Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > 2. VĂN HỌC > Tủ sách mini MGP > Truyện dài, truyện ngắn (MGP đánh máy)
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 08-25-2009, 11:12 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Ôn Của Thạnh - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Chân thành cảm ơn chị Cam Li .




Ôn Của Thạnh

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh





*Chú thích của tác giả:

Ôn: tiếng miền trung gọi ông




1

Cu Thạnh giận ôn vô cùng. Đă nhiều lần, Thạnh mời ôn xuống chơi với Thạnh, mà ôn chẳng xuống. Ôn cũng không nói một lời, chỉ cười và… cười thôi. Thạnh mời ôn ăn bánh, ăn kẹo, ôn cũng chẳng thèm ăn. Thậm chí cả những lúc má bưng mâm cơm lên để trước mặt ôn, ôn cũng không thèm cầm đũa, ôn cũng không buồn nói một câu. Để rồi má phải bưng xuống, rồi ba má, anh chị, và Thạnh xúm lại ăn. Ôn ngồi đó một ḿnh.

Ôn có ghét ba, ghét má, ghét Thạnh không? Chắc là không rồi, v́ má đă nói với Thạnh nhiều lần, ôn thương con cháu lắm, không chừa một đứa nào. Má c̣n kể cho Thạnh nghe, hồi trước, hồi chưa có Thạnh ấy, ôn thường dẫn cháu đi chơi, mua bánh thật ngon cho cháu ăn; ôn thường đọc truyện, ngâm thơ cho mọi người nghe. Anh Tâm, chị Tân, chị Thanh, ai cũng được ôn cưng chiều, săn sóc từng tí. Thế tại sao bây giờ có Thạnh, ôn lại không bồng Thạnh, kể chuyện cho Thạnh nghe? Mà Thạnh đâu có xấu xí ǵ! Thạnh cũng trắng, cũng mũm mĩm dễ thương như ai vậy. Thạnh lại lễ phép nữa, má khen Thạnh hoài cơ! Ăn ǵ Thạnh cũng mời ôn – mà ôn chẳng bao giờ thèm ăn với Thạnh.

Thạnh thấy ông nội của thằng Tí, ông ngoại của con Cúc, chiều nào cũng dẫn tụi nó đi chơi. Có lần tụi nó nhơng nhẽo, ông cũng chịu khó dỗ dành, c̣n cơng tụi nó trên lưng. Ông chúng nó cũng có râu, có tóc màu trắng như ôn của Thạnh vậy. Mà sao ông tụi nó thương tụi nó quá, c̣n ôn, ôn thương Thạnh mà sao ôn chả bao giờ nói chuyện với Thạnh nữa là dẫn Thạnh đi chơi.

Thạnh muốn khóc quá, thế mà cả nhà chẳng ai thắc mắc như Thạnh cả. Ai cũng xem việc ôn im lặng là sự dễ hiểu. Ba cũng không buồn, má cũng không trách. Cả anh Tâm nữa, anh cũng không nhớ những ngày c̣n nhỏ ôn cưng anh vô cùng hay sao? Chắc tại các anh chị đă lớn nên chẳng c̣n nhớ, chẳng c̣n thèm được ôn cưng chiều. Chớ riêng Thạnh, Thạnh chưa bao giờ được ôn để ư tới.

Tuy giận ôn, nhưng Thạnh để trong ḷng, không nói ra đâu! Trước mặt ôn, Thạnh vẫn vui vẻ, hỏi han ôn, kẻo ôn thấy Thạnh nhăn nhó khó ưa, ôn hết thương Thạnh làm sao? Thạnh tin rằng ôn vẫn thương Thạnh, v́ ôn mải cười, ôn cười với Thạnh hoài thôi!
Attached Images
File Type: jpg OncuaThanh_CamLiNTMT.jpg (29.1 KB, 5 views)
Reply With Quote
  #2  
Old 08-25-2009, 11:12 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Re: Ôn Của Thạnh - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

2



Thằng Tí nói với Thạnh rằng hôm nay trong bữa cơm ông nội của nó đánh rơi cái chén vỡ tan tành. Mẹ nó lặng thinh hốt mảnh vỡ cho vào thùng rác. Mẹ nó bảo rằng tay ông nó bây giờ run nhiều nên ông cầm chén không vững. Nó c̣n cho Thạnh biết là tay ông nó nhăn nheo lắm, nhăn hơn da mặt nữa.

Tay ông nó nhăn nheo??? Thạnh giật ḿnh. Không phải chuyện ông của thằng Tí làm Thạnh suy nghĩ, mà v́ Thạnh vừa khám phá ra một điều kinh khủng – kinh khủng lắm, đối với Thạnh. Tại sao thằng Tí sờ tay ông nó được để biết rằng tay ông nhăn? C̣n Thạnh, chưa bao giờ Thạnh sờ tay ôn, không, đúng hơn là chưa bao giờ Thạnh được thấy tay ôn. A, ôn của Thạnh không có tay! Và cả chân nữa, ôn cũng… không có nốt! Thạnh chỉ trông thấy, năm này qua tháng nọ, từ đầu cho đến vai ôn mà thôi. Một điểm khác biệt nữa giữa ôn với ông nội của thằng Tí mà bây giờ Thạnh mới để ư đến, là: ôn của Thạnh không bao giờ rời chỗ đứng hay ngồi để đi đâu. V́ ôn không có chân. Vô lư quá! Đầu óc Thạnh rối tung cả lên rồi! Ôn nhất định có chân, và có tay, mà ôn muốn giấu, nên suốt năm ôn đứng nấp sau chiếc tủ gỗ cao. Cả gương mặt ôn cũng giấu sau một tấm kính trong veo. Má cứ cấm Thạnh không được chơi đùa đàng sau tủ - nơi ôn đứng, má bảo sợ Thạnh chạy nhảy đụng bể đồ đạc hay làm ngă tủ rồi vỡ những b́nh tách trong ấy. Bây giờ Thạnh biết là má dối Thạnh, cả nhà đều dối Thạnh. Cả nhà đồng ḷng để ôn đứng giấu ḿnh sau tủ. Và ba đă cẩn thận “che” ôn lại bằng cách để nào là cờ xí, nào là bảng đen, gậy gỗ ở sau tủ nữa. Hèn ǵ ai cũng tỉnh bơ hết, không băn khoăn nghĩ ngợi như Thạnh. Mà để làm ǵ? Không ai thương ôn hết hay sao? Không ai muốn cho ôn đi đây đi đó, bồng ẵm Thạnh, nói chuyện cho Thạnh nghe hay sao? Biết được điều này, thật là một khám phá phi thường của Thạnh.

Thạnh cứ đứng nh́n ôn măi, làm má phải gọi Thạnh đi ăn cơm sớm. Thạnh sẵn dịp hỏi má tại sao ôn không chơi với Thạnh, th́ má cười x̣a và lảng qua chuyện khác. Thạnh tức tối hết chịu được rồi! Ôn ơi! Sao ôn cứ nh́n Thạnh cười măi? Ôn không thấy Thạnh sắp khóc đây sao? Ôn có đói, có buồn không? Ôn ở măi một chỗ như thế, ôn không chán sao? Sao ôn không ăn uống, ngủ nghỉ như ông nội của thằng Tí? Ôn đứng măi sau tấm kính, sau cái tủ to lớn thế kia không sợ muỗi nó đốt cho hở ôn? Ôn cũng không biết nóng sao? Và ngay bây giờ, trời hơi lành lạnh rồi, Thạnh phải mặc áo ấm vào đây, c̣n ôn, ôn có biết lạnh không? A, chắc là ôn có lạnh, bằng cớ là má mới thắp cho ôn hai ngọn đèn cầy đặt trên hai cái giá bằng đồng sáng loáng. Thạnh ghét ôn lắm! Sao ôn không sưởi ấm bằng ḷ than như ông nội của thằng Tí, ông nó vừa sưởi vừa kể chuyện cho nó nghe, thích quá! Ôn sưởi bằng hai ngọn đèn cầy làm sao ấm được? Đúng là ôn không thương Thạnh. Ôn chỉ ở măi một chỗ, ôn vui với hai ngọn đèn cầy, với cái lư đồng to và nặng, với b́nh rượu đặt trước mặt, và với cái bát bằng sành trong có cắm thật nhiều nhang. Tất cả những thứ đó, Thạnh được má cho biết là cái “bàn thờ”.
Reply With Quote
  #3  
Old 08-25-2009, 11:13 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Re: Ôn Của Thạnh - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

3



Má mua thật nhiều hoa, hai nải chuối và đầy một giỏ nào bánh trái, nào gà vịt. Để làm ǵ vậy má? Má nói: “Để cúng ôn”. Rồi má bảo Thạnh đi quét nhà, lau bàn phụ má. Những công việc này không quá nặng nhọc đối với Thạnh đâu! Cây chổi to và nặng th́ Thạnh cầm bằng hai tay. Cái bàn hơi cao th́ Thạnh sẽ bắc ghế để lau vậy. Nhưng Thạnh không thích làm những thứ đó chút nào, v́ Thạnh thấy thích được mang những lư đồng và chân nến xuống lau chùi với ba hơn. Ba không cho Thạnh làm phụ, mà bảo:

- Thạnh c̣n nhỏ, bưng mấy thứ này rớt giập chân đó!

Thạnh c̣n nhỏ!!! A, th́ ra mỗi khi không muốn cho Thạnh làm cái ǵ, cả nhà chỉ việc mang cái điều “Thạnh c̣n nhỏ” ra để cản Thạnh. Thạnh đă hơn ba tuổi rồi, má bảo vậy. Thế bao giờ Thạnh mới được kể là lớn? Phải bằng ba mới là lớn hay sao? Hay là phải bằng… ôn? A! Thạnh chưa được biết tuổi của ôn. Khi Thạnh mang điều này hỏi ba, th́ ba bảo:

- Nếu ôn c̣n sống, th́ ôn hơn bảy mươi tuổi rồi.

Ôi Trời! Thêm một sự thắc mắc cho Thạnh nữa. Nếu ôn “c̣n sống”, chứ bây giờ ôn “không c̣n sống” hay sao? Vậy th́ ôn đang làm ǵ, ôn đang đứng đó cơ mà! Nếu lời ba có lư, th́ Thạnh có thể hiểu lờ mờ được. Sống là biết ăn uống, ngủ nghỉ, nói năng; là biết đi đứng, hát ca và kể chuyện. Ôn của Thạnh “không c̣n sống”, nên ôn không biết những thứ đó, nên ôn cứ đứng im ĺm măi sau tủ, che mặt bằng khung kính trong veo. Nếu vậy th́ một người “không c̣n sống” là một người không hề cử động, không hề giận, không hề vui. Nếu vậy th́ tội nghiệp ôn của Thạnh quá đi! Ôn không được sung sướng như mọi người. Tự nhiên Thạnh thấy bực tức. Tại sao cả ba, má, anh chị đều đồng ḷng để ôn đứng một ḿnh sau tủ? Thạnh th́ không chịu để như thế, v́ ôn cũng cũng có thể trở thành một người “c̣n sống”, biết nói năng, đi đứng, nếu… a, nếu Thạnh “cứu” ôn ra khỏi chỗ này!...

Thạnh nhất định “cứu” ôn, nên chờ cho ba chùi xong bộ lư, đặt ngay ngắn trên bàn thờ của ôn rồi ba đi rửa tay, Thạnh bắt đầu công việc. Thạnh nh́n trước, ngó sau, không thấy một ai. Má bận xào nấu ǵ dưới bếp. Anh chị Thạnh đi học cả. Thế là dễ dàng cho Thạnh rồi! Thạnh bước từng bước rất khẽ, đến gần tủ thờ. Thạnh ḍm sau lưng tủ: tối om om. Tối thế này th́ chắc chắn là nơi tụ họp của muỗi, nếu thế th́ tội nghiệp ôn quá! Ôn chẳng được ngủ trong mùng màn. Phải cứu ôn ra ngay. Thạnh xách cây cờ, rồi đến mấy cây gậy chạm trổ - má bảo là của ôn – dựng ra ngoài. Đến tấm bảng đen th́ hơi nặng, Thạnh phải vận hết sức lực mới bê ra được mà không gây tiếng động. Bên trong vẫn tối đen. Thạnh ghé đầu vào, gọi nhỏ:

- Ôn ơi! Ôn ơi!..

Chẳng nghe ǵ hết, Thạnh lại gọi nữa. Ôn chẳng lên tiếng trả lời. Ôn không hề hay biết ǵ. Đến nỗi này th́ Thạnh phải làm liều. Thạnh đến trước bàn thờ, lấy cây đèn cầy ba thắp ban năy đem lại soi vào khe hở sau tủ. Ánh sáng vàng vọt soi đủ cho Thạnh thấy không có ôn đứng ở đó. Mà, ghê khiếp quá, Thạnh thấy rơ ràng, bám trên lưng tủ, một con vật ǵ to bằng bàn tay, đen ng̣m ng̣m, có rất nhiều chân dài thật dài, bị động đang ḅ về phía Thạnh. Ba ơi, má ơi, cứu Thạnh với! Và cứu ôn của Thạnh luôn!.. Ôn ơi! Ôn ơi!...
Reply With Quote
  #4  
Old 08-25-2009, 11:14 AM
Aquamarine's Avatar
Aquamarine Aquamarine is offline
Spiritual awareness
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 2,295
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Default Re: Ôn Của Thạnh - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

4




Thạnh không bị ngất, mà chỉ bị “mất hồn”, nói theo như má. Ba má, và cả mấy anh chị vừa đi học về tới, xúm lại thoa dầu, hỏi han Thạnh. Thạnh hết giấu nổi, kể hết những ư định của ḿnh và những công việc “cứu ôn” để rồi phải gặp con quái vật ghê tởm kia. Chị Tân cắt nghĩa cho Thạnh rằng con quái vật đen ng̣m có thật nhiều chân ấy gọi là con “nhện”, nó chả cắn ǵ Thạnh đâu. Ba th́ bảo rằng ôn không có đứng sau tủ như Thạnh tưởng. Khuôn mặt của ôn mà Thạnh thấy hàng ngày đó, ẩn sau tấm kính đó, chỉ là tấm ảnh của ôn, ba má đặt lên để thờ. C̣n ôn ở đâu? Ôn ở một chỗ khác, không phải nhà nầy. Ôn có nhà riêng. “Nhà” của ôn đẹp lắm! Thạnh c̣n bỡ ngỡ, th́ má mang ra một tập h́nh, chỉ cho Thạnh xem “nhà” của ôn. Và Thạnh đă thấy trong những tấm h́nh ôn có đủ cả tay, chân. Có h́nh th́ ôn bồng anh Tâm hăy c̣n nhỏ lắm. Có h́nh ôn đang ngồi uống rượu. Có h́nh ôn đang ngồi bên gốc thông già. Ôn cũng giống như ông nội của thằng Tí, nghĩa là, trong những tấm ảnh đó th́ ôn đúng là “một người c̣n sống”. Má nói – chính những lời má nói là khám phá to lớn nhất của Thạnh – rằng ôn đă “chết” từ chín năm nay, hồi đó Thạnh c̣n ở… tận đâu đâu.

Ôn đă chết! Thạnh suy nghĩ thật nhiều… Và khi ba thắp nhang, má bưng một mâm cơm thật ngon đến đặt trước mặt ôn. Ôn vẫn ngồi đó, ôn vẫn cười như đă cười với Thạnh, và không ăn. Để rồi như mọi lần trước, má lại bưng xuống, rồi cả nhà quây quần lại ăn. Mọi người vẫn xem như b́nh thường, nhưng riêng Thạnh th́… Không, Thạnh không thắc mắc nữa, mà Thạnh buồn. Thạnh nh́n lên h́nh ôn mờ ảo sau làn khói của hương và của đèn cầy. Thạnh thấy như đang mất mát một thứ ǵ thật quư. Lung linh trong khói, ôn vẫn cười với Thạnh, mà sao trên má Thạnh nước mắt đă chảy dài rồi đây!




Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh
(Bán nguyệt san Tuổi Hoa)
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 04:24 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu