PDA

View Full Version : Cái Tách Kỳ Diệu


NTMT
11-27-2007, 05:34 PM
Khi sống ở New York, văn hào Anh Som Kerset Maugham thường xuống khu Ritz Carlton.

Một hôm tôi thổ lộ với ông là tôi rất ṭ ṃ về món đồ trông có vẻ hoàn toàn xa lạ, không phù hợp với khung cảnh bài trí trong pḥng làm việc của ông: một cách tách cũ kỹ, có nứt một đường. Maugham mỉm cười đáp:

- Chính nó giúp cho tôi nhớ lại rằng những lợi ích, những tiện nghi lớn nhất trên đời lại là những cái ǵ đơn giản nhất và cũng lại bị xem thường, đánh giá thấp nhất chỉ v́ chúng ta cho đó là điều quá tự nhiên.

Và ông kể tiếp cho tôi nghe câu chuyện về cái tách nứt ấy. Vào năm 1940, khi nước Pháp bị quân Đức quốc xă chiếm đóng, vài trăm công nhân Anh đang sống ở miền Côte d'Azur được gởi trả về quê hương trên hai chiếc tàu chở hàng loại nhỏ. Tàu phải chạy quanh co, ngoằn ngoèo để khỏi bị tàu ngầm địch phát hiện.

Hai chiếc tàu nhỏ chở quá nhiều người nhưng không đem theo đủ lương thực, v́ vậy phải phân phối cho mỗi người một ít. Mắt mọi người đều đỏ ngầu, áo quần bẩn thỉu, nhất là cũng cảm thấy khát nước, phải xếp hàng nối đuôi lănh phần lương thực nghèo nàn của ḿnh.

- Chính cái tách nứt đó - Maugham vừa trỏ ngón tay vừa nói - tôi đă dùng nó để đựng khẩu phần nước vô cùng ít ỏi của ḿnh... Bây giờ mỗi lần mơ đến những món ăn cao lương mỹ vị, mỗi khi ước được trầm ḿnh trong một khung cảnh tràn ngập tiện nghi hoặc những lúc thèm khát được đóng vai một nhân vật tối quan trọng, tôi liền đem cái tách nứt cũ kỹ đó đặt nó dưới một ṿi nước. Và từng hớp từng hớp một, tôi uống một cách chậm răi. Bỗng chốc các mộng ước viễn vông biến mất, tôi liền trở về với thực tại.

Thanh Thanh
Sưu tầm.