Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > THÔNG BÁO ĐẶC BIỆT (CLICK HERE) > Bài Trang Chính (PORTAL)
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Bài Trang Chính (PORTAL) Dành cho bài vở được chọn lọc từ Thành viên MGP sáng tác hoặc sưu tầm. Giới thiệu dần những góc riêng của các khuôn mặt tài hoa trong phố...

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 04-04-2017, 03:56 PM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Nên đối kháng hay đối thoại với CSVN

Nên đối kháng hay đối thoại với CSVN
Mai Thanh Truyết

Giữa lúc dầu sôi lữa bỏng như hiện nay, trong lúc toàn dân trong nước đang dâng trào đứng lên chống Tàu khựa, chống Thái thú biết nói tiếng Việt là đảng CSVN, thế mà, tại hải ngoại vẫn c̣n luận điệu... "nội-ngoại" cùng nhau đoàn kết chống giặc Tàu"! (nội đây là nhà cầm quyền CSVN). Đây là một suy nghĩ hết sức trái khoáy và là sức cản không nhỏ đẩy lùi tiến tŕnh mang lại dân chủ cho Việt Nam.

Để làm sáng tỏ vấn đề, bài viết nầy hy vọng mang lại một hướng suy nghĩ rốt ráo về tư thế của một người con Việt trước t́nh trạng cấp bách đang xảy ra ở Việt Nam.

1. Đối thoại là ǵ? Tại sao phải đối thoại?

Đề tài ḥa giải xuất hiện ở cộng đồng hải ngoại qua Nghị Quyết 36 từ năm 2006 qua các sự việc như CSVN tung tiền mua chuộc những nhân vật "nhẹ dạ" bằng tiền và những lời hứa hăo huyền cho một vài chức vụ đại diện "dân cử" trong nước qua Thứ trưởng ngoại giao CS Nguyễn Thanh Sơn (thời bấy giờ) ở hải ngoại và do Phạm Thế Duyệt, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc ở trong nước.

Cao điểm của Nghị quyết nầy là lúc Nguyễn Thanh Sơn được thành phố Houston tiếp đón vào năm 2012, đă tạo ra nhiều xáo trộn cho cộng đồng thành phố trên qua việc một Nghị viên và một số nhân vật cộng đồng ủng hộ và cổ xúy cho chính sách hợp tác với CSVN.

Từ đó, vấn đề ḥa giải được mặc chiếc áo khác là "đối thoại". Có lẽ học kinh nghiệm những năm trước về sự thất bại qua lời kêu gọi ḥa giải mà phía CSVN lùi lại một bước và chỉ kêu gọi đối thoại nhằm mục đích để t́m hiểu những khác biệt, mâu thuẫn hay làm quen, một bước khởi đầu hữu lư để đưa tới ḥa giải. Quả thật sự hữu lư đă xảy ra, khiến cho một số người Việt ở Houston đă đi gặp ông Sơn và chiêu bài đối thoại đă được một số người, vài đảng phái hải ngoại chấp nhận và thậm chí cổ vơ.

Thử xem xét về hai ư tưởng sai lầm mà những người bênh vực lư lẽ ‘đối thoại’ đưa ra.

- Đối thoại là bước khôn ngoan, ḥa b́nh để giải quyết mâu thuẫn, tốt hơn là đối đầu có thể gây ra nhiều tổn hại. Trong ư nghĩa này, đối thoại c̣n có thể được tận dụng làm vũ khí đấu tranh;

- Hiện nay nội bộ nhà cầm quyền CSVN có nguy cơ sụp đổ v́ những rối loạn trong nhiều lănh vực như kinh tế, tham nhũng, xă hội... nhất là nguy cơ xâm lược của Tàu cộng và bị bế tắc không biết phương cách giải quyết.

Nay đại diện CSVN đề nghị ‘đối thoại’ với cộng đồng người Việt hải ngoại:

1. Phải chăng là "họ" đang bị bế tắc chính trị?

2. Phải chăng họ muốn nhờ cộng đồng hải ngoại giúp một tay gỡ mối rối: xây dựng lại đất nước và chống ngoại xâm.

3. Hay phải chăng người CS đă chán chủ nghĩa CS và chỉ muốn thoát thân ‘an toàn’?


Loại tương tự & những con tương cận ... th́ xin miễn bàn (đồng ư 101% với tác giả ... ư kiến người đăng bài / độc giả)

Ba giả thuyết về câu chuyện ‘đối thoại’ này có hai điểm sai lầm khi được nh́n dưới lăng kính đấu tranh (c̣n những ai nếu có ư muốn ‘chia phần’ với CSVN th́ xin miễn đọc tiếp) như sau:

- Đối thoại không hề là một công cụ đấu tranh như từng được diễn tả trong lịch sử chiến tranh. Trong chiến tranh, thắng bại đều do sự tương quan thế lực của hai bên mà đối thoại thường xảy ra để dàn xếp vấn đề thắng thua một cách ổn thỏa và tránh thêm đổ máu. Cuộc đấu tranh với chế độ CSVN ngày hôm nay, cũng là chiến tranh với h́nh thức đấu tranh dân sự, thay v́ bằng quân đội vũ trang. Sự thắng thế trong bất kỳ thương thảo nào cũng tương ứng với thắng thế ngoài mặt trận và không thể có điều ngược lại. Dựa trên nguyên lư này, thử điểm lại t́nh h́nh đấu tranh của lực lượng dân chủ chống lại chế độ độc tài CSVN th́ thấy ngay rằng, phía dân chủ thực ra chưa gây được thiệt hại đáng kể nào cho phía CSVN cả.

Vậy th́ phía dân chủ lấy ǵ để đặt điều kiện, để gây áp lực hay đưa ra đ̣i hỏi? Nếu một bên không có vật trao đổi th́ để nhận được điều ḿnh muốn sẽ hoàn toàn tùy thuộc vào ‘ḷng tốt’ của đối phương. Ư nghĩa này là ǵ nếu không phải là sự xin-cho? Kết luận là hoàn toàn không phải đối thoại.

- Rồi có giả thuyết cho rằng, sẽ có ngày CSVN rơi vào một t́nh thế gọi là ‘bế tắc chính trị’ (v́ không thể kết hợp dân tộc để chống ngoại xâm và xây dựng đất nước) và con đường giải quyết duy nhất là ‘ḥa giải’ giữa hai miền Nam và Bắc, quốc nội và hải ngoại, cộng sản và quốc gia để mọi người Việt Nam có thể cùng góp phần chống ngoại xâm và xây dựng quê hương.

Đây lại là một giấc mơ của những người không muốn dấn thân đấu tranh mang tâm khảm chủ bại và muốn có phần thưởng một cách dễ dàng qua sự "ḥa giải, ḥa hợp" của ĐCSVN. Khi một nhà làm chính trị "xôi thịt" thích mơ mộng th́ ông hay bà ta không muốn nh́n vào thực tế, những thực tế CSVN đă làm trong quá khứ như:

- Công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng,

- Hiệp định biên giới, thái độ ươn hèn của thời Nông Đức Mạnh,

- Né tránh hàng loạt ‘tàu lạ’ ngoài Biển Đông,

- Đàn áp người biểu t́nh chống Tàu cộng xâm lược,

- Càng mạnh tay hơn với người biểu t́nh đ̣i đuổi Formosa, đ̣i biển sạch.

Giấc mơ này càng làm cho người cộng sản được nâng lên thành những người yêu nước đang t́m kiếm hướng đi đúng đắn cho đất nước chứ không phải là những kẻ bán nước.

Nếu thực sự CSVN cảm thấy bị bế tắc chính trị th́ chẳng cần hỏi đâu xa, chính họ cũng biết rất rơ, rơ hơn tất cả 93 triệu người dân sống trong nước. Nhưng v́ họ là một đảng độc tài đảng trị, chọn cơ chế chuyên chính vô sản làm kim chỉ nam, cho nên dù có bế tắc chính trị đi nữa... họ vẫn bám chặt quyền bính, nếu cần sắt máu, họ cũng không từ nan. Do đó, mọi chuyện sẽ chỉ được giải quyết một khi giải tán và giải thể được ĐCSVN mà thôi.

2. Tại sao phải đối kháng?

Cuộc tranh chấp giữa lực lượng dân chủ và độc tài CSVN là một cuộc tranh chấp nằm trong ư thức hệ giữa cộng sản và tự do, độc tài và dân chủ. Đó là hai nguyên lư xung khắc không thể nhượng bộ hay thương thảo mà kết quả đưa tới phải là thắng hoặc thua. Chính hoàn cảnh này nói lên tính dứt khoát của lực lượng dân chủ phải là đối kháng mới có thể đạt mục tiêu.

Bất cứ ai chủ trương đối thoại là chưa thực sự bước vào con đường đấu tranh với CSVN hay chưa hiểu bản chất về cuộc tranh chấp.

Trong đấu tranh, sự thắng thua đặt căn bản trên thực lực của mỗi bên, không phải trên đối thoại. Thông thường, bên yếu muốn ‘đối thoại’ để ngưng chiến để có thời gian củng cố lực lượng hay để xin đầu hàng tránh bị tận diệt. Mặt khác bên mạnh muốn ‘đối thoại’ để dụ chiêu hàng bên thua mà không tổn hao lực lượng. Với tương quan lực lượng ngày nay, nhà cầm quyền CSVN hẳn nhiên là bên mạnh đối với lực lượng dân chủ th́ khi họ ngỏ ư muốn "đối thoại" với cộng đồng người Việt hải ngoại th́ chỉ có nghĩa là dụ ‘chiêu hàng’!

Đối kháng với CSVN là công việc thiên nan vạn nan. Tầm mức to lớn của vấn đề quả đă làm nhiều người e ngại, mất tự tin, nhưng hăy điểm qua trường hợp cách mạng bất bạo động Ba Lan để t́m xem nền dân chủ mà dân Ba Lan có được ngày hôm nay là do đảng CS Ba Lan ban cho (đối thoại) hay phải tự đổ xương máu giành lấy?

Sơ lược công cuộc đấu tranh ở Ba Lan bắt đầu từ khoảng năm 1970 với cuộc đ́nh công lớn của công nhân xưởng đóng tàu Lenin ở thành phố cảng Gdansk kéo theo các cơ xưởng trong vùng, sau đó dẫn tới việc đốt phá trụ sở đảng cs thành phố. Nhà cầm quyền cs đă phải huy động tới 60,000 quân lính để đối phó và dẹp yên. Tuy nhiên, cuộc đấu tranh vẫn âm ỷ tiếp diễn ngoài ṿng pháp luật. Năm 1979, buổi thánh lễ do Đức Giáo Hoàng John Paul II cử hành, trong lần đầu tiên trở về Ba Lan sau khi nhậm chức (1978), đă quy tụ 3 triệu người trong trật tự, không cần tới an ninh của chính quyền và đă không xảy ra bất cứ xô xát nào. Năm 1980, công nhân toàn quốc đ́nh công với sự tham gia của 1 triệu đảng viên cs, số thành viên của Công đoàn đoàn kết Solidarity lúc này lên đến 10 triệu người. ĐCS Ba Lan đă phải dùng tới đội quân 100,000 người được huấn luyện đặc biệt và toàn thể đội cảnh sát cơ động (riot police) để đối phó. Sau đó Solidarity đổi chiến thuật qua phương thức bất hợp tác làm suy yếu nền kinh tế dần và cuối cùng ĐCS đă phải chấp nhận ‘đối thoại’ theo điều kiện do Solidarity đ̣i hỏi. Năm 1990, Lech Walesa trở thành tổng thống và đcs Ba Lan bị mất quyền chủ động.

Qua 20 năm đấu tranh, người công nhân và dân chúng Ba Lan đă hiểu ra rằng bắt buộc phải thay đổi thể chế th́ các quyền dân sự của họ mới được bảo đảm và cuối cùng họ đă không chấp nhận bất cứ điều kiện ǵ thấp hơn đ̣i hỏi dân chủ hoàn toàn.

Từ ví dụ của Ba Lan mà ngẫm ra Việt Nam sẽ thấy ngay rằng người dân Việt Nam, nếu muốn có tự do th́ chính ḿnh phải tranh đấu để giành lại.

Muôn đời sẽ không có người CS nào ban phát cho cả.

Xin đừng mong cầu, van xin, khuyên nhủ.

Chỉ có áp lực mới có thể đưa ĐCSVN tới chỗ giải thể.

Cộng sản và Tự do, Độc tài và Dân chủ không thể đi đôi. Người CS hiểu rất rơ điều này và phía dân chủ cũng phải hiểu như thế.

Chỉ có đối kháng mới loại bỏ được chế độ CSVN, Thái thú của Tàu Khựa mà thôi!


05.04.2017
Mai Thanh Truyết
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
  #2  
Old 04-09-2017, 06:55 PM
Ô QUY's Avatar
Ô QUY Ô QUY is offline
Rùa Đen
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,467
Thanks: 3
Thanked 6 Times in 6 Posts
Default Re: Nên đối kháng hay đối thoại với CSVN

Đối kháng hay liệt kháng
Đặng Quang Chính

Một tác giả đưa bài viết với tựa: "Đối thoại hay đối kháng" (*). Cá nhân người viết nhận thấy, cũng nên khai triển bài viết đó một ít hơn nữa, để người đọc có cái nh́n tương đối trọn vẹn hơn.

Đối kháng có thể tạm hiểu là: sức kháng cự, đối đầu với một sự việc/vật nào đó. Chữ "đề kháng" nghe ra cũng có nghĩa tương tự. Nhưng, chữ "liệt kháng" không đồng nghĩa với hai chữ vừa nói.

Nghĩa chữ "liệt kháng" có thể được h́nh dung qua trường hợp sau. Người bị ung thư (dù ở bộ phận nào), trong cơ thể của họ, các tế bào tốt, mạnh khỏe đă không c̣n sức chống đối lại sự phát triển vô tổ chức của các tế bào xấu. Khi được trị lieu bằng các loại thuốc (uống, chích) cũng như các biện pháp y học khác (hóa trị, xạ trị) cũng không thay đổi được t́nh trạng các tế bào xấu phát triển. Bệnh nhân đă bị liệt kháng!

Trên thực tế, h́nh ảnh sau nói lên được t́nh trạng đối kháng và liệt kháng, khác nhau ra sao. H́nh ảnh những nhóm biểu t́nh do Lm. Lư khởi xướng gần đây ở VN và h́nh ảnh thanh, thiếu niên (tuổi teen) tại VN, ra phi trường đón tiếp một ca sĩ (tên Tùng) nào đó.

Có rất nhiều lời b́nh luận được kê dưới bức ảnh của hai trường hợp đó.

Với h́nh ảnh biểu t́nh, nhiều người viết nói rằng, tội nghiệp những người đă biểu t́nh. V́ ít người hơn, làm sao nhóm biểu t́nh có sức đối kháng với lực lượng công an và côn đồ. Có những người biểu t́nh bị đá, đánh đập và bị lôi lên xe của công an. Họ chống cự. Họ là những người anh hùng, can đảm. Nhưng, h́nh ảnh anh hùng, can đảm đó sẽ đạt được mục đích ǵ?

Người dân xem những h́nh ảnh này, họ có cảm tưởng tội nghiệp đối với người biểu t́nh, nhưng có lẽ cảm giác sợ hăi nơi họ chiếm một tỉ lệ cao hơn là cảm tưởng tội nghiệp. Cảm giác sợ hăi sẽ giảm xuống, theo tỉ lệ nào đó, khi số người tham gia biểu t́nh đông...và càng lúc càng đông (theo kêu gọi của Lm. Lư, người dân nên biểu t́nh suốt cả năm). Nếu không, t́nh trạng biểu t́nh sẽ như một cục gạch, được ném xuống một cái hồ. Chỉ chút xao động rồi sẽ im ĺm như cũ!.

Với h́nh ảnh đón rước ca sĩ (?) Tùng nào đó, ngựi viết ghi b́nh luận của ḿnh như sau. Ư rằng, chính quyền hiện nay tại VN, rất quỉ quyệt, hơn cả bọn thực dân thời Pháp. Họ tổ chức lễ hội(festival) liên mien trong năm. Chuyện ăn chơi, xa hoa, trụy lạc được khuếch đại hết mức. Lớp thanh, thiếu niên "nhậy cảm" với những cảm giác hời hợt bên ngoài như thế, lâu dần sẽ trở nên xa lạ với những h́nh ảnh biểu t́nh. Tính nhậy cảm như thế không giúp ích ǵ đến tính đối kháng. Tính đối kháng sẽ có cường độ cao hơn khi sự nhậy cảm với các vấn đề thiên về đạo đức, tinh thần, về giá trị con người...được bộc phát mạnh. Nhưng, những giá trị như vừa kể, có được giáo dục trong nhà trường hay không. Hay chỉ giáo dục những ǵ thuộc về Đảng, về bác Hồ, về cuộc chiến đấu được dẫn dắt sai lầm, bởi đảng CSVN (đem đến cuộc chiến 54-75 trong nước và kết quả chỉ là sự tàn phá vật chất, t́nh thần cho đất nước, dân tộc!)

Tính nhậy cảm, đối kháng thường tiềm tàng trong mỗi cá nhân. Nhưng, nếu không được hướng dẫn đúng bởi gia đ́nh, trường học, hai đặc tính đó sẽ bị lệch lạc, chệch hướng. Trong t́nh trạng đó, cộng thêm một xă hội bị g̣ ép, bị đặt vào một khuôn mẫu, theo hướng định sẵn của một nhà nước độc tài toàn trị, t́nh trạng một dân tộc bị liệt kháng xảy ra, dù sớm muộn. Con bệnh đi dần đến cái chết. Dân tộc đi dần đến sự diệt vong.

Đến đây, nên nói thêm về việc đối kháng. Theo nội dung bài viết "đối thoại" hay "đối kháng", tác giả có ư cho rằng, không thể có chuyện bên thống trị (theo đường lối độc tài toàn trị) lại chấp nhận nói chuyện với bên bị trị. Theo người viết, lại càng không có chuyện đối kháng xuông, đối kháng tiêu cực, thụ động. Không có chuyện bất chiến tự nhiên thành. Không có chuyện bất bạo đông.

Người biểu t́nh, nhất là thành phần lănh đạo, phải chuẩn bị trước t́nh h́nh, đến lúc nào đó, cách thế bất bạo động phải được thay thế bằng bạo động. Nếu kết hợp được cả hai càng tốt! (nghĩa là, khi bạo động tiến đến mức độ nào đó, có thể quay sang đối thoại, thương lượng). Kinh nghiệm Thiên An Môn bên Tàu là một thí dụ. Phong trào sinh viên bùng nổ và khí thế dâng tràn, nhưng không nghĩ đến sẽ có sự đàn áp tàn bạo!...)

Bạo động có nhiều mức độ. Bạo động ngoài đường phố là kiểu ai cũng thấy được trên TV. Sau kỳ bầu cử T.Thống vừa rồi ở Mỹ, cảnh đập phá cửa tiệm, đốt xe trên đường phố, đă xảy ra. Bạo động đến mức triệt để khi nhóm đối kháng t́m cách giết chết những nhân viên công vụ. Chuyện này cũng đă xảy ra tại Mỹ trong thời gian rồi, khi một người da đen bị CS bắn chết. Sau đó, qua một vụ nổ súng, có đến 2(3) cảnh sát Mỹ đă bị giết chết. Tại VN, bọn tá, tướng công an là những tay "nợ máu nhân dân" -chữ của người CS- đúng nghĩa!. Họ, do thành tích được đề bạt, nhưng cũng do đồng tiền o ép, hối lộ, có được từ người dân, rồi dùng đồng tiền đó để mua chức danh.

Trước năm 75, tại miền Nam, khi một cán bộ VC bị sát hại, chúng ta nghe những lời kêu gọi, đại khái là: biến đau thương thành hành động. Hành động ǵ?. Chúng ném lựu đạn, bắn hỏa tiển vào bất cứ nơi đâu, khi chúng có thể làm được. Không cần biết đó là chợ, trường học, chùa, nhà thờ...v..v..

Hiện nay, chuyện "ăn miếng trả miếng" đó xảy ra như chuyện b́nh thường, hàng ngày vẫn xảy ra. Tên đao phủ IS (người Anh) đă tự cắt cổ tù nhân người phương Tây, sau đó đă bị lực lượng đặc biệt Mỹ-Anh giết chết (đừng ra trận mà nói đến ḷng nhân ái!). Trong vài ngày qua, khi quân đội Syria dùng bom hóa chat để giết thường dân. Hội đồng Bảo An LHQ lên án. Đó là tính nguyên tắc. Riêng Mỹ, đă phóng ngay 59 hỏa tiển Hawk trả đũa. Chuyện "đưa má phải cho người khác đánh tiếp" là truyện trong kinh thánh Thiên chúa Giáo. Nếu chuyện này thành sự thật, có lẽ đạo Thiên chúa đă bị triệt tiêu từ những thế kỷ 13(14)!.

Bởi vậy, đừng hỏi tại sao người Việt trong và ngoài nước, thờ ơ và thụ động với cuộc tranh đấu chung. Bởi làm sao người ta tin tưởng được, khi một chính phủ lâm thời nào đó, chủ trương lấy lại dân Việt, không làm khổ dân...và cách thế làm việc là chỉ cần đảng viên đạp lên mặt HCM. Một tổ chức khác, lấy tôn chỉ bất bạo động, mà lại đ̣i chiến đấu với nội thù. Biết đâu, chừng 20(30) năm sau, khi mọi việc đă được bạch hóa, tổ chức này đă hoàn thành nhiệm vụ là một tổ chức do CS tạo ra. Nhiệm vụ là đă cầm chân được sự tranh đấu của đồng bào, cho một đất nước VN, không có đảng CS, được độc lập, dân chủ và phú cường. Trường hợp điệp viên Phạm Xuân Ẩn là thí dụ nhỏ (vai tṛ cá nhân) trong một sự việc có tầm quan trọng đến vận mệnh của cả một đất nước. Vai tṛ đó chỉ được lộ bí mật, khi càng lùi về sau năm 1975 càng lâu càng tốt... cho đến ngày đồng chí đó ra đi, xuống suối vàng.

Tóm lại, không có tính đối kháng, sẽ từ từ bị bệnh liệt kháng. Tính đối kháng không thể t́m kiếm được qua tinh thần bất bạo động. Nhất là khi hai bên đă nằm trong t́nh trạng chiến đấu, nhằm tiêu diệt kẻ thù. Kẻ thù người Việt là Tàu đỏ, hiện nay qua bọn Thái thú, chưa tỏ rơ trên thực tế là đă xâm lăng nước ta. Đó là một nguy hiểm tiềm ẩn...ít người thấy được. Nhưng, thành phần lănh đạo cuộc chiến đấu, chống lại kẻ thù ngàn năm phương Bắc, dù trong hay ngoài nước, mà không thấy được mối nguy hiểm tiềm ẩn ấy... không thể nắm giữ vai tṛ hướng dẫn cuộc chiến đấu của dân tộc.

Đặng Quang Chính
08.04.2017
__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=55&dateline=1188836377
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 12:27 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu