Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 2. VĂN HỌC > Tủ sách mini MGP > Truyện dài, truyện ngắn (MGP đánh máy)
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 07-26-2009, 04:10 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh



Chân thành cảm ơn chị Cam Li đă gửi truyện .



Gà con và Bụt



Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh









1


Cô bé ngồi đong đưa hai chân trên một bờ thành thấp. Nơi này trước kia từng có một cái quán nước ế ẩm đă được dỡ đi, chỉ c̣n sót lại mảnh tường và một cái nền xi-măng loang lổ. Trông cô bé có vẻ nhàn hạ, nhưng thật ra đôi tay cô rất bận rộn. Cô đang làm những động tác thật nhanh nhẹn: đan len. Với hai que đan và một cuộn “chỉ cô-tông”, cô bé đan thoăn thoắt một mảnh h́nh thoi nhỏ màu hồng. Trong chiếc giỏ mây cô đặt nơi chân tường, những cuộn chỉ len, những cái mũ, những chiếc vớ bé xíu, xinh xắn đủ màu trông rất ngộ nghĩnh. Cô có vẻ chỉ chú ư vào công việc đơn điệu ḿnh đang làm mà thôi. Nhưng không phải thế. Một tiếng chim biển kêu thoáng qua cũng làm cô hơi nghiêng đầu để lắng nghe, hoặc một người nào đó đi ngang cũng làm cho cô ngẩng lên nh́n chăm chú.

Biển thật êm. Buổi chiều như nhuộm cả một màu vàng mọi vật xung quanh. Biển vốn xanh nhưng cũng vàng theo với ánh mặt trời. Chiều nay gió không mạnh. Mặt biển gợn sóng lăn tăn. Cảnh biển bỗng như có một sức thu hút kỳ lạ đối với cô bé. Cô ngừng tay đan. Cô ngửi được mùi muối biển mằn mặn thấm vào mũi, có cả mùi rong biển ngai ngái giống như mùi của bát rau câu mẹ nấu. Cô lim dim mắt mơ màng như quên hết mọi chuyện, chỉ c̣n lại trong trí một vùng biển mênh mông…

Với một cái nghiêng ḿnh nhẹ, cô bé vô ư làm cuộn chỉ len vuột ra khỏi nếp áo, lăn xuống chân bờ tường. Cô đứng vội xuống để nhặt, nhưng cuộn len sẵn đà lăn đi theo triền dốc. Cô chạy nhanh theo. Không kịp. Cuộn len lăn như một trái banh của bọn trẻ con gái chơi banh đũa. Cô vẫn cứ chạy theo nó, rồi cảm thấy ngộ ngộ, cô cất tiếng cười vang một ḿnh.

Đến một lúc, cuộn len ngừng lại, v́ nó va vào chân của một người. Cô bé cũng ngừng chạy, cúi xuống nhặt. Nhưng một bàn tay đă nhanh hơn, cầm cuộn len lên. Cô bé chưng hửng nh́n người đối diện. Một người đàn ông, cô chưa từng gặp bao giờ trên băi biển này. Cô chưa kịp làm ǵ th́ người ấy đă nói trước:

- Của cô hả?

Như cái máy, cô bé đáp:

- Dạ.

Người ấy đưa ngay cuộn len ra:

- Trả lại cô đây!.. Ồ, lấm cát hết rồi!

- Không sao ạ. Cháu cám ơn ông.

Một giọng cười trầm ấm vang lên:

- Tôi… già lắm sao?

Cô bé len lén đưa mắt nh́n, thấy người đàn ông này không già, chỉ trạc bằng chú út của ḿnh, nhưng nét mặt dày dạn gió sương, dáng người rắn rỏi. Cô ấp úng:

- Dạ, không, nhưng… xin lỗi ông, ba má cháu dặn gặp người lạ phải gọi bằng ông hay bà.

Người ấy lại cười:

- Vậy ư? Không sao!.. Thế cô bao nhiêu tuổi?

- Dạ, cháu mười bảy tuổi ạ.

- Thế… cô có thường ra đây không?

- Dạ, chiều nào cháu cũng ra đây ngắm biển. Sao cháu không hề gặp ông?

- Tôi không ở vùng này. Tôi chỉ ghé đây trên đường đi công tác.

Cô bé không dám hỏi thêm, sợ người kia nghĩ ḿnh ṭ ṃ. Cô lại len lén đưa mắt quan sát người ấy. Cô giật ḿnh nhẹ. Ôi! Người có gương mặt giống như ông bụt. Không phải ông bụt người ta thờ trong chùa, đặt trên bàn thờ lộng lẫy trang nghiêm, mà là ông bụt thường hay hiện ra trong giấc mơ của cô bé. Một ông bụt hiền từ, lúc nào cũng cất giọng ôn tồn hỏi cô: “ Tại sao con khóc?”... Trong những giấc mơ ấy, cô bé như được thể, lại càng tấm tức nhiều hơn. Thế là ông bụt ngồi xuống một bên, chuyện tṛ an ủi cô, và lúc nào cũng cho cô một cái bánh hay cây kẹo ngọt trước khi bay đi. Những giấc mơ ngắn như thế vẫn thường xuyên đến với cô kể từ khi người cha thân yêu của cô đă tử trận. Cô vẫn thường rấm rứt trong màn, nhưng đến sáng th́ mọi người lại thấy cô như một con họa mi luôn miệng hót vui.

Không hẹn mà hai người cùng đi về hướng đầu dốc. Đến nơi, cô bé thu gọn chiếc giỏ mây. Người ấy hỏi:

- Cô bé có những cái ǵ trong giỏ đẹp thế?

- Dạ đây là những cái mũ và vớ len, cháu đan xong đem đến tặng các bé trong cô nhi viện ạ.

- Giỏi vậy!

- Các bé rất dễ thương. Ông ơi, ông có muốn đến chơi với chúng nó không?

- Tôi muốn lắm, nhưng sợ không có th́ giờ.

- Ông bận lắm hở ông?

- Ơ… vâng, tôi khá bận, tôi đi hoài.

- Ông làm ǵ hở ông?

Câu hỏi vô t́nh cô bé buông ra cũng được người ấy đáp lại rất tự nhiên:

- Tôi làm nghề phóng viên chiến trường, cô bé ạ!

Cô bé đứng khựng lại. Một nỗi ǵ thật xúc động ̣a đến. Cô nắm chặt quai chiếc giỏ mây.
Tiếng nói trầm ấm của người vẫn tiếp tục:

- C̣n cô bé, chắc vẫn đang đi học?

- Dạ, cháu đang học lớp mười hai ạ!

- Tôi sẽ gọi tên cô bé là ǵ đây?

- Cháu tên Hoa, nhưng cháu có tên ở nhà gọi quen hơn, tên là Gà Con ạ.

- Tôi sẽ gọi cái tên ở nhà.

Cô bé xấu hổ cười:

- Tên ở nhà xấu lắm ạ.

- Tôi thích thế. Tôi cũng có một cái tên rất b́nh thường như tên Hoa nên cũng dễ bị quên. Vậy cô bé muốn gọi tôi là ǵ cũng được, miễn là cái tên mà cô bé thích.

Cô bé ngập ngừng:

- Vậy… cháu sẽ gọi ông là Bụt nhé!

- Hả???

Người đàn ông ngơ ngác, rồi cười vang:

- Sao lại thích tên Bụt? Tôi không muốn được người ta thờ đâu đấy!

- Nhưng cháu thích ạ!

- Tại sao thích?

- Ơ… để mai mốt cháu nói.

- Ồ, có mai mốt sao? Vậy th́ mỗi ngày tôi đều phải ra đây rồi!

- Ông có muốn như vậy không?

- Có, có chứ! Nếu không phải đi đâu xa th́ tôi sẽ ra .

- Ông hứa nhé!

- Hứa, thưa cô Gà Con.

- Cám ơn Bụt!




**


2




- Sao lại đặt tên là Gà Con?

- V́ lúc mẹ sinh ra, Gà Con chỉ nhỏ như cái nắm tay. Lớn lên Gà Con hay làm điệu, đi đâu cũng đội mũ hoặc che dù, sợ nắng ăn da. Bụt có biết bài hát “Hai chú gà con đi chơi với nhau, chú che cái dù chú đội mũ trên đầu” không?

- Biết chứ! Vậy sao lại gọi tôi là Bụt? Tôi không thích được người ta thờ lạy ś sụp đâu! Tính tôi hay đùa giỡn, làm sao nghiêm trang được?

- Bụt cứ là Bụt đi mà! Hễ ai có gương mặt hiền, làm những điều hiền và hay an ủi người ta… th́ Gà Con gọi người đó là Bụt.

- Vậy Bụt tạm nhận. V́ Bụt không làm hại ai cả. Bụt cũng muốn mọi người xung quanh ḿnh luôn được vui.

- Gà Con cũng vậy.

Gà Con và Bụt đă mặc nhiên trở thành hai người bạn trên băi biển này. Mỗi chiều cô bé mang giỏ đan ra ngồi đan, c̣n Bụt th́ đem cần câu để câu cá. Bụt hay ngồi trên ghềnh đá cheo leo đàng xa, nhưng khi thấy Gà Con th́ Bụt cùng cô bé đi dọc theo những bờ cát mịn. Chuyện đâu mà không cạn, cứ râm ran cho đến khi mặt trời lặn hẳn mới thôi. Gà Con kể về những công việc học hành ở trường, chuyện cô đi dạy kèm trẻ em vài đêm trong tuần, chuyện đi đến chơi với các bé ở cô nhi viện, chuyện nhà của cô với người mẹ góa và các anh chị cô đă khá lớn, chuyện không nguôi về người cha chiến sĩ đă nằm xuống ba năm về trước… Bụt th́ kể về những ngày tháng khi c̣n bé theo cha mẹ chạy giặc, khoảng thời gian đi học làm cậu thư sinh hiền lành, thời gian vào lính nhưng lại ra để rồi làm nghề vai mang ống kính quay phim, vai vác ba-lô như lính để đi làm phóng viên chiến trường. Bụt kể về những phút giây nghẹt thở khi cùng đồng đội băng rừng lội suối, chạm trán với địch quân, và bằng mọi giá quay cho được những thước phim sống để diễn tả cái gian nan bi hùng của đời lính. Bụt kể về những con người trên chiến trường, sống thật vô tư đơn giản, cười đùa như trẻ thơ, trung thành với đồng đội, và có khi ra đi trong thầm lặng. Và cứ thế, mỗi ngày, chuyện đâu mà không dứt. Và cứ thế, rất tự nhiên, Bụt cũng đă biết tại sao Gà Con lại thích gọi ḿnh bằng Bụt. Bụt đă hiểu những giấc mơ thổn thức của Gà Con.

Biển có những lúc yên lặng không ngờ. Chắc là biển đă từng như thế nhưng Gà Con chưa để ư nhận xét. Cho đến khi có người bạn là Bụt bên cạnh, sau những khi tṛ chuyện râm ran, có những lúc cả hai không nói ǵ, Gà Con “nghe” được sự lặng yên của biển. Chừng như người bạn này cũng thấm được ư nghĩ của cô bé. Cả hai cùng “nghe” sự yên lặng ấy, thật thú vị.

Một hôm, Gà Con ra bờ biển như mọi ngày. Không thấy Bụt ngồi câu. Cô bé nh́n quanh, t́m kiếm. Đợi một lát không thấy Bụt, cô bé bắt đầu lo. Cô đi dọc theo băi cát mịn, bỗng thấy Bụt nhô lên từ làn nước đang chuyển sang màu xanh thẫm. Bụt vẫy tay, gọi:

- Gà Con! Chờ chút, Bụt đến đây!

Gà Con cười rạng rỡ. Cô bé thắc mắc:

- Sao mọi ngày Bụt không tắm biển, hôm nay Bụt lại xuống đó?

Bụt làm ra vẻ bí mật:

- Đố Gà Con đấy!

Cô bé lắc đầu ra vẻ không hiểu. Bụt giải thích:

- Hôm nay người ta cho phép Bụt tắm biển, v́ vết thương của Bụt đă lành.

- Vết thương?

- Phải. Bụt có một vết thương nhẹ trên vai, bữa nay mới hoàn toàn lành hẳn.

- Bụt bị thương hở Bụt? V́ sao?

Cô bé vừa hỏi vừa đưa mắt nh́n vết sẹo c̣n mới trên vai Bụt. Bụt nói:

- Bụt ra trận mà! Gà Con tưởng làm phóng viên th́ không bị thương à? Bụt đă bị thương ba lần rồi. Nhưng số Bụt cao, nên Bụt không chết. Nếu chết… th́ đâu có gặp Gà Con đây.


**


3


Và cũng v́ vết thương đă lành hẳn, Bụt xin đi làm trở lại. “Đi làm”, có nghĩa là Bụt lại ra mặt trận. Bụt hẹn với Gà Con là sẽ gặp lại nhau sau một tuần, nhưng cũng có thể là lâu hơn, tùy theo nhu cầu. Gà Con vẫn ra biển mỗi chiều như thường lệ. Nhưng cái thường lệ đó đă không c̣n như trước. Từ bé, Gà Con đă gắn bó với biển như gắn bó với gia đ́nh, với thành phố nhỏ này; đă cùng mẹ cha và các anh chị nô đùa trên băi biển, tắm vui dưới làn nước xanh. Gà Con lớn lên cùng với biển. Dù biển bao nhiêu tuổi, đă có bao nhiêu ngàn năm trước Gà Con, cô bé vẫn có cảm giác biển là ḿnh. Khi ba mất, cả nhà cũng thường ra biển. Và cô đă có một thói quen, dù không có ai, cô cũng đi một ḿnh ra biển, mỗi ngày. Lâu dần, chơi một ḿnh trên băi biển đă là chuyện thường lệ. Nhưng bây giờ, hơn một tuần vắng Bụt đă làm cho cô bé thấy là lạ, không yên trong ḷng. Bụt ở đâu? Bụt ra sao? Bụt làm ǵ? Ồ Bụt đi làm mà! Hăy yên tâm đi, Gà Con!

Buổi chiều đă hết, nắng sắp tắt. Gà Con thu xếp giỏ mây để đi về. Bỗng có tiếng gọi ở đàng xa:

- Gà Con!

Như là tiếng gọi của ba vậy! Gà Con quay về hướng đó. Cô bé phải nheo mắt v́ tia nắng cuối ngày chói chang quá! Một người mặc quân phục đứng trước mặt cô. Như là ba vậy! Cô bé giật ḿnh. Không, là Bụt mà! Gà Con ôm chầm lấy Bụt, như đang ôm ba mỗi bận ba đi hành quân về. Cảm giác ấm áp như cô bé đang vùi ḿnh trong biển.

- Bụt đă về!

- Ừ, Gà Con!...

- Bụt đi làm có mệt không?

- Bụt mệt chứ! Nơi Bụt đến đă xảy ra giao tranh dữ dội.

- Bụt kể đi!

- Là vùng rừng núi, Gà Con ạ! Khi đoàn trực thăng của Bụt đến th́ từ hai bên sườn núi những lằn đạn dữ dằn của địch bắn ra như đan lưới. Vừa nhảy xuống khỏi trực thăng, Bụt theo các anh quân nhân vội vă lăn xuống hầm ngay. Sau đó, khi tiếng súng dịu bớt, toán kư giả mới được di chuyển đến một căn hầm lớn để nghe thuyết tŕnh cho chuyến đi sắp tới. Những ngày kế tiếp, Bụt tường thuật tại chỗ những diễn tiến trên mặt trận, sát cánh với các anh em quân nhân đang chiến đấu. Ăn uống th́ có gạo sấy, bánh khô, đồ hộp khẩu phần của lính, rồi th́ bi-đông nước… bọc trong một chiếc vớ dài, Gà Con có tưởng tượng được không?.. Khi rảnh tay một chút th́ Bụt ngồi dưới hầm trú để viết bài. Bụt không ngủ được Gà Con ạ! Mệt mỏi và căng thẳng vô cùng.

- Bụt ơi! Bụt cũng cực khổ như lính vậy!

- Cũng là lính thôi!

- Ba của Gà Con cũng vậy. Ba… mất rồi Bụt ơi!...

Bụt ôm siết Gà Con trong tay. Bụt cảm nhận được nỗi niềm của người được chia xẻ.

Hai người đi xuống băi biển. Có mấy người trên băi nh́n “ông lính” một cách ṭ ṃ. Bụt cười:

- Bụt mặc cả đồ lính như thế này ra biển chắc buồn cười lắm hở Gà Con?

- Không đâu, v́ ai cũng quen với lính mà!

- Đáng lẽ Bụt ghé trại tắm rửa thay quần áo, nhưng Bụt chỉ vội giao bài rồi đi ngay.

- Bụt vội đi đâu?

- Ra đây thôi! V́… Bụt nhớ Gà Con lắm, Bụt muốn gặp Gà Con ngay.

- Vậy hở Bụt?


Bụt và Gà Con nh́n nhau cười. Hai người lại râm ran nói những câu chuyện vui vẻ. Một lát, Gà Con hỏi:

- Bụt ơi! Thế có bao giờ Bụt khóc v́ sợ, hay v́ buồn, hay v́ nhớ một cái ǵ đó không Bụt?

- Không, Bụt là đàn ông con trai mà khóc cái ǵ!

- Thật hả Bụt?

- Thật. Thế c̣n Gà Con? Thôi, khỏi phải hỏi, Bụt cũng biết là Gà Con hay khóc.

- Thế … có bao giờ Bụt hối hận v́ đă làm một việc ǵ không đúng?

Bụt hơi tṛn đôi mắt rồi lắc đầu ngay:

- Không. Bụt chỉ có cái tính nghịch ngợm, nhưng Bụt làm cho vui chứ không hại ai, không làm ai buồn, không làm ai khóc. Này nhé: thuở c̣n nhỏ th́ Bụt nhường anh, ch́u em; đi học th́ Bụt nhường bạn; ra chiến trường th́ Bụt giúp đỡ đồng đội… Hết rồi! Bụt chưa thấy ân hận về một điều ǵ. À, nhưng chắc là cũng có đấy! Bụt là người, đâu phải là thần tiên. Để Bụt sẽ từ từ nhớ lại xem Bụt có làm cái ǵ để cho ai buồn không nhé!

- Dạ.

- Thế c̣n Gà Con th́ sao?

- Có đấy Bụt ơi!

- Bụt không tin. Gà Con hiền lành ngoan ngoăn vậy mà làm ǵ ai buồn được.

Cô bé bẽn lẽn ấp úng:

- Chỉ có với Bụt là Gà Con nói thôi nhé! Bụt ơi, hồi c̣n bé, đi học mẫu giáo, Gà Con đă vô t́nh làm cho một nhỏ bạn khóc…

- Ồ, Bụt đang nghe đây! Tại sao?

- Giờ ra chơi Gà Con rủ nhỏ bạn đó chơi, bạn không chơi, ngồi tập viết. Đến khi nộp bài bạn lại được cô giáo cho ít điểm v́ bạn viết chữ xấu, Gà Con đă trêu bạn “Lêu lêu mắc cỡ lỡ làng”, vậy là bạn tủi thân khóc to quá chừng. Không ai biết để rầy Gà Con nhưng từ đó đến giờ Gà Con cứ tự trách ḿnh măi.

- Vậy thôi hả? C̣n chuyện ǵ làm Gà Con ân hận nữa không?

- Hết rồi!

Bụt cười thân ái:

- Trêu bạn là hư lắm! Nhưng nếu không tái phạm nữa th́ đáng khen. Gà Con hăy tự tha thứ cho chính ḿnh, để không c̣n ray rứt nữa. Nghe lời Bụt đi!

- Dạ.

- Nhưng này Gà Con, để Bụt sẽ cố nhớ lại…

- Bụt nhớ lại cái ǵ?

- Nhớ lại… Bụt đă có làm cái ǵ khiến ai buồn ḷng không nhé! Nếu nhớ ra, Bụt cũng sẽ nói cho Gà Con nghe.

Một cánh chim hải âu bay vụt qua. Cả Bụt và Gà Con đều nh́n theo. Cánh chim nhỏ dần rồi như biến vào màu trời xanh thẫm. Gió thoảng thật nhẹ. Biển bắt đầu những giai điệu ŕ rầm, kể lể…




**

4



Bụt đă ra lại chiến trường. Gà Con mỗi chiều vẫn mang giỏ đan ra băi biển ngồi đan những chiếc mũ, vớ cho các em nhỏ. Không khí mùa xuân dịu và ấm. Nắng không gắt. Nhưng có nhiều hôm như có nắng chiếu vào mắt làm khó chịu. Đó là cái gay gắt từ trong tâm đi ra, Gà Con cảm thấy được như vậy. Một sự trống vắng, ví như cái yên lặng lạ kỳ của biển lúc Bụt và Gà Con ngừng những câu chuyện râm ran.

Bẵng đi mấy hôm Gà Con không thể ra biển. Có những xáo trộn trong cuộc sống hàng ngày. Chiến tranh đă diễn ra ngay gần thành phố biển của cô bé. Nhiều người hàng xóm đă sắp xếp để di tản vào Sài G̣n. Gia đ́nh của cô bé kẹt lại v́ phút chót cảnh hoảng loạn đă xảy ra nên mấy mẹ con chỉ c̣n cách đóng cửa trốn trong nhà.

Bụt ra sao? Chiến trường không c̣n biên giới, đă lan tràn đến các thành phố. Trong những ngày mỏi ṃn đó, cô bé chỉ c̣n gặp biển trong giấc mơ. Cô bé thấy ḿnh đi lang thang trên bờ cát, một ḿnh, không có Bụt. Cô nh́n như xuyên vào ḷng biển thăm thẳm, cố t́m một chút ǵ là bóng dáng của Bụt. Nhưng không có, hoàn toàn vắng lặng. Cô cúi ḿnh, gục trên băi cát. H́nh như nắng chói ḷa trên đầu cô. Đôi mắt cô hoa lên, nḥa lệ. Và một giọng nói trầm ấm làm cô như tỉnh hẳn. Cô ngước nh́n lên. Bụt đứng trước mặt, hỏi “Sao Gà Con khóc?”, rồi Bụt đưa cho cô một cây dù, như một món quà thân quen. Khi Gà Con giương cây dù ra, thấy tán dù to bằng cả một bầu trời.

Rồi cả Bụt và tán dù đều tan biến vào luồng hơi nóng lung linh trên cát…

Và cũng đến một ngày mọi người mở cửa để đi ra đường. Một quang cảnh ngổn ngang hỗn loạn. Gà Con ngơ ngác đi trên những đường phố đầy những bộ quân phục, nón sắt, giầy “xô” … vương văi khắp nơi. Cô bé choáng váng. Cô chạy ra băi biển. Không có bóng dáng quen thuộc của Bụt. Cô đứng sững bên bờ tường thấp.

Một trái banh lăn đến, dừng lại v́ vướng phải chân cô. Cô quay lại nh́n. Một em bé trai mặt mũi lấm lem đang đứng nh́n cô. Em bé cúi xuống toan lượm trái banh, nhưng cô đă nhanh tay hơn, nhặt lấy trái banh đưa cho em bé. Em bé cám ơn rồi chạy đi. Cô ngơ ngác một thoáng, rồi cô chạy vội dọc theo bờ cát mịn, chạy đến khúc có ghềnh đá cheo leo. Không có Bụt ngồi câu cá ở đó.





**



5



Khi chiếc máy bay trực thăng bay lên cao, Bụt nh́n xuống những ruộng đồng, nhà cửa, đường sá. Tất cả nhỏ dần… Rồi hiện ra như một mảng lụa lớn màu xanh, là biển. Bấy giờ Bụt biết Bụt đang xa rời tất cả những ǵ quen thuộc nhất. Một mặt trận đang bốc lửa bỗng khựng lại như một cuộn phim bị đứt đoạn bất ngờ. Bụt như người đang đóng vai trong cuộn phim ấy, bỗng chuyển qua một vị thế khác. Cả một nhóm người đang cùng sát cánh với nhau trên trận mạc bỗng chỉ có một khoảng thời gian rất ngắn để quyết định và chỉ c̣n kịp leo lên chiếc trực thăng đang chờ. Tất cả đă chấm dứt. Tất cả quyết định đều giống nhau: Ra đi!!! Bụt vẫn như bao lần, là người cuối cùng leo lên máy bay.

Những gương mặt mệt mỏi và thất vọng. Những đôi mắt trũng sâu v́ đă qua nhiều đêm không ngủ. Tất cả đó là những ǵ c̣n lại nơi đây. Bụt nghe con người ḿnh khô cứng như cạn hết sức sống. Không ai nói với ai một lời nào.

Bỗng nhiên, trong tiếng động cơ đều đều của máy bay, Bụt như “nghe” được một sự yên lặng. Bụt nh́n xuống. Dưới tầm mắt, là sự yên lặng của biển. Một nỗi ǵ rất thảng thốt chợt bùng lên trong trí óc cứng đờ. Bụt nhoài người nh́n thật kỹ mảng màu xanh quen thuộc ấy. Và ḱa, bờ cát vàng nhạt cũng lờ mờ hiện ra, thực thực hư hư. Một cô bé mảnh khảnh, xinh xắn đang đi một ḿnh trên cát. Bụt hoảng hốt. Gà Con! Ôi Gà Con bé nhỏ! Nhưng Gà Con đang giương cây dù nhỏ trên tay. Tán dù to bằng cả một bầu trời, đă che hết h́nh bóng của cô bé.

Biển không c̣n là bên dưới, mà dạt dào chảy những âm điệu yêu thương trong ḷng của Bụt. Gà Con ơi! Bụt chưa hề khóc bao giờ. Bụt là đàn ông con trai mà! Nhưng cái ǵ dâng trào trong mắt Bụt đây? Phải là nước mắt không? Bụt đang thấy bùng lên một ước muốn mănh liệt: được thêm một lần vùi ḿnh trong vùng nước biển quen thuộc kia. Bụt đang rời bỏ mảnh quê hương tan tác mà ra đi. Và Gà Con ơi! Bụt sẽ nói với Gà Con, nhưng chỉ là cho ḿnh nghe, rằng trong đời Bụt, có một điều mà Bụt sẽ luôn bắt ḿnh ray rứt, đó là: Bụt đă xa rời Gà Con…




Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh
2009
Reply With Quote
  #2  
Old 07-28-2009, 02:37 AM
chieunhatnang's Avatar
chieunhatnang chieunhatnang is offline
Đi Nhặt Niềm Tin
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 3,978
Thanks: 11
Thanked 24 Times in 13 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Bữa nay em coi truyện hết một mạch, câu chuyện rất dễ thưong
Nắng muốn làm gà con
:thank3: chị Camli NTMT đă viết và :thank3: chị Aquamarine post cho đọc
__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=18&dateline=1188265964
Reply With Quote
  #3  
Old 07-28-2009, 03:11 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Cảm ơn Nắng đă ghé qua xem bài . :thank3:

Truyện của chị Cam Li luôn luôn nhẹ nhàng, cảm giác vui hay buồn đều
dễ thấm vào ḷng người đọc ... phải không nhỏ Nắng ?
Reply With Quote
  #4  
Old 07-28-2009, 11:59 PM
CamLi_NguyenThiMyThanh's Avatar
CamLi_NguyenThiMyThanh CamLi_NguyenThiMyThanh is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 395
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Quote:
Originally Posted by Aquamarine View Post
Cảm ơn Nắng đă ghé qua xem bài . :thank3:

Truyện của chị Cam Li luôn luôn nhẹ nhàng, cảm giác vui hay buồn đều
dễ thấm vào ḷng người đọc ... phải không nhỏ Nắng ?
Cám ơn Aquamarine đă post bài giùm Cam Li .

Aqua có nhận thấy trong cái nhẹ nhàng đó có nỗi ray rứt của tuổi thơ, tuổi trẻ chúng ḿnh không ? Siết tay Aqua trong niềm chia xẻ nhé ! Măi thân mến .

:thank3:
Reply With Quote
  #5  
Old 07-29-2009, 12:01 AM
CamLi_NguyenThiMyThanh's Avatar
CamLi_NguyenThiMyThanh CamLi_NguyenThiMyThanh is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 395
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Quote:
Originally Posted by chieunhatnang View Post
Bữa nay em coi truyện hết một mạch, câu chuyện rất dễ thưong
Nắng muốn làm gà con
:thank3: chị Camli NTMT đă viết và :thank3: chị Aquamarine post cho đọc
Cám ơn Nắng đă đến .
Nắng là một gà con thật dễ thương đó Nắng ! Và Nắng cũng có một ông bụt trong đời nhé!

:thank3:
Reply With Quote
  #6  
Old 07-29-2009, 06:57 AM
chieunhatnang's Avatar
chieunhatnang chieunhatnang is offline
Đi Nhặt Niềm Tin
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 3,978
Thanks: 11
Thanked 24 Times in 13 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Quote:
Originally Posted by Aquamarine View Post
Cảm ơn Nắng đă ghé qua xem bài . :thank3:

Truyện của chị Cam Li luôn luôn nhẹ nhàng, cảm giác vui hay buồn đều
dễ thấm vào ḷng người đọc ... phải không nhỏ Nắng ?
@ Em đồng ư với chị Aqua 100%

@ Gà Con :thank3: 2 chị Bụt hihii
__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=18&dateline=1188265964
Reply With Quote
  #7  
Old 07-30-2009, 02:35 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

@ Chị Cam Li:

Cảm ơn chị đă chia xẻ với chúng em truyện Gà con & Bụt .
Lúc xưa v́ c̣n nhỏ nên kỷ niệm với xă hội VN có lẽ quá ít nên ....
không có cái cảm giác ray rứt như các anh chị
đă từng biết vui buồn với những kỷ niệm thời trước 75.
Tuy vậy, nhờ những truyện tuổi hoa & các truyện ngắn
trước 75 mà em hiểu được ít nhiều về xă hội thời đó ...
Em mong sẽ được đọc thêm nhiều truyện mới sáng tác
của chị .



@ Nắng:

Nắng ơi ! Không phải chỉ ḿnh Nắng muốn làm Gà Con đâu !
Chị cũng muốn làm Gà Con . Làm Bụt coi bộ phải chờ ... mấy kiếp nữa ! lol:
Reply With Quote
  #8  
Old 07-31-2009, 08:16 PM
Tran Quan Tran Quan is offline
Khách mới đến
 
Join Date: Feb 2008
Posts: 9
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Ba mươi năm đi qua, gà con ra sao nhỉ? Chắc chắn dù lưu lạc nơi đâu vẫn c̣n giữ lại cây dù, có lẽ là di vật cuối cùng c̣n có thể giữ lại được!

C̣n Bụt? Bụt có ra đi nhưng vẫn c̣n nơi đó, trên băi biển, ngàn năm!

Phải thế không Mỹ Thanh


Chiều nay ra băi biển, nh́n từng đợt sóng cao, băi biển đầy người, gà con đâu nhỉ. Cánh dù nhỏ đă bung che bầu trời, mà sao người c̣n đứng đó trong nắng chói chang.
Ba mươi năm đi qua, nụ cười vẫn hiền trên môi, dù sóng đời đă để lại nhiều dấu chân chim trên khóe mắt.

Last edited by Tran Quan; 07-31-2009 at 09:32 PM.
Reply With Quote
  #9  
Old 08-05-2009, 04:51 PM
CamLi_NguyenThiMyThanh's Avatar
CamLi_NguyenThiMyThanh CamLi_NguyenThiMyThanh is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 395
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Quote:
Originally Posted by chieunhatnang View Post
@ Em đồng ư với chị Aqua 100%

@ Gà Con :thank3: 2 chị Bụt hihii
Không dám đâu Nắng ơi ! Chị Cam Li cũng muốn làm Gà Con , để được che chở, hi hi ...
Reply With Quote
  #10  
Old 08-05-2009, 04:58 PM
CamLi_NguyenThiMyThanh's Avatar
CamLi_NguyenThiMyThanh CamLi_NguyenThiMyThanh is offline
Bạn thân của MGP
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 395
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Re: Gà con và Bụt - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Quote:
Originally Posted by Aquamarine View Post
@ Chị Cam Li:

Cảm ơn chị đă chia xẻ với chúng em truyện Gà con & Bụt .
Lúc xưa v́ c̣n nhỏ nên kỷ niệm với xă hội VN có lẽ quá ít nên ....
không có cái cảm giác ray rứt như các anh chị
đă từng biết vui buồn với những kỷ niệm thời trước 75.
Tuy vậy, nhờ những truyện tuổi hoa & các truyện ngắn
trước 75 mà em hiểu được ít nhiều về xă hội thời đó ...
Em mong sẽ được đọc thêm nhiều truyện mới sáng tác
của chị .



@ Nắng:

Nắng ơi ! Không phải chỉ ḿnh Nắng muốn làm Gà Con đâu !
Chị cũng muốn làm Gà Con . Làm Bụt coi bộ phải chờ ... mấy kiếp nữa ! lol:
Aquamarine ơi !
Có khi không sống cùng thời mà thấu cảm nhau được , c̣n quư hơn là cùng một hoàn cảnh mà nh́n hai hướng khác nhau đó em .

Một người bạn của Cam Li đă đi tu có nói với chị rằng"Bụt tại tâm". Vậy làm bụt không khó mấy há , miễn là có !


:thank3:
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 02:56 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu