Welcome to Người Việt Năm Châu. Chúc tất cả Anh Chị Em một ngày b́nh yên, may mắn và hạnh phúc... XIN ĐỪNG QUÊN: Hơn 80 triệu đồng bào VN đang bị nhốt trong cái nhà tù lớn mệnh danh XHCNVN của lũ quốc tặc Việt cộng ...

Trang Chính Diễn Đàn About NVNC Một Góc Phố Một Góc Phố US MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh VietKey Online NVNC Làm Quen Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   NGƯỜI VIỆT NĂM CHÂU > THÔNG BÁO ĐẶC BIỆT (CLICK HERE) > Bài Trang Chính (PORTAL)
FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Bài Trang Chính (PORTAL) Dành cho bài vở được chọn lọc từ Thành viên MGP sáng tác hoặc sưu tầm. Giới thiệu dần những góc riêng của các khuôn mặt tài hoa trong phố...

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 11-17-2016, 07:27 AM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Sóng Thần Trump

Sóng Thần Trump
Vũ Linh



...Sự nghiệp chính trị của bà Hillary cáo chung...

Cuối cùng th́ dân Mỹ đă phải lấy quyết định, đi bỏ phiếu bầu tổng thống, cho dù cả hai ứng viên đều chẳng ai là hấp dẫn ǵ. Không ít người đă vừa bỏ phiếu vừa bịt mũi. Để rồi kết quả đă là một cơn sóng thần nhận ch́m cả chính trường Mỹ. Ngựa về ngược, tỷ phú Donald Trump đắc cử tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ trong ngỡ ngàng của cả thế giới. Đa số thầm lặng đă quyết định.

Bài viết tuần này sẽ bàn về những chuyện ǵ đă xẩy ra, tuần tới ta sẽ nói về những chuyện ǵ sẽ xẩy ra.

Đại đa số cử tri phải lựa chọn người nào... ít tệ hơn, và họ đă chọn ông Trump. Ông này đă thành công viết lại toàn bộ cẩm nang tranh cử tổng thống, không giống bất cứ sách lược nào từ xưa đến giờ. Rồi ông cũng đă vẽ lại bản đồ chính trị Mỹ: các tiểu bang kỹ nghệ của thợ thuyền đă bỏ đảng DC, chạy qua CH, không khác ǵ với thời TT Reagan.

Quan trọng nhất là CH đă giữ vững được thế đa số tại cả Hạ Viện và Thượng Viện, tuy chưa đủ túc số áp đảo 60 ghế tại Thượng Viện. Tân TT Trump sẽ bổ nhiệm ít nhất 2 thẩm phán bảo thủ vào Tối Cao Pháp Viện trong nhiệm kỳ đầu. Một chiến thắng trọn vẹn của CH trên hệ thống hành pháp, lập pháp và tư pháp liên bang. CH cũng chiếm thêm được 3 ghế thống đốc, nâng tổng số tiểu bang CH lên tới 33 so với 17 của DC.

Trong những năm gần đây, thiên hạ đă có dịp đọc không biết bao nhiêu "cáo phó" của đảng CH do TTDC (Truyền Thông Ḍng Chính) phổ biến. Rốt cuộc, CH vẫn chưa chết, lại bay bổng lên như... phượng hoàng. Hậu quả của cuộc bầu cử thực sự cực kỳ lớn và lâu dài. Công của ông Trump đối với đảng CH không thể chối căi được. Người đầu tiên nh́n nhận thực tế này là ông Paul Ryan, chủ tịch Hạ Viện, đă hồ hởi ôm chầm lấy ông Trump ngay. TT Bush con cũng gọi điện thoại chúc mừng rất sớm.

Đây là lần thứ hai bà Hillary lại làm rớt miếng mồi đă ngậm trong mồm. Mà cả hai lần đều thua hai anh lính mới ṭ te, với kinh nghiệm và tên tuổi thua bà xa lắc xa lơ.

Đáng nói nhất là chiến thắng của ông Trump có thể nói hoàn toàn nhờ lá phiếu của dân lao động và trung lưu vùng kỹ nghệ, bị khó khăn kinh tế, mất job nhiều nhất dưới thời TT Obama. Trong vùng này, ông hạ bà Hillary tại Indiana là thành đồng CH từ lâu nay, tại cả Ohio là tiểu bang xôi đậu lớn nhất trong vùng, và đáng kinh ngạc hơn cả là ông thắng luôn tại Wisconsin, Michigan, Pennsylvania, là những thành đồng của nghiệp đoàn, đă bầu cho DC từ gần 30 năm sau khi họ bầu cho TT Reagan thập niên 1980. Có một chỉ dấu mà kẻ viết này đă nhắc nhở từ lâu: trong 6 tiểu bang trong vùng, th́ gần đây 5 đă bầu thống đốc CH: Indiana, Illinois, Ohio, Michigan, và Wisconsin. Ông Trump cũng "chiếm lại" được các tiểu bang lớn đă mất vào tay TT Obama như Florida, Iowa, North Carolina; cả ba tiểu bang này cũng đă bầu thống đốc CH.

Cuộc bầu cử tổng thống lần này trước tiên là cuộc trưng cầu dân ư về chính sách của TT Obama. Bầu cho bà Hillary là tiếp tục chính sách của TT Obama, bầu cho ông Trump là thay đổi toàn diện. Cuối cùng th́ dân Mỹ đă bác bỏ tất cả các chính sách cấp tiến của TT Obama. Từ Obamacare đến cuộc chiến chống khủng bố, từ kinh tế đến các hiệp ước thương mại quốc tế, từ chính sách di dân đến phải đạo chính trị, dân Mỹ quyết định thay đổi hết.

Lo cho ngày ba bữa ăn, đầu tháng trả tiền nhà, lo cho lối sống, những giá trị luân lư, tôn giáo, an toàn cá nhân cho chính ḿnh và gia đ́nh, cũng như cho cả nước Mỹ quan trọng hơn xa kinh nghiệm và thành tích của cá nhân bà Hillary, hay h́nh ảnh một phụ nữ làm tổng thống, hay tính thô lỗ của ông Trump. Nói cách khác, "đời sống của tôi" quan trọng hơn chuyện cá nhân các ứng viên. Những bê bối của bà Hillary đă không giúp bà vượt qua được sự lo lắng và bực ḿnh muốn thay đổi của cử tri. Những tố giác về ông Trump kỳ thị, khùng điên,.. cũng chẳng có hiệu quả ǵ. Đây có lẽ là một lựa chọn sáng suốt, lạnh lùng, có suy nghĩ từ lư trí, chứ không phải là quyết định của… con tim t́nh cảm.

Cuộc bầu này cũng là phán quyết về cá nhân bà Hillary, và thông điệp của dân Mỹ không thể nào rơ hơn: bà mánh mung và gian dối quá, không thể tin bà được. Dân Mỹ nói chung là dân lương thiện, không chấp nhận những chính khách quá nhiều tham vọng cá nhân, nói láo bẩm sinh, tham tiền quá mức,...
Sai lầm căn gốc của bà Hillary chính là cái thiếu tự tin, muốn rào đón những lời ḿnh nói, che dấu những việc ḿnh làm, đến độ lập hệ thống email riêng tại nhà, rồi khi bị lộ th́ nói dối quanh. Việc này đă trưng ra h́nh ảnh một người tham vọng quá lớn sẵn sàng gian trá, hay ít nhất cũng là có tật giật ḿnh, đă chi phối toàn diện cuộc tranh cử của bà, khiến bà không có dịp quảng bá chương tŕnh hay chính sách ǵ hết, hay có quảng bá cũng chẳng ai nghe và chẳng ai tin.

Ai cũng nghe qua những mánh mung của bà và ê-kíp của bà, nhưng không có ǵ cụ thể. Cho đến khi Wikileaks x́ ra cả chục ngàn emails th́ sự thật được phơi bày ra không thể nào rơ ràng hơn. Khó ai có thể chối căi Wikileaks đă đóng một vai tṛ quyết định trong cuộc bầu cử này.

Bà Hillary và phe cấp tiến không thể bào chữa được những việc làm của ḿnh, chỉ c̣n cách quay qua đả kích Wikileaks, rồi tố cáo vai tṛ của Putin một cách vu vơ, chẳng bằng chứng ǵ. Giống như tay ăn trộm không bào chữa được việc ḿnh ăn trộm, quay qua chửi cảnh sát và ông hàng xóm đă tố ḿnh cho cảnh sát.

Nhưng sai lầm lớn nhất có tính chiến lược là bà đă không nh́n thấy hay không chịu nh́n nhận đời sống khó khăn, sự ấm ức và lo lắng của khối lao động và trung lưu, mà lại gọi họ là đám tệ hại, chỉ giỏi kỳ thị. Bà Hillary đă không có cái thính mũi chính trị.

Dưới khiá cạnh chiến thuật tranh cử, câu nói về "cái rổ tụi tệ hại" –basket of deplorables- có lẽ là viên đạn kết liễu cuộc vận động và hy vọng đắc cử của bà Hillary. Bà đă công khai sỉ vả một khối cử tri thật lớn, đánh thức họ dậy, và giúp ông Trump lôi họ ra khỏi nhà để đi bầu.

Bà Hillary có lẽ đă quá tin tưởng vào các "nghiên cứu" hoàn toàn sai lầm của khối cấp tiến, cho rằng cấu trúc dân số Mỹ đă thay đổi toàn diện. Bây giờ là thời đại của khối thiểu số da màu, phụ nữ, trí thức trẻ thiên tả,... không c̣n là thời thịnh trị của các ông già da trắng nữa. Bà quên mất dân da trắng dù sao cũng vẫn c̣n là tuyệt đại đa số dân Mỹ, khoảng 70%, và đă vô ư chọc tức đám này để họ ào ào đi bầu khiến bà đại bại.

Mà bà cũng tố cáo sai. Cái đám "tệ hại" này bị bà tố là kỳ thị đủ thứ, thật ra không phải họ kỳ thị, mà là một khối dân đang lo lắng, đang sợ hăi, cần người bảo vệ. Như anh đạo diễn cấp tiến cực đoan Michael Moore đă nh́n nhận, "cả triệu người bỏ phiếu cho ông Trump, trước đây đă hai lần bỏ phiếu cho một ông với cái tên là Hussein, không thể nói họ là đám kỳ thị được".

Ứng viên Obama khôn ngoan hơn nhiều, ông không tố đám da trắng là tệ hại, mà lại c̣n khẳng định "không có Mỹ trắng Mỹ đen mà chỉ có Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ". Để rồi ông thắng v́ khối "tệ hại" chấp nhận ông, một số lớn bầu cho ông, số c̣n lại ngồi nhà không đi bầu, tức là gián tiếp chấp nhận ông. Nhưng khi họ bất măn với chính sách và thành quả của ông và khi bà Hillary nhục mạ họ là đám tệ hại, th́ họ phản ứng, và bà Hillary đă phải trả một giá cực kỳ đắt.

Tai hại hơn cho bà Hillary là trong khi bà khích động được khối cử tri chống bà, th́ bà lại thất bại không khích động được dân da đen và da nâu ủng hộ bà như họ đă ủng hộ TT Obama, bất kể những kêu gọi giờ chót của TT Obama. Trong suốt cuộc tranh cử, TTDC đă tô vẽ ông Trump như một người kỳ thị nặng, sẽ bị chống đối mạnh bởi khối dân da màu. Kết quả bầu cử cho thấy bà Hillary thu được có 88% phiếu da đen so với 94% của TT Obama trước đây. Bà Hillary cũng chỉ thu được 65% phiếu dân gốc La-Tinh so với 71% bầu cho TT Obama. Cả dân da nâu lẫn dân da đen đă không nổi điên trước những tuyên bố khó nghe của ông Trump, chỉ v́ những tố giác đó thật ra cũng có phần đúng. Một số không nhỏ dân gốc La-Tinh sống hợp pháp không chấp nhận đám di dân lậu vừa mang tai tiếng xấu cho họ, vừa nhận việc với những mức lương rẻ mạt, kéo mức lương của họ xuống theo nếu không lấy job của họ. Không ít dân lao động da đen cũng không chấp nhận đám di dân lậu v́ lấy mất job của họ. Dù bị tố kỳ thị nặng, ông Trump vẫn thu được nhiều phiếu da đen và da nâu hơn ông Romney trước đây.

Đa số giới trẻ dưới 30 tuổi vẫn bầu cho bà Hillary tới 55%, nhưng không bằng so với TT Obama chiếm được 60%. Điểm đáng nói là bất chấp tất cả những bôi bác của TTDC về thái độ của ông Trump đối với phụ nữ, cuối cùng bà Hillary vẫn chỉ chiếm được có 54% phiếu phụ nữ, vẫn không bằng TT Obama với 55%, và hơn 42% phụ nữ vẫn bỏ phiếu cho ông Trump.

Nói tóm lại, bà đă không thu được hết hậu thuẫn của khối cử tri mà báo Mỹ gọi là "Obamas coalition", liên minh dân da màu, phụ nữ, thợ thuyền, và trí thức da trắng của Obama. Khối này ủng hộ bà quá ít, không đủ hạ khối cử tri nông dân tỉnh lẻ và da trắng trung lưu của ông Trump, chưa kể khối thợ thuyền đào ngũ nhẩy qua bên ông Trump.

Năm 2012, TT Obama thu 66 triệu phiếu. Năm nay, bà Hillary thu được trên dưới 60 triệu phiếu. Có nghiă là so với năm 2012, 6 triệu người bầu cho TT Obama đă không bầu cho bà Hillary, hoặc là nằm nhà, hoặc là đă bầu cho ông Trump.

Lá phiếu của cử tri của ông Trump là lá phiếu chẳng những chống chính sách của TT Obama và bà Hillary mà c̣n là lá phiếu bác bỏ toàn thể guồng máy cầm quyền đă khống chế nước Mỹ, trong đó có gia đ́nh Clinton, đảng DC, nhưng cũng có luôn gia đ́nh Bush, guồng máy CH với các chính khách rường cột như McCain, Romney, chủ tịch Hạ Viện Paul Ryan và lănh đạo Thượng Viện Mitch McDonnell. Việc các ông lănh đạo CH không ủng hộ ông Trump chẳng có tác dụng ǵ khi số phiếu của Trump vẫn ngang ngửa với số phiếu của ông Romney trước đây. Cũng là chống luôn cả hệ thống tài phiệt đang chi phối cả nước và là đồng minh với cả hai đảng. Để giải thích cuộc bầu năm nay, có lẽ phải dùng cụm từ "cách mạng từ quần chúng hạ tầng lật đổ hệ thống cầm quyền" v́ họ đă bị bỏ bê quá lâu bởi cả hai đảng.

Truyền thông ḍng chính đă sai lầm tuyệt đối khi tất cả đều nhất loạt ủng hộ bà Hillary. Kết quả bầu cử rơ ràng đă làm bầm cả hai mắt của TTDC. Mấy ông nhà báo cấp tiến đại trí thức ngồi trong pḥng lạnh tại Nữu Ước, Hoa Thịnh Đốn, Los Angeles,... chằm hăm lo đánh ông Trump mà không biết mấy ông Mỹ ruộng và lính thợ nghĩ ǵ.

Những tiên đoán sai lầm của toàn thể TTDC và gần như tất cả các thăm ḍ dư luận [chỉ có Los Angeles Times và IBD là đă có thăm ḍ chính xác, cho đến ngày cuối cùng vẫn cho thấy ông Trump thắng bà Hillary khít nút] cho thấy rơ ràng các thăm ḍ đều dựa trên cách lựa chọn cử tri và câu hỏi, cũng như cách diễn giải, nặng phần phe phái, méo mó, v́ thiếu khả năng hay cố ư, đúng như ông Trump tố giác.

Thăm ḍ cũng sai lầm v́ không tính những người ngoài mặt chỉ trích ông Trump cho "phải đạo", tránh mang tiếng hủ lậu, kỳ thị, nhưng vào pḥng phiếu th́ lại bỏ phiếu cho ông này.

Nh́n cho kỹ, chiến thắng của ông Trump chỉ là bước kế tiếp của cuộc chuyển động chính trị qua phiá hữu trên thế giới, xuất phát từ Âu Châu, do chống toàn cầu hoá, chống di dân Hồi giáo, đă khơi dậy tinh thần quốc gia cực đoan trên khắp Tây Âu, từ Đức qua đến Anh, Pháp, Ḥa Lan, Thụy Điển, ... Một chuyển động lớn mà TTDC và khối cấp tiến của Mỹ v́ phải đạo chính trị đă lờ đi hay giảm thiểu tầm quan trọng và ư nghiă lâu dài. Bài học bất ngờ Brexit –dân Anh bỏ phiếu rút ra khỏi Liên Âu- hầu như đi vào quên lăng quá sớm.

Sự nghiệp chính trị của bà Hillary cáo chung. Đây là một tin buồn lớn cho phụ nữ, không biết bao giờ mới có bà nào có đủ khả năng và tư cách ra ứng cử tổng thống. Vài tiếng nói cấp tiến đă thả bong bóng Michelle Obama năm 2020 ra thăm ḍ.

Tất cả những lời bàn trên đều chẳng có ǵ mới lạ. Cái bất ngờ là bà Hillary đă "thành công" quá lớn, lôi được quá nhiều dân da trắng chống bà ra khỏi nhà đi bầu.

Một ngày sau khi ông Trump đắc cử, hàng ngàn người, phần lớn là giới trẻ, đă xuống đường biểu t́nh chống ông này tại hàng chục thành phố lớn. Chỉ ḷi ra cái giả dối thô bạo của khối cấp tiến. Khi ông Trump tuyên bố sẽ xét lại kết quả bầu cử nếu ông thua, th́ cả khối này cùng với TTDC nhẩy nhổm lên tố ông Trump xấc láo, không tôn trọng ư dân, không đọc Hiến Pháp, không hiểu dân chủ và ư nghiă bầu cử,... Nhưng bây giờ, sau khi ông đắc cử th́ chính khối này lại xuống đường biểu t́nh, thậm chí đốt phá, bác bỏ kết quả bầu cử, đ̣i đàn hạch ông Trump ngay khi ông chưa tuyên thệ nhậm chức. Cả TT Obama lẫn bà Hillary đều im lặng, h́nh như gián tiếp cổ vơ. Giải an ủi?

Dù sao th́ cuộc bầu cử này cũng cho thấy viễn kiến tuyệt vời của những cha già đă khai sinh ra Hiến Pháp Mỹ và thể chế dân chủ Mỹ: tạo ra một cơ chế chính trị có thể ngăn chặn không cho xứ này tiến về một phiá cực đoan quá lâu, bất kể cực hữu hay cực tả. Luôn luôn như quả lắc đồng hồ, chạy qua chạy lại.

Một câu hỏi mà nhiều sử gia sẽ đặt ra: nếu không phải là ông Trump, mà là bất cứ một ông bà CH nào khác th́ có thắng nổi bà Hillary không? Trả lời câu hỏi này sẽ biết có phải DC đă đưa ra một ứng viên quá tệ đến độ một ứng viên tệ như ông Trump mà cũng thắng được? Hay sự bất măn với chính sách của TT Obama quá mạnh, bất cứ ai chống lại cũng sẽ đắc cử, kể cả một ứng viên yếu như ông Trump?

Nhiều người bất măn với kết quả, nh́n vào số phiếu cử tri cao hơn của bà Hillary, rồi chửi bới chế độ bầu cử gián tiếp qua cử tri đoàn. Dĩ nhiên trước khi bỏ phiếu th́ không chỉ trích luật chơi, sau khi thất bại mới đ̣i đổi luật. Cũng phải nói ngay, chỉ trích cách bầu này là không hiểu nước Mỹ không phải là một nước thuần nhất, mà là một liên bang của 50 "nước". Bầu theo đa số phiếu dân, th́ bảo đảm, ít nhất hai chục tiểu bang sẽ rút ra khỏi liên bang ngay, v́ mất tiếng nói.

Cuối cùng, cuộc bầu năm nay cũng chứng minh đồng tiền khó mua được Nhà Trắng. Năm 2012, ông Romney chi gần một tỷ, ngang với TT Obama, cũng vẫn thua. Năm nay, bà Hillary chi hơn 500 triệu so với 250 triệu của ông Trump, mà vẫn thua.

Nói về tiền, một cách nh́n thú vị về cuộc bầu cử năm nay: nhà tỷ phú Trump đă phải dành dựt sống chết để xin được vào ở nhà "housing" do Nhà Nước trả tiền, là Nhà Trắng, sau khi một cặp vợ chồng da đen ăn nên làm ra, dọn đi về nhà bạc triệu họ mới mua.

Riêng với kẻ này, chiến thắng của ông Trump đáng lo với quan điểm cực đoan, tính t́nh nóng nẩy, làm ẩu trước khi suy nghĩ, cực kỳ nguy hiểm của ông. Nhưng dù sao, cũng rất vui khi thấy các chính sách sai lầm của TT Obama sẽ bị thay đổi, và cảm thấy nhẹ nhơm tổng thống Mỹ sẽ không phải là một bà chính trị gia chuyên nghiệp tuy nhiều kinh nghiệm, chín chắn, nhưng quá mánh mung, quá tham nhũng, thiếu đạo đức.


Dù sao th́ chúng ta cũng nên b́nh tâm. Nói như chính TT Obama đă nói, "ngày mai mặt trời lại mọc", không có ǵ phải mất ăn, mất ngủ, cũng chẳng cần phải dọn nhà qua Canada hay Úc Châu, hay về VN sống. Có tin đồn chính phủ Canada đă quyết định xây tường ngăn dân Mỹ chạy qua, và sẽ bắt TT Trump trả tiền xây tường!

TT Trump sẽ không thu hồi lại quốc tịch Mỹ và đuổi dân tỵ nạn về VN đâu. Vị nào bực ḿnh, không chấp nhận TT Trump, có quyền uống thuốc an thần, kiên nhẫn chờ đến năm 2020 sẽ có dịp và hy vọng đổi tổng thống.

Vũ Linh
https://vietbao.com/a260479/song-than-trump
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
  #2  
Old 11-23-2016, 02:42 PM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Re: Sóng Thần Trump

Sóng Thần Trump: Rồi Sao Nữa?
Vũ Linh

… hứa hẹn mang jobs về Mỹ, chống các hiệp ước mậu dịch quốc tế … nghe mát tai nhưng không thực tế .

Bài viết tuần qua đă bàn sơ về những lư do tại sao ông Trump thắng. Bây giờ ta nh́n qua dưới chính quyền Trump, chuyện ǵ có thể xẩy ra.

Phải nói ngay, tiên đoán những ǵ TT Trump sẽ làm là điều không dễ chút nào. Ông này là người thực tế, linh động lấy quyết định theo kiểu nhà kinh doanh, cân nhắc lợi hại, lời lỗ, chứ không nghiến răng nghiến lợi, lệ thuộc vào ư thức hệ nào, mà cũng bất cần thiên hạ nghĩ ǵ, truyền thông ủng hộ hay không, ngay cả việc đảng CH đồng ư hay không ông cũng không cần biết. Ông có thất hứa hay không, ông cũng bất cần, v́ với ông, quan trọng là kết quả thực tế.

Có điều chắc chắn là sẽ có thay đổi. Bầu cho ông Trump là bầu cho thay đổi v́ dân Mỹ quá chán TT Obama, quá mệt mỏi với bà Hillary, bất chấp mọi rủi ro có thể tới từ một ông thần bốc đồng làm ẩu, không có kinh nghiệm ǵ. Dân cao bồi Mỹ từ ngày lập quốc, chưa bao giờ biết sợ tương lai dù đen ng̣m. Một cái ǵ không hợp, một cái job không tốt, một cái nhà không ưa, một ḿnh một ngựa đi t́m cái ǵ khác ngay. Không có ǵ niú kéo, sợ hăi, hay tiếc nuối. Thua keo này ta bày keo khác.

Hơn 60 triệu người bầu cho ông Trump không phải là ngu ngơ không biết ông này là vua làm ẩu, cực kỳ nguy hiểm, nhưng đối với họ, cũng vẫn c̣n hơn TT Obama bất tài làm họ mất job, hơn bà Hillary tham nhũng và gian trá không tin tưởng được.

Có một điều nhiều người "bên thua cuộc" vẫn chưa nh́n thấy hay chưa chịu nh́n nhận: cái sai lầm lớn của bà Hillary là đă quá chú tâm đánh cá nhân ông Trump mà không nh́n thấy khủng hoảng lớn của cả nước. Họ vẫn tiếp tục sỉ vả cá nhân ông Trump, mà chưa nh́n rơ ư nghĩa cuộc bầu: không phải chỉ có một ông Trump thắng nhờ "mỵ dân", mà cả đảng CH đă thắng, cả trăm ứng viên CH đă thắng, từ hạ viện đến thượng viện. CH cũng đại thắng tại 33 tiểu bang, từ hành pháp đến lập pháp, và không biết bao nhiêu viên chức CH cấp địa phương. Nhiều người "bên thua cuộc" tranh căi bà Hillary đă được nhiều phiếu hơn ông Trump, nhưng có một thực tế khó chối căi: CH đă thắng toàn diện trên cả nước. Ông Trump chỉ là một ngọn lửa trong đám cháy rừng đă đốt đảng DC.

Cử tri đ̣i thay đổi. Nhưng thực tế th́ TT Trump sẽ khó thực hiện được nhiều lời hứa của ngày tranh cử v́ thực tế chính trị. Giống như TT Obama một ngày sau khi tuyên thệ đă "hoành tráng" kư sắc lệnh đóng cửa nhà tù khủng bố Guantanamo, nhưng hết hai nhiệm kỳ, 8 năm sau vẫn chưa đóng cửa được. Nhiều đệ tử của ông Trump sẽ thất vọng.

Ông Trump làm tổng thống sẽ là chuyện đau buồn nhất cho TT Obama, không phải v́ thù ghét cá nhân ǵ, mà chỉ v́ gia tài của TT Obama sẽ lung lay đến tận gốc rễ. TT Obama nếu muốn trách, chỉ có thể trách chính ông, là người đă tạo ra sự bất an, bất măn đưa đến chiến thắng của ông Trump và cả đảng CH.

Quan trọng nhất là Obamacare, thành quả để đời của TT Obama mà ông Trump đả kích kịch liệt. Thật ra ông Trump không thể mà cũng không có ư thu hồi trọn vẹn Obamacare. Ông sẽ sửa đổi phần thực hành chi tiết, nhưng giữ lại những phần chính, đặc biệt sẽ giữ lại điều lệ bắt các hăng bảo hiểm phải nhận cấp bảo hiểm cho những người đă bị bệnh nặng, là việc không ai phản đối và không thể thu hồi được. Nhiều anh la hoảng 20 triệu người sẽ mất bảo hiểm. Nếu ông Trump ngu vậy chắc đă không đắc cử. Chưa ai rơ TT Trump sẽ sửa đổi những ǵ, nhưng đây không phải là chuyện dễ dàng có thể làm xong trong vài ba tháng đầu.

Khối di dân lậu Nam Mỹ sẽ hồi hộp chờ ông Trump tung lưới hốt, tuy chẳng ai biết ông hốt bằng cách nào, và sẽ làm ǵ được? Thực tế mà nói, TT Trump không thể trục xuất 12 triệu di dân bất hợp pháp hay xây nguyên một bức tường suốt dọc biên giới, bắt chính phủ Mễ trả tiền. Điều người ta có thể trông chờ là vài ba triệu người sẽ bị trục xuất, (tội phạm, mới qua), thủ tục trục xuất sẽ đơn giản và nhanh chóng hơn, biên giới sẽ được tăng cường, nhà hàng, cửa tiệm, công ty xây cất, nông trại, các đại gia,… sẽ bị cấm thuê di dân lậu và bị kiểm soát gắt, những pháp lệnh cấm trục xuất của TT Obama sẽ bị thu hồi, các thành phố có luật cấm đụng đến di dân lậu -sanctuary cities- sẽ bị cắt bớt trợ cấp của chính quyền liên bang. Có thể bức tường sẽ được xây vài đoạn, chứ không phải suốt dọc mấy ngàn dặm biên giới. Chính phủ Mễ sẽ bị nhiều áp lực đóng góp tiền nhưng thực tế hơn là chính phủ Mễ sẽ phải có chính sách tích cực hơn để giúp Mỹ kiểm soát biên giới.

Chuyện chắc chắn sẽ xẩy ra là khi TT Trump ra lệnh trục xuất, ngay từ đợt đầu, hàng chục hay hàng trăm ngàn người sẽ xuống đường chống đối, bảo đảm sẽ có bạo động, nhất là tại các vùng sát biên giới Mễ, và nam Cali.

Đám di dân từ Syria, Libya, Iraq, Afghanistan,… có quyền xin tỵ nạn tại các xứ khác, quên Mỹ đi.

TTDC tố cáo ông Trump không nhận di dân v́ kỳ thị, nhưng phần lớn dân Mỹ có suy nghĩ chút đỉnh nh́n rơ đây là vấn đề công ăn việc làm và an toàn cá nhân chứ không phải là chuyện kỳ thị màu da hay sắc dân hay tôn giáo. Nếu đa số dân Mỹ kỳ thị th́ ông Obama đă không thể nào đắc cử tới hai lần.

Vài nhà báo Việt sao y bản chính TTDC, tố ông Trump là kỳ thị, rồi đặt câu hỏi, ta cũng là dân tỵ nạn, sao lại huà theo ông da trắng Trump chống di dân? Đây là quan điểm u mê hay cố t́nh bóp méo sự thật, thiếu lương thiện. Chính kẻ này đă viết bài kêu gọi nhận di dân Nam Mỹ và dân tỵ nạn Trung Đông vào Mỹ, nhưng không thể không đồng ư với ông Trump. Vấn đề chính là hợp pháp hay không và có thanh lọc hay không.

Ông Trump chưa khi nào chống di dân. Cái mà ông không chấp nhận là di dân bất hợp pháp và điều ông đ̣i hỏi là thi hành luật pháp một cách nghiêm chỉnh. Nói như TTDC th́ tại sao Mỹ -hay bất cứ nước nào khác- vạch ra biên giới và đ̣i thông hành, chiếu khán làm ǵ cho mệt? V́ "nhân đạo", cứ mở toang cửa biên giới, ai muốn vào sinh sống, xin cứ tự nhiên? Quư độc giả thử chạy qua Canada sinh sống không có giấy tờ hợp lệ xem cảnh sát Canada có bắt và trục xuất hay không? Canada cũng kỳ thị sao?

Mở toang cửa biên giới cho ai muốn vào th́ vào, bảo đảm sẽ có ngay cả trăm ngàn thằng VC ăn cắp tiền chạy vào, quư vị nào ủng hộ chuyện này?

So sánh dân tỵ nạn Việt với di dân lậu là không chịu mở mắt nh́n vấn đề cho rơ. Chúng ta là dân tỵ nạn chính trị, được quốc hội Mỹ biểu quyết cho phép vào Mỹ một cách hợp pháp, qua đây với phương tiện do chính phủ Mỹ cung cấp, được chính phủ Mỹ giúp định cư. Đám di dân lậu là… di dân lậu chẳng ai cho phép vào, hoàn toàn bất hợp pháp. Nhưng được đảng DC tán tỉnh v́ 12 triệu lá phiếu của họ bảo đảm sẽ chôn vùi đảng CH vĩnh viễn. Chẳng có ǵ là "nhân đạo" mà chỉ là tính toán chính trị. Không có ǵ để so sánh với dân tỵ nạn ta.

So sánh dân tỵ nạn Việt với dân tỵ nạn Trung Đông cũng sai. Trong đám tỵ nạn Việt, không có khủng bố nào len lỏi vào theo để đặt bom giết dân Mỹ.

Một vài độc giả Việt Báo đả kích "da vàng sao ủng hộ Trump?". Đó mới đúng là thái độ kỳ thị màu da. Những người lớn tiếng đả kích ông Trump kỳ thị cũng là những người kỳ thị nặng nhất. Kẻ này chưa bao giờ tự coi ḿnh là da vàng hay đặt vấn đề ông Trump da trắng, ông Obama da đen khi viết b́nh luận.

Phe ta cũng tố ông Trump là kỳ thị, coi thường phụ nữ. Cũng chỉ là tuyên truyền vô căn cứ. Việc ông phát ngôn bừa băi chỉ phản ánh tính bốc đồng, nói năng vung vít không "phải đạo" của ông chứ không thể hiện việc khinh thường phụ nữ. Trong các tổ chức kinh doanh của ông Trump, phụ nữ nắm nhiều vai tṛ chủ chốt hơn nam giới, và ông Trump đă giải thích rơ ràng từ mấy chục năm nay: ông nghĩ phụ nữ làm việc có trách nhiệm và năng động hơn nam giới v́ họ cầu tiến hơn, không muốn chịu thua nam giới. Giám đốc Ủy Ban Vận Động Tranh Cử của ông Trump là một phụ nữ, bà Kellyanne Conway.

Những ông nào lên mặt kinh hăi khi nghe những lời nói thô tục của ông Trump chỉ là giả dối, v́ không có anh đàn ông nào mà trong đời đă chưa nói một câu thô tục nào. Hăy tự vấn lương tâm trước khi ném đá. Nếu chấp nhận được những "hành động" của TT Clinton th́ sao lại kinh hăi với vài lời bốc phét của ông Trump?

Trong vấn đề kinh tế, phản ứng của Wall Street rất ư nghiă khi các chỉ số thị trường chứng khoán Dow Jones tăng vọt lên đến những kỷ lục mới. Giới kinh doanh kỳ vọng chính sách kinh tế của TT Trump, dựa trên giảm thuế lợi tức kinh doanh, sẽ khuyến khích các công ty mở hăng xưởng tại Mỹ, tái đầu tư tiền lời để tăng trưởng kinh tế, mang nước Mỹ ra khỏi cái ṿng luẩn quẩn tăng trưởng 1%-2% từ 8 năm qua. Thuế lợi tức cá nhân sẽ giảm đồng loạt cho tất cả mọi người, không ai bị tăng thuế như bà Hillary hăm dọa hết.

Chưa ǵ th́ ta đă thấy vài thay đổi khi hăng xe Ford công bố ư định xây xưởng mới tại Kentucky thay v́ tại Mexico như dự tính, và APPLE đang nghiên cứu mở hăng sản xuất iPhone tại Mỹ.

Nạn nhân chính của TT Trump là các hiệp ước mậu dịch quốc tế. Hiệp ước Liên Thái B́nh Dương TPP coi như đă mồ yên mả đẹp rồi. Nếu có sống lại th́ cũng bị thay đổi rất nhiều, không c̣n có lợi cho CSVN quá nhiều nữa.

Vấn đề là tăng trưởng phải đồng đều. Tăng trưởng cho các đại gia không thôi, trong khi trung lưu và giới nghèo vẫn ngáp ngáp th́ TT Trump sẽ gặp rắc rối to.

Ông Trump đă khẳng định sẽ không thay đổi hệ thống an sinh social security, tiền già, hay medicare, medicaid, các loại trợ cấp. Thực tế là sẽ phải thay đổi, nếu không các quỹ sẽ hết tiền rất nhanh. Có thể sẽ không có cắt giảm ǵ hết, nhưng sẽ không dễ dăi thả dàn như hiện nay, hay tuổi lănh tiền hưu sẽ phải tăng dần lên 67-68 trong những năm tới? Những đóng góp cho Medicare, Medicaid có thể sẽ leo thang từ từ, hậu quả trực tiếp của Obamacare.

Quan trọng nhất là Tối Cao Pháp Viện sẽ ổn định về hướng bảo thủ khi ông Trump có cơ hội bổ nhiệm ít nhất là hai hay ba thẩm phán ngay trong nhiệm kỳ đầu. Đây có lẽ là hậu quả lâu dài quan trọng nhất của việc ông Trump đắc cử tổng thống, v́ sẽ không có chuyện TCPV mang nước Mỹ về hướng xă hội chủ nghiă trong vài thập niên nữa.

Các luật phá thai, hôn nhân đồng tính không dễ thu hồi, và cho dù thu hồi th́ cũng chỉ là thu hồi dưới luật liên bang, nhưng sẽ vẫn tồn tại dưới luật của các tiểu bang.

Chính sách đối ngoại không là ưu tiên đối với ông Trump và trong cuộc bầu cử, ông đă không nói ǵ là rơ ràng, chỉ nói chung chung về một chính sách thiên về cô lập, một việc "nói dễ làm khó" trong thời đại toàn cầu hoá ngày nay. Những quan hệ với hai ông láng giềng bắc nam, các đồng minh Âu Châu, NATO, các quốc gia Á Châu, Trung Đông và Nam Mỹ, nhất là với các "đối tác chiến lược" Nga và TC sẽ khó khăn hơn. Các cuộc chiến tại Trung Đông, từ Libya qua đến Syria, Iraq, và Afghanistan, có thể sẽ tăng cường độ qua sự hợp tác chặt chẽ hơn với Nga để đánh ISIS, hay TT Trump sẽ rút ra nhanh v́ ông muốn giải quyết sớm chứ không lằng nhằng dây dưa tháng này qua năm nọ.

Riêng đối với CSVN, hy vọng núp bóng Mỹ của các "lănh đạo đại tài" sẽ tiêu tan thành mây khói. Ông Trump là một nhà kinh doanh, sẽ làm bài tính Trung Cộng so với Việt Cộng, và đáp số chẳng có ǵ là bí hiểm. V́ quyền lợi kinh tế của Mỹ, ông sẽ không cho phép TC lấn lướt quá lố trong Biển Đông, và sẽ dùng kinh tế để trả giá với TC. Nhưng sẽ không bao giờ có chuyện nhấc ngón tay bảo vệ VC. Việt Nam sẽ đứng hàng dưới cùng trong các ưu tư của TT Trump. Bù lại, việc ông chống TC có thể sẽ giúp CSVN bớt bị áp lực của TC hơn.

TT Trump sẽ không quan tâm nhiều về chuyện nhân quyền. Trước khi la hoảng, dân tỵ nạn cần phải nh́n lại dưới 8 năm của TT Obama, CSVN đă dân chủ hóa tới đâu? Có những tiến bộ nào về nhân quyền ngoài việc thả đi Mỹ vài ba ông bà chống đối, vừa bớt chống đối trong nước vừa được tiếng "nhân đạo"?

Nói về chống cộng, có một chuyện đáng suy nghĩ. Các chính quyền DC thân thiện tối đa với CSVN, từ Carter đến Clinton đến Obama, nhưng nhiều cử tri Việt tỵ nạn vẫn hăng hái bỏ phiếu cho DC trong khi ngày ngày vẫn vác cờ vàng đi biểu t́nh chống cộng, mà không nh́n thấy tính mâu thuẫn. Trong khi đó, TT Obama mới đây bỏ cấm vận và trao đổi ngoại giao với Cuba, bà Hillary mất ngay tiểu bang Florida v́ phiếu chống của dân tỵ nạn Cuba. "Cộng đồng Mỹ gốc Cuba đă mang chiến thắng tại Florida về cho ông Trump", đó là kết luận của chuyên gia Tom Spencer. Florida là tiểu bang xôi đậu lớn nhất, hai lần bỏ phiếu cho Obama trước khi ông thân thiện với anh em Castro.

Tương lai nước Mỹ đầy mây đen. TT Trump sẽ gặp chống đối mạnh, có thể nói hơn xa tất cả các vị tiền nhiệm. Đối thủ quan trọng nhất đánh TT Trump không nương tay sẽ là chính TT Obama để bảo vệ gia tài của ông, và nhất là toàn thể khối TTDC, tức giận v́ thua. Ông Trump sẽ bị đánh ngay từ ngày đầu, bất cứ chuyện ǵ cũng sẽ bị đập dập mặt. Chưa ǵ th́ CNN đă tràn ngập tin các phụ tá của ông Trump đang đánh nhau túi bụi, hay những b́nh luận đả kích nội các Trump dù chưa ai nhậm chức, chưa ai làm ǵ. Bài học đi ngược ư dân trong vụ bầu cử, rơ ràng TTDC vẫn chưa học được.

Phe cấp tiến và TTDC sẽ xúi đốc, khai thác sự chống đối của khối quần chúng cấp tiến, nhất là khối thanh niên trẻ thiên tả, khối dân thiểu số da đen, da nâu,… "The party of No" bây giờ sẽ là đảng DC, tệ hơn nữa, có thể sẽ thành "the party of riots and vandalism", đảng của rối loạn và đập phá.

T́nh h́nh những ngày đầu không khả quan. Đám dân cấp tiến, xuống đường biểu t́nh đập phá, lấy chữ kư đ̣i cử tri đoàn bác bỏ kết quả bầu cử để bỏ phiếu cho bà Hillary, hô hào biểu t́nh ngày ông Trump nhậm chức,… đều là những hành động gây rối loạn có tính phản dân chủ lộ liễu, nhưng cả TT Obama lẫn bà Hillary đều cổ vơ cho đám phá rối, một số không nhỏ dĩ nhiên là di dân lậu sợ bị trục xuất. Bà Hillary nói "cần tiếp tục chiến đấu" trong khi TT Obama khuyến khích "không nên im lặng".

Nhiều anh lao nhao đổ thừa cho chế độ cử tri đoàn và đ̣i hủy bỏ. Khi TT Obama đắc cử hai lần, không ai nghe thấy họ chê bai hay than phiền ǵ về h́nh thức bầu gián tiếp này. Thua nên đ̣i đổi luật chơi, cốt sao cho ḿnh thắng! Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ là một liên bang của 50 "nước". Ông Trump đă thắng tại 29 nước trong khi bà Hillary thắng tại 21. C̣n ǵ để khiếu nại?

Bà Hillary c̣n bị một ngọn gươm treo lủng lẳng trên đầu: không biết TT Trump sẽ tiếp tục truy xét bà về vụ emails và Quỹ Clinton Foundation tới đâu. Ông sẽ giữ lời hăm truy xét đến cùng, hay nhân danh đoàn kết dân tộc, chấp nhận bỏ qua, xí xóa hết. Ông Trump đă lửng lơ nói trước mắt ông có rất nhiều chuyện quan trọng hơn phải lo, ai muốn hiểu sao tùy tiện.

Theo một thăm ḍ mới nhất của Washington Post, phần lớn cử tri bầu cho ông Trump nghĩ ông Trump sẽ không thực hiện trọn vẹn những lời hứa về xây tường, cấm di dân Hồi giáo, thu hồi NAFTA và TPP. Nhưng họ bất cần. Đại đa số cũng không để ư đến những câu chuyện thô tục, các bà tố cáo ông Trump xàm sở, kỳ thị phụ nữ,… Họ bầu cho ông Trump v́ tin ông sẽ phục hồi kinh tế và đó là chuyện quan trọng nhất.

Thật vậy, với ông Trump, vấn đề quan trọng nhất là… jobs! Cả triệu thợ thuyền đă bỏ DC chạy qua ông Trump với hy vọng ông sẽ mang lại job tốt cho họ. Thực sự mà nói, đây là việc không dễ chút nào. Dân Mỹ mất jobs v́ nhiều lư do: kinh tế tŕ trệ một phần do chính sách của TT Obama dĩ nhiên, nhưng cũng v́ tiến bộ khoa học, với máy móc ngày càng thay thế nhân công, hay những kỹ thuật công nghệ mới, cũng v́ toàn cầu hoá, kinh tế quốc tế theo quy luật "sản xuất nơi nào sở phí nhẹ nhất", có nghiă là với mức lương quá cao, quyền lợi quá nhiều của công nhân Mỹ trong khi năng xuất thấp, với ảnh hưởng quá lớn của các nghiệp đoàn, Mỹ sẽ khó cạnh tranh được với thế giới, nhất là thế giới đang phát triển. Những hứa hẹn mang jobs về lại Mỹ, chống các hiệp ước mậu dịch quốc tế,… nghe mát tai nhưng không thực tế lắm trong "thế giới bằng phẳng" ngày nay.

Đối với khối cử tri của ông Trump, quan trọng là họ đă đạt được sự chú ư cần thiết, không c̣n bị lăng quên, TT Trump thành công hay không là chuyện khác, chuyện… hy vọng.

TT Trump mang jobs về lại được như ông hứa th́ sẽ là một tổng thống thành công với hai nhiệm kỳ, không làm được th́ sẽ là tổng thống một nhiệm kỳ. Tất cả mọi chuyện khác đều là chuyện phụ. Những chuyện về kỳ thị, thô lỗ,… đều là vớ vẩn.

(20-11- 2016)
Vũ Linh

Quư độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ư qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
  #3  
Old 11-27-2016, 12:45 AM
Ô QUY's Avatar
Ô QUY Ô QUY is offline
Rùa Đen
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 1,467
Thanks: 3
Thanked 6 Times in 6 Posts
Default Re: Sóng Thần Trump

Bảo Thủ - Cấp Tiến: Bầu Bên Nào?
Vũ Linh

...Đảng DC cũng là đảng của bà tài tử Jane Fonda và anh lính John Kerry...

Cuộc bầu tổng thống phần lớn bị chi phối bởi hai cá nhân đại diện cho hai đảng. Thiên hạ tụ năm tụ bẩy khen chê về hai nhân vật này, căi cọ nên bầu cho ai. Câu chuyện không giản dị như vậy. Lá phiếu của một cử tri suy nghĩ chín chắn thường bị chi phối bởi 5 lựa chọn:

1. giữa hai cá nhân đang tranh cử,

2. giữa hai chính đảng lớn,

3. giữa hai nhân sinh quan hay ư thức hệ tạm gọi là bảo thủ và cấp tiến,

4. giữa việc nắm quyền hay giữ lư tưởng,

5. giữa ư thức hệ và thực tế.

Cả 5 yếu tố trên đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng, và rất khó nói cái nào có tính quyết định. Tất cả là tùy ư kiến cá nhân mỗi người.

- Có người th́ coi cá nhân ứng viên là yếu tố cột trụ, v́ tổng thống là bộ mặt, là người lấy quyết định cuối cùng, là quyền lực thực sự. Đây là ưu tư của đa số nên thiên hạ cho đến nay vẫn chú tâm vào bà Hillary và ông Trump.

- Có người coi đảng trên hết, giải thích việc các chính khách trước đây tranh cử chống nhau nhưng bây giờ lại ủng hộ nhau, như TNS Sanders, sỉ vả bà Hillary thậm tệ khi tranh cử chống bà, bây giờ ủng hộ bà v́ cùng là đồng chí trong đảng DC.

- Có người nh́n vào quan điểm bảo thủ hay cấp tiến, như TNS Ted Cruz thuộc thành phần bảo thủ cực đoan, tranh cử thua ông Trump nhưng nhất quyết không chấp nhận ông này v́ nghĩ ông này là bảo thủ giả mạo.

- Có người nghĩ then chốt là chiếm được Nhà Trắng v́ không nắm quyền th́ chẳng làm được ǵ, trong khi nhiều người khác coi nặng vấn đề tôn trọng lư tưởng, không bán ư thức hệ đổi lấy quyền hành. Phần lớn khối cử tri của ông Trump bất cần chuyện ông thắng hay thua, chỉ bỏ phiếu v́ lư tưởng hay v́ cảm xúc, nhiều khi "cho bơ ghét". Ngay chính ông Trump cũng có vẻ không sống chết v́ cái Nhà Trắng, trong khi bà Hillary nghiến răng nghiến lợi lo chiếm cho được Nhà Trắng bằng mọi giá, mọi mánh.

- Cuối cùng là những người không cần biết ư thức hệ, đảng phái hay cá nhân ǵ hết, mà chỉ nh́n vào nhu cầu đời sống thực tế, như một số lớn dân lao động tại các tiểu bang kỹ nghệ bất măn với DC v́ đời sống khó khăn dưới mấy năm của TT Obama, bầu cho ông Trump.

Nh́n chung th́ đây là lựa chọn giữa hai ư thức hệ bảo thủ hay cấp tiến. Chúng ta nghe hai cụm từ này thường xuyên, nhưng dường như vẫn chưa nhận thức được rơ ràng thế nào là bảo thủ, thế nào là cấp tiến. Ta hăy xét lại qua một vài khiá cạnh chính. Dĩ nhiên cột báo nhỏ nhoi này chỉ có thể đưa ra vài nét đại cương và thực tế để chúng ta hiểu thêm khác biệt thôi.

Đảng DC theo con đường cấp tiến. Thật ra, cấp tiến không có nghiă rơ ràng ǵ, mà phải nói là DC đặt nặng tính công bằng xă hội, chủ trương nâng đỡ những thành phần thiểu số, hay ít nhất cũng giúp cho họ có cơ hội đồng đều, không bị chèn ép. Nếu để yên th́ san bằng bất công không thể nào "tự nhiên" xẩy ra v́ bản tính con người là ích kỷ, mạnh ai nấy tự lo cho ḿnh trước, lấn át người khác nếu cần. Do đó, phải có can thiệp của Nhà Nước, vừa làm trọng tài, vừa ra luật nâng đỡ và bảo vệ khối thiểu số.

Cụ thể là trên phương diện kinh tế, cấp tiến chủ trương tái phân phối lợi tức, lấy tiền của những người có tiền qua h́nh thức thuế nặng và nếu chưa đủ, th́ vay mượn khắp nơi, để đưa lại cho những người không có tiền, qua h́nh thức trợ cấp đủ loại.

Nhà nước can thiệp mạnh cũng có hệ quả khác: một rừng luật lệ trói tay thiên hạ trong mọi khiá cạnh cuộc sống, qua một hệ thống hành chánh nặng nề, tốn kém, mà không hữu hiệu.

Trong khi đó th́ đảng CH theo con đường gọi là bảo thủ. Đúng ra phải nói CH là đảng tôn trọng tự do cá nhân, trong đó Nhà Nước đóng một vai tṛ tối thiểu, kiểu như "mạng lưới an toàn cuối cùng" để bảo đảm không ai bị thiệt tḥi quá nhiều, bị đàn áp quá mức. Quan điểm CH tin tưởng ở sáng kiến cá nhân, ở luật quân b́nh thiên nhiên kiểu như cái ǵ thái quá th́ sẽ bị phản ứng ngược tạo lại thế quân b́nh. Ai bị đàn áp sẽ nổi lên chống đối. Giá cả cao quá không ai mua, sẽ phải giảm.

V́ vai tṛ tối thiểu của Nhà Nước nên không có nhu cầu luật lệ rườm rà, cũng chẳng có nhu cầu tiền nhiều, thuế nặng. Khuynh hướng này dĩ nhiên cũng nh́n thấy tính ích kỷ tự nhiên của nhân loại, nhưng lại nh́n dưới khiá cạnh tích cực, nghiă là chính v́ cái ích kỷ đó mà ai cũng muốn tiến thân, ai cũng muốn làm giàu, từ đó cả xă hội được nhờ. Trong cái ích kỷ chung, tất cả đều làm giàu sẽ như nước thủy triều dâng lên, nâng tất cả các con thuyền, tức là tất cả các khối dân, giàu cũng như nghèo.

Nh́n chung, khó ai chối căi được quan điểm cấp tiến có vẻ nhân bản hơn, tốt đẹp hơn nhiều. Tuy nhiên, nh́n vào thực tế lịch sử, quan điểm cấp tiến luôn luôn có cái hố sâu giữa lư thuyết và thực tế. Lư thuyết rất hay, thực tế luôn luôn là thất bại. Chính sách cấp tiến khó đi đến thành công hơn, với thành công hiểu theo nghiă chung là dân giàu, nước mạnh.

Trước tiên là quan điểm đó mang tính giả tạo, gượng ép v́ đi ngược lại bản năng con người. Việc thi hành thông thường phải qua h́nh thức áp chế, nhẹ th́ là đủ thứ luật lệ mà mọi vi phạm đều phải bị trừng phạt, nặng th́ bị áp đặt bằng súng đạn và nhà tù.

Lư do thứ hai khó thành công chỉ v́ hầu như tất cả đều tùy thuộc vào Nhà Nước. Ở đây, không c̣n là sáng kiến cá nhân của cả triệu người nữa, mà tất cả do một số rất nhỏ quan chức, có người có khả năng và thiện chí, nhưng phần lớn ít khả năng hay cũng chẳng có động cơ nào để cố gắng làm tốt, làm đúng. Họ ngồi trong pḥng làm việc –có máy lạnh như ở Mỹ, hay nóng chẩy mỡ bên các xứ Phi Châu- rồi ra kế hoạch dựa trên những tin tức, dữ kiện phần lớn không chính xác, không thực tế. Rồi áp đặt kế hoạch lên cả nước. Kế hoạch dựa trên dữ kiện sai th́ dĩ nhiên đi đến kết quả sai luôn.

Bằng chứng cụ thể và gần đây nhất là thất bại của Obamacare. Trên lư thuyết cũng như trên phương diện nhân bản, khó ai có thể bác bỏ mục đích tốt của Obamacare, muốn toàn dân có bảo hiểm y tế. Nhưng lại có tính áp đặt như ai không mua bảo hiểm sẽ bị phạt nặng. Lại cũng v́ soạn thảo hấp tấp bởi một nhúm công chức, dựa trên dữ kiện không chính xác, các quan chức không có khả năng đoán biết trước hết mọi trường hợp, nên ra kế hoạch luộm thuộm, để rồi Obamacare gặp đủ khó khăn, từ computer chạy sai, đến gian lận đủ kiểu, lỗ lă lớn cho các hăng bảo hiểm, cuối cùng là tất cả chi phí bảo hiểm cũng như dịch vụ y tế đều tăng vọt.

Khuynh hướng cấp tiến dĩ nhiên có nhiều cấp. Cực đoan nhất là chủ nghiă cộng sản, áp đặt kế hoạch của Nhà Nước một cách tuyệt đối cứng ngắc bằng bạo lực. Các chế độ của Staline, Mao, Pol Pot, Hồ Chí Minh, họ Kim,... đă giết cả trăm triệu người để áp đặt các kế hoạch không tưởng, để rồi cuối cùng vẫn thất bại.

Một khuynh hướng cấp tiến tương đối ôn hoà hơn được áp dụng tại đa số các quốc gia Âu Châu. Nhưng ngay cả trong chính sách "ôn hoà" này, cũng có màu nhạt, màu đậm. Càng đậm th́ lại càng gặp nhiều khó khăn. Tiêu biểu là các nước Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Ái Nhĩ Lan. Tất cả đang gặp khó khăn kinh tế nặng nề, trong đó chính những người nghèo bị thiệt hại nặng nhất. Nhạt hơn như Đức hay Anh th́ ít rắc rối hơn.

Con đường tự do cá nhân dĩ nhiên cũng không phải là hoàn hảo. Phải thẳng thắn nh́n nhận nếu không có áp lực của khối cấp tiến và cộng sản, mà cứ hoàn toàn tin tưởng vào luật quân b́nh tự nhiên, tôn trọng tự do cá nhân một cách tuyệt đối th́ thế giới ngày nay có lẽ vẫn c̣n ch́m đắm trong khung cảnh thế kỷ 19 trong đó giới tài phiệt nhà giàu vẫn bóc lột tận xương tủy khối lao động và nhà nghèo.

Định nghiă một chủ thuyết thành công là một chủ thuyết đạt được t́nh trạng dân giàu nước mạnh, thật ra cũng đă có thành kiến rồi v́ đó là quan điểm của khối tự do cá nhân hay bảo thủ. Trong quan điểm cấp tiến, thành công không phải chỉ là chuyện tiền nhiều, ăn sung mặc sướng, mà c̣n là công bằng xă hội. Một chế độ đưa đến giàu sang nhưng đầy rẫy bất công vẫn là một thất bại. Nói cách khác, chủ nghiă tự do cá nhân dù sao cũng phải có giới hạn và cần Nhà Nước làm cảnh sát.

Nh́n dưới một khiá cạnh khác, sự can thiệp quá nhiều biến Nhà Nước cấp tiến thành Nhà Nước "vú em". Trên phương diện xă hội, Nhà Nước vú em chỉ khiến cho thiên hạ ngày càng ỷ lại vào trợ cấp, ngày càng lười, càng nhược, mất ư chí tiến thân, mất sáng kiến. Nước Mỹ qua hơn 200 năm lịch sử từ ngày dựng nước đến giờ, phát triển không ngừng, biến thành cường quốc chính là nhờ tinh thần khai phá, tự túc tự cường chứ không phải nhờ "tiền chùa" do Nhà Nước ban phát. Chỉ nh́n sự suy thoái của các cường quốc vú em Âu Châu th́ thấy rơ.

Quan điểm tự do coi trọng mỗi cá nhân, tin tưởng ở khả năng, tài trí, "tính bản thiện" của tất cả. Quan điểm cấp tiến nghĩ chỉ có quan chức lănh đạo là tốt, là giỏi biết phải làm ǵ, c̣n thiên hạ th́ có hai khối: thiểu số nhà giàu tàn ác, và đại đa số là "dân ngu khu đen" như GS Gruber đă nói.

Con đường nào đúng, sai hoàn toàn tùy thuộc mỗi người trong mỗi hoàn cảnh, nhưng có điều chắc chắn là trong cả hai quan điểm, nếu đi quá xa đều tai hại.

Khác biệt cấp tiến – bảo thủ c̣n được thể hiện qua khiá cạnh văn hoá. Bảo thủ ở đây mang ư nghiă bảo vệ những phong tục, giá trị luân lư, tôn giáo cổ điển, trong khi cấp tiến muốn cải đổi cho hợp xu thế thời đại, phóng khoáng hơn, chấp nhận bỏ suy tư cũ. Tiêu biểu nhất là chấp nhận bỏ tôn giáo quá khắt khe, nh́n nhận đồng tính, cổ vơ hội nhập và hoà đồng màu da, văn hoá, chấp nhận phá thai, chống sở hữu súng,…

Trong "cuộc chiến" giữa bảo thủ và cấp tiến, truyền thông thân phe cấp tiến đă bóp méo rất nhiều chuyện. Chẳng hạn như đă tô vẽ đảng CH như đảng của nhà giàu da trắng, kỳ thị màu da, kỳ thị nam nữ, chống môi trường sạch, và chống bảo hiểm y tế toàn dân. Sự thật không phải vậy.

Lấy ví dụ TT Cộng Ḥa Nixon: ông là người đă khai sinh ra Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (Environment Protection Agency – EPA), Luật Title IX bảo đảm b́nh quyền không phân biệt nam nữ trong ngành giáo dục [TT Obama đang dựa trên luật này để áp đặt việc dân chuyển giới được sử dụng pḥng vệ sinh theo ư ḿnh], cũng là tổng thống đưa ra dự luật bảo hiểm y tế toàn dân đầu tiên nhưng bị quốc hội do DC kiểm soát thời đó bác bỏ.

Trên đây là những diễn giải có tính lư thuyết tổng quát. Riêng đối với dân tỵ nạn chúng ta, vấn đề đặt ra có hơi khác với dân Mỹ.

Đa số dân tỵ nạn ta ủng hộ DC. Lư do hiển nhiên là v́ tin rằng DC là đảng của người nghèo lo bảo vệ trợ cấp, trong khi CH là đảng của dân nhà giàu da trắng. Thêm lư do nữa là CH với TT Nixon và NT Kissinger đă bán đứng Miền Nam cho TC. Cả hai lư lẽ đều sai.

Lập luận DC là đảng của nhà nghèo là chủ đề tuyên truyền của DC, được truyền thông ḍng chính nhai đi nhai lại, măi rồi thiên hạ tưởng là sự thật.

Kẻ viết này nhớ lại một trao đổi với một bà tỵ nạn lớn tuổi hồi Phó T.T Al Gore tranh cử với Thống Đốc George Bush của CH năm 2000. Đại khái câu chuyện như sau:

- Thưa bác, thế bác tính bầu cho ai?

- Cụ bà: ấy chết, nhất định là phải bầu cho ông Gore chứ. Bầu cho Bush, nó cắt hết tiền già tiền thuốc của tôi th́ lấy ǵ sống?

Câu chuyện ngắn gọn này giải thích tại sao đa số dân tỵ nạn bỏ phiếu cho DC. Ai cũng sợ CH nắm quyền là sẽ mất trợ cấp, tiền già, Medicare, Medicaid, tiền thất nghiệp,... Sự thật khác xa khi ta nh́n vào lịch sử cận đại Mỹ:

Từ sau Thế Chiến II đến nay, đă có 6 tổng thống CH cai trị tổng cộng 36 năm, và 5 tổng thống DC nắm quyền 28 năm. Chưa có một tổng thống CH nào cắt một xu trợ cấp nào của ai.

Ta thử nh́n vào chương tŕnh Medicare, bảo hiểm y tế cho những người cao niên trên 65 tuổi. Chương tŕnh này thật sự được khai sinh bởi TT Eisenhower của CH năm 1951, bắt đầu cho các cựu quân nhân. TT Johnson của DC bành trướng ra cho khối dân sự vào năm 1965. Đến thời TT Reagan của CH th́ Medicare mở rộng ra thêm để bồi hoàn chi phí y tế của các tổ chức HMO[Health Maintenance Organization]. TT Bush con của CH khai sinh ra thêm Medicare Part D, Nhà Nước trợ cấp phần lớn tiền thuốc luôn, tốn cả trăm tỷ.

Lập luận CH cắt trợ cấp hay không lo cho người nghèo, người già chỉ là một huyền thoại đă ăn sâu vào tâm lư quần chúng, rất khó giải phá, mặc dù sai hoàn toàn.

Về câu chuyện "mất" Miền Nam VN, đổ lỗi lên đầu TT Nixon và NT Kissinger là việc đảng DC đă cố gắng diễn giải với sự phụ họa của truyền thông phe ta từ nửa thế kỷ nay. Sự thật là phe cấp tiến, từ đảng DC đến truyền thông và trí thức khoa bảng, đă trói tay khoá chân TT Nixon, ép ông vào ngơ cụt, bắt buộc phải rút ra khỏi VN thôi. Quư độc giả muốn tham khảo kỹ vấn đề, có thể đọc bài nghiên cứu của GS Sử Học Julian Zelizer của đại học Princeton:

[url]http://prospect.org/article/how-congress-helped-end- vietnam-war

Đại khái, tất cả là từ quốc hội do DC kiểm soát dưới thời TT Nixon:

- Trong 4 năm nhiệm kỳ đầu của TT Nixon, quốc hội biểu quyết 80 lần (trung b́nh cứ ba tuần một lần) đ̣i hỏi TT Nixon chấm dứt cuộc chiến và rút quân về.

- Năm 1969, ra luật cấm tất cả mọi hoạt động quân sự trên xứ Lào, bảo đảm an toàn cho VC tải quân trên đường ṃn Hồ Chí Minh, cũng trói tay Mỹ không giúp VNCH được trong chiến dịch Lam Sơn 719 năm 1971.

- Năm 1970, cấm tất cả mọi hoạt động quân sự trên đất Căm-Pu–Chia, bao đảm VC có chiến khu an toàn bên kia biên giới.

- Năm 1972, cấm tất cả mọi tài trợ cho các cuộc hành quân của quân đội Mỹ tại Đông Nam Á.

- Tháng Tám 1973, cấm tất cả mọi h́nh thức viện trợ quân sự cho Miền Nam VN.

- Năm 1973, thông qua luật War Power Acts, bắt buộc tổng thống muốn sử dụng quân lực phải có sự chấp thuận của lưỡng viện quốc hội. V́ luật này, sau khi Hiệp Định Paris được kư và quân Mỹ đă rút về, CSBV tấn công năm 1975, cho dù TT Ford có muốn nhẩy vào cũng không được v́ quốc hội do DC kiểm soát sẽ không phê chuẩn.

- Năm 1975, quốc hội hai lần bác bỏ thỉnh cầu của TT Ford xin giải ngân khẩn cấp cho Nam VN trước là 700 triệu, sau là 300 triệu.

Trước những tu chính án liên tục cắt tiền, cắt súng đạn, cắt quyền như vậy của quốc hội do DC kiểm soát, TT Nixon và NT Kissinger bắt buộc phải đi Trung Cộng và Liên Xô để t́m cách cứu văn được chừng nào hay chừng nấy. Phe DC và truyền thông nhất quyết chối bỏ trách nhiệm trong việc mất Nam VN, viết lại lịch sử, đổ thừa cho Nixon-Kissinger bán đứng NamVN, và không thiếu ǵ dân tỵ nạn không nghiên cứu kỹ vấn đề, hay v́ tính phe đảng, lập lại lập luận của DC.
Ta cũng nên nhớ năm 1972, ứng viên TT của DC, George McGovern, hô hào chấm dứt chiến tranh VN, rút hết quân về trong ṿng ba tháng, chỉ cần một điều kiện duy nhất: VC trả lại tù binh Mỹ, c̣n chuyện ǵ xẩy ra cho Nam VN là chuyện của... Nam VN ông không cần biết. Nếu ông McGovern thắng cử, th́ VC đă lấy gọn miền Nam từ đầu năm 1973, không cần Hiệp Định Paris, không cần phải đi Bắc Kinh, cũng không cần 12 sư đoàn, thay v́ chúng ta đă cầm cự được tới tháng 4, 1975. Và cũng chẳng có ai qua Mỹ tỵ nạn được hết v́ ông McGovern [cũng như TNS Joe Biden và TĐ Jerry Brown] công khai chống lại việc nhận dân tỵ nạn Việt.

Tháng Tư năm 1975, quốc hội DC bác bỏ thỉnh cầu của TT Ford xin 177 triệu để tài trợ việc di tản 100.000 người Việt qua Mỹ [sau đó được thông qua khít nút sau khi TT Ford nhất định đ̣i biểu quyết lại]. Đảng DC cũng là đảng của bà tài tử Jane Fonda và anh lính John Kerry với câu nói để đời "lính Mỹ và đồng minh chỉ giỏi ăn cắp gà và hăm hiếp đàn bà". Hầu hết truyền thông cấp tiến viết bài miệt thị lính VNCH và xă hội đĩ điếm, tham nhũng VNCH cũng đều là kư giả theo phe DC.

Trong xứ tự do này, dân tỵ nạn ta muốn bầu cho ai cũng được, nhưng nếu bầu cho DC, th́ không thể nghĩ v́ DC cho trợ cấp mà CH lo cắt, cũng khỏi cần găi đầu găi tai thắc mắc sao "mấy lăo già VNCH lại thích cái đảng CH". Không phải là "thích CH", mà là "không thích DC" th́ đúng hơn.

(21-08-16)
Vũ Linh


*** Ư kiến độc giả ***

Ngày xưa


Hôm nay


On a Vietnamese's viewpoint => I wish (Tôi mơ người Việt Nam có thể làm & nói được như người Do Thái)


For now, "we" have to accept the fact of life (it might be the f*ck of life for others)


__________________
http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=55&dateline=1188836377
Reply With Quote
  #4  
Old 12-01-2016, 05:40 PM
SilverBullet's Avatar
SilverBullet SilverBullet is offline
Mightier Than Sword
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 1,958
Thanks: 2
Thanked 13 Times in 11 Posts
Default Re: Sóng Thần Trump

Sóng Thần Trump - Nh́n Xa
Vũ Linh


… bỏ cử tri đoàn sẽ khiến cho tiếng nói cử tri của ít nhất hai chục tiểu bang bị tắt ngúm …

Trong hai tuần qua, ta đă có dịp bàn về những nguyên nhân gần của thắng lợi của ông Trump, cũng như đoán qua những ǵ TT Trump sẽ làm. Bây giờ, ta đào sâu thêm vấn đề, nh́n xa hơn.

Trước hết, ta nh́n lại thất bại bất ngờ của bà Hillary. Tất nhiên, nh́n sự việc sau khi đă xẩy ra bao giờ cũng dễ và cái ǵ cũng… quá hiển nhiên. Nhưng sự thật là thất bại của bà Hillary đúng ra có thể đoán trước được.

Nước Mỹ ngày nay h́nh như đă bị chia làm hai khối rơ rệt: một khối là dân thành thị và một khối là dân lao động và nông thôn.

Khối dân trí thức, trưởng giả thành thị sống trong một vỏ bọc tự măn mà mọi sự tương đối đều khá tốt đẹp: kinh tế phục hồi, thất nghiệp thấp, một số lớn có việc làm tốt, lương cao và ổn định. Khối này ăn no rửng mỡ, suốt ngày chú tâm lo mấy cái chuyện "phải đạo" như quyền phá thai tự do, hôn nhân đồng tính, chuyện cầu tiêu cho vài ba anh chị chuyển giới, hợp pháp hoá ma túy, hâm nóng địa cầu, ô nhiễm môi sinh,… Gọi là phú quư sinh lễ nghiă.

Dĩ nhiên trong khối thành thị này có khối dân da màu và nghèo nữa. Nhưng khối này được bảo vệ, đùm bọc bằng trợ cấp, ve văn bởi khối trí thức cấp tiến trưởng giả, nhân danh bao dung, ḥa nhập, đa dạng,… Bỏ phiếu cho phe cấp tiến vô điều kiện. Khỏi bàn thêm.

Trong khi đó th́ một khối dân khác, là dân lao động, dân trung lưu sống trong vùng ngoại ô, nông thôn hay tỉnh lẻ bị lăng quên, không ai để ư việc họ mất job, mất bảo hiểm y tế, bị ngân hàng tịch thu nhà, con cái đi học trong các trường xuống cấp,… Họ làm việc cật lực mà vẫn không thấy khá hơn khi mức lương thực tế đă không tăng từ 15 năm qua. Họ lo cho bữa cơm tối nay chứ không phải chuyện hâm nóng địa cầu trong vài thế kỷ nữa. Họ lo cho con họ khỏi bị ăn bom khủng bố chứ không lo cho cái cầu tiêu trong trường của chúng.

Trong khi đó, họ cũng nh́n thấy những kỷ lục mới như kỷ lục người sống bằng trợ cấp, bằng phiếu thực phẩm foodstamps,… toàn là tiền thuế họ đóng. Họ cũng nghe thấy TT Clinton đi Detroit tuyên bố bà Hillary sẽ mang hàng trăm ngàn dân Trung Đông vào làm việc tại đây để phục hồi kinh tế của tiểu bang, mà không nghe thấy ông nói ǵ về chuyện kiếm jobs tốt cho chính họ. Ai lo cho họ đây?

Chỉ có một người nh́n thấy rơ và công khai nói rơ là sẽ lo cho họ: miả mai thay, đó là một ông tỷ phú sống trong lâu đài bạc trăm triệu tại Nữu Ước. Kết quả là đảng DC không c̣n là đảng của lao động, thợ thuyền, trung lưu nữa, mà chỉ c̣n là đảng của dân da màu từ đen đến nâu đến vàng, nữ hoàng welfare, dân thất nghiệp chờ trợ cấp, đồng tính, một nhúm trí thức thiên tả và một đám rửng mỡ. Mà như vậy th́ làm sao thắng cử ǵ nữa?

Nhà Nước Obama, đảng DC, giới chuyên gia tự phong, bà Hillary, và ngay cả giới chóp bu đảng CH và các tài phiệt Wall Street, tất cả đều đă dự đoán sai lầm về kết quả bầu cử chỉ v́ tất cả đều sống trong cái bọc thành thị, mà không ai nh́n thấy cái khối dân lính thợ hay dân cầy ruộng nông thôn. Nhất là mấy anh nhà báo và mấy anh chuyên gia thăm ḍ dư luận trong pḥng lạnh tại các ṭa nhà trọc trời ở New York, San Francisco, Washington DC,…

Thật ra, bà Hillary cũng nh́n thấy họ chứ không phải là không, nhưng bà đă nh́n sai. Cái bệnh, hay đúng hơn, cái cố tật bất trị của dân cấp tiến luôn luôn là thái độ mục hạ vô nhân, tự cho ḿnh là trí thức, hiểu hết biết hết, và dĩ nhiên lúc nào cũng là chân lư. Tất cả những người không đồng ư với họ đều là kỳ thị, có ác ư, ngu dốt,… Bà Hillary cũng mắc bệnh này, trước mắt bà, chỉ có "cái đám tệ hại, kỳ thị, hết thuốc chữa" mới chống bà.

Có người căi "nói TT Obama và bà Hillary không lo cho khối thợ thuyền là sai". Đảng DC là đảng của người nghèo, với chính sách giúp đỡ dân lao động và dân nghèo tối đa, bằng đủ loại trợ cấp, kể cả trợ cấp thất nghiệp được gia hạn mấy lần. Và thật là một miả mai khi TT Obama và bà Hillary lo cho dân nghèo và dân lao động như vậy mà lại bị họ bỏ, nhẩy qua bên ông tỷ phú sống trong nhà lát vàng.

Lư luận như vậy là không hiểu tâm lư khối dân đó. Họ là khối dân có tự trọng, tự tin vào cánh tay của ḿnh, không thích sống nhờ trợ cấp do Nhà Nước ban cho. Cái mà họ cần là công ăn việc làm tốt để sống độc lập, cho dù phải vất vả, chứ không phải là ăn không ngồi rồi lănh tiền thí phát. Dân cao bồi trong suốt lịch sử Mỹ, chưa bao giờ muốn sống nhờ trợ cấp của Nhà Nước. TT Obama và bà Hillary cho rằng trợ cấp sẽ mua được tất cả. Và họ đă sai.

Như một tác giả đă nhận định, cả chục triệu người của cái khối bị lăng quên đó trong những tiểu bang kỹ nghệ đă kiên nhẫn đứng xếp hàng cả mấy tiếng đồng hồ để bỏ phiếu cho người mà họ tin sẽ giúp mang jobs lại cho họ, an toàn lại cho gia đ́nh họ. Cái lạ lùng là họ làm vậy bất chấp mọi "dự đoán" của tất cả chuyên gia và truyền thông ḍng chính (TTDC) là bà Hillary tất nhiên sẽ thắng, không có cách nào khác được. Có nghiă là lá phiếu bỏ cho ông Trump của họ hoàn toàn vô ích, lăng phí. Nhưng họ không cần biết lá phiếu của họ sẽ mang lại thành công cho họ hay không, miễn sao có dịp nói lên tiếng nói của họ, đó mới là điều quan trọng. Và kết quả là họ đă thắng. Cuộc bầu cử vừa qua là một bài học vô giá về dân chủ và sự quan trọng của mỗi lá phiếu trong một chế độ dân chủ thực sự.

Điểm đáng nói, cả chục triệu người đó phần lớn sống ở tỉnh nhỏ, nông thôn làng xă, hay làm việc cật lực cả ngày trong hăng xưởng, chỉ nh́n thấy đời sống thực tế trước mắt và chung quanh ḿnh. Họ không đọc New York Times hay Washington Post, không coi CNN hay MSNBC, nên không nh́n thấy bức tranh kinh tế huy hoàng của TT Obama mà TTDC tô vẽ cho dân thành thị.

Nhiều chuyện quan trọng sẽ xẩy ra trong hậu trường chính trị Mỹ trong những năm tháng tới.

Đảng DC thua sẽ phải đóng cửa diện bích vài năm để tự vấn, t́m cách tuyển lựa một ứng viên khá hơn cho năm 2020 và xa hơn nữa. Hiển nhiên cuộc bầu cử thể hiện việc cả nước bác bỏ toàn diện đảng DC và tư tưởng cấp tiến, hơn là hậu thuẫn ông Trump.

Ngắn hạn, đảng DC sẽ bị phân hoá nặng, đánh nhau túi bụi trong nội bộ. Đảng sẽ đ̣i ḥi những bộ mặt mới không tỳ vết qua vụ thảm bại, và nhất là phải có một hướng đi mới gần với quần chúng hơn. Rồi đảng sẽ phải nghĩ đến tương lai, xa cũng như gần. Gần nhất là cuộc bầu giữa muà năm 2018. DC sẽ phải cố gắng bằng mọi cách chiếm thêm được ít nhất ba ghế để dành lại đa số tại Thượng Viện để cầm chân ông Trump. Không dễ chút nào khi năm đó sẽ có 25 thượng nghị sĩ DC phải ra tranh cử lại, tức là tất cả 25 vị đó đều phải thắng hết, cộng thêm 3 vị mới nữa, mới nắm được đa số tại Thượng Viện. Việc chiếm lại đa số tại Hạ Viện th́ vô vọng, khỏi cần nghĩ tới.

Xa hơn là cuộc bầu tổng thống năm 2020. Ai sẽ đứng ra phất cờ cho đảng DC?

Dù sao, chuyện nhân sự cũng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là phải thay đổi chính sách, chiến lược như thế nào? Tiếp tục con đường cấp tiến cực đoan, bỏ qua đám da trắng bất măn để tích cực phục vụ cho các khối thiểu số, hay de lui, bớt phải đạo để t́m cách lôi kéo khối da trắng đó "hồi chánh"?

Dĩ nhiên nếu ông Trump thất bại, không mang jobs về lại cho khối thợ thuyền và trung lưu da trắng, không cải tiến được cuộc sống của họ, th́ họ sẽ trở về lại với DC rất nhanh. Nhưng ngược lại, nếu TT Trump mang jobs về lại cho họ được th́ DC sẽ gặp khó khăn lớn trong nhiều năm tới.

TTDC bị dập mặt trong cuộc bầu vừa qua, cũng sẽ phải suy nghĩ lại những ǵ họ đă làm, phải làm một cuộc lột xác nội bộ nếu muốn lấy lại uy tín và niềm tin của quần chúng. Khó ai có thể chối căi việc TTDC phe đảng quá mức chẳng những đă làm mất niềm tin của quần chúng, mà c̣n tạo bất b́nh v́ thiếu công bằng. Dân Mỹ nói chung rất trọng công bằng -fairness-, và TTDC đă đi quá xa, nhất là báo New York Times bị coi như cơ quan ngôn luận của DC, và đài CNN, bị gọi là Clinton News Network. Trong mùa tranh cử, TTDC tràn ngập cáo phó về CH. Cuối cùng th́ thiên hạ lại đi dự đám ma DC.

New York Times đă viết một bài dài, xin lỗi độc giả v́ đă tiên đoán sai lầm, đánh giá không chính xác hậu thuẫn của ông Trump, không hiểu những ưu tư, lo ngại của một khối lớn dân Mỹ. Đây dĩ nhiên là một bước tiến đáng ghi nhận, nhưng dù sao vẫn chưa đủ: NYT vẫn chưa chịu nh́n nhận đă có quan điểm cấp tiến cực đoan, hoàn toàn thiên vị. Và vẫn chứng nào tật nấy, loan tin đám dân đang biểu t́nh đập phá chống ông Trump với thiện cảm, không một lời tố cáo nào, tập trung nỗ lực đả kích nội các mới của ông Trump mặc dù chưa ai nhậm chức. Xin lỗi th́ xin lỗi, phe đảng vẫn phe đảng.

TTDC có cách bào chữa rất sáng tạo. Khi họ tung hô TT Obama th́ họ biện giải trách nhiệm của truyền thông là giúp cho chính quyền thành công. Bây giờ họ đánh ông Trump th́ họ vặn vẹo truyền thông có trách nhiệm chống chính quyền chứ không thể dạ vâng suốt ngày. Các cụ ta gọi là "lưỡi không xương, muôn đường lắt léo" là vậy.

Ngay cả đảng CH cũng phải t́m cách hàn gắn, sau những chia rẽ lớn giữa hai phe ủng hộ và chống ông Trump. Khối #NeverTrump và các chính khách "phản đảng" đào ngũ qua phe bà Hillary, mất hết uy tín trong nội bộ đảng sẽ phải "tự kiểm thảo" và "hồi chánh". Ông Romney đă gặp ông Trump và có thể tham gia nội các. Ông Jeb Bush kêu gọi đảng CH nhất trí yểm trợ tổng thống tân cử, xây dựng lại đảng.

Chuyện xin chữ kư để cử tri đoàn bỏ phiếu cho bà Hillary có tính khôi hài, như mấy đứa con nít lăn ra ăn vạ v́ không được ăn kẹo. Trên nguyên tắc, chuyện thay đổi bầu bán kiểu này có thể xẩy ra, hoàn toàn hợp pháp, và bà Hillary có thể trở thành tổng thống được. Nhưng trên thực tế, chẳng thể nào xẩy ra, ít ra phải có gần 40 đại biểu của ông Trump phản đảng, nhẩy rào bỏ phiếu cho bà Hillary th́ bà mới đắc cử, là chuyện không thể xẩy ra.

Cử tri đoàn là đại biểu của các tiểu bang, họ phải bỏ phiếu theo tiểu bang ḿnh, sao lại đ̣i hỏi họ bỏ phiếu theo các tiểu bang khác. Ví dụ: ông Trump thắng tại Florida, làm sao các đại biểu của Florida lại có thể bỏ phiếu cho bà Hillary chỉ v́ bà này thắng tại Cali được? Lư luận vậy mà cũng có người nghe! Ấy vậy chứ một ông giáo sư đại học Harvard đă khẩn khoản van nài các đại biểu dẹp chuyện "ư dân" đi và bầu cho bà Hillary để "cứu nước Mỹ". Vẫn cái bệnh cố hữu của mấy ông bà trí thức cấp tiến "chỉ có tôi là không ngoan, có lư, tất cả thiên hạ đều ngu hết". Dẹp ư dân đi, nghe theo ư tôi!

Mà nếu đảng DC "ăn cướp" bầu cử kiểu này được thật th́ nước Mỹ sẽ có nội chiến ngay. Đừng quên phản ứng của khối 60 triệu người đă bầu cho ông Trump, một phần không nhỏ là dân cao bồi. Ông thần Trump dĩ nhiên sẽ không ngồi yên.

Dù sao th́ việc làm của nhóm người này cũng nêu lên một vấn đề cần xét lại: đó là thể thức bầu gián tiếp qua cử tri đoàn.

Trước hết, ta cần phải hiểu đây là h́nh thức bầu bán cực kỳ phức tạp mà các cha già của nước Mỹ này đă tốn không biết bao nhiêu công sức mới nghĩ ra được, rồi lại được điều chỉnh liên tục từ cả hơn 200 năm qua. Chủ ư là tôn trọng tiếng nói tương đối đồng đều cho tất cả các tiểu bang trong liên bang.

Nếu bầu tổng thống dựa trên kết quả phổ thông đầu phiếu của cả nước, th́ hiển nhiên những tiểu bang lớn hai bên ven biển như New York, New Jersey, Cali,… sẽ nắm trọn vẹn quyền quyết định, trong khi không ai để ư đến tiếng nói và quyền lợi của mấy chục tiểu bang nằm giữa hết. Hệ quả tất yếu là những tiểu bang này sẽ không có lư do ǵ ở lại trong liên bang nữa, mà sẽ rút ra, thành một liên bang độc lập hoàn toàn, hay thành hai ba chục "nước" độc lập. Liên bang hiện hữu sẽ tan vỡ.

Phe ta đ̣i hỏi bà Hillary phải là tổng thống v́ bà thắng ông Trump tới hơn 2 triệu phiếu. Không sai là bà Hillary thắng khoảng hai triệu phiếu. Nhưng cái mà TTDC không nói rơ là tại đúng một tiểu bang Cali, bà Hillary đă thắng ông Trump tới gần 4 triệu phiếu. Như vậy nếu trên cả nước, bà Hillary chỉ thắng có 2 triệu phiếu, th́ trừ qua trừ lại, có nghiă là ông Trump đă thắng 2 triệu phiếu trên 49 tiểu bang c̣n lại, có phải không? Có nghiă là bà Hillary chỉ là tổng thống của Cali, và ông Trump là tổng thống của cả nước. Tại sao cả nước phải theo Cali?

Ta cũng đừng nên quên là sách lược tranh cử của hai ứng viên hoàn toàn bị chi phối bởi thể thức bầu gián tiếp hiện hữu, cốt sao đạt được thắng lợi theo thủ tục này. Ông Trump đă biết rơ đi kiếm phiếu cho ḿnh ở đâu đủ để đắc cử, nói ǵ để có thể thắng, trong khi bà Hillary mù tịt, một lần nữa chứng tỏ những chê bai về ông Trump không có kinh nghiệm hay khả năng chính trị là sai bét.

Một yếu tố quan trọng khác: h́nh thức cử tri đoàn đă d́m chết cả triệu phiếu của dân bảo thủ tại những tiểu bang cấp tiến lớn (không phải xôi đậu) như Cali, New York, New Jersey, Illinois, Massachusetts,… Họ biết đi bỏ phiếu cũng vô ích v́ chắc chắn bà Hillary sẽ thắng tại tiểu bang của họ, nên họ nằm nhà. Nhưng nếu bầu theo số phiếu dân th́ cả triệu người này sẽ đi bỏ phiếu, CH sẽ có thêm cả triệu phiếu nữa. Không có ǵ bảo đảm bà Hillary sẽ có nhiều phiếu hơn.

Bà thượng nghị sĩ Barbara Boxer của DC đă đệ nạp dự luật hủy bỏ cử tri đoàn để "bảo đảm tiếng nói của mỗi cử tri được tôn trọng". Thật ra, hủy bỏ cử tri đoàn sẽ khiến cho tiếng nói của cử tri của ít nhất hai chục tiểu bang bị tắt ngúm.

Thực tế nhất, sẽ không có cách nào bỏ thể thức này được v́ như vậy sẽ phải sửa Hiến Pháp, cần ít nhất 37 tiểu bang (2/3) chấp nhận. Hiện nay DC chỉ kiểm soát có 17 tiểu bang, làm sao đủ túc số sửa Hiến Pháp?

Bà Jill Stein, ứng viên cấp tiến cực đoan của đảng Xanh –Green Party-, thu được 1% phiếu tại Wisconsin. Dù vậy, bà cũng nộp đơn đ̣i đếm phiếu lại tại cả tiểu bang này, và tuyên bố sẽ đ̣i hỏi tương tự tại Michigan và Pennsylvania, v́ bà Stein tố chuyên gia điện toán của Putin đă xâm nhập và cài máy bầu để tăng số phiếu của ông Trump. Theo luật Wisconsin, bà Stein sẽ phải trả chi phí đếm lại, cỡ chừng 2 triệu chưa kể vài triệu cho các luật sư. Bà Stein trong một tuần qua, đă thu được gần 5 triệu tiền "đóng góp" không biết của ai. Đây không phải là lần đầu đảng Xanh đ̣i đếm phiếu lại. Năm 2004 cũng đảng Xanh đ̣i đếm phiếu lại tại Ohio và ứng viên DC John Kerry được thêm 300 phiếu.

Kỳ hạn chót để chính thức xác nhận kết quả bầu cử là 13 tháng 12 trước khi cử tri đoàn chính thức bầu 19 tháng 12, 2016.

Nói tóm lại, "bên thua cuộc" đang loay hoay đủ kiểu để t́m cách lật ngược kết quả bầu cử, như mấy anh chết đuối đang t́m phao.

Nh́n xa, TT Trump sẽ có nhiều việc không làm được, sẽ rất đau đầu. Ông sẽ phải làm việc với lưỡng viện quốc hội. CH kiểm soát cả hai viện, nhưng không ít dân cử CH chống ông Trump quyết liệt, chưa chắc ông sẽ đủ đa số để làm ǵ. Sau đó, CH chỉ mới có 52 ghế tại Thượng Viện, chưa được đa số tuyệt đối 60, có nghiă là sẽ bị DC ngăn chặn rất nhiều việc, không phải muốn làm ǵ cũng được.

Nhận xét cuối cùng: một số không ít dân Mỹ không chấp nhận kết quả bầu cử, xuống đường biểu t́nh, đập phá liên tục cả tuần lễ sau bầu cử. Họ cũng dọa sẽ huy động cả triệu người biểu t́nh tại thủ đô ngày ông Trump tuyên thệ nhậm chức. Nghe qua đă thấy đáng ngại. Nhưng có lẽ sẽ chẳng thấm vào đâu khi ông Trump bắt đầu hành động, chẳng hạn như ra lệnh trục xuất hàng ngàn di dân lậu, hay thu hồi một phần Obamacare. Hàng ngàn người sẽ biểu t́nh chống đối, với sự cổ vơ của TTDC, và sự gián tiếp đồng t́nh của TT Obama và bà Hillary. Bạo động sẽ khó tránh.

Sóng thần Trump đă nhận ch́m cả đảng DC, khối cấp tiến, và TTDC. Cái nguy cơ trước mặt là nếu không khéo, sóng thần này cũng có thể quét luôn cả nước Mỹ ra biển. (27-11-16)

Vũ Linh
__________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.
Reply With Quote
Reply

Tags
trump

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 07:40 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
Người Việt Năm Châu