Trần Mộng Lâm
__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
  #6  
Old 03-19-2015, 06:58 AM
Ô QUY's Avatar
Ô QUY Ô QUY is offline
Rùa Đen
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,467
Thanks: 3
Thanked 6 Times in 6 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Bắc Kỳ
Nguyễn Tài Ngọc

Bắc kỳ ư ? Thử qua máy này th́ biết ngay !

Trong những buổi nói chuyện với bạn bè, nếu người nào nói chuyện ǵ có vẻ khó tin và rào trước đón sau cao hơn cả bức tường Đông Bá Linh, tôi thường hay nói giễu cợt là họ nói chuyện như người Bắc Kỳ Hà Lội. Bấy lâu nay tôi tưởng đó chỉ là một b́nh phẩm vô bổ, thế nhưng gần đây vài người email "phê b́nh xây dựng" là tôi không nên nói xấu người Bắc thường nhật v́ không phải người Bắc nào cũng như thế. Là người có tinh thần hoà giải luôn có đầu óc cầu tiến, thấy sai th́ nhận thức ḿnh đúng ngay lập tức để sửa đổi, tôi hoàn toàn đồng ư không phải tất cả người Bắc nào cũng vẽ hươu vẽ vượn; thế nhưng sự thật là phần đông tính t́nh người Bắc giống nhau. Mở quyển tự điển Việt Nam của hai tác giả Nguyễn Tài Đức và Nguyễn Tài T́nh (hai người này đều là bà con ruột thịt của tôi) tra khảo chữ "khách sáo", lời giải thích sẽ là: một người sinh truởng hay có máu mủ liên hệ trực thuộc ở miền Bắc.

Trước khi độc giả cực lực phản đối cho tôi lên đoạn đầu đài là tôi nói xấu người Bắc, tôi xin khẳng định rất tỏ tường tôi không phải là điệp viên nằm vùng quê em miền Tây Ninh trà trộn vào hàng ngũ người miền Bắc làm mật thám: tôi cũng là người miền Bắc. Bố mẹ tôi sinh ở làng Bách Cốc, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Tuy rằng tôi sinh trưởng trong Sàig̣n ở nhà thương Đức Chính đường Cao Thắng, đối diện rạp Đại Đồng gần chợ Bàn Cờ, cái văn hóa giáo dục tôi thấm nhuần là từ bố mẹ tôi người miền Bắc, hoàn toàn không có một chút pha loăng hay ảnh hưởng một tí nào của người miền Nam. Thật sự là văn hóa miền Bắc ghi khắc quá sâu đậm trong tôi đến nỗi khi tôi vừa mới lên lên ba tuổi, bố mẹ tôi đă tốn rất nhiều tiền cho tôi vào trường học sửa giọng để tôi nói "lấy cái chổi"chứ không phải "nấy cái chủi", "lái xe" thay v́ "nái xe".

Hạn chế chỉ tiếp xúc với người trong gia đ́nh nên hành động và cư xử của tôi như người miền Bắc từ lúc bé, tôi chỉ phát hiện sự khác biệt giữa Bắc Kỳ và Nam kỳ khi vào học tiểu học. Trước khi đi học, bố tôi đă dậy tôi tập đọc ở nhà, lối dậy đánh vần của bố tôi khác với ở trường cô giáo người miền Nam dậy. Chẳng hạn như chữ "tam", bố tôi dậy đọc là "te^-a-ta-em-tam", trong khi cô giáo dậy : "a-em-am, tờ-am-tam". Chữ "đàn", bố tôi đọc là "đê-a-đa-en-đan-huyền-đàn", trong khi cô giáo dậy "a-en-an-huyền-àn, đờ-àn-đàn". Ban đầu tôi hơi ngớ ngẩn một tí nhưng khám phá ra ngay là tuy khác lối đánh vần, chữ đọc cuối cùng cũng giống nhau. Có một lần khi căi nhau, tôi nói với người bạn là: "Đồ mặt dầy". Nó đứng thộn mặt ra, hỏi tôi mặt dầy là mặt ǵ, tôi cũng không biết làm sao mà giải thích được cho nó hiểu nên cuộc căi cọ chấm dứt. Làm sao căi cọ khi hai bên không hiểu nhau? Rồi có những lúc đám bạn Nam Kỳ chọc tôi, hát: "Bắc Kỳ ăn cá rô cây, Ăn nhằm lựu đạn chết cha Bắc Kỳ", th́ tôi biết chắc là tôi không phải là người Nam.

Tôi kể chuyện ṿng vo tam quốc như thế để xác định chính tôi cũng là Bắc kỳ, do đó nếu có chỉ trích người Bắc th́ tôi là người tay trong, có đầy đủ thẩm quyền và kinh nghiệm để phân tích và phê b́nh.

Nước Việt Nam cấu tạo bằng ba miền, Bắc Trung Nam. V́ lịch sử và địa thế, cách phát âm và cá tính của người ba miền khác nhau. Người Việt bắt đầu từ miền Bắc rồi đi dần vào miền Trung và miền Nam. Các vua nhà Trần thôn tính nước Chiêm Thành từ Quảng B́nh đến Phú Yên vào thế kỷ thứ Mười Lăm, và vua Quang Trung Nguyễn Huệ xâm chiếm miền Nam của người Khmer vào thế kỷ Mười Bẩy. Người ở miền Trung do đó phát âm tiếng Việt với âm hoà lẫn của người Chiêm Thành, và người miền Nam phát âm tiếng Việt hoà lẫn với âm tiếng Khmer. Cộng thêm ảnh hưởng văn hóa, cá tính của người miền Trung và Nam có đặc thù rơ rệt so với người miền Bắc.

Người miền Bắc ảnh hưởng sâu đậm của đạo giáo Khổng Tử, vua ra vua , tôi ra tôi, kẻ sĩ là kẻ sĩ. Lễ là một đức tính quan trọng trong năm đức tính nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Hơn ngh́n năm bị người Tầu đô hộ sáng nào cũng ăn đim-sâm làm người miền Bắc ngao ngán luôn mang ư tưởng nổi dậy đánh đuổi người Trung Hoa dành lại độc lập để có cơ hội ăn lại được bát phở. Người miền Nam ảnh hưởng Phật Giáo, của nền văn minh Khmer, ruộng lúa ph́ nhiêu v́ nằm trong đồng bằng sông Cửu Long, thức ăn đầy dẫy với tôm cá, lúa gạo nên dân t́nh phè phỡn. Cá tính của người miền Bắc do đó khác hẳn người miền Nam: Người miền Bắc tiết kiệm, cần cù, siêng năng, khoe khoang, tài giỏi, khéo ăn nói, khách sáo, trong khi người miền Nam hiền từ, chất phác, thành thật, đơn giản, thoải mái trong đời sống, suy nghĩ, thẳng thắn có sao nói vậy.

Tôi lấy vợ người Nam, có bạn cả người Nam lẫn người Bắc nên am tường cả hai nền văn hóa. Trước 75 khi từ ngoài Bắc di cư vào Nam, chúng tôi không gọi ba má là bố mẹ mà gọi là Thầy U th́ đủ biết là tôi hấp thụ nền văn hóa Bắc Kỳ mức thượng thừa đến chừng nào. Người Bắc lúc nào cũng lịch sự, khi nói chuyện với bạn của người thân trong gia đ́nh vai vế nhỏ hơn ḿnh th́ luôn luôn hạ danh xưng ḿnh bằng người thấp hơn. Tôi c̣n nhớ khi c̣n học tiểu học, một cậu bé đến nhà rủ tôi đi học chung. Lúc ấy tôi đang tắm, bố tôi ngồi trong nhà mới nói với cậu bé:
- Em c̣n đang tắm, anh vào nhà ngồi chơi một chốc đợi em nó xong th́ sẽ ra đi với anh.

Thằng nhỏ người Nam mặt non choẹt, chỉ mới có mười tuổi thấy ông già râu tóc bạc phơ ngồi trên ghế sa-lông gọi ḿnh là anh nên sợ văi đái ra cả quần không dám đứng đợi tôi, bỏ ù chạy mất.

Sự khách sáo về lễ nghi không phải một sớm một chiều một người có thể thu hoạch được. Nó giống như bí quyết kiếm hiệp huyền bí Tịch Tà Kiếm Phổ trong Lục Mạch Thần Kiếm phải tu luyện trên núi Bảo Long ba mươi năm mới trở nên cao thủ vơ lâm. Bố mẹ dậy ngày đêm hết năm này sang năm khác, bị chửi te tua "Dậy con như nước đổ lá khoai!", "Cái thằng tối như đêm, dầy như đất!", "Nói con như nói van nói lậy!" th́ mới trở nên điêu luyện trong việc khách sáo.

Một lần lễ lộc nhà nấu xôi chè, sau khi cúng kiếng và gia đ́nh đă ăn xong, mẹ tôi sới xôi và chè ra hai bát nhỏ –xôi chè vẫn c̣n rất nhiều ở trong nồi- và bảo anh tôi, lúc bấy giờ khoảng chừng sáu tuổi, mang sang biếu nhà bà Bác ở xóm kế bên.

Anh tôi khệ nệ bưng hai bát xôi chè sang nhà bà Bác và trở về nhà mười lăm phút sau với bộ mặt tươi rói, báo cáo với bố tôi là sứ mạng đă hoàn thành:

- Thưa Thầy con đă mang chè sang biếu Bác.

- Con giỏi lắm. Bác có nhà không con?

- Vâng, Bác có nhà. Bác ăn chè ngay v́ Bác nói Bác đang đói bụng.

- Thế Bác có nói ǵ không?

- Bác bảo về nói với U là U nấu chè ngon, và cảm ơn Thầy U.

- Con mang sang cho Bác, có nói ǵ với Bác không?

- Dạ, con nói với Bác là nhà cháu ăn thừa mang sang biếu Bác...

Bố tôi nghe đến đây th́ nổi ngay lên một cơn nhồi máu cơ tim:

- Ối giời ơi cái thằng chết tiệt! Ai bảo con lại nói thế? Cái thằng tối như đêm, dầy như đất!

Bố tôi giận dữ v́ quá hiển nhiên là anh tôi tŕnh độ khách sáo vẫn c̣n quá sơ đẳng, thấy sao nói vậy người ơi. Nhưng nhận thức ra lỗi này không phải là lỗi của anh tôi mà là là lỗi chính ḿnh chưa rèn luyện chín chắn cho con nên bố tôi phải dành ra vài phút th́ giờ huấn luyện anh tôi lại cho thấu đáo nền văn hóa Bắc Kỳ:

- Bận sau con không nên nói như thế. Khi mang biếu cho Bà hay bất cứ ai, con phải nói là U cháu trước khi nấu món này cả tháng trước đó chỉ nghĩ đến Bác. Đêm qua U cháu trước khi nấu đă trằn trọc cả đêm v́ cứ h́nh dung là Bác ăn bát chè sẽ thấy ngon miệng v́ U cháu nấu chỉ quyết ư dành riêng cho Bác....
Khách sáo có nghĩa là có tính chất xă giao, lịch sự bên ngoài, không thật ḷng. V́ vậy mà tuy rằng gia đ́nh nghèo rớt mồng tơi, các con đứa nào cũng được bố dặn ḍ kỹ lưỡng là ai cho ǵ cũng không lấy, có đói đến đâu, đến nhà người khác được mời ăn th́ cũng phải từ chối. Mang cái chỉ thị tối cao như vậy nên ngày xưa tôi chỉ thích đến nhà bạn người Nam v́ nếu ba má chúng nó mời ăn uống, tôi không bao giờ trả lời không; trong khi đó nếu đến nhà bạn Bắc Kỳ, lúc nào cũng vậy, chưa đến mà tôi đă no tuy rằng trong bụng th́ đói meo khi được bố mẹ bạn mời: "Dạ, cháu mới ăn ở nhà", "Không cháu không uống".

Chữ khách sáo bao hàm ư nghĩ không thật ḷng nên nói chuyện với người Bắc một người lúc nào cũng nên đề cao cảnh giác như ngày xưa lính Việt Nam Cộng Ḥa đứng gác sông Bến Hải vĩ tuyến thứ 17 v́ không biết đâu là hư, đâu là thực. Chỉ có người Bắc uyên thâm có bằng Tiến Sĩ, Thạc Sĩ, đầu óc mới thông suốt để đoán biết lúc nào người Bắc nói thật, lúc nào ư của họ ngược lại 180 độ. Một cô bạn vợ tôi ngưởi Nam lấy chồng người Bắc, nhà ở California, sang thăm mẹ chồng ở Ohio. Máy bay đến khuya, sáng 7:30 bà mẹ chồng đă đến gơ cửa pḥng hỏi dậy chưa. Cô ta trả lời vẫn c̣n ngái ngủ. Bà mẹ chồng trả lời: "Thế th́ con cứ ngủ tiếp đi nhé, chừng nào dậy cũng được". Cô bạn người Nam của vợ tôi không có kinh nghiệm chiến trường giao thiệp với người Bắc nên tưởng bà ấy nói thật, ngủ luôn một mạch cho đến 11 giờ. Trong thời gian này th́ bà mẹ chồng đă nấu điểm tâm cho thằng con trai ăn sáng, rồi bắt đầu chuẩn bị cho buổi ăn trưa. Về nhà sau này anh chồng kể bị bà mẹ dũa thê thảm là lấy con vợ không có ư tứ, sáng không biết dậy sớm lo điểm tâm cho chồng hay cho bố mẹ chồng. Cô bạn vợ tôi nói : "Chính bả nói ḿnh cứ ngủ, ḿnh nghe lời bả ngủ tiếp mà bả lại chửi ḿnh!"

Vợ tôi là người miền Nam, khi lấy tôi đă học xong đại học Văn Khoa ở Việt Nam, đang học dở chừng đại học bên Paris, sang đây học tiếp đại học Mỹ nên đầu óc tương đối thông suốt: chỉ trong ṿng vài tháng đầu là nàng đă tiếp thụ được lối nói chuyện ṿng vo tam quốc của người Bắc gia đ́nh chúng tôi thay v́ đi vào thẳng vấn đề. Mỗi lần nàng xuống bếp, chỉ cần nàng nói: "Cái bếp hôm nay sao bẩn quá" là tôi tự khắc hiểu ư nàng nói ngay là "Anh Ngọc đi lau cái bếp!", tôi phải nhanh chân đi lau bếp; hay hôm nào đi làm về nàng nói: "Hôm nay sao Loan thấy hơi nhức đầu", là tôi hiểu ngay ư nàng nói "Tối nay Loan không nấu cơm", tôi tự động chèo thuyền ra sông Đồng Nai câu cá về chiên ăn một ḿnh. Nói thế nhưng không có nghĩa lúc nào tôi cũng hiểu ư nàng. Có một lần đứng trong pḥng khách, nàng nói "Nhà ḿnh sơn mầu khác chắc đẹp", tôi dịch nghĩa ngay là: "Anh Ngọc, sơn nhà bên trong mầu khác!". Pḥng có nhiều đến đâu, cực đến đâu đi nữa tôi cũng có khả năng sơn lại cả căn nhà, thế nhưng pḥng khách nhà tôi khoảng khoát, trần nhà cao hai tầng không cách ǵ tôi sơn được ngoại trừ mướn thợ với cầu thang chuyên môn có thể với tuốt tận trên cao để sơn trần nhà. Khảo giá th́ thợ nói sơn lại cả bên trong nhà khoảng $2,000 làm tôi bệnh mấy ngày liền v́ nếu tôi sơn th́ chỉ tốn $500 là cao lắm. Lo lắng vài tuần mất ăn mất ngủ, tội sụt cân vài pounds. Nàng hỏi lư do th́ tôi thú thật trả lời. Lúc ấy nàng mới cho tôi biết là nàng không có ư muốn tôi sơn lại nhà, chỉ nói một câu bâng quơ vậy thôi!

Khi ḿnh nói chuyện có tính chất bên ngoài không thật ḷng th́ từ điểm đó đến điểm nói chuyện phóng đại tô mầu Eastmancolor cũng không xa nhau là mấy. Ở điểm này, người Bắc cũng bỏ xa người miền Nam, đặc biệt là người sinh sống ở miền Bắc.

Tôi có một người chị cùng cha khác mẹ ở Nam Định tên là chị Hiền. Sau khi bố tôi di cư vào Nam th́ khoảng năm 1960 mọi liên lạc thư từ bị miền Bắc cắt đứt nên hai bên không biết tin tức nhau. Đến năm 1995 khi tôi về Sàig̣n lần đầu tiên, thăm một gia đ́nh họ hàng xa ở Vũng Tầu, những người này vẫn c̣n liên lạc với gia đ́nh người chị tôi ở ngoài Bắc nên họ dẫn tôi ra bưu điện để gọi điện thoại ra Nam Định để nói chuyện với chị ấy:

- Thưa chị, em là Ngọc, con thứ năm của Thầy U. U và cả gia đ́nh sang định cư bên Mỹ từ năm 1975, hiện tất cả b́nh yên. Em là người đầu tiên trong gia đ́nh về lại Sàig̣n thăm nhà. Lúc Thầy U vào Nam th́ em chưa sinh...

- Giời ơi, Ngọc đă về quê hương đấy à. Chị tôi khóc nức nở rồi nói tiếp:

- Lúc em sinh ở Sàig̣n chị có biết v́ Thầy U có biên thư cho chị.

- Anh chị không bận th́ vào Sàig̣n thăm em, em có một tí quà biếu anh chị.

- Chị yếu lắm, đi tầu hoả 40 giờ vào trong Nam chị rất là ngại. Em đă đi xa xôi vạn dăm từ Mỹ về Việt Nam mà sao em không đi nốt ra Bắc thăm chị?

Rời Việt Nam tháng 4 năm 1975, trở về Sàig̣n lần đầu tiên hai mươi năm sau nơi căn nhà cũ và những đường phố quen thuộc từng sinh sống mà tôi c̣n lo sợ không yên ḷng, huống ǵ nói chuyện đi ra Bắc? Đă thế người nhà họ hàng tôi ở Vũng Tầu ai cũng một ḷng ngăn cản tôi không nên đi: "Chú đi ra ngoài Bắc th́ thế nào họ cũng thịt chú. Cướp bóc nhiều lắm!". V́ thế, dù rằng tôi rất ước ao gặp lại người chị cùng máu mủ từ bố tôi nhưng tôi không dám ra Bắc mà muốn chị ấy vào Nam để chị em gặp nhau.
- Em ngại ra Bắc...

-Thôi em nói chuyện với anh Lễ nhé.

Anh Lễ là chồng của chị tôi, chị trao máy cho anh Lễ:

-Cậu Ngọc đă về Việt Nam rồi đấy à?

-Thưa vâng.

-Từ ngày miền Nam được giải phóng, anh chị đă tưởng gặp lại Thầy U và các em, thế nhưng chỉ trong một thời gian ngắn cháu Vinh và Toàn tập kết vào Nam báo tin cho anh chị hay là Thầy đă mất từ năm 1970, c̣n U và các em đă đi đâu mất làm anh chị khóc cả mấy ngày đêm. Sau này biết U và các em định cư ở Mỹ anh chị cũng mừng. Giờ th́ em đă về lại quê hương, gịng máu mủ duy nhất của Thầy mà em lại không ra Bắc thăm anh chị...

-Em sợ lắm. Em nhất định không đi.

-Nếu thế th́ anh và cháu Tuấn đi xe hoả vào thành phố đón cậu ra đây. Nhà ta có chú Biên trong quân đội, sẽ ra đón cậu ở nhà ga, cậu không phải sợ ǵ cả.

Sau khi anh ấy nài nỉ đến bao nhiêu lần, cuối cùng tôi cũng xiêu ḷng theo lời đề nghị, chờ anh ấy và cậu con trai vào Nam rồi tháp tùng tôi ra Bắc.

Tôi xuống nhà ga Nam Định sau khi ngồi trong chuyến tầu hoả kinh hoàng gần 44 giờ, và đúng như anh Lễ nói, anh Biên, đại gia đ́nh vợ chồng anh Lễ chị Hiền cùng con , cháu , chắt, và bao nhiêu là người lạ đă đến đón vợ chồng chúng tôi. Từ nhà ga đi bộ về nhà khoảng chừng hai cây số. Nhận thấy chúng tôi là người ở ngoại quốc về, những người khác ở trong làng túa ra đi bộ với chúng tôi càng ngày càng đông, cho đến khi về đến nhà th́ tôi không c̣n biết ai là ai v́ số người đứng vây quanh tôi đông vô số kể. Trong bao nhiêu tiếng x́ xầm bàn tán về tôi, tôi bỗng nghe tiếng đàm thoại rất rơ của hai đứa nhỏ nói chuyện đứng ngay kế bên tôi:

-Ai đấy? Một thằng bé người lạ hỏi.

-Ông tao đấy. Ông tao ở Mỹ mới về.

Chị của tôi năm nay 70 tuổi, đă có con lẫn cháu chắt, nên tôi là vai ông với những đứa cháu chắt này. Tôi nghĩ thằng bé đang nói là một trong những đứa cháu chắt của chị ấy đang nói về tôi.

-Thế ông mày nói tiếng ǵ?

-Ông tao đấy hả? Gớm, ông tao nói tiếng Mỹ, tiếng Tây, tiếng Tầu..,. tiếng ǵ cũng được cả.

Tôi nghe thằng bé nói mà trố mắt nh́n xem mặt mày nó ra như thế nào. Nó non choẹt, chỉ độ chừng bẩy tuổi là cùng, chưa bao giờ gặp tôi, tôi cũng chưa bao giờ biết nó. Thế mà nó đă khoe xoen xoét ông của nó – là tôi- với thằng bạn nó là tôi nói đủ thứ tiếng!

Chị tôi mừng vô hạn khi gặp lại tôi. Hai bàn tay gầy guộc dơ xương của chị ấy cứ bấu chặt vào tay và vai của tôi trong khi nước mắt chị khóc ṛng.

-Thầy mất, chị không đươc gặp Thầy nhưng bây giờ gặp được em, xem như là chị cũng măn nguyện rồi. Em giống Thầy như đúc...

Tuy mừng gặp lại người chị cùng cha khác mẹ, tôi vẫn c̣n mối quan tâm trong ḷng về t́nh trạng an ninh ở ngoài Bắc mà người thân trong Nam đă nói cho tôi biết. Có lẽ biết được nỗi lo sợ của tôi, anh Lễ xen vào:

-Cậu có thấy là ở đây b́nh yên vô sự làm ǵ có cướp bóc phải không? Người ở trong Nam họ nói láo, hăm dọa cậu không muốn cậu ra Bắc, cố t́nh ngăn chận t́nh ruột thịt của anh chị em ḿnh chứ ngoài Bắc làm ǵ có cướp bóc, cậu thấy không? Tất cả mọi sự đều b́nh thản vô tư.

Đêm hôm ấy ngủ trên gác nhà chị Hiền mà tôi trọc trằn ngủ không yên tuy rằng đă được anh Lễ trấn an ngoài Bắc không có chuyện cướp bóc. Giữa đêm tôi xuống dưới nhà v́ cần đi toilette. Căn nhà này bước vào là pḥng khách, dài khoảng bẩy thước , rồi có một gian trống khoảng bốn thuớc không có nóc nhà nh́n thẳng lên trời chị tôi dùng làm nhà bếp. Sau gian trống này là một gian nhỏ toilette và chỗ để tắm. Từ pḥng khách muốn đi toilette phải mở cửa đi vào nhà bếp trước. Ban đêm trời tối đen như mực không thấy ǵ ở phía truớc, tôi ṃ mẫm vịn thành thang gác xuống lầu rồi chậm chạp tiến về cửa hướng ra nhà bếp. Sờ soạng được mặt cửa, tôi ṃ tay xuống quả đấm, xoay đẩy cửa ra ngoài th́ tiếng soong chảo khoảng dưới cánh cửa rớt đổ vang ầm trong đêm tối, to c̣n hơn bom nguyên tử nổ ở Nagasaki . Tôi bàng hoàng, chưa đoán biết sự ǵ đă xẩy ra th́ cái đèn vàng héo hắt trong nhà ai đă bật lên. Nh́n kỹ lại tôi thấy anh Lễ đang ngủ ở giường kế bên cửa đă bật ngồi dậy và với tay vào công-tắc bật đèn lên v́ tiếng động khua anh ấy dậy. Qua ánh đèn, bây giờ tôi mới biết tại sao có tiếng soong chảo rớt đổ: Nhà nghèo cửa mở ra sau nhà bếp không có khóa nên anh Lễ ban đêm sợ ăn trộm vào nhà nên để vài nồi niêu soong chảo ngay dưới bực cửa. Ai mở cửa ra là nồi sẽ rớt xuống đất, tạo ra một hệ thống báo động ăn trộm cực kỳ tinh vi không tốn một đồng xu nào.

Nhà chị tôi nghèo, chả có ǵ đáng ăn cắp mà anh tôi c̣n "gắn" hệ thống báo động ăn trộm soong chảo, thế mà vào lúc ban ngày anh ấy nói với tôi là ngoài Bắc không có cướp, tôi cứ thoải mái vô tư! Đúng là chỉ có người Bắc chúng tôi mới ba hoa chích cḥe đến thế!

Cái tật vẽ hươu vẽ vượn của người Bắc nó đă tồn tại từ cả ngh́n năm nay. Lịch sử Việt Nam chúng ta có nhiều bằng chứng cụ thể : Phù Đổng Thiên Vương lên ba không biết nói cười nhưng khi có giặc Ân tràn xuống th́ vươn vai thành người ba trượng cỡi ngựa đánh tan quân giặc, Lư Thuờng Kiệt giả cho người vào đền thờ ngâm thơ bài Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư trong đêm để vận đông tinh thần binh sĩ đánh bại quân nhà Tống. Một thói quen hay tật xấu thường hay khó thay đổi. Trường hợp tôi cũng là thí dụ điển h́nh. Cho dù tôi có óc sửa sai đến đâu để cải tiến, có nhận thấy người Bắc có nhiều khuyết điểm sai lầm đến đâu để sửa đồi, mà vợ tôi người Nam cứ khen người Bắc phát âm chính xác, nói năng bặt thiệp lưu loát th́ chắc chắn đến Tết Congo người Bắc chúng tôi sẽ không bao giờ có sự thay đổi!

Nguyễn Tài Ngọc
http://www.saigonocean.com/trangNguy...Ngoc/backy.htm
__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=55&dateline=1188836377
Reply With Quote
  #7  
Old 04-28-2015, 02:50 AM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Người Việt Bắc kỳ Hải ngoại
Nguyễn Xuân Nghĩa (Danlambao)


"Give me a lot of rice or I’m being a thief"

Sau biến cố đau thương 30/4/1975 của người dân Miền Nam, Dân Bắc kỳ- những công dân gạo cội của chính quyền cộng sản cũng bị tác động. Họ thấm đ̣n không phải v́ mất tự do, nhân quyền (những thứ họ chưa từng biết họ phải có như dân Nam) mà họ thấm đ̣n v́ cái đói và cái rách. Viện trợ từ Nga-xô và khối Đông Âu dần hết; không c̣n vải sợi Triều Châu, bột ngọt và nón cối từ Trung Cộng v́ đă xảy ra chiến tranh Biên giới 1979.

Tinh thần "tự sướng" của CS sau nội chiến và Ư thức hệ chiến không khỏa lấp nổi mối lo nạn đói 1945 lặp lại do nền kinh tế kinh tế tập trung bao cấp đang lao nhanh xuống dốc. Nạn phá hoại kinh tế, xă hội, đạo đức một cách vô thức hoành hành ở tất cả các thành phố lớn. (Đốt cháy kho tại cảng Hải Pḥng, đánh đắm tàu thuyền, xà lan sau khi đă ăn cắp hết hàng hóa...) Cán bộ, công nhân viên chức lăn công; người ta có thể giết người v́ một cái nón cối, một chiếc xe đạp cũ, trong t́nh trạng thần kinh hoàn toàn tỉnh táo... Rất nhiều quân nhân, trong đó có đảng viên dùng súng ra đường chọn chỗ vắng nấp ŕnh trấn lột người qua đường. Nếu bị bắt, họ trở thành những đảng viên, quân nhân "biến chất", nếu không họ vẫn là "Anh bộ đội cụ hồ". Rất nhiều người t́m phương cách vượt biên, học theo cách của người miền Nam, nhưng chỉ với mục đích đi t́m "miền đất hứa".

Mục tiêu của họ là các trại tị nạn ở Hồng Kông, để cập đất các quốc gia giàu có. Họ cũng bị hải tặc, đắm thuyền và cộng sản bắt trở lại, đi tù... như thuyền nhân phía Nam. Nhân thân của họ đủ loại. Đa số trốn đi v́ đói, có người trốn khỏi Việt Nam v́ phạm tội h́nh sự. Trong họ cũng có một vài ca sĩ, cán bộ, đảng viên ĐCS và lính tráng- mới hôm qua c̣n "xẻ dọc Trường Sơn đi giải phóng Miền Nam". Tuy nhiên lúc ấy trong đầu của bất cứ ai, các nước Anh, Pháp, Canada, Mỹ... chỉ là các nước để họ đến t́m kiếm miếng ăn- Họ không có khái niệm tự do-dân chủ. Họ là công dân của phần phía bắc đặc sịt cộng sản. Trang bị của họ để được coi là tị nạn chính trị gồm vài thuật ngữ "Dân chủ", "Nhân quyền", mà họ không hiểu nó nghĩa ǵ. Có kẻ c̣n mang xuống thuyền các hài cốt trâu ḅ, nói là hài cốt phi công Mỹ, hy vọng một cách ấu trĩ phía Mỹ cấp nhanh cho một "thẻ xanh". Khi Cao ủy LHQ về người tị nạn phỏng vấn, có người trả lời khá trôi chảy ở câu đầu: "tôi trốn khỏi Việt v́ Việt nam không có dân chủ, Việt Nam vi phạm nhân quyền". Khi bị tra vấn câu thứ hai, người đó chữa lại: "Tôi đi khỏi Việt Nam v́ Việt Nam có "dân chủ" nhưng không có "nhân quyền". Rất nhiều người đă bị trả về với một khoản trợ giúp 4 triệu VNĐ và lời cam kết với LHQ của nhà cầm quyền VN không bỏ tù họ. May mắn cho những người đi trước mốc đóng cửa các trại tị nạn Hồng Kông (Tôi nhớ đâu như vào tháng 8/1988), họ mặc nhiên trở thành dân tị nạn chính trị mà không phải qua các đợt tra xét của cơ quan tị nạn LHQ. Trong khi chờ đợi được cứu xét, họ tổ chức phe, nhóm, vùng, miền đánh nhau, có cả đốt trại, gây ra nhiều cái chết thảm khốc...

Có một bộ phận người Việt Bắc kỳ đang làm Việt kiều ở hải ngoại, chủ yếu ở các nước cựu CS Đông Âu. Họ là những công nhân đi xuất khẩu lao động, đi du học trốn ở lại, lâu dần trở thành Việt kiều. Có người đi bằng hôn thê giả, bằng cách gom tiền cho các nhóm mafia, vượt qua các biên giới bằng đường rừng, do bọn Mafia tổ chức, họ ủy thác tính mạng vào sự may rủi... Dăm ba năm gần đây bắt đầu xuất hiện những Việt kiều gốc con ông cháu cha, chủ yếu họ đến Mỹ và các nước Tây Âu. Bố ở Việt Nam tiếp tục làm cộng sản, định hướng dân chúng sống theo XHCN, gửi con sang bên kia sống theo tư bản. Tất cả tạo thành Việt kiều Bắc kỳ mà ai cũng biết.

Ở bài trước tôi đă điểm qua về những người Việt tị nạn cộng sản hải ngoại. Phần này tôi xin nói vài nhận xét về người Việt gốc cộng sản Bắc kỳ ra nước ngoài tị nạn đói khát.

Họ làm ǵ khi thành Việt kiều?

Tôi quen ba gia đ́nh có người vượt biên đến Hồng Kông những năm 80s đang định cư ở Mỹ, Úc và Canada (nếu kể cả một gia đ́nh là thân nhân bên vợ tôi- tôi không dám đề cập sâu hơn là bốn). Một người ở Canada làm nghề trồng "cỏ" (trồng cây thuốc cần sa trong nhà), một người ở Mỹ làm môi giới hôn nhân giả, một người ở Úc làm nghề trộm cắp trong các siêu thị và ǵ đó nữa mà cảnh sát Úc chưa bắt quả tang. Tôi c̣n biết đến những vụ thanh toán lẫn nhau do cạnh tranh vài hè phố để bán thuốc lá lậu ở Đức khi c̣n tranh tối tranh sáng, những vụ đốt chợ của nhau ở Séc... Tất cả tạo thành bức tranh có tên "Việt kiều miền bắc" hoặc "Việt kiều cộng sản".

Bức tranh đó c̣n đen thêm ở các hành vi trấn áp một phụ nữ người Việt hải ngoại mang cờ VNCH ở quảng trường Vaslap- Praha-cộng ḥa Czech. (*) Với phong trào đấu tranh cho dân chủ nhân quyền quốc nội, chúng tôi không nhận được một tín hiệu giúp đỡ, ủng hộ hoặc cảm t́nh nào từ họ và cũng không hy vọng ǵ ở họ, mặc dù họ đang sống ở các quốc gia dân chủ như Mỹ, Anh, Na Uy, Thụy Sĩ ...

Bởi v́ cái căn nguyên để họ ra đi vẫn c̣n đó: "Give me a lot of rice or I’m being a thief" (Hăy đưa cho tôi ít cơm hay tôi sẽ trở thành một gă trộm cắp)

Nguyễn Xuân Nghĩa
danlambaovn.blogspot.com
(DLB đă xóa & c̣n đăng ở đây - http://www.khoi8406.com/post/danlamb...3810d1086.html -)
(*) http://phuongdongtimes.com/nguoi-vie...co-do-o-praha/

__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
  #8  
Old 10-08-2016, 09:06 AM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Re: Cụ Bắc

Cả Trọng đi làm công an – Sao Osin không b́nh loạn?


Ruồi cụ bắc bu chôm chôm

Cơn sóng thần dư luận đổ ập vào gia đ́nh nhà họ Triệu ở tận xứ “mù cang chải” Hà Giang. Cha Chủ tịch tỉnh về hưu. Con trai cả Bí thư Tỉnh ủy, cùng tám anh em nắm trọn những cơ quan đầu ngành của tỉnh.

Bữa nay lại nghe nói ở Thừa Thiên – Huế, có gia đ́nh nọ, vợ chồng, anh em, dâu rể, nắm gọn guồng máy công quyền của huyện A Lưới.

Con đường của hai cậu ấm Thanh Nghị và Minh Triết c̣n xa vạn dặm để được ngồi vào chiếc ghế thủ tướng của ba. Thế nhưng, Osin lu loa cho bàn dân thiên hạ thấy Ba X đang âm mưu thực hiện chính sách cha truyền con nối.

Ngênh ngang khắp Sài thành, bù khú, đàn đúm với cỡ Nguyễn Duy, Trần Tiến, Osin tố cáo La Thăng bổ nhiệm toàn đồng hương Nam Định.

Săn tin, đánh hơi, ŕnh ṃ, chụp h́nh, quay lén, lu loa, tố cáo, lên án … đó là nghề của nhà báo. Tốt thôi, nếu công bằng, minh bạch, thành thật, trong sáng, bất vụ lợi. Đằng này, Osin chúi mũi vào ống khóa nhà Ba X trước đây, và nhà La Thăng bây giờ, nhưng lại lờ đi nhà Cả Trọng, nhà Sang Sâu, nhà Hải Khóc.

Cả trong sáng lắm, cao thượng lắm, minh bạch lắm. Cả không lèm nhèm như lũ đàn em. Cả không thèm bổ nhiệm người nhà, họ hàng, đồng hương, hay bè bạn. Cả chỉ bổ nhiệm chính Cả. Làm Tổng Bí thư chưa đă, Cả c̣n khoái làm công an. Thế là, Cả tự cơ cấu chính Cả. Cả tự bổ nhiệm chính Cả vào Thường vụ Đảng ủy Bộ Công An. Quá tŕnh đề bạt, cơ cấu, và bổ nhiệm, Cả thực hiện chóng vánh, đúng quy tŕnh.

Ở xứ Bắc Hàn, từ Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật đến cháu nội Kim Chính Ân là một bức tranh toàn bích về cha truyền con nối. Ở Cuba, Fidel Castro, không có con trai, truyền ngôi cho em Raul Castro là một bức tranh hoàn hảo về anh truyền em nối.

C̣n ở Việt Nam, xứ sở của đỉnh cao trí tuệ, có một bức tranh hoàng tráng về một phong cảnh chưa từng thấy: Tao cơ cấu chính tao. Tao bổ nhiệm chính tao. Tao truyền ngôi cho chính tao.

Giông tố như muốn cuốn phăng đi nhà Triệu ở Hà Giang. Cuồng phong đang ṿ xé bốn anh em nhà nọ ở tận nơi khỉ ho c̣ gáy A Lưới. Thế c̣n, ngay giữa Ba Đ́nh, thanh thiên bạch nhật, một ḿnh Cả chơi trọn gói Đảng, quân đội, công an. Cả đéo thèm chia quyền hành cho thằng nào sất.

Dư luận có công bằng không khi lên án nhà họ Triệu, mà lại câm như hến với Cả.

Bốn triệu đảng viên không ai lên tiếng. Sao Osin không b́nh loạn ǵ? Cả nước liệt giây thần kinh phát âm. Ḿnh tôi, ở một xó rừng, sủa lên vài tiếng vu vơ giữa đêm đen như mực.

October 7, 2016
Trần Hồng Tâm
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
Reply

Tags
bắc cộng , bắc cụ , bắc kỳ

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 03:13 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu