Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 2. VĂN HỌC > Tủ sách mini MGP > Truyện dài, truyện ngắn (MGP đánh máy)
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 09-04-2009, 03:52 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default PHI TUẦN VĨNH BIỆT

TỦ SÁCH Z.28

PHI TUẦN VĨNH BIỆT

NGƯỜI THỨ TÁM

----- o o O o o -----

Từ nhiều năm nay, không quân với máy móc điện tử tân kỳ, xen lẫn nguy hiểm với thích thú thần tiên, đă được dùng làm bối cảnh cho tiểu thuyết gián điệp. Tuy nhiên, v́ phiền toái kỹ thuật, nhất là v́ khó khăn danh từ chuyên môn, chưa nhà văn nào – ngay cả ở Tây-Phương - viết hẳn một truyên gián điệp không quân. Gần đây, một lối thoát được t́m ra với tiểu thuyết bằng tranh. Những Buch Danny, Dan Cooper … được in hàng trăm triệu cũng vẫn bán hết, và không riêng ǵ thanh thiếu niên, mà cả người lớn cũng say mê. NTT đánh bạo vượt qua trở ngại văn tự để cống hiến bạn đọc bộ truyên gián điệp không quân đầu tiên.

Riêng tặng các bạn Không quân.

Last edited by NguoiThuTam; 09-04-2009 at 04:55 PM.
Reply With Quote
  #2  
Old 09-04-2009, 04:09 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

I

Không gian ngập lửa

o – o – o

Trên pháo đài nổi ZZ, một buổi sáng đầy nắng hè rực rỡ, ngoài khơi bờ biển Nam Việt…
Pháo đài nổi ZZ là tên được đặt cho một hàng không mẫu hạm cỡ lớn, chạy bằng nguyên tử năng. Mẫu hạm nguyên tử chỉ đếm được trên đầu ngón tay khắp thế giới, nên tuy con tàu khổng lồ được sơn màu nước biển vô danh, không treo cờ, cũng không mang dấu hiệu, những người thông thạo hải quân cũng biết nó thuộc loại « Đại E « (1), nghĩa là mẫu hạm nguyên tử lớn nhất hoàn vũ, với hơn 300 thước bề dài, bốn máy phóng phi cơ (2), hai phi đạo, và hằng hà sa số phi cơ.
Pháo đài ZZ là của quốc gia nào, không ai biết hết. Pháo đài ZZ từ đâu đến, không ai biết. Pháo đài ZZ tới Việt-Nam bao giờ, không ai biết. Xung quanh pháo đài ZZ là cả một huyền thoại cứng như thép. Trên thực tế, chung quanh pháo đài ZZ, ngày cũng như đêm đều có một hạm đội bảo vệ túc trực, cấm tàu lạ lại gần, một màn lưới radar cực mạnh và nhiều đoàn phi cơ siêu thanh luôn canh gát vùng trời.
Hạm trưởng cũng như phụ tá và thủy thủ đều là người Tây-phương.Tuy nhiên, toàn thể đều phục sức như nhau và không đeo cấp bậc. Hải quân trên thế giới đều mặc đồng phục trắng, nhưng ở đây lại là màu ka-ki xanh nhạt, đội ca-lô cùng mầu. Hạm trưởng và sĩ quan cao cấp chỉ khác thủy thủ ở chỗ trên ca-lô và trên ngực có một ṿng tṛn đỏ, giữa đề chữ số. Hạm trưỏng mang số 1, phụ tá hạm trưởng mang số 2 …
Pháo đài ZZ được chia thành nhiều khu vực khác nhau, mỗi khu theo một thể chế an ninh riêng. Khu vực ZA được coi là tối mật, gồm các cơ quan và máy móc đ́ều khiển và ca-bin của hạm trưởng.
Cạnh ca-bin của hạm trưởng, có một căn pḥng lớn, bên trong là hai người Á-đông c̣n trẻ tuổi. Khác với hạm trưởng mái tóc bạc phơ, trán và đuôi mắt đầy nếp răng ngày tháng, hai người lạ nầy đang ở thời kỳ sức khỏe sung măn.
Ngưới thứ nhất là Triệu-Dung, phụ tá đặc biệt của ông Hoàng, Tổng giám đốc mật vụ Nam-Việt. Ngựi thứ hai là phụ nữ mặc nam trang. Nàng không tô son, đánh phấn, vẽ mắt, cặm lông nheo, mặc đồ lót tṛn trịa, hoặc đi giày cao gót, toàn thân nàng được phủ kín trong bộ đồ ka-ki xanh nhạt rộng răi tầm thường song vẫn phảng phất một nhan sắc lạ lùng.

Có lẽ v́ nàng quá đẹp, pháo đài ZZ lại là nơi quy tụ đàn ông lênh đênh trên biển cả, không thấy đàn bà, nên nàng phải mặc giả trai, và ở lỳ trong ca-bin, ở xa tầm mắt của thủy thủ đoàn.
Sự có mặt của Triệu Dung trên con tàu kỳ dị tiết lộ phần nào những bí mật của pháo đài ZZ. Thật vây, tàu nầy không tới hải phận Nam Việt để tham dự các cuộc hành quân. Mà tham dự một kế hoạch hỗn hợp giữa các cơ sỡ điệp báo của một số quốc gia tham chiến.
Sáng hôm ấy, buổi sáng thứ 30 hải phận Việt-Nam và là buổi sáng thứ 130 lênh đênh trên đặi dương mênh mong, hạm trưởng ngồi một ḿnh trong pḥng chỉ huy. Như thường lệ, trước khi bắt tay vào công việc hàng ngày, một công việc căng thẳng từng giờ, từng phút, kéo dài từ tinh sương cho đến quá nửa đêm, hạm trường ngắm bức ảnh mầu đặt trên bàn, ngay trước mặt.
Trong ảnh là một người đàn bà trẻ măng, bên cạnh một đứa nhỏ, trạc 6, 7 tuổi. Thiếu phụ là vợ, c̣n đứa trẻ là con của hạm trưởng. Thiếu phụ chưa đến ba mươi, khuông mặt diễm lệ, thân thể cân đối, nụ cười quyến rũ nỡ trên cặp môi h́nh quả tim. Không ai dám ngờ nàng là vợ của hạm trưởng v́ tuổi tác vô cùng chênh lệch.
Nhưng sự thật là như vậy.
V́ sự thật, mái tóc của hạm trưỏng không bạc phơ, và trán, đuôi mắt của hạm trưởng không đầy nếp răn ngáy tháng. Tất cả chỉ là giả tạo. Trước khi xuống tàu, hạm trưởng đă qua pḥng kỹ thuật đặc biệt của DIA, cơ quan điệp báo của bộ Quốc pḥng, cho các chuyên viên hóa trang già thêm hai chục tuổi.
Dáng điệu mơ màng, hạm trưởng nghĩ đến ngôi nhà xinh xắn ở ngoại ô Hoa-Thịnh-Đốn và căn pḥng ấm cúng nh́n ra hồ tắm h́nh bầu dục, nước trong xanh. Nếu kế hoạch hỗn hợp được hoàn thành theo dự tính, th́ trong ṿng ba tuần nữa, hạm trưỏng sẽ đưọc hồi hương. Hạm trưỏng sẽ trút bỏ bộ quân phục màu xanh nhạt và con số 1, để trở về văn pḥng quen thuộc trong Ngũ-Giác-Đài.
Cửa ca-bin xịch mở.
Phụ tá đeo số 3 của hạm trưởng bước vào. Vẻ bâng khuâng đột ngột tan biến trên mặt, hạm trưởng cất giọng sang sảng:
- Có bản tin tức khí tượng chưa ?
Phụ tá số 3 đáp:
- Thưa rồi. Thời tiết rất tốt.
- Vậy, cho khai hỏa ngay.
- Tuân lịnh.
Phụ tá số 3 ra rồi, hạm trưởng lại mê mải với tấm h́nh mầu. V́ đắm ḿnh trong kỷ niệm - những kỷ niệm đẹp như thơ trong hồ tắm đêm trăng, trên bải cỏ xanh buổi b́nh minh vàng nắng, trong căn pḥng đôi lứa được sưởi ấm những đem đông bên ngoài đầy tuyết trắng lạnh - hạm trưởng quên bẵng thời khắc.
Tiếng báo cáo của phụ tá số 3 trong máy ghi âm tuôn ra oang oang làm hạm trưởng tỉnh mộng quay về với thực tế nặng chĩu hai vai:
- Thưa, số 3 xin báo cáo. Trên màn radar vứa xuất hiện một không vật lạ.
Diện mạo trầm ngâm của hạm trưởng trở nên nghiêm trọng khác thường.
- Phi cơ hay hỏa tiễn?
Giọng viên phụ tá vẫn chắc nịch:
- Thưa, phi cơ.
- Giờ nầy, có chuyến bay nào của hạm đội trong khu vực khai hỏa không?
- Thưa, không.
Hạm trưởng lẩm bẩm “lạ thật, lạ thật”, rồi ra lịnh:
- Liên lạc vô tuyến ngay để họ đổi hướng bay.
- Thưa, chúng tôi đă liên lạc rồi. Đă dùng nhiều tần số, song …
- Song phi cơ lạ vẫn không trả lời?
- Vâng, có lẻ vô tuyến của phi cơ lạ bị hư. Hoặc …
Hạm trưởng ngắt lời:
- Được rồi, chờ tôi một phút.
Hạm trưởng không muốn nghe hết lời báo cáo của viên phụ tá. V́ đó là một trong những mối lo ghê gớm nhất kẻ từ ngày pháo đài ZZ từ bên kia bờ biển Thái B́nh dương ghé vào hải phận Nam Việt. Không quân đồng minh đă biết rơ đây là cấm khu.
Nhưng c̣n địch.
Từ lâu, địch mở hàng ngàn, hàng vạn cặp mắt hau háu để theo dơi hoạt động của pháo đài, nơi thí nghiệm những vũ khí tối tân và hữu hiệu nhất của thế kỷ thứ 20. Mọi vật bay trong đường kính 150 cây số đều bị hỏa tiễn được phóng lên hũy diệt. Nhưng biết đâu địch lại nghĩ khác? Biết đâu địch đang huy động toàn lực để đánh ván bài quyết định?



--O—



(1) - Đại E, là tiếng lóng để chỉ hàng không mẫu hạm Enterprise, trọng tải 85.000 tấn, chạy bằng 8 điện tŕ nguyên tử, hạ thủy sau năm 1961, chở 100 phi cơ và trực thăng, 100 phi công, 4.600 sĩ quan và thủy thủ.

(2) Catapulte.Phi đạo trên mẫu hạm nên phải dùng máy phóng để đẩy phi cơ lên.

Last edited by NguoiThuTam; 10-01-2009 at 08:06 AM.
Reply With Quote
  #3  
Old 09-04-2009, 04:20 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Khi ấy, ở pḥng bên, thiếu phụ cải trang cũng đang mơ màng trước một mănh giấy vàng, và tấm h́nh mầu toàn thân của một người đàn ông.
Đó là một thanh niên trên 30, thân h́nh lực sĩ, miệng cười tủm tỉm, mắt sáng như điện. Nh́n gương mặt rắn rỏi, đầy phong sương, người ta đoán thanh niên nầy khoảng 36-37 tuổi, nhưng nếu chỉ lưu tâm đến cái miệng và đôi mắt quyến rũ th́ phải cho là xấp xỉ 30. Cháng thanh niên đẹp trai, hội đủ điều kiện để hấp dẫn nữ giới nầy là Tống-Văn-B́nh, tức Z-28, điệp viên lỗi lạc nhầt dưới ṿm trời Đông-Nam Á.
C̣n thiếu nữ cải nam trang là Nguyệt-Hằng.
Mân mê tấm ảnh Văn-B́nh trong tay, nàng ngồi yên như pho tượng. Không để ư đến những tiếng động ầm ầm bên ngoài. Cách đây không lâu, với tư cách điệp viên tinh cậy của SMERCH, Nguyệt-Hằng vào Nam, thi hành kế hoạch Thái B́nh Dương, hạ sát Văn-B́nh. Song vào giây phút quyết định, chỉ phóng nhẹ atémi là kết liễu cuộc đời của Z28 th́ nàng lại ngần ngừ. V́ mũi tên đỏ trên ngực chàng đă tiết lộ cho nàng nhớ lại dĩ văng. Chàng là bạn nhỏ thân thiết của nàng. V́ vậy, nàng không thể xuống tay. Nàng đành phản bội SMERCH, và ra đi (1).

Nàng không ngờ ông Hoàng đă giăng lưới đợi sẵn. Xe nàng vừa ra khỏi Sải-G̣n th́ bị chặn lại. Người đón nàng là bà Huyền-Hoa, cũng là thân thích. Bà Hoa là bạn của mẹ nàng. Sau một đêm dài thuyết phục của bà Hoa, Nguyệt-Hằng vẫn phăng phăng từ chối. Dầu sao, nàng vẫn c̣n nặng t́nh với Smerch.
Sáng hôm sau, nàng bảo thẳng với bà Hoa:
- Thưa bác, ḷng cháu đă quyết, cháu là người trong đời chỉ tôn thờ một Chúa, và nếu lầy chồng th́ chỉ lấy một chồng.
Ba Hoa nghiêm mặt:
- Bác hiểu ḷng cháu lắm. Vă lại, bác cũng không bao giờ muốn lợi dụng t́nh thân để bắt cháu đi ngược lại với lương tâm. Cháu trở về Hà-Nội không được nữa đâu, thế nào người ta cũng đưa cháu ra tóa xử tử. Cháu chỉ c̣n một con đường, nếu cháu không muốn ở lại với bác, ở lại với tổ-chức của ông Hoàng. Ấy là đi Nam-Mỹ. Bác đă tŕnh lên với ông Hoàng, và đă xin được cho cháu cuốn sổ thông hành ngoại giao, cháu muốn đi đâu tùy ư. Đồng thời, ông Hoàng c̣n tặng cháu một món tiền. Khi nào cháu thay đổi ư kiến, cháu có thể quay lại Sài-G̣n. Nhưng trước khi cháu và bác từ giă nhau, bác muốn cháu đọc một tài liệu.
Tài liệu tối mật nầy, bà Hoa nói là rút từ thư khố của Smerch. Đó là một bản báo cáo về cái chết của thân phụ Nguyệt-Hằng. Ông bị chết v́ ngưới ta rắp tâm chiếm đoạt của báu nhất đời, vợ ông. Sự thật chỉ gần giống, chứ không phải hoàn toàn giống như bản báo cáo. Và bản báo cáo cũng không nằm trong thư khổ Smerch, mà là một xảo thuật của ông Hoàng.
Với bất cứ giá nào, ông Hoàng cố lôi kéo Nguyệt-Hằng. Nếu bản báo cáo giả tạo không được, ông sẽ phải áp dụng phương pháo cuối cùng: hăm dọa với những bức ảnh chụp được trong khi Nguyệt-Hằng hạ sát Thanh Giang, nữ phái viên Smerch. Song ngón đ̣n t́nh cảm khôn ngoan của ông Hoàng đă làm cho Nguyệt-Hằng dao động. Lúc ấy, ông mới ra lịnh cho Văn-B́nh nhập cuộc.
Chàng đến thăm nàng một đêm đầy mưa gió, Sài-G̣n đang nằm trong địa bàn hoành hành của trận băo Elise từ biển Thái-B́nh thổi vào, maư tuôn tầm tă, từ sang đến đêm, gió lạnh hải hùng giật đổ hang trăm cành cây trụi lá.
Nếu là thời xưa, người ta cho rằng ông Hoàng có phép hô phong, hoán vũ, tạo ra cảnh mưa gió để đưa Văn-B́nh đến sưởi ấm cho đán bà cô độc. Nhưng sự thật cũng chẳng khác thời Phong Thần là mấy. Sở Khí Tượng báo cáo về hậu quả của cơn băo rớt từ mấy ngày trước, và ông Tổng giám đốc đă triệt để lợi dụng. Ông chờ cho hàn thử biểu tuột xuống 14 độ, toàn thể Sài-G̣n co ro trong chăn mền, cửa đóng im ỉm, đường sá lênh láng nước mưa, ḷng người nhất là ḷng người đàn bà chưa chồng, đang sống trong thảm cảnh t́nh yêu và nghĩa vụ trở nên băng giá hơn bao giờ hết, mới tung ra món chưởng Văn-B́nh.
Đêm ấy, náng ngă dễ dàng trong ṿng tay cường tráng của chàng điệp viên hào hoa và nàng nhận lời hợp tác với ông Hoàng.
Từ bấy đến nay, ngày tháng trôi qua, Văn-B́nh phải xuất ngoại công tác, Nguyệt-Hằng không được gặp lại. Nhưng cảm giác say sưa của đêm mơn trớn ấy luôn luôn c̣n măi trong ḷng nàng. Mỗi đêm nằm một ḿnh trong gian pḥng trống trăi, nàng đều mang tấm h́nh của cháng ra ngắm nghía.
Nàng buột miệng:
- Trời ơi, lâu quá !!
Triệu-Dung quay lại, mỉm cười:
- Cô yên tâm. Đồng hồ của tôi vẫn chạy b́nh thường, bằng chứng là hồi năy 8 giờ, nhận được điện của ông Hoàng, bây giờ đă 11 giờ.
Nguyệt-Hằng nguưt dài:
- Anh chỉ hay chế riễu em thôi… Phải là đàn bà và ở vào hoàn cảnh của em, anh mới hiểu được.
- Chính thế… Cô thức cả đêm, tôi có nói ǵ đâu.
- Hừ, em lo ngại lắm, anh ạ. Ai đời báo tin đến mà không ghi giờ.
- Tôi cũng lo ngại như cô. Nhưng rồi chẳng sao đâu, lo ngại với một kẻ thục mạng như Văn-B́nh chỉ vô ích mà thôi. Từ xưa đến nay, hắn vẫn ẩu tả như vậy.
- Anh quen với Văn-B́nh lâu rồi, phải không?
- Phải, từ hồi bọn tôi phiêu dạt bên kia trời Âu. Hồi ấy, Văn-B́nh và tôi là nhân viên OSS. Không phải OSS cạo giấy và mài đũng quần, hoặc lấy tin nhạt phéo trong vùng địch, mà là nhân viên đặc vụ, chuyên nhảy dù xuống giật ḿn, ám sát, phục kích, phá lao thất, nghĩa là luôn luôn cọ sát với tử thần. Bịnh liều của Văn-B́nh có thể được coi là số một trên thế-giới. Có lần bọn tôi nghỉ xả hơi ở phía Bắc Anh quốc, đang đêm hắn phỉnh phờ nhân viên bảo vệ căn cứ không quân, lấy phi cơ bay về Luân đôn, giữa lúc bom đạn tơi bời.
- Em tin chắc là Văn-B́nh về Luân đôn để hẹn ḥ với đàn bà.
- Dĩ nhiên. Tật xấu ấy, đến chết, hắn cũng không chừa. Trong cơn mê đắm, hắn quên bẵng là Anh quốc đang ở thời kỳ chiến tranh, một con chim bay trên trời cũng không thoát. Chẳng qua, hắn bị một cô tóc vàng thu hồn. Suưt nữa th́ hán tan xác đêm ấy.
- Bị súng cao xạ, phải không ?
- Không. May thay những phát đạn pḥng không đầu tiên không trúng. Bộ chỉ huy đă can thiệp kịp thời để ngừng bắn. Sở dĩ hắn hụt chết là v́ phi cơ quốc xă. Hắn đang lang thang trên trời th́ đụng đầu với máy bay Đức. Kể ra, hắn lái phi cơ không đến nỗi kém, nhưng là lần thứ nhứt trong đời hắn điều khiển khu trục cơ một chỗ ngồi. Không hiểu v́ tài giỏi hay v́ gặp hên mà hắn hạ luôn 2 Messerschmitt, gồm một chiếc thám thính 161-V1 (2) và một chiếc khu trục 110 G-2 (3). Chiến tích bất ngờ và kỳ khôi ấy làm danh tiếng hắn nởi như sóng cồn. Ai cũng kinh ngạc, cô à, mà kinh ngạc là phải, v́ phi tuần địch gồm 4 nhân viên phi hành, 2 đại bác 30 li và 7 đăi liên 13 li. Bộ chỉ huy cũng chỉ trứng phạt lấy lệ, trước khi gắn mề-đai cho hắn.

Nếu hôm ấy, hắn bay ra đây mà không thèm hẹn giờ th́ cũng là chuyện b́nh hường.Cô yên tâm, mạng Văn-B́nh lớn lắm, hắn c̣n sống đến 100 tuổi là ít.
Nguyệt-Hằng thở dài nho nhỏ:
- Em muốn yên tâm mà yên tâm không được v́ sáng nay người ta bắn hỏa tiễn gắn đầu đạn tầm hồng ngoại tuyến, t́m phi cơ lạ để tiêu diệt, Văn-B́nh lớ dớ bay vào cấm khu th́ chết.
Triệu-Dung cười x̣a:
- Về điểm ấy, cô càng có thể yên tâm hơn nữa. V́ Văn-B́nh hẹn chiều mới đến.
- Văn-B́nh nổi hứng đến trong buổi sáng th́ sao?
- ̉, cô giàu tưỏng tượng quá!
Sự thật, Nguyệt_Hằng không giàu tưởng tưọng một cách mù quáng. T́nh yêu tha thiết với người đàn ông ngang tàng kia đă biến óc nàng thành bộ máy điện tử lạ lùng, có thể linh cảm thấy biến chuyển bất thường. Một tiếng nói bí mật đang thét vào tai nàng là Văn-B́nh đang lâm nạng.
Cửa ca-bin mở rộng, hạm trưởng hốt hoảng tiến vào. Như bị điện giật, Nguyệt-Hằng vùng đứng dậy:
- Tai họa sắp đến rồi, phài không hạm trưởng?
Hạm trưởng đứng mặng giữa cửa, sửng sốt trước linh giác bén nhậy của Nguyệt-Hằng. Ông đáp từ từ, mỗi tiếng của ông giáng xuống như phát cà-nông đui sết một buổi trời nắng lặng lẽ:
- Phải. Tuy nhiên, tôi vẫn chưa dám đoán chắc. Với tư cách hạm trưởng, tôi có bổn phận phải thông báo cho ông và cô biết. Hỏa tiễn vừa rời giàn phóng th́ ăn-ten đại vĩ tuyến khám phá ra một phi cơ lạ cách pháo đài của ta trên 30 cây số.
Nguyệt-Hằng đưa ngón tay lên miệng:
- Trời ơi !!
Không để ư đến thái độ mất thần của nàng, hạm trưởng nói tiếp, giọng nghiêm trọng:
- Bộ phận kiểm soát đă t́m ra vị trí của phi cơ. Nó bay trên độ cao 3.000. Tốc độ 780 cây số giờ.
Triệu-Dung ngắt lời:
- Sao không liên lạc vô tuyến?
Hạm trưởng đáp:
- Tôi đă ra lệnh liên lạc tức khắc cho đài kiểm soát. Nhân viên ta báo tin ngay cho phi công biết là đang bay lạc vào cấm khu nguy đến tính mạng và bắt buộc phải quay đầu ngay. Nhưng…
Nguyệt-Hằng dựa vào vai Triệu-Dung:
- Nhưng phi công không trả lời, à ông?
Hạm trưởng đáp:
- Vâng. Phi công không lên tiếng. Thoạt đầu, tôi tưởng là phi cơ địch. Nhưng sau, tôi không tin. Pháo đài ZZ đă được pḥng thủ vô cùng kiên cố. Tôi liên lạc với đất liền th́ biết phi công là đại tá Tống Văn B́nh. Đại tá định hẹn đến chiều nhưng bất thần lại lên máy bay. Lúc cất cánh lại không tŕnh cho bộ tư lệnh đặc biệt biết. Đến khi được tin th́ đă muộn…
Nguyệt-Hằng vùng lên:
- Đă muộn… Hạm trưởng nói sao? Không c̣n phương nào cứu Văn-B́nh được ư?
Lần đầu tiên, Triệu-Dung thấy hạm trưởng, con người lăn lộn nhiều năm với biển cả và nguy hiểm, thở dài năo ruột. Rồi ông nói:
- Tôi e là không. Trừ phi là Thượng-Đế…
Cả ba người đột nhiên nín lặng.
Họ tưởng như lạc vạ hư vô, tứ bề câm nín âm thanh. Trong khi ấy, sóng biển vẫn đua nhau vỗ vào vỏ thép của hàng không mẫu hạm nguyên tử, nhân viên trên pháo đài nổi ZZ hoạt động rội rịp như đàn ong khổng lồ vỡ tổ.


X


X X

(1) Xin đọc Nữ Thần Ám Sát, đă xuất bản, thuật lại cưộc đời éo le của Nguyệt-Hằng

(2) 161 V-1, được chế tạo năm 1938, gồm 2 nhân viên phi hành, 1 đại liên, tốc độ trên 600 cs/giờ.
(3) 110 G-2, được chế tạo năm 1936,cũng gồm 2 nhân viên phi hành, 2 đại bác 30 li và 6 đại liên 13 li, tốc độ 600 cs/giờ.

Last edited by NguoiThuTam; 10-01-2009 at 08:11 AM.
Reply With Quote
  #4  
Old 09-04-2009, 04:35 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Khi ấy trên không trung bao la xanh ngắc một màu, Văn-B́nh cũng có cảm giác như lạc vào hư vô.
Chàng có cảm giác nầy một phần v́ chiếc Crusader II bay hết tốc lực (1), nhanh như tên bắn, biến 13 tấn sắt nhẹ bỏng như lông hồng. Nhưng phần khác – và là phần chính – Văn-B́nh đang nôn nao sau những phút thần tiên ở Đà-Nẵng.
Trong 6 tháng ṛng ră, chàng tạm trở thành nhân viên phi hành dân sự, tuần hai lần, lái máy bay chở hành khách trên đường Sai-G̣n - Hồng-Kông. Mục đích của ông Hoàng là dùng Văn-B́nh núp sau chiêu bài hoa tiêu thương măi để theo dơi một tổ chức gián điệp RU đặt tổng hành dinh tại Cảng Thơm, và phái nhân viên tới Nam Việt bằng cửa trước.
Công việc chưa đi tới đâu, th́ đột nhiên Văn-B́nh được triệu hồi. Rời được công ty hàng không, cháng cảm thấy như thoát được trại giam. V́ trong 6 tháng trời ṛng ră, chàng phải sống như người máy, không dám bừa băi, dù chỉ là bừa băi trong một phút, trong một giây đ̣ng hồ ngắn ngũi.
Cuộc sống của chàng, ngoại trừ những đêm không ngủ, lần ṃ theo vết điệp viên địch, được chảy đều đặn như đồng hồ điện tử. Sau 50 giờ bay, phi cơ được mỏ máy để kiểm soát. Sau 200 giờ bay, động cơ được khám xét từng ly, từng tí. Và sau 3.000 giờ th́ một cái đinh ốc nhỏ xíu cũng được coi lại. Sự kiểm soát cơ khi được diễn ra tỉ mỉ và đúng nguyên tắc đến nỗi Văn-B́nh phát điên.
Mỗi khi trèo lên máy bay, chàng lại nhứt đầu, mắt chàng chỉ thấy màu vàng và màu lục hỗn độn. V́ màu vàng và màu lục là màu của những tấm phiếu kiểm soát (2). Đối với chàng, màu vàng lại là màu chứa đụng nhiều kỷ niệm nhứt đầu. Màu vàng của Nguyệt-Hằng…

Văn-B́nh không biết nàng ở đâu. Ông Hoàng thường có thói quen lôi chàng ra khỏi những căn pḥng ấm cúng, không cho chàng ở hoài với một ngướ đàn bà duy nhất. V́ vậy, chàng phải xa Nguyệt-Hằng.
Cho đến ngày ông Hoàng gọi chàng về. Ḷng chàng vui rộn như mở hội. Theo dự tính, cháng sẽ gặp Nguyệt-Hăng trên pháo đài ZZ. Văn-B́nh nhảy lên con chim sắt với ư định ra khơi cấp tốc. Nhưng định mạng trớ trêu đă khiến chàng hoăn lại chuyến bay, hoăn để rồi không hoăn nữa.
Ở Đà-Nẵng, chàng đă gặp một thiếu nữ tuyệt đẹp. Trong môt quán rượu, gần phi trường, nàng cười nụ với chàng, chàng cười nụ lại. Sự việc chỉ bắt đầu bằng nụ cừơi và cái nh́n giản dị, thầm lặng và ngắn ngủi. Chỉ có thế thôi, hai người không nói với nhau điều ǵ hết. Nếu muốn, cũng không có điều kiện, v́ nàng đang ngồi với mẹ.
Nhưng ra khỏi quán, nàng lại cười với chàng lần nữa. Biết ư, chàng đi theo. Nhà nàng ở cuối một con đường vắng. Chàng đợi bên ngoài, hút được nửa điếu Salem th́ nàng vội vă bước ra. Thế rồi hai người đi song song bên nhau.
Tối hôm ấy là tối thơ mộng của Văn-B́nh. Trái đào hơ hớ ăn, sống ngàn năm của bà Tây-Vương Mẫu bỗng dưng trên chín từng mây rơi gọn vào tay chàng, vào lúc chàng không dám ngờ tới. Nàng yêu chàng, trao thân cho chàng, như thể là t́nh nhân từ nhiều năm trước.
Chàng hỏi tên th́ nàng đáp :
- Đừng biết tên nhau làm ǵ, anh ạ. Bằng chứng là em không hỏi tên anh. Em cũng không hỏi anh từ đâu tới, anh làm nghề ǵ và anh có vợ chưa nữa. Anh không biết tên em tất sẽ nhớ em nhiều hơn. Mai đây, một ḿnh trèo lên phi cơ giữa trời cao, biển rộng, anh sẽ tới ngày hôm nay tại Đà-Nẵng, anh ôm trong ḷng một đứa con gái lạ lùng. Và đó là sự an ủi tuyệt diệu của em.
Văn-B́nh giật ḿnh :
- Hừ, tại sao em biết anh là phi công ?
Nàng đột nhiên sa sầm nét mặt :
- Thật ra, em không biết anh là phi công, v́ lẽ giản dị là em gặp anh lần đầu trong đời. Nhưng anh ơi, dầu mới quen anh, em vẫn có cảm tưởng là gắn bó với anh từ kiếp trước. Thấy anh trong tiệm giải khát, em như bĩ nam vhâm thu hút vào anh không therẻ dứt ra được. Em đoán anh là phi công v́ anh đẹp trai khác thường.
- Em lầm rồi. Có thể thanh niên đẹp trai làm nghề phi công, song không thể có toàn thể phi công đẹp trai.
-Anh lầm th́ đúng hơn. Con gái chúng em đă bàn luận với nhau về vấn đề nầy. Phi công toàn là thanh niên khôi ngô, người nào cũng vậy. Nếu mặt họ không đẹp th́ họ đẹp ở cái miệng và nhât là ở đôi mắt. Anh thử nh́n họ mà xem, người nào cũng có đôi mắt sâu và cái nh́n rộng mênh mongnhư thu gọn trời đất bao la gọn vào trong. Họ quen sống với vũ trụ bát ngát nên tánh t́nh họ phóng khoáng, t́nh yêu của họ cũng phóng khoáng lạ lùng. Từ thuở cặp kê đến giờ, em hằng mơ ước được làm vợ phi công hoặc ít ra được nằm ngả trong ṿng tay mă thượng của phi công song em chưa đạt được ư nguyện…
Mẹ em bắt em lấy chồng. Lấy một anh chàng nhà giàu, tay chân trắng trẻo và mềm nhũn như tay chân đàn bà, cả đời co ro trong bốn bức tường. Gia đ́nh em rất nghiêm khắc, em không thể thoát ly, vă lại nếu có điều kiện thoát ly, em cũng không làm như vậy. Đêm qua, em đốt hương câù Trời Phật run rủi cho em gặp một phi công đẹp trai và hào hoa. Và em đă gặp anh. Em không muốn tâm hồn em, thân thể em được một kẻ tầm thường làm chủ. Anh tha lỗi cho em …
Văn-B́nh vốt sợi tóc loà xoà trên vần trán rộng và mịn màng của nàng, giọng âu yếm:
- Đúng ra, anh mới là người phải xin lỗi. Ít ra là phải xin lỗi chồng tương lai của em.
Nàng x́ một tiếng rồi đáp:
- QGO… Anh không được gợi tới đời tư của em. Nếu anh tái phạm, anh sẽ không được ngồi thêm với em phút nào nữa (3).
Nghe nàng dùng danh tư chuyên môn, Văn-B́nh ph́ cười:
- Roger (4).
Nàng ngồi sát vào người chàng, rồi nói như trong cơn mơ phi hành:
- Em lạnh lắm. GCA của anh đâu (5)?
Văn-B́nh dẵ hiểu nàng muốn ǵ. Chàng ṿng tay sau gáy nàng, nâng mặy nàng ngửa lên, rồi cuối xuống hôn thật lâu trên đôi môi mộng ướt, đôi môi chứa chan sự sống mới được hé nở để hôn đàn ông lần đầu.
Nàng run lên như bắn. Tê mê, Văn-B́nh gh́ chặc lấy nàng. Chung quanh, Đà-Nẵng vế đêm ch́m trong cảnh yên lặng bâng khuâng. Đột nhiên ,hỏa pháo trên phi cơ thả xuống chiếu sáng một góc căn cứ, màu xang biêng biếc sương. Văn-B́nh có cảm giác như lạc vào Thiên Thai giữa những đám sương ngũ sắc.
Chàng xiết nàng quá mạnh mà không để ư. Nàng nhẹ nhàng gỡ tay chàng ra rồi thỏ thẻ:
- Khiếp, QAN của anh mạnh kinh khủng (6). Suưt nữa là em chết ngạt.
Vùng sáng rực rỡ của hỏa châu lan đến chỗ hai người ngồi. Van-B́nh thoáng nhận ra ngựi bạn gái kỳ lạ với thân h́nh cao lớn, nẩy nở đúng theo tiêu chuẩng quốc tế, nàng mặt áo thun hở nách và minijupe th́ đẹp tuyệt. Song nàng lại phục sức tầm thường, áo dài bằng hàng nội hóa cổ h́nh trái tim, để lộ ra mảnh da ngực nơn nà.
Một giọt lệ đột nhiên rơi trên má nàng. Văn-B́nh xiết chặc bàn tay búp măng :
- Tại sao buồn ? Em hối hận ư?


(1) – Đó là phi cơ siêu thanh phản lực Chance Vought FSU-2N Crusader II, khu trục cơ, nặng 13 tấn, 1 nhân viên phi hành, tốc lực 1.600 cây số giờ.

(2) Có 3 phiếu vàng và 3 phiếu lục, ghi chú sự kiểm soát. Phiếu vàng J01, kiểm soát động cơ, phiếu vàng J02 áp lực dưỡng khí, phiếu vàng J03, thắng và bánh đáp xuống. Các phiếu lục đưọc dùng để ghi chú sự kiểm soát bên ngoài, bên trong phi cơ.

(3) QGO. Danh từ chuyên môn phi hành, có nghĩa là cấm (phi cơ) cất cánh và đậu xuống.

(4) Roger. Danh từ quốc tế, có nghĩa là Okay, nghe rồi, được.

(5) GCA. Radar d’approche, máy radar kiểm soát phi cơ gần đến phi trường. Hiện có nhiều thể thức kiểm soát : đài kiểm soát, kiểm soát bằng mắt, ở độ cao 300 thước, và trong đường bán kính 10 cây số quanh phi trường. C̣n radar d’approche th́ kiểm soát trong pḥng kín trước màn radar. Danh từ GCA mà thiếu nữ dùng ở đây là muốn Văn-B́nh hôn.

(6) QAN là tốc độ của gió. Ư nói chàng hôn nàng như vũ bảo.

Last edited by NguoiThuTam; 09-04-2009 at 04:35 PM.
Reply With Quote
  #5  
Old 09-04-2009, 04:39 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Giọng nàng buồn man mác :
- Phàm người ta phạm tội ác, lương tâm cắn rứt mới hối hận. C̣n em, lương tâm em luôn luôn thanh tỏa. Nhiều lần, em đă nói thẳng với chồng chưa cưới của em rằng em không yêu. Hắn đáp là không yêu trong hiện tại th́ sẽ yêu trong tương lai. Em liền nói dứt khoát rằng từ ngày em về với hắn cho tới ngày em thở hơi cuối cùng, em sẽ chẳng bao giờ yêu hắn. Nhưng hắn không cần. Hắn không cần, anh ạ. Hắn chỉ cần được em làm vợ, thế thôi. C̣n em đă yêu ai, em sắp yêu ai, hắn không cần biết, không muốn biết và không dám biết.
- Em đă yêu ai chưa?
- Chưa. Em mới 18 tuổi. Đúng ra, phải 3 tháng nữa mới chẳn 18 tuổi. Tuổi em là tuổi đầy thơ và mộng. Bè bạn cùng tuổi đang nhí nhảnh cắp sách đến trường. V́ hoàn cảnh gia đ́nh, em không được sống cuộc đời vô tư lự như họ.
- V́ hoàn cảnh ǵa đ́nh ?
- Vâng. Cha em mất sớm, bọn em mồ côi từ hồi c̣n nhỏ xíu. Mẹ em tần tảo nuôi con, nhưng anh tính coi, sinh hoạt mỗi ngày một đắt đỏ, rủi ro lại kéo hàng loạt đến nhà em. Mẹ em mang công mắc nợ, tiền lời cứ chồng chất lên tiền vốn. Rốt cuộc mẹ em không thể nào trả được. Rồt cuộc, em phải trở thành Thúy-Kiều…
- Bán ḿnh để chuộc nợ …
- Cũng gần như thế. Mẹ em thương em lắm, nhưng không c̣n đường lối nào khác…
Rồi nàng sụt sùi:
- Giá anh ruột em c̣n sống…
Văn-B́nh cảm thấy cơi ḷng tê tái. Dường như ai vừa đánh mạnh vào gáy chàng. Chàng lặng người một giây, ngước mắt nh́n nàng trong khoảnh khắc, tranh tối, tranh sáng.
Nàng nói th́ thầm như kể chuyện cổ tích:
- Giá anh ruột em c̣n sống th́ đâu đến nông nỗi nầy. Anh ấy là phi công, anh ạ. Ngang tàng lắm, hào hoa lắm. Anh ấy là đại-úy Không quân. Ngày nào cũng bay. Không bay th́ không chịu được. Phi cơ đối với anh ấy thân thiết như vợ. Và c̣n thân thiết hơn vợ nữa. V́ vợ có thể mang lại hạnh phúc nhưng không có thể mang lại những cảm giá thần tiên, cảm giác không ngôn ngữ nào tả được, cảm giác chỉ có trong ḷng mỗi khi bay lên tầng cao, thoát khỏi ràng buộc tầm thường của đời sống loài người. Vả lại, vợ con có thể phản chồng, chông có thể phản vợ. Phi cơ th́ không bao giờ phản phi công và ngưọc lại. Máy bay hỏng th́ phi công chết và phi công chết th́ máy bay cũng chết.
- Ồ, em nói thi vị ghê!
- Thật đấy, nghề láy máy bay không phải là nghề vong mạng như một số người xuẩn động lầm tưởng. Theo em, đó là nghề khoa học và cũng là nghề nghệ sĩ nhất. Phi công đều là thi sĩ. Không phải làm thơ mới là thi sĩ. Anh ruột em thường bảo em như vậy. Em c̣n nhớ rơ lắm, đêm ấy cũng lặng gió và nhiều hỏa châu chiếu sáng Đà-Nẵng như đêm nay, anh ấy lái về hướng tây, rồi không về nữa.
Anh ruột em đă dạy ngôn ngữ hàng không cho em. Nhiều lần nghe chúng em tṛ chuyện, mẹ em đứng đực như mán xuống chợ vậy. Lắm bữa, chúng em c̣n trêu mẹ em bằng cách không nói mà làm dấu hiệu. Dấu hiệu giữa phi công và nhân viên kiểm soát trên hàng không mẫu hạm ấy mà …
Văn-B́nh đứng dậy, nâng bàn tay phải lên ngang cổ, một ngón xơ ra. Đang nức nở, thiếu nữ vụt cười:
- Hừ, đó là dấu hiệu « tắt máy“. Anh không muốn em gợi lại dĩ văng đau buồn chứ ǵ? Th́ thôi, em không nói nữa… Nhưng anh ơi, hồi c̣n sống, anh ruột em cũng thường ra hiệu “tắt máy “ mỗi khi em thao thao bất tuyệt.
Cười đó, khóc đó, miệng nàng vừa mở ra tươi tắn vội méo sệch, hai gịng nước mắt lại tuôn rơi lă chă. Văn-B́nh an ủi:
- Anh đă bảo mà. Em nhắc lại quá khứ làm ǵ nữa. Trong đời, ít ai không có quá khứ đau buồn. Chúng ḿnh nên nghĩ đến hiện tại là hơn. V́ mai đây, đúng hơn lát nữa đây, hai đứa minh sẽ phân ly, mỗi người lột ngả, anh lên không gian, không biết sống chết lúc nào, c̣n em sẽ lên xe hoa, về nhà chồng.
- Nhưng, ít ra, anh c̣n được làm thơ trên mây xanh, hoàn toàn tự do. C̣n em vào nhà tù, tuột xuống địa ngục.
Cả hai ngựi đều nín lặng.
Ánh sáng hỏa châu nhạt dần rồi hoà lẫn vào màn đêm mù mịt. Đột ngột, Văn-B́nh nắm tay nàng:
-Mẹ em nợ người ta bao nhiêu?
Nàng gỡ tay chàng ra, bộ điệu sửng sốt:
-Anh hỏi làm ǵ?
Ồ, anh có tính ṭ ṃ. Không quân gồm toàn thanh niên ṭ ṃ, em biết chứ?
- Đồng ư. Nhưng không quân cũng gồm toàn thanh niên kiết xác, trong túi không bao giờ có một đồng xu. Dầu anh muốn giúp đỡ em, anh cũng bất lực, hoàn toàn bất lực. Nghề của nah khó tham nhũng lắm. Trừ phi là anh đ̣i ông Trời trả tiền hối lộ.
- Anh hỏi thật đấy.
Nàng thở dài sườn sượt:
- V́ anh khẩn khoảng, em cũng xin nói. Nếu anh là thiếu tá, anh phải nhịn ăn trong 5 năm. Không quân các anh nhịn đói tài lắm, song tài đến đâu cũng không nhịn nổi 5 năm, nghĩa là gần hai ngàn ngày… Em xin đa tạ ḷng tốt của anh.
Văn-B́nh hỏi, giọng nghiêm nghị:
- Nghĩa là gia đ́nh em nợ người ta năm triệu đồng?
- Thưa anh, vâng. C̣n căn nhà duy nhất, mẹ em cũng phải bán để lấ tiền trả nợ. Nhưng anh ơi, bán tất cả cũng chưa được nửa triệu.
Giọng nàng đột nhiên mơ màng:
- Hừ, ông Trời bất công thật. Cha, mẹ toàn làm điều đức mà con gặp toàn việc rủi. Giá em trúng sồ độc đắc… Tuần nào , em cũng mua cá cặp. Trúng một hơi sáu triệu, em sẽ giải quyết được hết. Thế mới biết, tiền không cần mà là cần thật. Nầy anh, anh thử nh́n tóc em xem.
Văn-B́nh không thấy ǵ khác thường trên mái tóc ngắn của nàng. Nếu có, th́ chỉ khác thường ở chỗ cắt ngắn Khác thường, v́ người đẹp muôn thuở miền Trung luôn luôn nuôi tóc dài, xơa xuống ngang vai. Tuy nhiên, khuôn mặt và thân h́nh của nàng lại thích hợp với tóc ngắn hơn tóc dài.
Mớ tóc ngắn không uốn ôm gọn lấy cái mặt đều đặn, mũi nhỏ vươn ln ênhư đầm, hàm răng trắng muốt sau làn môi nửa dầy, nửa mỏng. Nhờ mó tóc ngắn, bờ vai nàng đă thuôn càng thuôn thêm, khiến toàn vẹn kho báu ở ngực và eo có đủ điều kiện phô bày.
Với 18 tuổi, ít thiếu nữ có được bề cao thân h́nh, bề gọn cùa eo và bề rộng của ngực cân đối và gợi cảm như nàng. Không, Văn-B́nh đă quan sát kỹ, nàng không có điểm nào khác thường trên mái tóc.
Chàng mỉm cười:
- Tóc em óng ả ghê. Em cắt như thế nầy đẹp hơn.
Nàng oà lên khóc:
- Anh thành thật không? Em sợ anh chỉ muốn an ủi em thôi. Em phải cắt tóc ngắn v́…
Văn-B́nh bịt miệng nàng lại.
Chàng không thể nghe nàng nói hết. V́ chàng muốn những phút bên người đẹp ngẫu nhiên phải tràn đầy mơ mộng, xa hẳn thực tế phũ phàng, vô cùng phũ phàng… Song cuộc đời nguy hiểm nhưng vương giả như chàng, từng nắm trong tay hàng trăm ngàn triệu, chàng hầu như mất hẳn ư niệm về đồng tiền khó khăn. Chàng không dám tin rằng sự thúc giục của đời sống đă bắt nhiều người trong số có những người đàn bá tuyệt đẹp như cô gái Đà-Nẵng phải hy sinh một phần sắc đẹp cần thiết.
Rồi Văn-B́nh kéo tay nàng:
- Chúng ḿnh đi về đi.
Hai người lặng lẻ quấn lấy nhau trong bóng đêm. Thời gian trôi qua vùn vụt, chốc lát, hai người đă tới con đường hẻm vào nhà nàng. Nàng đứng lại, ngả đầu vào vai chàng:
-Vĩnh biệt anh.
Văn-b́nh bịt miệng nàng:
- Anh muốn đến thăm mẹ em.
Nàng há hốc miệng:
- Không được. Mẹ em đánh chết. Ngày mai, đă là lễ cưới rồi.Thôi, nếu anh c̣n yêu em, thật t́nh yêu em, anh nên bỏ đi là hơn.
Tuy nói vậy, nàng cũng không ngăn cản khi chàng gơ cửa và thản nhiên bước vào. Bằng một lời nói và cử chỉ, nàng không muốn Văn-B́nh về nhà, song thâm tâm nàng, bề sâu của linh hồn quằn quại của nàng lại muốn sự hiện diện của người đàn ông mạ thượng.
Cho đến trọn đời, Văn-b́nh cũng không quên được thái độ sửng sốt của gia đ́nh nàng. Nhất là thái độ sửng sốt khi thấy chàng đi thẳng vào vấn đề. Không ngồi xuống ghế, chàng nói:
- Thưa cụ, nếu cụ tha lỗi cho sự đường đột, tôi xin tự giới thiệu. Tôi là bạn thân của anh cả. Trước kia, chúng tôi vẫn bay chung với nhau. Nghe nói cụ mắc nợ, tôi có bổng phận phải đến giúp cụ một tay. Phiền cụ báo cho người ta biết rằng nội ngày mai, cụ sẽ thanh toán đủ số tiến năm triệu.
Mặt bà cụ tái nhợt:
Nội ngàymai có năm triệu… Ông là bạn thân của con tôi… Trời ơi,tôi không thể nào hiểu nổi. Tôi điên mất rồi…
Bà cụ đứng sững nh́n Văn-B́nh rồi khuỵu chân xuống ghế. 15 phút sau, bà mới hồi tỉnh.
Nhưng Văn-B́nh đă đi rồi. Chàng gọi vô tuyến siêu tần số cho Lê-Diệp. Tiền thưởng của chàng ở Sỡ c̣n hơn ba triệu. Chàng tin Lê-Diệp sẽ giúp chàng. Sau một phút ngạc nhiên, Lê-Diệp nhận lời. Biết tính bạn, Lê-Diệp không hỏi chi tiết. Vả lại, nếu hỏi, Văn-B́nh cũng không bao giờ tiết lộ.
Rồi Văn-B́nh lên phi cơ. Lẽ ra, chàng cất cánh vào buổi chiều, không hiểu sao, chàng quên bẵng. Dầu nhớ, chàng cũng không muốn lưu lại Đà-Nẵng thêm phút nào nữa. Dứt được trong lúc nầy, chàng cảm thấy đẹp đẽ hơn là ở lại. Chàng đă đa mang quá nhiều, không được quyền đa mang thêm. Vả lại, nàng mới 18 tuổi…
…Không trung bao la, xanh ngát một mầu.
Ít khi trời đẹp như sáng hôm nay. Đồi với người quen sống trên mặt đất, th́ trời đẹp có nghĩa là mây trong vắt không chút gợn, nắng lóe vàng nhưng không đổ bồ hôi. Người phi công lại quan niệm trời đẹp khác hẳn. Trời đẹp dưới mắt họ không hẳn chỉ là mây trong vắt và nắng loé vàng. Mà là một cái ǵ lạ lùng. Không mắt nào nh́n thấy, không tay nào nghe thấy. Dường như khi ấy một tiếng nói kỳ dị trên không vọng xuống, kêu đoàn chim sắt bay lên.
Trên độ cao, Văn-B́nh cảm thấy lâng lâng.
Mấy phút trước, chàng đang ở sân bay quân sự Đà-Nẵng, liên lạc bằng giọng thân mật với đài kiểm soát. Trước mắt chàng, trên thảm bê-tông dài chàng c̣n nhận ra những lớp cao-su của hàng ngàng, hàng vạn phi cơ nặng nề đáp xuống.
Mỗi lần ngồi trong pḥng phi hành, Văn-B́nh lại ngất ngây như người say rượu tân hôn. V́ phi đạo bê-tông vô tri giác đối với chàng lại là một kho tàng kỷ niệm nên thơ.
Reply With Quote
  #6  
Old 09-04-2009, 04:44 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Trong thời gian hoạt động ở Âu-Châu, chàng không quên được cô gái trẻ măng như giai nhân chàng mới gặp phục vụ trong đài kiểm soát của một trường bay quân sự gần Luân-Đôn. Lần đầu hạ cánh, chàng không để ư, nhưng dần dần, chàng phải để ư. V́ lần nào chàng trở về, xin đáp xuống, cô gái ngây thơ cũng ra lịnh cho chàng xử dụng phi đạo 06/28. Hơn một lần phi đạo nầy bị bận, nàng vẫn bắt chàng đợi trên không trung, xong xuôi mới cho xuống. (1)
Măi sau, Văn-B́nh mới khám phá ra bí mật. Nàng âm thầm yêu điệp viên Z28 từ lâu. C̣n 06 là số hiệu của nàng trong t́nh báo Anh. Nhưng đến khi t́m ra sự thật th́ nàng đă lấy chồng.
Nhúng vai, Văn-B́nh nhấn ga xăng. Chất xăng nhẹ bỗng và thơm ngát vọt vào động cơ phản lực to lớn. Áp lực và nhiệt độ gia tăng vùn vụt, động cơ máy bay rú lên. Chàng xả thắng, con chim sắt khổng lồ bắt đầu được thả khỏi chuồng, từ từ lăn bánh trên phi đạo, trước khi chàng mở máy hậu, tiếng ầm ầm vang dội (2), rồi 13 tấn thép và nhom thèm khát không gian bao la, thèm khát phiêu lưu vô tận, phóng ra phía trước.
Văn-B́nh kéo vần lái nhè nhẹ vào người. Chiếc Crusader thân yêu rướn ḿnh lên không trung. Trong pḥng lái kín mít, Văn-B́nh không nghe rơ tiếng động kinh khủng. Song chàng biết là toàn thể căn cứ Đà-Nẵng đang bàng hoàng trong tiếng nổ phi cơ bay lên.
Một cảm giác xưa phàm tràn ngập ḷng chàng. Tốc độ đă lên tới 800 cây số giờ. Khí trời bên ngoài lạnh buốt xương, song pḥng phi hành vẫn thoải mai v́ được điều ḥa.
Xung quanh toàn mây là mây.
Mây như tiến sát phi cơ, chỉ luồn tay ra ngoài là nắm được, nhưng kỳ thật c̣n ở rất xa. Văn-B́nh nâng miếng kiếng dầy che mắt để nh́n ra ngoài. Nhưng ánh sáng rực rỡ túa vào, khiến chàng vội xập xuống. Phi cơ tipế tỵc gia tăng tốc độ. Tuy nhiên, chàng vẫn c̣n ấn tượng là phi cơ không chuyển động, và chàng đang bập bềnh trong không gian mênh mong.
Đột ngột, chàng nổi gai ốc.
Một biến cố vừa xẩy ra trên phi cơ : máy vô tuyến đă câm lặng. Câm lặng 15 phút sau khi chàng rời bờ biển mà không biết. Máy vô tuyến là dây liên lạc tối hệ giữa phi cơ và hàng không mẫu hạm ZZ. Văn-B́nh không biết rằng trong cơn mơ về quá khứ thần tiên, chiếc Crusader đă lạc đường bay.
Mồ hôi ướt đầm trán chàng. Từ Đà-Nẵng tới pháo đài nổi, chàng phải bay trên độ cao UIR (1) dành riêng cho phi cơ quân sự. Và trên độ cao UIR nầy, chàng không được phép rời khỏi hành lang 3 đỏ (2).
V́ ra khỏi là chết.
Trời đang sáng quắc bỗng tối sầm lại. Rồi sáng quắc trở lại. Sáng quắc như vầng thái dương hàng triệu độ chiếu thẳng vào mặt.
Văn-B́nh nhin thẳng vào đám mây đàng trước. Chàng không thể nào lầm được. Trước mât chàng là mộ hỏa tiễn. Một hỏa tiễn phụt lửa da cam đang phóng vào phi cơ với sức nhanh kinh hồn.
Hơn ai hết, Văn-B́nh biết đây không phải là loại hỏa tiễn tầm thường mà phi công Mỹ thường gặp trên ṿm trời Bắc Việt. Mà là một loại đặc biệt, đặc biệt hơn cả những loại đặc biệt từ trước đến nay.
Ông Hoàng tiết lộ với chàng rằng pháo đài nổi ZZ đang thí nghiệm mtộ loại hỏa tiễn tân tiến ICM (3).


(1) – UIR tức là Upper Information Region, một vùng trời ở độ cao từ 6.000 tới 12.000 mét. Vùng bên dưới được dùng cho phi cơ thương măi. Hành lang không vận bắt đầu từ độ cao 1.500 mét, mỗi hành lang dài 418 cây số và cao 4 cây số.
(2) – Các hành lang thường được đặt tên khác nhau như đỏ 1, xanh 2, vàng 3 vân vân. Chẳng hạn hành lan Lục 1 là con đường Shannon đến Francfort, muốn quẹo sang Strasbourg th́ phải dùng hàng lang Đỏ 7 vân vân.
Nhân tiện, tác giả xin giải thích về phương pháp phân chia hàng lang trên không trung như sau : hành lang có thể dài, ngắn khác nhau, và không nhất thiết phải thẳng. Có thể ví nó như một cái hộp, mặt dưói ở độ cao 1.500 mét, mặt trên ở độ cao 6.000 mét, bề rộng 18 cây số. Gần mặt đầt, hành lang mang h́nh trục tṛn, giống như một đồng tiền khổng lồ, dầy 300 mét, bán kính 10 cây sồ, sát với mặt đất, mà phi trường là trung tâm. Bên trên trục tṛn (nghĩa là từ 300 mét tới 1.500 mét) th́ h́nh thù đổi khác, mỗi phi trường một kiểu, gần như một tấm đan (dalle) dầy hơn 1.000 mét, góc cạnh không đều nhau. Vùng « trục tṛn » thuộc quyền của đài kiểm soát phi trường, vùng từ 300 mét đến 1.500 mét thuộc bộ phận kiểm soát phi-cận (contrôle d’approche), c̣n vùng ở trên 1.500 mét (hành lang không vận) th́ thuộc cơ sỡ kiểm soát địa phương. Phi công muốn cất cánh hoặc đáp xuốngphải lần lượt tuân theo mệnh lệnh của 3 cơ sở kiểm soát nầy trên 3 làn sóng điện khác nhau.
(3) – ICM là Improved Capability Missile, hỏa tiễn đặc biệt của Hoa Kỳ. Loại nầy c̣n ở trong thời kỷ t́m ṭi, măi đến sau năm 1970, vấn đề sản xuất qui mô mới được tiến hành.

Loại hỏa tiễn nầy cón tân tiến hơn hỏa tiễn Poseidon (3) trong khuông khổ một biến thể của chương tŕnh Orca (4). Hoả tiễn ICM nầy sẽ là vơ khí nhẹ, vô cùng hữu hiệu, khi cần có thể gắn đầu đạn nguyên tử và đặc điểm đáng lưu ư là rẻ tiền, thích hợp với hầu bao những quốc gia nghèo như Việt-Nam, nên ông Hoàng đă phái Triệu-Dung ra pháo đài ZZ.
Ông Hoàng định sản xuất hỏa tiễn ICM đề bắn hạ phi cơ địch hoặc trả đũa thẳng vào đất địch, trong trường hợp chiến tranh tương lai. Điều nầy Văn-B́nh không biết. Dầu sao, ông cũng không thể ngờ nạn nhân đầu tiên của hỏa tiễn ICM lại là người mà ông yêu mến nhất, điệp viên Văn-B́nh, Z28.
Văn-B́nh lẩm bẩm trong cuống họng khô đắng :
- Ông Hoàng, ông Hoàng !
Hỏa tiễn khổng lồ vẫn lao vun vút giữa không gian rực nắng, sửa soạn reo rắc thần chết. Và trong giây phút gần thần Chết nầy, Văn-B́nh quên cả trời nắng, mà chỉ thấy lạnh, một hơi lạnh ghê gớm, từ xương tủy ra lục phủ ngũ tạng trào ra, hoà với khí lạnh bên ngoi. Chàng có cảm giác là kính chắn pḥng phi hành đă vỡ nát mặc cho khí lạnh bên ngàoi ập vào, biến chàng thành nước đá.
Toàn thân chàng run cầm cập. Rồi như nhiều lần đă qua, mỗi khi nguy nan cực độ, Văn-B́nh lại nghĩ đến ông Hoàng.
- Ông Hoàng, ông Hoàng !

(1) – Phi đạo cho máy bay cất cánh hoặc hạ cánh được quan niệm như là một ṿng tṛn 360 độ. Phi trường được chia thành nhiều phi đạo mang tên khác nhau. Tuy nhiên, việc đặt tên được theo một lề lối quốc tế nhất định, gồm bằng con số và chữ. Con số là « độ « của ṿng tṛn, c̣n chữ th́ chỉ có 2, là L và R, nghĩa là Left (trái) và Right (phải). Chẳng hạn : phi đạo 06/28, tức là phi đạo 60 độ đông bắc – 280 độ tây nam (để khỏi rườm rà, người ta bỏ con dê rô phía sau. 06 là 60 độ. 28 là 280 độ). Trong trường hợp c̣n có một phi đạo song song với phi đạo 06/28, ngượi ta thêm vào chữ L hoặc R. Chẳng hạn phi đạo 06/28R.
V́ đây là một vấn đề thuần túy chuyên môn nên rất khó hiểu. Tác giả trân trọng cáo lỗi v́ thiếu chỗ, không thể nào minh dẫn thêm nữa. Bạn đọc ṭ ṃ có thể vẽ một h́nh tṛn, ở đỉnh trên là hướng bắc, đỉnh dưới là hướng nam, bên phải là đông, bên trái là tây, chia ṿng tṛn làm 4 miếng bằng nhau bằng đường kính bắc nam, đông tây.

(2) - Tức là Post-combustion.

(3) – Poseidon, tên của Thủy Thần Địa Chấn, theo thần thoại Hy-Lạp, là một biến thể tân tiến của hỏa tiễn gắn trong tiềm thủy đỉnh, Polaris. Tổng thống Johnson cho biết là kề hoạch nghiên cứu đă hoàn tất năm 1965. Công cuộc chế tạo đợt đầu sẽ tốn 900 triệu đô-la. Poseidon mạnh gấp đôi Polaris A-3., mang một đầu đạn nguyên tử cũng lớn gấp đôi và đạc biệt là tụ động t́m mục phiêu mà rớt xuống. Với tốc độ nhanh, và các dụng cụ điện tử, nó được coi là một vơ khí tuyệt đối, v́ khi được phóng ra, đối phương trở tay không kịp.
(4) - Orca là một chương tŕnh sản xuất hỏa tiễn do công ty General Dynamics đệ tŕnh cách đây vài ba năm và được không quân Mỹ lưu ư. Chương tŕnh nầy trù liệu sản xuất một loại hỏa tiễn nặng hơn hỏa tiễn Polaris nhiều lần, bỏ trong thùng thép gắn chặt và thả ra ngoài hải phận cuốc tế, đối dien đất địch. Khi nào lâm chiến, chỉ cần bấm nút từ xa cho nổ. Với loại hỏa tiễn Orca, vấn đề sản xuất đưọc rẻ, khỏi cần chiến hạm hoặc tièm thủy đỉnh mà chỉ cần tàu đánh cá cỡ nhỏ để bấm nút điều khiển. Đối phương lại không thể biết thùng thép ch́m ớ đâu để khám phá nữa.
Reply With Quote
  #7  
Old 09-04-2009, 04:52 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

II

TỬ THẦN TRÊN PHI ĐẠO !

- o – o


Cuốn phim kư ức quay lại thật nhanh, chỉ trong ṿng một phần trăm giây đồng hồ là ngưng lại. Song Văn-B́nh thấy rơ từng chi tiết. Chàng nhớ lại những cây sấu sum xuê bắt đầu rụng lá trước bin-đinh công-ty điện-tử, tổng hành-doanh của ông Hoàng ở đại lộ Nguyễn-Huệ, gần bờ sông Sài-G̣n.
Và nhớ cả mầu áo của những cô gái căng cứng, lượn đi, lượn lại như đèn cù, dường như đâm sầm vào chàng để bắt đền. Chàng nhớ chất màu áo trắng đơn thuần mà gợi cảm của Nguyên-Hương. Hồi sỡ c̣n lưu-động, mỗi lần tới tŕnh diện là Văn-B́nh ở lại 10, 15 phút trong pḥng nữ bí-thư Nguyên-Hương.
Song từ ngày ông Hoàng dọn về toà lâu-đài ngàn lẻ một đêm, toàn bằng bê-tông cốt sắt và dụng cụ phong thần sau lữ quán Majestic, Văn-B́nh không c̣n được sống những giây phút thi-vị nữa. Pḥng giấy của Nguyên-Hương đă mất vẻ mộc mạc thường lệ và biến thành một pháo đài điện-tử, có hàng chục cặp mắt và vành tai vô h́nh ngày đêm theo dơi mọi cử-động. Nguyên-Hương cũng không c̣n là cô thư-kư riêng vùi đầu vào hồ-sơ, sổ sách ám bụi bên cạnh cụ giám-đốc già nua, hà tiện, như ngày xửa, ngày xưa nữa. Dưới quyền, nàng đă có một « đạo quân » phụ-tá, toàn là nữ thần khêu gợi bóc lửa của ban Biệt-Vụ.
Ngoại cảnh thay đổi con người, Nguyên-Hương vẫn yêu chàng, vẫn chờ đợi cái ngày (không bao giờ tới) đưọc thành hôn với người con trai vong mạng mà hào hoa, song nàng không được quyền thă ḷng theo t́nh cảm lộ liễu nữa.
Thấy chàng bỏ ghế, định sấn lại, Nguyên-Hương vội xua tay :
-Anh nên giữ ǵn một chút. Dầu sao em vẫn phải làm gương cho cấp dưới.
Văn-B́nh ngần ngừ :
-Em giận ư ?
Nàng lắc đầu :
- Hơn ai hết, anh đă biết là em không bao giờ giận anh, dẫu cho anh phạm lỗi lầm nào.
- Phải rồi, em đă hết yêu anh. Chưa khi nào anh thấy em lạnh lùng, hờ hững với anh như hôm nay.
Em không thể nào vồn vă với anh được. V́ lẽ các cô ở ngoài nh́n thấy. Họ không mạ ǵ mối t́nh giữa đôi ta. Nếu em dễ dăi, họ sẽ bắc chước. Trừ phi…
Văn-B́nh đă hiểu nàng định nói ǵ. Nàng sẵn sàng dễ dăi nếu chàng cưới nàng làm vợ. Song nàng bỏ lửng câu nói, rồi bâng khuâng nh́n vào khoảng không, ngón tay gơ nhịp xuống bàn. Không khí trong pḥng đang đè nặng th́ may thay Lê-Diệp lù lù dẫn xác tới. Vừa thấy chàng, Lê-Diệp đă reo ầm như đứa trẻ được cho đồ chơi Giáng-Sinh :
- À, anh Z28. Ông cụ chờ anh từ đêm qua đến giờ. Tưởng anh c̣n khệnh khạng chưa chịu hạ sơn, ông cụ bắt tôi đích thân đến t́m.
Ngeh bạn nói, Văn-B́nh sực nhớ rằng tứ ít lâu nay, chàng tu tiên. Tu tiên ở đây không có nghĩa là cắt tóc vào chùa như hồi ớ Vạn-Tượng. Cũng không có nghĩa là ở ĺ trong pḥng với một cô gái hỏa diệm sơn.
Mà là nằm ĺ trong dưỡng-đường đặc-biệt của Sở.
Sau nhiều tháng hoạt động và bê-tha không ngừng, Văn-B́nh bắt dầu cảm thấy mệt mỏi. Theo lời khuyên của Y-Sĩ, chàng vào bịnh-viện. Mới đầu, chàng t́m cách thoái thác, v́ trong đời, chàng sợ nhất là bịnh-viện, mùi bông băng, mùi ê-the, nhất là cái mùi khó tả của các nữ điều dưỡng nhạt nhẽo như nước ốc, lạnh lùng như tảng băng và khô rắng như bê-tông.
Nhưng sau lần khám bịnh đầu tiên, chàng bằng ḷng. Không cần đợi ông Hoàng nài ép thêm, chàng xách va-li tới. Sỏ dĩ chàng đổi ư kiến nhanh chóng, chẳng phải v́ căn bịnh cuả chàng trờ nên trầm trọng, v́ thật ra chàng không có căn bịnh nào nhất định. Chàng vào bịnh-viện để dưỡng sức hơn là chữa bịnh. V́ tạo hóa đă tạo cho chàng một cơ-thể hoàn mũ, lục phủ ngũ tạng như được bọc thép. Chàng chỉ mắc một bịnh duy nhất. Nhưng lại là bịnh nan y, Biển Thước, Hoa-Đà sống dậy cũng phải bó tay.
Bịnh đào hoa.
Sở dĩ chàng đổi ư kiến nhanh chóng v́ trong dưỡng-đường có một loại thần dược có thể điều trị được bịnh hào hoa. Th-ané dược nầy là một thiếu nữ 17 tuổi, thích làm nũng và thích cười cả ngày. Nành là nữ thần nhan sắc của dưỡng-đường, song mọi nhân viên đều sợ nàng như cọp dữ.
Mà nàng dữ thật. Thanh niên nào xớ rớ đụng vào người nàng là ăn đ̣n ngay tức khắc. Tuy người mảnh khành, nàng là đai đen nhu đạo. Và không phải là đai đen đệ nhất, mà là đệ nhị.
Ông Hoàng cho phép Văn-B́nh vào bịnh viện 2 tuần lễ. Kể ra th́ một tuần là đủ rồi. Nhưng quá 3 tuần, chàng vẫn không ra. Quá 4 tuần, chàng vẫn c̣n đau. Đến tuần thứ tám, chàng vẫn chưa khỏi bịnh. Sang đến tuần thứ 10 th́ bịnh cũ khỏi rồi, bịnh mới, một thứ bịnh kỳ lạ bộc phát. Từng đoàn y-sĩ nối đuôi nhau, cố điều trị cho con cưng của sở Mật vụ song không tài nào t́m ra căn bịnh.
V́ căn bịnh kỳ lạ ấy chỉ riêng Văn-B́nh được biết.
Bịnh đào hoa…
Buổi trưa, buổi tối, nhất là buổi tối vắng vẻ, Văn-B́nh đều dàng trọn vẹn cho người đẹp. Nàng chưa yêu ai, nàng lại thích hạ đàn ông đo ván bằng nhu đạo, nhưng đến khi đối diện Văn-B́nh, nàng bủn rủn tay chân.
Song việc phải tới đă tới.
Ông tổng giám đốc gọi điện thoại mới Văn-B́nh về, nhận công tác mới. Và chàng đành phải gạt lệ, bỏ dở công viẹc tu tiên.
Nói cho đúng, Văn-B́nh định chần chừ thêm hai, ba tuần nữa, v́ công việc tu tuiên đang đén thời kỳ sôi nổi nhất. Song ông Hoàng dường như có con mắt thông thiên, đọc thấy mọi việc xẩy ra ngoài ngàn dặm, và đọc thấy tâm tư của chàng, nên bắt đầu ngay vào chuyện :
- Anh phải lên đường ngay mớ kịp. Cô Nguyệt-Hằng đă dự xong lớp huấn luyện người nhái.
Nguyệt-Hằng !
Nếu là Nguyệt-Hằng th́ dù tu gần đắc đạo trên cơi tiên, Văn-B́nh cũng nhảy xuống hạ giới, để ḥà ḿnh với cát bụi ô trọc. V́ cô gái điều dưỡng rất đẹp, song Nguyệt-Hằng lại lạ lùng hơn nhiều. Vả lại, sau lần đ̣an tụ ngắn ngủi, chàng chưa có cơ hội được gặp nàng.
Khác mọi lần đă qua, bước vào văn pḥng tổng giám đốc, sau khi bị phá rối cuộc vui với bộ mặt đứ đám nặng nề và đầy óan trách, lần nầy Văn-B́nh mặt tươi như người trúng số cặp tư tám triệu bạc.
Mặt ông tổng giám đốc cũng tươi như hoa. Vừa thấy Văn-B́nh vào, ông Hoàng nhấc mục kỉnh xuống, rồi hỏi :
- LES đă nhận đơn của anh chưa (1)?
LES không phải là bí danh của một điệp viên lỗi lạc hoặc một tổ chức gián điệp địch đáng gớm. Mà là tên tắc của một công ty tư nhân mới được thành lập, chuyên kết nạp những hội viên trên thế giới muốn sống lâu như ông Bành Tổ. Sự thật là LES chưa t́m ra thuốc trường sinh bất lăo, nhưng tin tưởng trong một tương lai gần, khoa học sẽ t́m ra, nên đề nghị hội viên được ủ lạnh, và đóng thùng để dành, chờ cơ hội thuận tiện sẽ mở ra, và hồi sinh lại.
Văn-B́nh không sợ chết, song lại không thích chết. Chàng thích sống trường sinh bất lăo để hưởng lạc thú cuộc đời. Nên với sự đồng ư của ông Hoàng, chàng gởi đơn xin gia nhập hội LES, để sau khi chết, chàng sẽ không phải vào quan tài, mà là nằm trong thùng kim khí, chớ ngày hồi sinh.
Văn-B́nh gật đầu :
- Thưa rồi. Tôi là hội viên thứ 2.000 (2)
Ông Hoàng nói :
- Không riêng ǵ anh, nhiều nhân viên của sở, trong số có Lê-Diệp và Nguyên-Hương, đều xon gia nhập. Theo tôi ước lượng, chỉ độ vài năm nữa, khi công luận thế giới bắt đầu hiểu rơ tính chất quan trọng của hàn học (3), họ sẽ đua nhau gia nhập, và số lượng hội viên sẽ lên tới hànhg chục, hàng trăm triệu.
Văn-B́nh ngắt lời :
- Ông sắp mở pḥng thí nghiệm hàn học trong Sở phải không ?
Ông Hoàng đáp :
- Đó là điều dĩ nhiên. CIA đă có từ hai, ba năm nay. RU và KGB cũngvậy. Chúng ta bây giờ mới nghĩkể cũng không c̣n sớm nữa. Tuy nhiên, muộn c̣n hơn không.
Như anh đă biết, hàn học là một bộ môn khoa học mới mẻ có rất nhiều triển vọng. V́ nêu cuộc thí nghiệm của bác-sĩ Berdford (4) thành công, đời sống của nhân loại và thế-giới sẽ hoàn toàn đổi khác. Nếu con người đă chết có thể sống lại th́ chẳng bao lâu nữa, trái đất nầy sẽ đầy ứ, hàng ngàn vấn-đề phức tạp được đặt ra, người ta bắt buộc sẽ phải di dân lên các hành tinh trong vũ-trụ hệ. Riêng các lănh-tụ cộng-sản lại quan tâm đến hàn học hơn mọi thành phần khác. V́ như vậy, họ có điều kiện sồng măi, sồng măi không bao giờ chết.
Theo tin riêng của tôi, RU và KGB đă đổ hàng ngàn triệuđdô-la vào các pḥng nghiên cứu hàn học. Tôi cũng muốn chi phí rộng răi như họ, nhưng đáng tiếc là không có tiền, chưa có tiền...
Ông Hoàng ngồi yên, vẻ mặt bâng khuâng.
Hiểu ư, Văn-B́nh cất tiếng:
- Ông cần bao nhiêu?
- Trên địa-hạt thí-nghiệm tân tiến, th́ bao nhiêu cũng không đủ, giống như muối bỏ biển vậy. Nhưng nghèo ra cũng phải có từ 5 đến 10 triệu đô-la.
- Ông vay CIA chưa?
- Rối. Anh là người gần gũi tôi, và biết rơ công cuộc kín đáo của tôi hơn ai hết chăc không lạ ǵ những khó khăn về vay mượn. Dĩ nhiên, tôi ngỏ lời là họ cho vay ngay, nhưng vay th́ phải trả, chúng ta không thể ăn quịt. Nhưng anh nghĩ coi, nước Việt-Nam đói rách nầy kiếm đâu ra tiến để lấp khoảng trống 10 triệu đô-la nghĩa là sấp xí một tỉ rưỡi bạc. Mới chi 5, 10 triệu bạc, mà họ c̣n nói lên, nói xuống, đói gửi phái đoàn đến xem xèt sổ sách, huống hồ ... Đối với một tổ-chức điệp báo nhược tiểu như như chúng ta chỉ có một lối thoát duy nhất. Mà lối thoát duy nhất nầy, anh đă biết, v́ trong quá khứ, anh đă thí-nghiệm nhiều lần.
- Thưa ông nghĩa là ta sẽ làm thuê ... để trả tiền.
- Đúng.
- Và lần nầy bắc cóc các nhà bác-học chuyên về hàn học của Nga-Sô?
- Không đúng hẳn. Cách đây 6 tháng, một trong các chuyên viên hàn học Hoa-Kỳ bị mất tích. Dĩ nhiên, ông ta không thể chắp cánh bay khỏi Hoa-kỳ. Mà là bị KGB lén bắt. Sở dĩ nhà bác học nầy bị KGB lén bắt dễ dành v́ hàn học chưa được coi là có tính cách quốc pḥng, đúng ra, chỉ mới được coi như vậy từ giữa năm 1967 mà thôi.
Chụp mlấy cơ-hội bằng vàng nầy, tôi mở cuộc điều tra. Và gặpmay mắn , tôi phăng ra nhà bác học Mỹ bị KGB mang về Nga-Sô, và goấu trong một cái hồ lớn ở b́ền Đpong, trên đường Tây-Bá-Lợi-Á
- Giấu trong hồ?
- Phải, giấu trong hồ. Từ ít lâu nay, một phần cơ-sở bí mật của Nga-Sô đều nằm sâu trong lóng đất. Riêng cơ-sờ sưu tấm nghiên cứu hàn hộc được giấu dưới đáy hồ. Ta đă có tay trong, nếu xoay xở nhanh chóng và kín nhẹm, có nhiều hy-vông thành công. Một mặt, ta sẽ có 15 triệu đô-la, trả ngay bằng tiền mặt; mặt khác, ta có thể phá hủy pḥng thí-nghiệm của họ, bặt họ phải đi lùi một thời gian.
V́ vậy, tôi đă nghĩ đến anh.
- Thưa ông, tôi sẽ đi một minh?
- Không. Một ḿnh sợ không nổi. Một người khác, đúng hơn, một nữ đồng-nghiệp sẽ cùng đi với anh.
- Nếu tôi không lầm th́ ông sẽ chọn Kathy v́ trong Sở, chỉ có nàng là thông thạo tiếng Nga và có nhiều kinh-nghiệm hoạt-động tại đó.
- Kathy hội đủ điều kiện, song nàng không thể sang Nga được nữa. Nàng đă bị lộ. Tôi đă chọn người khác.
- Nguyệt-Hằng?
- Đúng. Nguyệt-Hằng từng sống ở Nga-Sô nhiều năm. Nàng có thể giúp ích được nhiều. Vả lại, nàng viết thư cho tôi, yêu cầu được hoạt động chung với anh. Nguyệt-Hằng đang theo lớp huần luyện đặc-biệt người nhái trên pháo đài ZZ. Đă lâu, anh không hoạt động dưới nước. Có lẽ anh cũng nên dợt lại một thời gian. Phiền anh chuyển lời hỏi thăm của tôi cho cô Nguyệt-Hằng.
Ông Tổng giám-đốc ít khi hỏi thăm bạn bè và nhân viên. Lần nầy, ông lại tỏ thái-độ vồn vă. Thành ra Văn-B́nh đâm ra lo ngại. Sau nhiều phen cọ sát với tử-thần, chàng đâm ra dị-đoan. Truớc kia, chàng không hề kiêng que diêm dùng hai, ba người, kiêng con số 13 trong bữa tiệc, kiêng iđ dưới cái thang. Đột nhiên, tâm tính chàng biến đổi.
Sự thật, giác quan thứ sáu của chàng đă nh́n thấy những việc sắp xẩy ra.
Nhưng đến bây giờ th́ đă quá muộn.
Trước mặt chàng là một hỏa tiễn. Một hỏa tiễn phụt lửa da cam kinh dị đang phóng nhanh vào phi-cơ giữa vùng trời rựt nắng và trên mặt biển, bập bềnh xanh ngắt.

X
X X



(1) LES là Life *Extension Society (Hội Trường Sinh) do Ev Cooper sáng lập, hiện có nhiều phân cuộc trên khắp nước Mỹ, và có 35 đại diện trên khắp thế giới, với nhiệm vụ chỉ dẫn công luận về phương pháp ướp lạnh sau khi chết.

(2) Tính đến tháng 2-1967, con số hội viên của hội LES mới là 700 người.

(3) Hàn học là Cryogenics (tiếng Anh), khoa học nghiên cứu sự sống ở độ lạnh rất thấp (đúng ra Cryobiology mới là hàn học, Cryogenics là hàn sinh học, song tác giả xin đơn giản hóa để dễ hiễu). Tại Mỹ, có một hội nghiên cứu hàn học, mệnh danh là Cryogenics Society of California.


(4) Bác-sĩ James H. Bedforde là người chết đầu tiên trên thế-giới được ướp lạnh. Năm 1966, Robert Ettinger phát hành cuốn sách Viễn Tượng Bất Tử (The Prospect of Immortality, đă bán hết 10.000 cuốn), nói về hàn học. Bác-sĩ Bedford bị ung-thư nặng, sắp chết, yêu cầu ông Ettinger thí-nghiệm hàn học cho ông. Nhóm hàn học đầu tiên phụ trách ướp lạnh bác-sĩ Bedford gốm Robert Nelson, Renault Able, Dante Brunol và Robert W. Prehoda. Ngày 12.01.1967, Bedford từ trần, bác-sĩ Able tiêm Heharin vào máu cho máu khỏi bị đông đặc, đoạn áp dụng phương pháp thở nhân tạo và xoa nắn trái tim người chết cho máu không mất hết dưỡng khí, trong khi đá lạnh được đổ xuống. Mục đích là làm cho các tế-bào trong cơ-thể, nhất là trong óc, luôn luôn có dưỡng khí để khỏi bị hư hại. Đoạn các ông Nelson, Brunol và Prehoda chích vào người chết chất DMSO để ngăn ngừa thối rữa, rồi tiếp tục ướp đá trong 6 giờ liên tiếp. Mấy ngày sau, bác-sĩ Bedford được bỏ vào một cái thùng tṛn bằng mylar pha nhôm, bên trong được rút hết không khí, giống như cái b́nh thủy lớn, chứa chất nước nitrogen, khiến nhiệt lượng được hạ xuống -196 độ (tức -320độ Fahrenheit). Như vậy, các tế-bào, các vi-khuẩn đều bị đông lạnh, khi nào y học t́m ra cách chữa khỏi ung-thư, người ta sẽ hâm nóng cho bác-sĩ Bedford trở dậy. Mỗi cái thùng tṛn như vậy trị giá 4.200 đô-la, và mỗi năm mất chừng 300 đô-la để bảo tŕ.

Last edited by NguoiThuTam; 09-04-2009 at 04:54 PM.
Reply With Quote
  #8  
Old 09-04-2009, 05:03 PM
ướt mi's Avatar
ướt mi ướt mi is offline
Nhỏ thấy ghét - #1 (top 30 posters)
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 12,823
Thanks: 6
Thanked 14 Times in 14 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Wow !
NTT tác giả của tập truyện mà thuở xưa UM. từng chong đèn thức suốt đêm nghiền ngẫm, Z28 Tống văn B́nh luôn hiện đến trong giấc mơ thời thiếu nữ, rất hân hạnh được gặp NTT :lay:
Reply With Quote
  #9  
Old 09-04-2009, 05:03 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Trên pháo đài nổi, ba người vẫn tiếp tục nín lặng. Hạm trưởng đội kết vào đâu, sửa soạn, bước ra ngoài. Triuệ-Dung cúi xuống đồng-hồ tay. Không hiểu sao, chàng lại coi giờ. Chàng có cảm tưởng đây là thời khắc quan trọng nhất đời.
Nguyệt-Hằng đứng thẳng như pho tượng. Một giọt lệ long lanh trên khóe mắt nàng.
Nàng chắp hai bàn tay vào nhau, miệng lâm râm:
- Lạy Trời phù hộ cho chàng.
Được nuôi nấng trong bầu không khí duy vật, Nguyệt-Hằng không hề tin Trời. Song giờ phút nầy, nàng mới nhận thấy tất cả những điều nàng học đều sai lầm. Mọi việc trong đời đều là định mạng. Mọi việc trong đời đều do Đấng Tối-Cao quyết định.
Triệu-Dung nh́n Nguyệt-Hằng cầu nguyện mà không nói năng ǵ hết. V́ khi ấy, chàng cũng đang cầu nguyện trong ḷng.
Khi ấy, ở Đà-nẵng, một cô gái tuyệt đẹp cũng đang cầu nguyện. Nàng không biết chàng là ai. Nhưng nàng có ấn tượng là đă quen chàng, và trao thân cho chàng từ kiếp trước.
Chàng đă đi rồi...
Trên không phận Đà-nẵng, một cặp phản-lực-cơ xẹt qua như chớp sáng, kèm theo tiếng sấm. Hàng ngày, nàng đă quen nghe tiếng động long trời, lở đất của phi-cơ xé bức tường âm thanh. Nàng đă quen nên cảm thấy thích thú. Bữa nào vắng tiếng phi-cơ rầm rầm là nàng bâng khuâng như người đánh mất vật quư.
Nhưng hôm nay, ruột gan nànglại nóng như lử a đốt. Nàng vụt đứng dậy, phóng tầm mắt về hướng đông, hướng chàng lái máy bay, rồi kính cẩn quỳ xuống:
- Lạy Trời, phù hộ cho chàng.
Định mạng của Văn-B́nh gắn liền với đàn bà đẹp, nên giờ ấy, ở Sài-g̣n, linh tính nguy hiểm đă làm cho một ngướ đàn bà bồn cḥ mở cửa nh́n ra vựn, rồi nhác điện thoại, hỏi tin tức.
Nàng là Quỳnh Loan, nữ nhân viên ưu tú Ban Biệt vụ, ngướ đàn bà đẹp duy nhất có con với Văn-B́nh(1). Nàng được nghỉ phép một thời gian, và mang Văn-Hoàng về nuôi. Hai mẹ con sinh sống cuộc đời thôn dă giản dị trong một căn nhà rộng thênh thang, trên đựng đi Long-B́nh, giữa nhnữg bụi tre xanh ngắt kẻo kẹt, những cây bưởi cành lá xum xuê trái nhẵn thính mọng đầy nước ngọt.
Giây liên lạc duy nhất của Quỳnh-Loan với đời sống náo nhiệt thủ-đô là cái máy điên thoại siêu tần số. Về Long-B́nh được một tuần, song nàng chưa hề sử dụng. Lần nầy cầm lên, nàng lại đạt xuống. Dường như một tiếng nói huyền bí từ trên chín từng mây cao đang th́ thầm vào tai Quỳnh-Loan.
Nàng không nói ǵ hết, song ở đây, ḷng nàng đang lâm râm càu nguyện:
- Lạy Trời, phù hộ cho chàng.
Qua cửa pḥng hé mở, Văn-Hoàng nằm ngủ ngon lành. Tron giấc ngủ, miệng nó vẫn thoáng nụ cười tủm tỉm, nụ cười lôi cuốn nhưng ranh mảnh, giống bố như đúc.
Chắc chắn lớn lên, nó sẽ như bố. Nghĩa là trở thành hung thần trong nghề điệp báo, dọc ngang trên thế-giới. Nghĩa là trở thành thiên thần trong t́nh yêu, làm hàng trăm, hàng ngàn người đàn bà say mê.
Khuôn mặt dĩnh ngộ của con traihiện rơ dưới chiếc mền màu hồng khiến tâm can Quỳnh-Loan xao xuyến. Từ ngày có con, nàng không c̣n hăng hái trong công tác nữa. Dĩ nhiên, sáng nào nàng cũng tập thể dục đều đạn để giữ vững sắc đẹp thân thể và không quên dợt lại cận vệ chiến. Nàng cũng không quên tập bắn súng thường xuyên, mỗi ngày cỡi ngựa, lái xe đua cho gân cốt khỏi tê cứng.
Song ngọn lửa cuồng nhiệt nghề nghiệp lại nhỏ dần, nhỏ dần trong ḷng nàng. Nàng bắt đầu sợ sệt vẩn vơ. Nàng bặt đầu lo lắng tương lai. Nàng theo ông Hoàng ra ngoại quốc một thơi gian ngắn rồi đ̣i về. Ông Hoàng mỉm cười bảo nàng:
- Cô nhớ cháu, phải không?
Nàng lặng thinh không đáp.
Thật vậy. Văn-Hoàng khi ấy được nuôi trong dưỡng đường đạc biệt của Sở. Thoạt tiên, Quỳnh-Loan đinh ninh có thể xa con, dấn th^n vào nhiệm vụ, nhưng mỗi lần xa con, nàng mỗi thấy là nàng không c̣n can đảm như ngày xưa nữa. Khi ấy, c̣n một thân, một ḿnh, nàng có thể khưng nhận mọi sự nguy hiểm ghê gớm.
Nhưng sau khi có con, nàng trở về với thiên chức bất dịch của người mẹ, và người ... vợ. Văn-B́nh đă nói dứt khoát: chàng không thể chung sống với nàng đến ngày răng long, đầu bạc. Vả lại, chính nàng đă cam kết là không phiền hà chàng nữa.
Bên ngoài, trời nắng rực rỡ.
Ngôi nhà mát lẻ loi nầy được ông Hoàng xây cất trước khi có xa-lộ Biên-Hoà. Tuy bề ngoài mộc mạc, nhưng bên trong lại gồm đây đủ tiện nghi tântiến. Quỳnh-Loan sống một ḿnh với con, với hai tủ lạnh khổng lồ, chứa đầy thức ăn có thể dùng nửa năm không hết.
Xa-lộ Biên-Hoà chạy phía dưới v́ ṭa nhà nằm trên ngọn đồi thoai thoải. Đứng trong vườn, nàng có thể nh́n thấy đoàn xe nối đưôi nhau trên con đường trắng xám. Song nàng không nghe được tiếng động, v́ ở xa hơn nửa cây-số.
Mộ vật cồm cộm ở ngực làm Quỳnh-Loan nhớ đến bức thư của Văn-B́nh. Nàng nhận được hồi hôm, Lê-Diệp đích thân mang tới. Chàng ở lại tṛ chuyện đến nửa đêm mới lái xe về Sải-g̣n. Nàng đọc đi, đọc lại hàng chục lần đếm nổi thuộc làu. Lẻ ra, theo nguyên tắc báp mật, nàng phải phá hủy. Song nàng gập lại làm tám, rồi nhét vào xú-chiên, dường như để ấp ủ tuồng chữ của chàng trong da thịt nàng.
Cử chỉ trang trọng như tín đồ ngoan đạo vào nơi tôn nghiêm, sửa soạn cầu kinh, Quỳnh-Loan rút thư ra rồi lẩm bẩm đọc:
„Hoa Quỳnh thân yêu,
Em nhận được thư nầy th́ anh đă lên đường. Anh đă lên đường công tác, như đă lên đường rất nhiều lần trong quá khứ.
Trước kia, mỗi lấn lên đường, anh cũng bâng khuâng, v́ phải tạm xa đớ sống phồn hoa náo nhiệt, tạm xa nhiều người thân. Nhưng rồi công việc đ̣i hỏi, anh phải lăng quên.
Trước kia, mỗi lần lên đường, anh chưa hề viết thư từ biệt. Đây là lần thư nhất, anh mang giấy bút ra năn nót. Hẳn am đă biết anh viết chữ xấu nhất trần gian, v́ thật ra ít khi viết thư. Nhưng Hoa Quỳnh của ḷng anh ơi, anh cảm thấy nhớ em kinh khủng. Và kinh khủng hơn nữa là nhớ Văn-Hoàng, đứa con trai đầu ḷng của chúng ta.
Đă lâu, anh chưa gặp được lại con. Nó lớn được ngần nào rồi hả em? Em hôn nó dùm anh Và dĩ nhiên, anh cũng nhờ nó hôn em dùm anh.
Khi nào trở về, anh sẽ t́m cách lại gặp em và con. Em hăy tha lỗi cho anh, nếu lần nầy anh không thể trở về.
Anh của em,
Z28“


Quỳnh-Loan áp tờ giấy vào ngực, mặt đầm đ́a nước mắt. Nàng có cảm giác là trời lóe sáng rồi tối sầm lại.

(1) Xin đọc Bà Chúa Thuốc Độc (đă xuất bản2 cuốn trọn bộ) và Nữ Thần Ám sát(đă xuất bản) để hiểu mối t́nh của Quỳnh-Loan và Văn-B́nh.
Reply With Quote
  #10  
Old 09-04-2009, 05:10 PM
NguoiThuTam NguoiThuTam is offline
Bạn của MGP
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 23
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default Re: PHI TUẦN VĨNH BIỆT

Rồi lóe sáng.
Cảm giác lạ lùng ấy cũng nảy ra trong tâm trí Văn-B́nh trên không gian bao la khi vừng sáng đầy lửa, đầy chết chóc đang phóng tới vói tốc độ siêu âm về phía phi-cơ Crusader.
Một lần chót, Văn-b́nh thử lại máy vô-tuyến. Và lần chót, máy vô-tuyến vẫn căm bặt.
Hỏa tiễn mỗi lúc một đến gần, dường như được gắn từ-thạch. Bản năng tự-vệ vùng dậy trong người, máu sôi sùng sục, Văn-B́nh nghiến răng , xả ga xăng, cho phi-cơ vút lên cao.
Chàng bàng hoàng khi thấy chiếc hỏa tiễn cũng xoay hướng và bay theo chiếc Crusader;
Óc chàng nghĩ thần tốc chư náy tính IBM. Chàng không c̣n hồ bghi nữa. Đúng là hỏa tiễn vô-tuyến hoặc là hoả tiễn hồng ngoại tuyến tự động t́m mục phiêu trên không trung, tứ pháo đài nổi ZZ bắn lên với mục đích thí-nghiệm. Với loại tên đạn tân tiến nầy, chàng khó co &hy-vọng thoát thân.
Trừ phi...
Trừ phi chàng liều mạng...
Trong một phần vi phần thời khắc, Văn-B́nh đă tiến tời một quyết định dứt khoát. Chàng bèn dùng lối bay Wifferdill, một lối bay biểu diễn quỉ thuật của đọi thuật không gian Thunderbirds. Tŕnh độ điều khiển máy bay của chàng chưa đạt tới hoàn mỹ như nhóm thiên thần Thunderbirds, nhưng ít ra trong thời gian qua, chàng đă có cơ hội sống chung với họ, và quan sát nhiều cuộc tŕnh diễn ngoạn mục, thách thức tử thần của họ (1). Whifferdill là danh từ chuyên môn để chỉ lối bay thẳng từ dưới lên trên tầng cao, rồi quẹo thành h́nh chữ U. Phi-cơ bay đứng như bức tường trước khi lạng sang bên trái, dốc mũi xuống, hạ thấp với tốc độ kinh hồn rồi trở lại mức quân b́nh.
Muốn bay Whifferdill, phi-công phải tính toán dùng vận tốc của gió, v́ gió mỗi nơi mỗi khác. H́nh như máy IBM trong óc đă tính hộ chàng nên chàng không nghĩ thêm nữa. Vả lại, dầu luốn suy nghĩ, chàng cũng không có thời giờ.
V́ hỏa tiễn quái ác vẫn bám sát lầy chiếc Crusader như h́nh với bóng.
Độn cơ phản lực nổ rầm trời, phụ họa với tiếng nổ rầm trời của hỏa tiễn, Văn-B́nh vẫn xuống nữa, xuống măi. Từ trên cao vút xuống, chàng cảm thấy thân thể tê dại v́ trọng lực, song tân thần chàng vẫn sáng suốt, và tay chân vẫn cử động được như thường. Chàng dự định xuống đến gần sát biển mới láy ngang, với hy vọng hỏa tiễn phản ứng không kịp sẽ lao xuống nước.
Mặt biển mấp lánh dường như dâng lân, dâng lên, biến thành bức tường bê-tông trắng xanh mênh mông. Hỏa tiễn vẫn rượt theo, chỉ c̣n cách chiếc Crusader một quăng ngắn. Thường lệ, đoàn xiệc không gian xuống đến gầm mặt đất mới lái ngang. Trong một cuộc biểu diễn táo bạo, họ đă xuống đến cách mặt đất hơn một thước (2). Lại có nhân viên táo bạo trong đoàn xiệc không gian dám bay là là, vượt qua xe thiết giáp, và thả vào kẽ hở một trái bom nhẹ.
Văn-B́nh chưa hề biểu diễn như vậy lần nào. Song t́nh thế đă bắt buộc chàng. Chàng không c̣n lối thoát nào nữa, ngoại trừ lối thoát thục mạng. Thục mạng vẫn là ư nghĩa thú vị của đời điệp báo.
Cây kim tốc độ dường như điên cuồng, nhảy lung tung trên mặt đồng hồ. Phi-cơ đă bay nhanh, Văn-B́nh không thể nào bay nhanh hơn được nữa.
Nhưng khi ấy, Văn-B́nh không quan tâm đến đồng hồ tốc độ. Mắt chàng dán chặt vào cao-kế (2). Chàng thầm cầu nguyện cao-kế c̣n nguyên, chưa hư hỏng, v́ nếu hư hỏng th́ chàng phải chết. Chàng lại thầm cầu nguyện đếm giạy phút tối hậu, động cơ ngoan ngoăn của chiếc Crusader tân tiến sẽ tiếp tục ngoan ngoăn vâng lời, v́ nếu không ngoan ngoăn vâng lời th́ chàng sẽ chết...
Chàng phải chết... Những tiếng kinh khủng ấy đập vào óc chàng như tiếng sét.
Chết. Chàng sẽ không gặp lại những người đằn bà tuyệt đẹp. Cô gái xuân thời đă ngă vào ḷng chàng, làn da trắng nơn nhảy múa dưới ánh đèn nê-ông phô bài bộ ngực no tṛn và cái eo nhỏ xíu, sẽ mỏi mắt chờ đợi chàng trọn đời, chờ đợi mà không bao giờ tái ngộ... Nguyệt-Hằng, người nữ nhân viên Smerch lạ lùng đang chờ đợi chàng trên pháo đài nổi ZZ...
Không, Văn-B́nh không thể chết được. .. Chàng phải sống... Mặt biển Thái-B́nh, biếnt hành bức tường bê-tông trắn xonh mênh mông, cón cách pḥng phi hàng trong gan tấc. Bàn tay ướt sũng bồ hôi trong găng da. Chàng mím môi, thu hết sức lực để kéo cần lái.
Bhư có phép mầu nhiệm, mũi chiế Crusader sửa soạn chạm mặt biển bỗng nhoài ngang ra. Khi ấy, hỏa tiễn sắp đâm vào đuôi phi-cơ, bị mất trớn, rượt theo không kịp v́ Văn-B́nh lái thẳng góc thước thợ, nên nhào luôn xuống nưóc...
Thoát nạn...
Nhưng vừa qua khỏi nạn nầy, Vvan-B́nh lại rơi vào nạn khác. Phần v́ bay quá nhanh, phần khác v́ thay đởi áp lực không khí quá đột ngột, chàng bị tối sầm hai mắt. Hiện tượng nầy, giới phi hành gọi là „màn đen“, thường xẩy ra đối với phi-cơ siêu thanh (3)
Trước mắt chàng, mọi vật đều đen ś. Chàng cố mở mắt thật rộng, spng dây thần kinh không tuân lịnh của óc nữa. Chàng có cảm giác như vơ sĩ trên đài bị một loạt trái đ́a-rết vào mặt nên bị loạng choạng, nửa tỉnh, nửa mê.
Thật ra, chàng vẫn tỉnh. Tỉnh, nhưng không nh́n thấy, nghe thấy ǵ hết. Chàng biết rằng trong vai ba giây đồng hồ ngắn ngủi nữa, nếu chàng không có phương pháp nào chế ngự được „màn đen“ th́ phi cơ không người lái sẽ đâm xuống biển.
Văn-B́nh muốn giảm bớt tốc độ, nhưng không nh́n thấy bộ phận điều khiển ga xăng nữa. Bàn tay chàng quờ quạng xung quanh ghế ngồi, như người mù, để t́m nút nhảy. Kéo nút nầy, ghế phi công sẽ bắn vọt ra ngoài, chàng có nhiều hy vọng sống sót, v́ chàng được trang bị đặc biệt một loại dù riêng, dù B-5 (4), dầu chàng mê man, dù cũng mở ra tự động.
Tim chàng bỗng đập th́nh thịch như muốn phá toang lồng ngực. Chàng sực nhớ là hai chân chàng đang duỗi thẳng. Trong tư thế nầy, ghế phi hành được phóng ra sẽ có thể chạm cạnh nhọn của phi cơ, chân chàng sẽ bị tiện ngang đầu gối.
Văn-B́nh bèn gắng gượng co chân lại, rồi vận chân khí lên đầu. Nhờ nhiều năm tháng khổ công tập luyện, lại am tường những bộ môn vận nội ngoại công thần bí như Ninjitsu Nhật Bản và Thần Ảo Công Trung Hoa (5), chàng dần dần trở lại mức độ b́nh thường.
Một lần nữa, gần kề cái chết, Vắn-B́nh lại thoát nạn.
Phi cơ vẫn bay rà rà trên mặt biển rập ŕnh. Trong phút bàng hoàng vừa qua, chàng kh$ong nghe tiếng động kinh hồn của hỏa tiễn hồng ngoại tuyến đâm đầu xuống đáy biển. Sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên của chàng là liếc qua các đồng hồ trên táp-lô.
Chàng thở phào ra mơt cái. Lâu lắm, chàng mới có cơ hội bay ở độ thấp. Ngẫu nhiên, chàng nhớ lại lời dặn của huấn luyện viên trong trường Không quân: mỗi khi lâm trận, phải bay thật thấp để trán màn radar. Pháo đài nổi ZZ vừ phóng hỏa tiễn, tất không biết chàng tới. Có thể họ sẽ phóng tiếp hỏa tiễn thứ hai, và lần nầy th́ vô phương tránh né (6).
Cũng trong giây phút căng thẳng ấy, mọi người trong pḥng kiểm soát của hàng không mẫu hạm nguyên tử lênh đênh ngoài khơi Nam Việt đều nín thở.
Bỗng một nhân viên la lên:
- Trời ơi!
Trưởng pḥng kiểm soát kéo máy vi âm lại gần ḿẹng, báo cáo bằng giọng mất b́nh tỉnh.
- Thưa hạm trưởng ... Vệt sáng đă mất trên màn radar. Nghĩa là cả phi cơ lẫn hỏa tiễn đều mất cùng một lúc. Họ xuống quá thấp, thấm hơn các tia radar.
- Nghĩa là hỏa tiễn đă đâm bào phi cơ?
- Thưa, tôi tin là như vậy.
- Ra lệnh ngay cho trực thăng cứu cấp.
Cuộc đàm thoại ngừng bặt.
Rồi tiếng báo cáo lại tiếp tục:
- Thưa hạm trưởng...
Giọng hạm trưởng nhuộm vẻ khó chịu:
- Cho trực thăng bay nhanh lên. May ra, ta c̣n có hy vọng...


- Thưa, diệt lôi hạm 43 vừa mới gọi về.
- T́m ra chỗ phi cơ bị nạn rồi ư?
- Thưa không. Diệt lôi hạm 43 vừa thấy phi cơ.

(1) Đội Thunderbirds (Mỹ) chính là đội biểu diễn không thuật 4520 (4520th Aerial Demonstration Team), nằm trong tổng hành dinh của USAF (United States Air Force) khônglực Hoa-Kỳ. Nhân viên đội xiệc không gian nầy hoạt động song song với một cơ sở huấn luyện , mệnh danh là phi đội huấn luyện phi hành đoàn tác chiến 4520 (4520th Combat Crew Training Wing) mà tổng hành dinh được đạt tại căn-cứ không quân Nerllis, Thuộc tiểu bang Nevada. Hai phi đội nầy đều đặt dưới quyền trực thuộc của TAC (Tactical Air Command), bộ chỉ huy không quân chiến thuật. Phi đội gồm toàn phi-cơ Thunderbird (mỗi chiếc giá tiền 740.000 đô-la), và thường biểu diễn trên khắp thế-giới, từ sau Đệ-chiến thứ hai. Trong thế-chiến, không quân Mỹ ở Âu-châu cũng có đoàn xiệc tương tự, gọi là Skyblazers.

(2) Altimètre (altimeter), máy đo độ cao

(3) Tiếng Pháp là „voile noir“.

(4) Dù B-5 là loại dù tự động, có một bộ phận tự động đạc biệt gỡ dù ra khỏi ghế, sau khi được phóng khỏi phi cơ.

(5) Về thuật Ninjitsu , xin bạn đọc Phù Tang Nổi Sóng, cùng một tác gỉa, đă sản xuất, hai cuốn trọn bộ. C̣n về Thần Ảo Công, Văn-B́nh đă tập luyện trong thời gian thế phát quy y tại một ngôi chùa gần Vạn Tượng. Xin đọc Tia Sáng Giết Người, hai cuốn trọn bộ, đă sản xuất.

(6) Down on the deckis where you stay alive(chính ở gần mặt đất là nơi ta c̣n sống). Huấn luyện viên thường dặn phi công câu nầy khi tham dự oanh tạc ở độ thấp, và áp dụng kỹ thuật over the shoulder (ném bom qua vai). Để tránh radar, phi sông bay thấp ngang ngọn cây, rồi khi đến mục phiêu, bay vọt lên cao 2 ngàn thước, rồi thả bom, bat lên cao 2 ngàn thước nữa. Trái bom mất 55 giây mới xuống tới đất, nên phi sơ đă có thể bay ra khỏi khu vực.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 05:30 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu