Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 1. GÓC PHỐ LÀM QUEN > Góc Chúc mừng - Phân ưu - Cảm Tạ
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Góc Chúc mừng - Phân ưu - Cảm Tạ San sẻ với nhau nụ cười và nước mắt

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 06-17-2012, 12:19 PM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Happy Father Day

Well Done Father(s)!

__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
  #2  
Old 06-17-2012, 12:19 PM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Re: Happy Father Day

Ba "Giang Hồ"
Nguyễn Thị Thanh Dương


Ba Giang, ba Giang Hồ của tôi vẫn là cái tên đẹp mà tôi yêu quư măi.

Tôi đến phi trường với tấm ḷng chĩu nặng lo buồn, mặc dù đă biết trước những điều này sẽ đến. Ba tôi bị ung thư gan, khi phát hiện ra th́ căn bệnh phát triển theo chiều hướng xấu rất mau lẹ, mỗi ngày gia đ́nh nhận thêm vài thông tin buồn từ các bác sĩ, không c̣n hi vọng ǵ…

Tôi dự tính cuối tuần này sẽ mua vé máy bay về thăm ba nhưng dường như không kịp nữa, tôi nhận được điện thoại của má báo và phải về gấp rút ngay hôm nay để gặp mặt ba lần cuối.

Ba đang chờ đợi tôi, đứa con gái lớn nhất của ba và gần gũi với ba trong những tháng năm dài thơ ấu..
Ngồi vào máy bay tôi chỉ biết cầu mong cho chuyến bay vượt không gian mấy tiếng đồng hồ sẽ trôi qua thật mau để đưa tôi về bên ba.


***

Ngày xưa, khi tôi c̣n là một con bé, tôi thân thiết với cha lắm, v́ tôi là đứa con duy nhất. Má sanh tôi ra vài năm sau th́ ốm yếu, đau bệnh ǵ đó không thể mang thai sinh đẻ được nữa. Má buồn rầu lắm v́ e ngại không có con trai cho ba nối dơi tông đường

Ba nhiều lần nói cho má vui ḷng:
- Con nhỏ này là con cầu tự của tôi mà, ḿnh đừng lo chi cho mệt, sau này con nó đẻ ra sẽ là cháu đích tôn của ḿnh, cháu nội, cháu ngoại cũng là ruột già máu mủ của ḿnh chứ ai.

Nghiễm nhiên ba coi tôi như một thằng con trai, đi đâu ba cũng dắt tôi theo, như mỗi sáng ra tiệm cà phê của chú Lù ở đầu hẻm, ba ngồi nhâm nhi tách cà phê đen ng̣m và hút thuốc, c̣n tôi ung dung điểm tâm với chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi. Khi ra về ba lại mua thêm chiếc bánh bao nóng hổi khác cho má ở nhà.

Ba làm thợ xây cho mấy ông cai thầu, lương ba cọc ba đồng mà thỉnh thoảng vẫn phải đi xa khỏi thành phố v́ nhu cầu của công việc, c̣n má ở nhà quán xuyến một cửa hàng tạp hóa đông khách, háng bán đủ thứ, lại c̣n thêm vài món má tự làm như muối dưa chua, cà pháo, chưng nước màu dừa, làm mắm, nên cửa hàng tạp hóa kiêm luôn vài món thức ăn b́nh dân cho các gia đ́nh trong xóm.

Má tôi chết v́ bệnh ung thư cổ tử cung, năm ấy tôi mới 8 tuổi.

Thế là hai cha con tôi sống thui thủi trong căn nhà đă vắng đi h́nh bóng người đàn bà, dù chỉ là một người đàn bà đau yếu thường xuyên nhưng cũng có hơi ấm một mái gia đ́nh, có khói bếp, có tiếng nói cười….

Buồn chán v́ mất đi người vợ hiền đảm đang và v́ thương tôi bé bỏng không ai chăm sóc, ba tôi đă từ chối những lần phải đi xây cất xa nhà, nên lợi tức càng ngày càng kém. Ba như chiếc kiềng ba chân bỗng bị găy đi một chân, chông chênh muốn đổ.

Ba sinh ra cờ bạc và nhậu nhẹt, số tiền dành dụm ít ỏi của gia đ́nh dần dần biến mất. Hai cha con tôi là một trong những nhà nghèo mạt rệp trong khu xóm.

Ba thường khoác vào người chiếc áo sơ mi ca rô, chiếc quần jean cũ mèm để tếch ra ngoài đường, đến một đám nhậu hay một ṣng bài con nào đó. Trong xóm này có mấy ṣng tôi đều thuộc hết, mỗi lần t́m ba tôi cứ đi ṿng ṿng là sẽ thấy ba. Khi vừa thấy tôi tḥ mặt vào, các tay bài bạn ba ai cũng biết mặt biết tên tôi, đă kêu lên trêu chọc:
- Ê, kiếm ba về cho má… nhỏ hả?

Tức th́ tôi không hài ḷng đáp:
- Dạ, đâu có má nhỏ nào, con kêu ba về đi ngủ mai c̣n đi làm. Khuya quá rồi.

Một người khác:
- Ba Giang mày là ba Giang… hồ, khỏi cần kiếm con ơi, khi nào chán th́ ba sẽ về…

Thật ra ba tôi tên là Giang, nhưng trong đám bạn bè bài bạc, ăn nhậu của ba đă gọi ba là “Giang Hồ”, v́ cả ngày lẫn đêm ba đều lang bang ở ngoài đường hơn là ở nhà. Riết rồi lối xóm cũng cứ thế mà gọi tên ba.

Dù ham mê bài bạc nhưng ba cũng lịch sự với con, ba hay nháy mắt âu yếm năn nỉ tôi:
- Con gái, chờ ba chơi hết ván này nghe?

Tôi sà xuống chiếu bạc, ngồi cạnh ba nh́n vào từng lá bài của ba dù tôi không hiểu ǵ, nhưng trong bụng cứ thầm cầu mong những lá bài này sẽ làm cho ba thắng nhiều tiền.

Khi hai cha con ra khỏi ṣng bài, đêm đă khuya, con đường hẻm về nhà có một hàng bán khô nướng về đêm, là một bàn thấp kê dưới một cột điện sáng choang, chị bán hàng thỉnh thoảng quạt bếp cho than hồng lên mỗi khi cần nướng khô cho khách, và mùi khô nướng thơm ngát mũi, ai đi qua mà không thèm thuồng chỉ muốn dừng chân.

Ba biết tôi thích ăn mấy món khô nướng, nên dù khuya cỡ nào, dù tiền trong túi c̣n hay hết ba cũng dắt tôi tấp vào hàng.

Hai cha con ngồi xuống chiếc ghế thấp quanh bàn, ba kêu cho ba một ly rượu đế G̣ Đen nhỏ và một miếng mực nướng, c̣n tôi, lúc nào cũng tham lam và hoa mắt trước những món khô đủ loại bày trên bàn, v́ món nào tôi cũng muốn ăn, cả trái trứng vịt lộn nóng hổi, rắc muối tiêu ăn với rau răm. Tôi muốn ăn… tất cả.

Hôm nào biết ba ăn bài, tôi làm sang ăn trứng vịt lộn và thêm miếng khô mực nướng thơm phức chấm tương đen tương đỏ cho thật nhiều ớt cay, vừa ăn vừa hít hà sung sướng.

Hôm nào thấy ba thua bài sạch túi, tôi không nỡ ăn sang sợ tốn tiền ba, chỉ kêu một miếng khô cá đuối rẻ tiền mà… to, cái búa của chị hàng khô giă lên miếng cá đuối nướng tưng tưng lên v́ thịt cá đuối khô và dai, nhưng giă xong thịt nó tơi bông ra nhai trong miệng rất đậm đà, cũng chấm tương đen tương đỏ, cũng thơm phức ngon lành.

Khi ấy ba sẽ kêu chủ hàng ghi sổ, bữa khác trả…

Ăn xong, cha có chút mùi rượu, con có vị tương cay trên đôi môi c̣n thèm thuồng, ba dắt tay tôi, trong ánh đèn điện soi sáng một khoảng đường, bóng hai cha con liêu xiêu về trong đêm vắng.

Những ngày cuối tuần ba cũng không ở nhà, ba đi cả ban ngày luôn. Xóm tôi ở đi ra đầu đường là băng qua một con đường nhựa, bên kia đường là một nghĩa trang lớn, sau nghĩa trang đó là một khu làng xóm khác, nhà quê hơn bên xóm tôi, dù chẳng cách nhau bao xa.

Người ta vẫn gọi bên ấy là xóm Mô.

Xóm Mô nằm sát phía sau của phi trường Tân Sơn Nhất, chỉ cách nhau mấy lượt hàng rào kẽm gai và những bụi cây cỏ rậm rạp hoang sơ. Dân xóm Mô làm nghề vườn, trồng rau và chăn nuôi. C̣n bên xóm tôi là khu b́nh dân lao động, cả hai xóm có điểm giống nhau là nhiều nhà nghèo.

Ba tôi hay qua đó để chơi thảy “bun”, v́ xóm Mô có nhiều con đường làng rộng răi bằng đất có nhiều cát rất thích hợp cho tṛ chơi này. Những trái “bun” đều bằng sắt, nặng nề, trước hết họ thảy một cục “bun” nhỏ như trái banh tennis ra thật xa về phía trước để làm chuẩn, sau đó mỗi người lần lượt thay phiên nhau thảy từng trái “bun” lớn hơn, bằng cỡ trái cam, đến càng gần trái “bun” chuẩn càng có điểm. Ai thảy trái “bun” lớn xa hơn th́ thua điểm. Họ có thể thảy “bun” tống khứ trái “bun” của người khác để giành vị trí gần tiêu điểm hơn, nên cuộc chơi càng lúc càng gay cấn, ác liệt.

Ba rất mê thích tṛ chơi này. Và tôi không bao giờ bỏ lỡ dịp theo ba sang xóm Mô, từ ngoài nghĩa địa tôi đi vào xóm bằng con đường đất, là tới một khu đất trống, dọc theo là mấy lũy tre xanh, có con trâu cột bên bụi tre đang thảnh thơi nhai rơm hay trâu đang nằm nghỉ ngơi hóng mát.

Tôi thích nghịch ngợm, lượm mấy lá tre khô thảy cho trâu xem nó có …ngu không, có ăn lá tre khô thay rơm khô không?, hay tôi chơi với lũ trẻ xóm Mô, chơi chạy đuổi bắt, chơi ḷ c̣, chơi tạt lon.v..v.. chán chê tôi chạy lại chỗ chơi “bun” của ba, tôi đứng chen lấn với đám đông để xem cuộc thảy “bun” bất phân thắng bại khi hai người thảy hai cục “bun” gần cục “bun” nhỏ, khỏang cách tương đương nhau, mắt nh́n khó đoán được. Tôi đă từng tà lanh chạy đi nhặt mấy cọng rơm khô vất vưởng trên đường, cạnh mấy con trâu, đưa cho ba để đo cho chính xác.

Nếu ba thua, tôi đợi cho ba chơi thêm ván sau, và đứng tại chỗ theo dơi, hồi hộp cầu mong cho ba thắng.
Ngày nào từ xóm Mô về chân tay, quần áo tôi cũng dính đầy cát bụi, tôi thường lười không tắm, buổi tối chỉ phủi phủi hai chân vào nhau, coi như sạch sẽ, vô tư lên giường ngủ .

Ba tôi càng ngày càng ăn chơi đủ thứ, làm ra đồng nào “xào” luôn đồng đó, mỗi khi bên xóm Mô không có đám chơi “bun” th́ ba nhảy qua đám đá gà. Ba chơi thứ ǵ tôi rành về thứ đó ngay.

Hai cha con như thày và tṛ trên con đường đời, trên con đường ăn chơi chưa hề rời nhau.

Nhưng cũng có hôm ba không có nơi chốn nào để đi, ba nằm chèo queo ở nhà, là lúc cha con tâm t́nh:
- Con ơi, ráng học cho chăm cho giỏi, có chữ nghĩa lớn lên không khổ như ba.

Tôi học dốt lại lười, với lại chiều tối về nhà không có ba tôi cô độc, tủi thân, chỉ học bài qua loa lấy lệ là gấp tập vở lại chạy đi t́m ba, những chốn ấy vui hơn…

Đi học với tôi là một cực h́nh, tôi thường lấy cớ đau bụng, nhức đầu để nghỉ học. Ba buồn tôi về chuyện này lắm, nhưng thương con, chiều con quá ba đành chịu thua và làm ngơ. Tôi học dốt bị ở lại lớp, tôi mắc cỡ đ̣i nghỉ học luôn nhưng ba không cho nên tôi đi học cho có lệ, thường đứng chót bảng trong lớp.

Tôi nũng nịu lắc đầu:
- Khỏi cần, con nghèo như ba cũng được, miễn là ba đâu con theo đó nè… con thích theo ba vô bàn nhậu, ăn ké mồi của ba, theo ba vô ṣng bài hốt tiền giùm khi ba thắng, rồi hai cha con ḿnh đi ăn tiệm vui thấy mồ luôn.

- Những hôm ba thua hay không tiền th́ buồn lắm con à… Con từng ăn ḿ gói, hay khoai lang trừ cơm mà không ớn sao?

Tôi bắt chước một câu nói đă thuộc ḷng từ mấy ông bợm nhậu của ba đă từng nói:
- “Kệ bà nó, cuộc đời lên voi xuống chó” mà ba.

Trong đầu óc non nớt ngây thơ của tôi, tôi thấy thế là đủ hạnh phúc rồi.

Ở xóm, đứa trẻ nào mà căi nhau hay đánh nhau với tôi là coi như… tới số, v́ ba luôn bênh vực tôi bất kể phải trái. Ba tới nhà đối phương của tôi hung hăng làm dữ, nhất là khi uống rượu vào th́ ba càng nóng máu hơn.

Thằng Minh lé đánh tôi sưng u một cục trên trán, má nó đă biết điều dẫn nó sang tận nhà tôi hết lời xin lỗi cha con tôi, dù thực ra tôi cũng chẳng vừa, cũng túm áo đánh lại thằng Minh và chửi xa xả cả cha mẹ ông bà nhà nó bằng những lời độc địa.

Khi má thằng Minh dắt con ra về khỏi cửa nhà tôi, tôi đắc thắng vênh mặt đi theo ra tới cửa và nghe thấy má nó cằn nhằn con:
- Lần sau mày chừa đụng tới con nhà Giang Hồ này, nghe chưa? Con chả như vàng như ngọc, đụng tới nó là không yên đâu.

Tôi đă khoái chí v́ thấy người ta “kính sợ” ba tôi như vậy đó, tôi được ba thương yêu, che chở v́ như má thằng Minh đă nói tôi là vàng ngọc của ba tôi.

Xóm tôi có cô thợ may, chưa bao giờ lấy chồng, chẳng hiểu sao cô thương tôi quá chừng, thỉnh thoảng cô Hoa vẫy tôi lại cho gói bánh hay bịch chè, chắc là cô mua sẵn chỉ đợi tôi đi qua là cho. Nhưng một hôm cô không đưa tôi món đồ ăn như thường lệ, mà một gói to hơn, cô dặn ḍ:
- Con mang bộ quần áo này về cho ba Giang nghe.

Chỉ có cô Hoa là trân trọng gọi ba tôi là Giang, không là “Giang Hồ” như những người khác. Tôi ngạc nhiên:
- Ủa, ba con đặt may quần áo tiệm cô hả?

Cô Hoa bối rối:
- Con cứ mang về là ba hiểu mà.

Tôi thắc mắc:
- Nhưng sao chỉ có quần áo cho ba c̣n của con không có?

Cô Hoa hứa hẹn:
- Bảo đảm mấy ngày nữa con cũng sẽ có một bộ đồ đẹp. Chịu chưa?

Tôi vui thích ôm gói quần áo chạy như bay về nhà khoe ba. Nét mặt ba vui vui, tôi nghĩ là ba đă ưng ư bộ đồ này.

Rồi tôi cũng có bộ quần áo như cô Hoa đă hứa, cô Hoa hay sang nhà tôi chơi, ba cũng hay sang nhà cô Hoa. Từ ngày đó ba ít đi hoang hơn, chăm chỉ đi làm và ở nhà.

Một buổi chập tối ba dẫn tôi sang nhà cô Hoa, dường như hai người đă hẹn nhau trước, cô Hoa đóng cửa tiệm may sớm, đón cha con tôi vào nhà. Cô Hoa trịnh trọng rót nước trà và lấy bánh ngọt ra:
- Mời anh Giang ăn bánh, uống trà.…

Quay sang tôi, cô Hoa tŕu mến:
- Con ăn bánh ngọt đi, có nước ngọt cho con nè…

Ba tôi vào đề ngay:
- Cô Hoa à, tôi muốn bàn với cô một chuyện quan trọng, nếu cô thương yêu tôi th́ thương yêu luôn con gái tôi được không? Có như vậy tôi mới vui vẻ mà kết duyên cùng cô, c̣n không th́ thà tôi ở giá. ..

Cô Hoa cảm động và mau mắn đáp:
- Anh Giang, em thương anh và thương con anh như con em mà. Tội nghiệp con nhỏ mồ côi mẹ từ nhỏ, ai nỡ ḷng nào ghét bỏ…

Thế là sau đó ba và cô Hoa chính thức về ở với nhau sau một đám cưới nhỏ mời họ hàng và những người hàng xóm. Năm ấy tôi 12 tuổi.

Có cô Hoa như có phép nhiệm màu, ba đă dần dần bỏ nhậu nhẹt, bài bạc và đi làm thợ xây cất rất đều đặn, kể cả phải đi xa nhà năm bảy bữa hay một tháng. Ba yên chí v́ ở nhà đă có cô Hoa lo cho tôi.

Quả t́nh cô Hoa rất thương yêu tôi, dù có mặt ba ở nhà hay dù ba đi làm xa, th́ lúc nào cô Hoa cũng đối xử như nhau. Cô gọi tôi là “con” và xưng “má”, dần dần tôi cũng gọi cô Hoa là “má” một cách tự nhiên từ đáy ḷng.

Hai đứa em trai cùng cha khác mẹ của tôi lần lượt ra đời.

Biến cố 1975, gia đ́nh tôi may mắn xuống tàu trong ḍng người di tản và được định cư ở Mỹ.

Ba má tôi xin đi làm hăng xưởng ngay để nuôi ba chị em chúng tôi, tôi tuy là con lớn nhất nhà nhưng tuổi đời 16, học tiếp th́ không có khả năng, đi làm th́ chưa đủ tuổi. Ba má cho tôi đi học tiếng Anh c̣n hơn ngồi không ở nhà.

Hai đứa em cùng cha khác mẹ của tôi đă lớn lên ở Mỹ và ăn học nên người, cả hai đều tốt nghiệp đại học làm kỹ sư và vợ con yên ổn. Tôi cũng lập gia đ́nh.

Ba đứa con như ba cánh chim đă tung cánh rời tổ ấm của cha mẹ, lập tổ ấm của riêng ḿnh. Chúng tôi mỗi người ở một nơi nhưng sự liên hệ với ba má, với chị em vẫn gắn bó với nhau…


***

Tôi tất tả đi vào bệnh viện, hai em trai tôi cũng đă về, cả nhà thay phiên nhau luôn ở bên ba. Ba đă dặn ḍ nhắn nhủ vợ con xong, chỉ c̣n ḿnh tôi.

Tôi nhào tới ôm lấy tấm thân gày guộc của ba nghẹn ngào:
- Ba ơi, con đây…

Ba hé mắt cố nh́n thấy mặt của tôi và yếu ớt đáp lại:
- Giờ phút này… có đông đủ vợ con… ba măn nguyện lắm rồi, riêng với con, ba chỉ muốn nói lời cuối cùng là ba xin lỗi con thời thơ ấu cực khổ… con có giận hờn ǵ ba không?

- Sao ba lại nói thế? Con luôn hạnh phúc sung sướng khi được ở bên ba mà.

- Nhưng con thiệt tḥi… thời đó ba hư quá, chỉ biết ăn chơi mà không lo được ǵ cho con… chuyện học hành không đến nơi đến chốn… tha lỗi cho ba…

Tôi khóc nức nở lên:
- Không bao giờ ba có lỗi với con hết. Quăng đời thơ ấu ấy con thương nhớ măi cho tới bây giờ…

Đôi môi khô héo của Ba cố mỉm cười, ba không c̣n sức để nói thêm ǵ nữa. Ba tôi thiêm thiếp đi vào hôn mê.

Buổi tối ba tôi đă vĩnh viễn ra đi trước sự chứng kiến của những người thân vây quanh. Má Hoa là người đầu tiên vuốt mắt cho ba, người đàn ông, người chồng mà má đă hết ḷng yêu thương.

Khi đến phiên tôi vuốt mắt cho ba, nh́n khuôn mặt ba thanh thản, tôi tin là ba đă vui ḷng, v́ ba biết chắc rằng vợ con đă yêu thương ba, kể cả tôi, đứa con gái gần gũi với ba qua đoạn đường ấu thơ nghèo khó nhất.

Ba Giang, ba Giang Hồ của tôi vẫn là cái tên đẹp mà tôi yêu quư măi.

Nguyễn Thị Thanh Dương
__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
  #3  
Old 06-17-2012, 12:20 PM
TTL's Avatar
TTL TTL is offline
Tiếng Tơ Ḷng - #5 (top 30 posters)
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 5,216
Thanks: 17
Thanked 58 Times in 48 Posts
Default Re: Happy Father Day

ĐÔI LÚC CHA QUÊN
(Phỏng dịch: Lư Lạc Long)


LGT: Bài "Father Forgets" của W. Livingston Larned được đăng lần đầu tiên trên tạp chí Reader's Digest năm 1947. Sau đó, hầu như năm nào cũng có người viết thư về toà soạn yêu cầu đăng lại. Bài viết này đă được phiên dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau trên thế giới. Nhân ngày Lễ Từ Phụ (Father's Day), chúng tôi xin trích đăng lại tâm t́nh của tác giả W. Livingston Larned,tâm t́nh của một người cha, h́nh ảnh một người cha đang giải bày tâm sự của ḿnh với đứa con trai nhỏ đang ngủ ... bằng nguyên bản tiếng Anh và bài phỏng dịch tiếng Việt. Theo thiển ư của chúng tôi th́ đây là một bài viết hay và sẽ đem đến cho độc giả những cảm xúc sâu đậm. Xin mời Bạn!


***



FATHER FORGETS
W. Livingston Larned
condensed as in "Readers Digest"

Listen, son: I am saying this as you lie asleep, one little
paw crumpled under your cheek and the blond curls stickily
wet on your damp forehead. I have stolen into your room alone.
Just a few minutes ago, as I sat reading my paper in the
library, a stifling wave of remorse swept over me. Guiltily
I came to your bedside.

There are the things I was thinking, son: I had been cross
to you. I scolded you as you were dressing for school because
you gave your face merely a dab with a towel. I took you to
task for not cleaning your shoes. I called out angrily when
you threw some of your things on the floor.

At breakfast I found fault, too. You spilled things. You
gulped down your food. You put your elbows on the table. You
spread butter too thick on your bread. And as you started off
to play and I made for my train, you turned and waved a hand
and called, "Goodbye, Daddy!" and I frowned, and said in
reply, "Hold your shoulders back!"

Then it began all over again in the late afternoon. As I came
up the road I spied you, down on your knees, playing marbles.
There were holes in your stockings. I humiliated you before
your boyfriends by marching you ahead of me to the house.
Stockings were expensive-and if you had to buy them you would
be more careful! Imagine that, son, from a father!

Do you remember, later, when I was reading in the library, how
you came in timidly, with a sort of hurt look in your eyes?
When I glanced up over my paper, impatient at the interruption,
you hesitated at the door. "What is it you want?" I snapped.

You said nothing, but ran across in one tempestuous plunge,
and threw your arms around my neck and kissed me, and your
small arms tightended with an affection that God had set
blooming in your heart and which even neglect could not wither.
And then you were gone, pattering up the stairs.

Well, son, it was shortly afterwards that my paper slipped
from my hands and a terrible sickening fear came over me. What
has habit been doing to me? The habit of finding fault, of
reprimanding-this was my reward to you for being a boy. It
was not that I did not love you; it was that I expected too
much of youth. I was measuring you by the yardstick of my own
years.

And there was so much that was good and fine and true in your
character. The little heart of you was as big as the dawn
itself over the wide hills. This was shown by your spontaneous
impulse to rush in and kiss me good night. Nothing else matters
tonight, son. I have come to your bedside in the darkness, and
I have knelt there, ashamed!

It is feeble atonement; I know you would not understand these
things if I told them to you during your waking hours. But
tomorrow I will be a real daddy! I will chum with you, and suffer
when you suffer, and laugh when you laugh. I will bite my
tongue when impatient words come. I will keep saying as if it
were a ritual: "He is nothing but a boy-a little boy!"

I am afraid I have visualized you as a man. Yet as I see you
now, son, crumpled and weary in your cot, I see that you are
still a baby. Yesterday you were in your mother's arms, your
head on her shoulder. I have asked too much, too much.


ĐÔI LÚC CHA QUÊN
(Phỏng dịch: Lư Lạc Long)

Con trai của cha,

Cách đây vài phút, cha đang ngồi đọc báo, chợt nhớ và nghĩ lại cách đối xử của cha với con hôm nay. Cha rất hối hận và không c̣n tâm trí để đọc báo nữa. Dù biết là con đang ngủ, nhưng sự cắn rứt, cảm giác bất an của một người có tội. Cha phải lẻn vào pḥng, đến bên giường con để nói với con những lời thú tội này cha mới yên tâm. Nh́n con đang nằm, một bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lại, để kề dưới má, những lọn tóc vàng ướt dính sát vào vầng trán đẩm mồ hôi. Cha đang rất ân hận, khi ôn lại cách đối xử của cha, với con hôm nay .

Buổi sáng, lúc con đang mặc quần áo chuẩn bị đi học, cha đă giận dữ, đă la rầy con chỉ v́ con rửa mặt không sạch, đă mắng con chỉ v́ con chưa đánh bóng đôi giày, rồi cha nghiêm khắc dạy bài học ngăn nắp khi con không sắp xếp đồ đạc gọn gàng và để rơi rớt lung tung trên sàn nhà. Lúc đang ăn điểm tâm, th́ cha lại không để yên cho con ăn, mà phải t́m kiếm khuyết điểm của con, bắt con nghe thêm những lời phê b́nh khác như: Con làm rơi văi thức ăn, con ăn uống hấp tấp quá, con đặt cùi chỏ lên mặt bàn, con phết quá nhiều bơ lên bánh ḿ... Khi cha rời nhà đi làm, mặc dù đang chơi, con cũng đă nhớ quay lại, vẫy tay chào ba và nói: "Ba đi làm vui!". Thay v́ lời cám ơn, hay chúc con vui vẻ lại, th́ cha đă cau mày và mắng con: "Đi đứng cho đàng hoàng, giữ cái vai cho ngay thẳng!".

Đến chiều, cảnh cha "la rầy" con tiếp tục tái diễn.
Khi đi làm về, cha thấy con quỳ gối chơi bắn bi với bạn, bên lề đường, vớ con bị rách, lủng lỗ. Cha đă làm con xấu hổ trước mặt bạn bè, bằng cách, từ đó về đến nhà, cha bắt con đi trước, cha đi sau canh chừng và cha tiếp tục dạy con thêm bài học về giá trị của tiền bạc: " Đồ đạc, giày vớ tốn tiền và mắc mỏ. Nếu chính con bỏ tiền ra mua, con sẽ biết cẩn thận hơn!." Nghĩ lại, cha cảm thấy xấu hổ. Cha thật không xứng đáng là người cha !

Buổi tối, con có nhớ không? Khi cha đang xem báo trong pḥng đọc sách, con đă đứng ở cửa pḥng e dè, lưỡng lự với cặp mắt đầy lo âu. Thay v́ đến ôm con vào ḷng để dỗ dành, an ủi th́ cha lại làm như bực dọc v́ bị quấy rầy. Cha vẫn tiếp tục xem báo và hỏi con một cách cộc lốc: "Cái ǵ nữa đây?" Con không trả lời chi cả, chỉ chạy nhanh đến ôm cổ cha, siết chặt bằng thứ t́nh yêu cha con mà Thượng Đế đă ươm mầm và nở hoa trong tim con, mà sự thờ ơ và vô t́nh của cha cũng không thể làm héo úa. Cha đă im lặng, lắng nghe tiếng bước chân của con trên từng bậc thang và xa dần.

Tờ báo vuột khỏi tay cha một cách vô thức, một cảm giác rất là khó chịu cho cha khi chợt nhận ra những thói quen của cha như: Chỉ nh́n thấy khuyết điểm của con, để la rầy, để phê b́nh... thay v́ những lời khen thưởng, vỗ về, an ủi, chỉ dạy thân mật... mà một đứa bé, ở lứa tuổi của con rất cần để có một tuổi thơ trọn vẹn, để sống như một đứa bé. Con trai cưng, cha thương con nhiều lắm, nhưng cha đă vụng về và sai sót trong cách xử sự, biểu hiện t́nh thương của cha cho con. Cha đă dùng chuẩn mực của một người trưởng thành để đối xử với con - một đứa trẻ thơ.

Cha đă nh́n thấy, trong con, sự kết hợp diệu kỳ của những ǵ tốt đẹp nhất mà tạo hóa đă ban tặng cho loài người. Trái tim bé bỏng của con, với cha, nó đă lớn như ánh mặt trời lúc b́nh minh soi sáng vạn vật. Dù cha đă thờ ơ và vô t́nh, nhưng phần con th́ con vẫn thấy cần thiết phải chạy đến hôn cha:"Chúc ngủ ngon". Nụ hôn "chúc ngủ ngon" của con đă chứng tỏ tất cả. Đêm nay, với cha, không có ǵ quan trọng hơn so với con trai của cha. Trong bóng tối, cha đă quỳ bên giường con và sám hối. Cha rất hổ thẹn !

Đây là sự chuộc tội một cách yếu ớt, không thực tế của cha. Cha biết, con không thể hiểu đâu, nếu cha nói những điều này trong lúc con đang thức. Nhưng ngày mai, cha sẽ là một người cha thực sự và đúng nghĩa. Cha sẽ là bạn của con, chia xẻ mọi việc với con, buồn khi con buồn, vui khi con vui và cười khi con cười. Nếu con lỡ có làm việc ǵ sai, cha sẽ không nóng giận nữa. Cha sẽ luôn luôn tự nhắc cha:"Con chỉ là một đứa trẻ thơ!".

Tha thứ cho cha con nhé! Cha đă quên con chỉ là một đứa bé, cha đă đối xử khắt khe với con như một người lớn. Nh́n con trong lúc này, đang nằm co một cách mệt mỏi trên giường. Cha đă nhận ra, con trai của cha vẫn chỉ là một đứa bé. Như mới hôm nào đây, con vẫn c̣n nằm trong ṿng tay chăm sóc, bồng ẳm, nâng niu... của mẹ con. Cha đă đ̣i hỏi ở con quá nhiều! Thiệt là quá nhiều!

Lư Lạc Long
(TTL/TCT/MAI /2005)
__________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 12:22 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2018, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu